Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 70: Vua màn ảnh



Tô Khả ôm Trương Kỳ Kỳ thật chặt, giống như là muốn khảm cô vào trong thân thể mình: "Trương Kỳ Kỳ, là anh điên rồi, ai bảo em kích thích anh."

Giọng nói của anh trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh, thế nhưng ý tứ rất dọa người.

Trương Kỳ Kỳ đã đến lúc này, đại não còn kiên trì làm việc. cô dù như thế nào cũng không thể lý giải được mạch não của Tô Khả- - chuyện anh tình tôi nguyện, sao lại thành cô đùa bỡn Tô Khả chứ?

Tô Khả không nói thêm gì nữa.

anh cả người dựa vào gối, ôm Trương Kỳ Kỳ vào trong ngực, lẳng lặng nhìn bông tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ, trong lòng có một loại cảm giác hết thảy đều kết thúc sau khi đập nồi dìm thuyền, bình tĩnh, thoải mái dễ chịu mà vui mừng - - Trương Kỳ Kỳ rốt cuộc là của anh.

Trong phòng ngủ không có mở đèn, cho nên rèm cửa cũng không có kéo lên nên bên ngoài cũng khôngnhìn thấy động tĩnh bên trong, huống chi khoảng cách nhà cửa gần đâycách chỗ này cũng xa.

Ngay trong loại hoàn cảnh người quên đời đứng một mình này, Tô Khả kề mặt lên trên khuôn mặt Trương Kỳ Kỳ, chậm rãi nói: "Kỳ Kỳ, I love you." yêu em hơn nhiều năm rồi, em vĩnh viễn sẽ không biết rõ anh yêu em nhiều thế nào đâu.

Trương Kỳ Kỳ suy nghĩ một chút, thuận miệng nói: "Tô Khả, em cũng yêu anh nha! Bất quá em cảm thấy, chúng ta vẫn là... vẫn là quá nhanh!"

cô lại ngắt lời: "Cha em nhất định sắp điên rồi."

Tô Khả ôn nhu cười cười: "Đừng lo lắng, có anh đây!"

Trương Kỳ Kỳ hậm hực "Hừ" một tiếng, trong lòng lên kế hoạch cuộc sống sau này giày vò Tô Khả như thế nào.

cô duỗi tay sờ sờ trên mặt Tô Khả, dùng sức nắm lại: "Tô Khả, anh chờ em làm khổ anh đi"

Tô Khả trên mặt đau đớn, trong lòng vui mừng, khẽ cười một tiếng nói: "anh chờ nè!"

Trương Kỳ Kỳ đang muốn lại nói tiếp, di động Tô Khả lại vang lên.

Tô Khả cầm điện thoại, cho Trương Kỳ Kỳ xem mà hình điện thoại gọi đến- - "cha vợ".

Trương Kỳ Kỳ quả thực là nghẹn họng nhìn trân trối: "anh, cái anh này, anh ký hiệu lúc nào- - "

"Sau lần đầu tiên chúng ta, " Tô Khả nhấn nút trả lời, thái độ lập tức chuyển biến, từ tàn khốc khoe khoang điên cuồng cường hào chuyển sang ôn lương cung kính cần kiệm nói, "Cha, một lát nữa chúng con sẽ trở về."

Trương Kỳ Kỳ: "..." thái độ này chuyển biến quá nhanh, cô không thích ứng được!

cô thừa dịp Tô Khả nhận điện thoại, từ trên người Tô Kh lăn xuống, che mặt giống như đà điểu chui đầu vào trong chăn, lắc lư chui vào chui vào, cuối cùng khắp cả người đều chui vào.

cô bọc chăn nằm lỳ ở trên giường, giọng buồn buồn từ trong chăn truyền ra: "Ôi trời ơi!!!" Tô Khả cười dịu dàng thẹn thùng như vậy, tại sao có thể không biết xấu hổ như vậy!

