Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 71: Bộc lộ cõi lòng



Cha Kỳ Kỳ chỉ cảm thấy mất mặt, quả thật xấu hổ chết người ta rồi!

Ông và mẹ Kỳ Kỳ không giống nhau, mẹ Kỳ Kỳ muốn Kỳ Kỳ ỷ vào khuôn mặt đẹp trèo cành cây cao, mà ông muốn Kỳ Kỳ tìm môn đăng hộ đối, con rể có thể uống rượu trò chuyện công tác với ông, tốt nhất vẫn là bọn hệ thống đường sắt với ông, thí dụ như tiểu Hồ được ông mang về nhà.

Vừa nghĩ tới con gái chọn người không để ý cho tới bây giờ đều lạnh lùng, nhìn Tô Khả cao ngạo vô cùng làm bạn trai, cha Kỳ Kỳ cảm thấy rất ấm ức, càng không cần nói Tô Khả theo như bối phận vẫn là trưởng bối của Kỳ Kỳ.

Tô Khả hôm nay nở nụ cười với ông, nhưng còn không bằng không cười! Đó là vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười!

Nghĩ đến con gái kết hôn với một người như vậy, cái mũi cha Kỳ Kỳ liền ê ẩm.

Ông tìm ra hộ khẩu đưa cho Kỳ Kỳ, nhìn cũng lười nhìn Tô Khả một loại cọp cười ngoài mặt, vô lực khoát tay: "Các con đều đi ra ngoài đi, để ba ngẩn ngơ chút nữa!"

Trương Kỳ Kỳ coi như lý trí, biết không thể mặc kệ ba ba mình tức giận Tô Khả, liền để mẹ ở lại phòng ngủ với ba ba, mình thì kéo Tô Khả đi phòng ngủ của mình.

Sau khi đóng cửa lại, Trương Kỳ Kỳ vươn tay bóp một chút trên mặt Tô Khả: "anh thật sự là không biết xấu hổ!"

Tô Khả không cười, trong ánh mắt đen lay láy ngập tràn vui sướng, anh thoải mái vui vẻ đi vài bước trong phòng ngủ Trương Kỳ Kỳ, xoay người lại nhìn Trương Kỳ Kỳ, đắc ý nói: "Bất kể thế nào, cha vợ vẫn đồng ý!"

Phòng ngủ Trương Kỳ Kỳ nhỏ hơn phòng ngủ Tô Khả nhiều, nhưng bố trí rất ấm áp, rất có cảm giác con gái.

Tô Khả cắm hai tay trong túi quần, nhàn nhã đi lang thang, vừa thừa cơ sáp tới hôn một cái ở trên tóc Trương Kỳ Kỳ, đắc chí vừa lòng nói: "Dù sao anh tuyệt đối không làm chuyện phạm pháp loạn kỷ cương, cho dù anh làm như thế, chỉ cần đạt được mục đích không được sao?"

Trương Kỳ Kỳ suy nghĩ một chút, nói: "anh đi làm việc của anh đi!" cô muốn ở nhà nói chuyện đàng hoàng với ba ba.

Tô Khả thế nhưng quả thật là còn có chuyện, anh biết mình phải đi, tuy nhiên lại có chút lưu luyến, liền tiến lên một bước ôm Trương Kỳ Kỳ, thấp giọng nói: "Em chuẩn bị hộ khẩu CMND cho tốt, ngày mai anhtới đón em. Bất quá mẹ anh và ba anh mấy ngày nay đang làm thủ tục li hôn, trước đừng để mẹ em nóichuyện hai ta ra." anh bảo luật sư đang làm thủ tục li hôn cho mẹ anh, hôn sự của anh và Kỳ Kỳ vẫn là trước không nên nói cho mẹ anh biết. Về phần ba ba, từ giây phút ông ta phản bội gia đình, Tô Khả đãkhông coi ông ta là cha.

Dặn dò hết những lời cần nói, Tô Khả vẫn không buông Trương Kỳ Kỳ ra. anh ôm Trương Kỳ Kỳ, lẳng lặng đứng ở đó, trong đầu cái gì cũng không nghĩ, thật bình tĩnh, rất thoải mái dễ chịu.

Trương Kỳ Kỳ cũng không muốn nói chuyện.

cô dán trên người Tô Khả, nghe tim Tô Khả đập, chóp mũi quanh quẩn mùi thơm thanh đạm trên người Tô Khả, làm xao động hoảng loạn trong lòng cô lập tức bình tĩnh lại.

Tô Khả đột nhiên có chút hối hận, anh hít sâu một hơi, đặt Trương Kỳ Kỳ trên người mình, cho cô cảm thụ phản ứng của mình.

Trương Kỳ Kỳ: "..." có cần dễ động dục như vậy hay không!

Tô Khả nói giọng khàn khàn: "Buổi tối anh tới đón em nhé"

Trương Kỳ Kỳ rầu rĩ: "... anh là muốn chọc tức cha vợ à!"

Tô Khả không khỏi cười khẽ một tiếng, rốt cuộc thả Trương Kỳ Kỳ ra, đưa lưng về phía Trương Kỳ Kỳ bắt đầu sửa sang lại quần áo. Đợi thân thể bình phục, anh nhìn Trương Kỳ Kỳ, trong mắt vẫn còn mang theo vui vẻ: "Kỳ Kỳ, gặp lại!"

Thấy Tô Khả mở cửa muốn đi, Trương Kỳ Kỳ nhớ tới chuyện đánh nhau tối hôm qua, vội vàng đuổi theo: "Tô Khả!"

Tô Khả quay đầu lại nhìn cô, chờ cô nói chuyện.

Trương Kỳ Kỳ muốn nói "Chú ý an toàn", muốn nói "không nên chỉ lo đùa giỡn", muốn nói "đi bồi mẹ anh nhiều chút"... Thế nhưng lời nói đến bên miệng, cuối cùng chỉ có một câu: "Buổi tối hôm nay anhcũng đừng tới!"

Tô Khả: "..."

Trương Kỳ Kỳ đẩy anh đi ra ngoài: "đi nhanh đi đi nhanh đi!"

Tô Khả có chút phiền muộn nhìn Trương Kỳ Kỳ một chút cũng không triền miên lưu luyến, từ phòng ngủ Trương Kỳ Kỳ đi ra - - anh phải đi chào cha Kỳ Kỳ mẹ Kỳ Kỳ rồi mới rời đi.

Tô Khả đứng ở trước cửa phòng ngủ cha mẹ Kỳ Kỳ, dừng một chút, công tác chuẩn bị trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện một nụ cười đủ ngượng ngùng xấu hổ, lúc này mới bắt đầu gõ cửa.

Mẹ Kỳ Kỳ mở cửa, vẻ mặt tươi cười nói: "Tô Khả, con yêu uống trà gì? Dì pha trà cho!"

Tô Khả buồn cười: "Mẹ, con có việc phải đi làm, phải đi trước."

Mẹ Kỳ Kỳ: "..." Tô Khả gọi bà là "Ma ma" rồi hả? Bà là mẹ vợ thổ hào rồi đó sao?

Tô Khả không hề phản ứng tới nhạc mẫu, lễ phép và ngồi ở bên giường chào cha Kỳ Kỳ, lúc này mới đira.

Lâm Lỗi lái Land Rover chờ Tô Khả ở bên ngoài tiểu khu Trương gia, vì đảm bảo, Kim Giai Lương mang theo Trần Hiểu Tĩnh và Tần Hiểu ngồi ở chỗ ngồi sau cùng.

Tô Khả ở phía sau ngồi vào chỗ của mình, dặn dò Lâm Lỗi: "đi Luân Đôn Giả Nhật." Luân Đôn Giả Nhật là một kiểu biệt thự nước anh ở Đông Thành Trịnh thành, chị Tô Di của anh ở trong đó, hiện tại mẹ anhđang sống ở trong nhà Tô Di.

Sau khi Lâm Lỗi quẹo trái ở giữa đường Chính Hòa và đường Nhân Thông, mở miệng nói: "Tô tổng, Tôn bí thư mang theo đám luật sư bồi mẹ ngài."

Tô Khả không nói chuyện.

Ba mẹ anh ly hôn cũng không đơn giản như vậy, anh và mẹ phải thương lượng một chút.