Tô Khả cách chăn ở mân mê trên mông Trương Kỳ Kỳ vỗ một cái, còn nói điện thoại: "Cha, cha đừng vội, chúng con trong vòng một tiếng đồng hồ liền đến. Gặp lại."

anh cúp điện thoại, cười nhìn Trương Kỳ Kỳ che chăn chổng mông nằm ở chỗ này, trong lòng vui cực kỳ, không khỏi lại đưa tay vỗ một cái trên mông Trương Kỳ Kỳ, trong giọng nói dường như cũng mang theo vui vẻ: "Mau đứng lên ăn mặc cho thật xinh đẹp, chúng ta đi gặp gia trưởng!" anh rốt cuộc tìm được điểm yếu của Trương Kỳ Kỳ rồi - - cô quá đòi hỏi mặt mũi, chỉ cần mình không biết xấu hổ, Trương Kỳ Kỳ nhất định sẽ khuất phục!

( Trong cuộc sống hôn nhân buồn chán của Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả xuất thần nhập hóa lợi dụng điểm yếu coi trọng mặt mũi của Trương Kỳ Kỳ, giống như Trương Kỳ Kỳ lợi dụng chứng cường bách và tham muốn chiếm hữu chỉnh đốn anh.)

không quản trong lòng nghĩ như thế nào, Trương Kỳ Kỳ thích làm đẹp vẫn ăn diện thật xinh đẹp, hơn nữa vì phối hợp với nhẫn vàng Tô Khả đeo lên cho cô, cô còn cố ý đeo vòng cổ hồng bảo thạch Tô Khả mua cho cô, ở trước gương trong phòng tắm lầu một soi soi, cô cảm thấy dây chuyền vàng hồng bảo thạch phiền phức thổ hào cùng váy màu đen coi như phối hợp, chỉ là vết đỏ mờ mờ ảo ảo trong cổ này có chút chướng mắt, dùng phấn lót che che, vẫn cảm thấy còn có thể nhìn ra.

Tô Khả gác điện thoại của bác cả Trương Thuận Đông gọi cho Kỳ Kỳ, cầm lấy khăn lụa của cô đi tới, đứng ở phía sau Trương Kỳ Kỳ, cúi đầu tìm mấy cái vết đỏ do mình mút ra trên cổ cô, nhịn cười hỏi cô: "Khăn lụa quấn được không?"

Trương Kỳ Kỳ cố ý kiêu kỳ nhìn anh một cái: "Tiểu Khả tử, giúp trẫm quấn đi."

Tô Khả cười quấn khăn lụa quanh phần cổ cô, nhịn không được lại khẽ hôn một cái trên tóc cô: "đi thôi, thái hậu nương nương của anh!"

Cha Kỳ Kỳ vốn sẽ có một buổi sáng sớm yên tĩnh tường hòa.

Kỳ Kỳ thích ăn hải sản, ông vốn định đạp tuyết đi bộ đi chợ hải sản gần đó mua chút nghêu và trai tươi về, giữa trưa Kỳ Kỳ từ nhà bạn học trở lại, ông làm cho Kỳ Kỳ món trai xào cay và canh nghêu.

Ông cầm tiền và dù, lấy giày đi mưa đi ra, đứng ở trước cửa định thaygiày đi mưa đi ra ngoài.

Mẹ Kỳ Kỳ thích sạch sẽ, cầm lấy chổi lông gà phủi tới phủi lui trong phòng, trong miệng ngâm nga mộtkhúc nhạc phim truyền hình của hồng tiểu sinh Lý Thụy - - "trường kiếm giang hồ".Ngũ âm của bà có chút không được đầy đủ, hừ phải quái khang quái điệu, cha Kỳ Kỳ liền giễu cợt: "Tơi nói mẹ Kỳ Kỳ này, bà nghe Lý Thụy người ta hát lại đi- - "

Ông còn chưa nói hết lời, điện thoại ở trong túi liền vang lên. Là một dãy số xa lạ.

Cha Kỳ Kỳ sợ là đồng nghiệp gọi tới - - đơn vị bọn họ sợ tạm thời xảy ra chuyện, điện thoại của công nhân viên chức cần phải giữ 24/24 - - nhấn nút trả lời.

Giọng nói ở đầu điện thoại đầu bên kia trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh, gọi ông "Cha".

Tay cha Kỳ Kỳ run lên, thiếu chút nữa ném điện thoại di động xuống: "Cậu rốt cuộc là ai?" Vì sao gọi tôi là "Cha"? Nhưng giọng nói này sao nghe có chút quen quen?

"Tô Khả sao?"

Tô Khả ở đầu điện thoại bên kia bình thản: "Đúng, cháu là Tô Khả."

Cha Kỳ Kỳ tim đập rộn lên, hai tay phát run: "Kỳ Kỳ nhà tôi đâu? Con bé sẽ không ở chung một chỗ với cậu chứ?" Tô Khả gọi ông "Cha"...

"Cha, cháu từ trước đến nay vẫn ở chung một chỗ với Kỳ Kỳ." giọng nói Tô Khả vẫn duy trì bình tĩnh.

Cha Kỳ Kỳ sắp ngất đi rồi: ".. nói đùa gì đó! Các người bây giờ đang ở chỗ nào? Toi đi đón Kỳ Kỳ!"

Tô Khả vẫn không biết xấu hổ như trước: "Cha, cha đừng vội, giữa trưa con mang Kỳ Kỳ đến nhà gặp người."

Cha Kỳ Kỳ: "..." Tô Khả điên rồi sao?

Ông sắp bị tức xỉu, nhưng giọng nói của Tô Khả vẫn rõ ràng truyền tới: ""Cháu và Kỳ Kỳ thứ hai sẽ điđăng ký kết hôn, cháu đã hỏi rồi, chỗ đăng ký kết hôn khu Tứ Minh ở trên đường Trường Giang, cách chỗ này của cháu rất gần."

Cha Kỳ Kỳ: "..."

Sau khi cúp điện thoại, cha Kỳ Kỳ biến thành cọc gỗ con tò te đứng ở đó, giày đi mưa mang được mộtnửa bị giẫm ở dưới chân.

Mẹ Kỳ Kỳ phát hiện tình hình kỳ quái, vội đi tới: "Làm sao vậy?"

Cha Kỳ Kỳ ánh mắt đờ đẫn: "Tô Khả một lát nữa muốn tới nhà chúng ta."

Mẹ Kỳ Kỳ trong lòng vui vẻ: "Kỳ Kỳ cũng đi theo tới sao?"

Cha Kỳ Kỳ đầu tiên là "ừ" một tiếng, tiếp theo liền gắt gao nhìn mẹ Kỳ Kỳ chằm chằm: "Bà đã sớm biết chuyện của Tô Khả và Kỳ Kỳ?"

Mẹ Kỳ Kỳ chẳng hề để ý nói: "Kỳ Kỳ cũng được, con bé từ nhỏ rất vụng về; thế nhưng với đạo hạnh của Tô Khả thì không được, khắp nơi đều là sơ hở, làm sao nhìn đoán không ra?"

Cha Kỳ Kỳ tức giận xoay người cởi giày đi mưa ném đi: "Bà là mẹ ruột sao? Kỳ Kỳ gọi Tô Khả như thế nào? Con bé gọi Tô Khả là chú họ nhỏ đó!"

Mẹ Kỳ Kỳ lắc đầu, tránh thoát giày đi mưa bay bổng qua: "Vừa không có chút liên hệ máu mủ nào, chú họ thì làm sao? Tô Khả người ta có tiền như vậy, lớn lên lại tốt, Kỳ Kỳ trèo lên cuậ há không phải vừa vặn? Kỳ Kỳ nếu kết hôn với cậu ấy, Tô Khả nhiều nhà như vậy, chúng ta cũng không cần cho Kỳ Kỳ căn nhà này nữa. Căn nhà này này tương lai trả lại cho Lâm Lâm - - "

"Bà không nghĩ tới vạn nhất Tô Khả là chơi đùa à!" Cha Kỳ Kỳ sắp bị bà vợ bất công của mình cho làm tức chết.

Mẹ Kỳ Kỳ hồ đồ không thèm để ý: "Kỳ Kỳ chúng tavừa xinh đẹp vừa hiền lành, mới không lo gả!"

Cha Kỳ Kỳ hít sâu một hơi, xoay người lại đi vào phòng ngủ, không có ý định nói chuyện với mẹ Kỳ Kỳ.

Tô Khả dừng xe ở bãi đỗ xe ngầm của cao ốc đối diện tiểu khu nhà Kỳ Kỳ, sau đó một tay nắm Trương Kỳ Kỳ, một tay nhấc hai cái túi giấy nhỏ và hai cái lớn túi giấy. Những thứ này là anh sớm bảo người mua làm quà tặng lấy lòng - - áo da và đồng hồ cho cha Kỳ Kỳ, mỹ phẩm bảo dưỡng phẩm và một bộ đồ trang sức vàng cho mẹ Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ liếc mắt Tô Khả một cái: "anh không sợ cha em đánh anh?"

Đôi mắt Tô Khả nhìn xuống, lông mày thanh tú chớp chớp, nhưng không nói gì.

Loại vô thanh thắng hữu thanh (im lặng đánh bại có tiếng) này của anh đã kích thích Trương Kỳ Kỳ, côtheo ánh mắt Tô Khả nhìn mình, phát hiện bộ vị Tô Khả vừa nhìn là bụng của mình.

Sau ba giây đồng hồ, Trương Kỳ Kỳ đã rõ, biết Tô Khả vì sao không bảo cô thay đổi váy size nhỏ hơn một chút.

cô bỗng nhiên rất chờ mong nhìn Tô Khả biểu diễn.

Với tư cách con gái của ba ba, Kỳ Kỳ rất biết rõ điểm yếu của ba ba - - ba cô lớn tiếng, cô càng lớn tiếng hơn; ba cô nếu như còn không khuất phục, Trương Kỳ Kỳ liền gào khóc, khóc đến khi ba cô khuất phục.

Đến trước cửa nhà Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả ôm Trương Kỳ Kỳ ra phía sau, sau đó ấn chuông cửa vang lên.

Mở cửa là mẹ Kỳ Kỳ.

Biểu tình trên mặt bà rất vặn vẹo, giống như là vui vẻ, nhưng lại không dám trắng trợn vui vẻ: "Ơ, Tô Khả đã tới!"

Mẹ Kỳ Kỳ nhìn nhìn Tô Khả, lại nhìn Trương Kỳ Kỳ từ bên cạnh Tô Khả nhô đầu ra một chút, thấp giọng nói: "Kỳ Kỳ, ba của con tức giận đi nằm ở trên giường rồi."

Tô Khả mỉm cười, kêu một tiếng "Mẹ".

Mẹ Kỳ Kỳ rất ít khi nhìn thấy thổ hào lạnh nhạt cao ngạo này cười, nhất thời bị mê hoặc, lập tức tươi cười rạng rỡ mời anh vào: "Ai nha, Tô Khả mau vào đi!"

Tô thổ hào lại cười cười, tất cả túi giấy lớn nhỏ cầm trong tay đều cho mẹ Kỳ Kỳ: "Mẹ, con và Kỳ Kỳ lựa quà tặng cho mẹ và ba ba!"

Mẹ Kỳ Kỳ nhìn con rể xinh đẹp, lại nhìn nhìn quà tặng có giá trị này một chút, lập tức luôn miệng nói: "Quá khách khí! Sau này tới không nên như vậy!"

Tô Khả nhẹ nhàng kéo Trương Kỳ Kỳ ngây ra như phỗng một cái, sau đó ôm cả eo cô cùng nhau vào cửa.

Sau khi ngồi xuống cùng mẹ Kỳ Kỳ trên ghế sofa, Tô Khả nói ngay vào điểm chính: "Mẹ, ngày mai là thứ hai, con và Kỳ Kỳ muốn đi đăng ký kết hôn, mẹ tìm hộ khẩu trong nhà cho con đi!" Kỳ Kỳ sau khi tốt nghiệp đại học hộ khẩu có lẽ đã dời lại hộ khẩu về nhà cô.

Mẹ Kỳ Kỳ cười đôi mắt cũng không thấy đâu: "Được được được! mẹ sẽ đi phòng ngủ tìm ngay bây giờ!"

Tô Khả híp mắt nở nụ cười: "Maẹ, ta cùng mẹ cùng đi phòng ngủ gặp ba ba!"

Mẹ Kỳ Kỳ bị nụ cười ngây thơ của Tô thổ hào hiếm khi cười này mê hoặc đến thần trí không rõ ràng, lại là liên tiếp "Được được được".

Trương Kỳ Kỳ ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt, nhìn Tô Khả lạnh nhạt cao ngạo hóa thân vua màn ảnh.

Tô Khả lại không chịu buông cô ra, cười vươn tay với cô : "Kỳ Kỳ, chúng ta cùng đi chứ!"

Trương Kỳ Kỳ liếc anh một cái, đặt tay vào trong tay Tô Khả.

Mẹ Kỳ Kỳ thấy Tô Khả và Kỳ Kỳ ân ái như vậy quả thực giống như là ngày mùa nóng uống nước đá, không chỗ nào không sảng khoái, cười ha hả dẫn Tô Khả và Kỳ Kỳ đi về hướng phòng ngủ bên kia.

Tô Khả thừa dịp mẹ Kỳ Kỳ không chú ý, tiến đến bên tai Trương Kỳ Kỳ thấp giọng nói: "Nhớ rõ phối hợp với anh."

Trương Kỳ Kỳ hậm hực "ừ" một tiếng.

Cha Kỳ Kỳ nằm ở trên giường đưa lưng về phía bọn họ, nghe thấy tiếng của bọn họ vào cũng khôngđộng đậy.

Tô Khả bước đi lập tức trầm trọng, đi đến bên giường, giọng nói bi thương vô cùng hối hận: "Cha, con sai rồi. Ngày mai con sẽ mang Kỳ Kỳ đi đăng ký. Thời gian có lẽ còn kịp..." anh nói "Thời gian có lẽ còn kịp" dư âm lượn lờ hàm nghĩa vô cùng.

Cha Kỳ Kỳ cẩn thận nghiền ngẫm, cảm thấy không đúng, lập tức ngồi dậy, trơ mắt nhìn phần bụng của Trương Kỳ Kỳ đứng song song với Tô Khả.

Trương Kỳ Kỳ thẹn thùng e lệ cúi đầu xuống, thấp giọng sẵng giọng: "Cha!"

Cha Kỳ Kỳ nhìn phần bụng nổi lên, quả thực muốn đi tìm cái chết.

Nhìn chằm chằm vào phần bụng của Trương Kỳ Kỳ hồi lâu, ánh mắt ông đều đỏ lên.

không biết qua bao lâu, cha Kỳ Kỳ thở dài một hơi, nản lòng thoái chí nói: "Ba tìm hộ khẩu cho các con."

Trương Kỳ Kỳ nhìn Tô Khả, Tô Khả cũng đang nhìn cô.

Trong lòng hai người đều là ngòn ngọt, sau khi ánh mắt chạm nhau liền tách ra ngay, nhưng tay lại lặng lẽ nắm nhau.

Cha Kỳ Kỳ liếc trông thấy, tức giận đến mức nước mắt đều sắp trào ra.