Sau khi đi vào Luân Đôn Giả Nhật, Land Rover màu xanh lá cây xuyên thẳng qua đường lớn ngăn cách bởi cây sồi, cuối cùng ngừng lại trước dãy biệt thự liền kề.

Tô Di và chồng đã nhận được điện thoại, cùng nhau ra ngoài đón anh.

Thấy Tô Khả xuống xe, Tô Di giống như thấy người đáng tin cậy, ba chân bốn cẳng ra đón tiếp: "Tô Khả, mẹ muốn ở Cẩm Tú viên, nhưng cha không chịu nhượng lại..." Cẩm Tú viên là nhà của bốn người nhà họ, chẳng lẽ cha mẹ ly hôn, ngôi nhà cô và Tô Khả gắn bó cũng giữ không được?

Thấy chị gái khó chịu như vậy, trong lòng Tô Khả cũng không chịu nổi, anh vỗ vỗ lưng chị gái, nói: "Chị, có em ở đây!" Có em thay thế người ba phản bội của chúng ta, chống đỡ cái nhà này của chúng ta.

Sau khi Trương Kỳ Kỳ tiễn Tô Khả đi, cô trước tiên gọi mẹ vào phòng khách, nghiêm túc dặn dò mẹ nói: "Mẹ, quan hệ giữa con và Tô Khả mẹ cũng đừng nói ra ngoài."

Mẹ Kỳ Kỳ kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ là ba mẹ Tô Khả..."

Trương Kỳ Kỳ nhíu mày nói: "Dù sao mẹ đừng tìm người khác nói chuyện này." nỗi lòng của cô nếu nóira sẽ rất dài dòng, nhưng cô không có ý định nói với mẹ mình.

Trước khi đưa ra lời chia tay với Lý Thụy, Trương Kỳ Kỳ còn nghĩ đến cô và Lý Thụy rốt cuộc dư dả được một chút, sau đó lặng lẽ đi đăng ký kết hôn, cho dù bởi vì thân phận Lý Thụy không thể không bí mật chuyện kết hôn, nhưng cũng là ngọt ngào hạnh phúc. cô cho rằng Lý Thụy muốn cầu hôn, ở trong lòng đã tưởng tượng phong cách nhẫn cưới rồi, thế nhưng chờ đợi cô kế tiếp không phải là cầu hôn của Lý Thụy, mà là câu "Kỳ Kỳ, chúng ta chia tay đi" của Lý Thụy.

Vừa rồi ở trước mặt ba mẹ, Tô Khả nắm chặt tay cô, Trương Kỳ Kỳ cảm giác trái tim mình giống như phiêu trong gió xuân, bay bổng tê tê đấy. cô cảm thấy chỉ cần ở chung một chỗ với Tô Khả, tuy rằng anh đầy tật xấu, mình cũng không có tốt hơn chỗ nào, nhưng hai người bọn họ chỉ cần ở cùng một chỗ, nhất định sẽ hạnh phúc.

Chính là bởi vì quá hi vọng tiến tới hạnh phúc thật sự, cho nên cô không dám chờ mong chuyện sẽ rất thuận lợi thật sự, bởi vì có một câu nói "Hi vọng càng lớn, thất vọng càng lớn".

Trương Kỳ Kỳ tự trấn an bản thân- - chỉ cần người khác không biết, dù cho tương lai cô và Tô Khả chia tay, cũng chẳng phải mất mặt. Tựa như cô và Lý Thụy chia tay, người hiểu rõ tình hình chỉ có người đại diện Tần Tùng Lâm của Lý Thụy và bạn thân Tôn Kỳ Vũ của cô, cho nên không có cảnh che giấu cười trên nỗi đau của người khác và lời đồn đãi vô căn cứ dưới mặt nạ đồng tình.

Mẹ Kỳ Kỳ suy nghĩ một chút, cảm thấy Kỳ Kỳ là bỗng nhiên trèo lên Tô Khả thật có chút xấu hổ, liền cười nói: "Mẹ đều hiểu. Con yên tâm."

Kỳ Kỳ quan sát mẹ mình một cách tường tận, quyết định nói thật: "Mẹ, chuyện của con và Tô Khả vẫn không nhất định thành, mẹ cũng đừng nói lung tung với người khác!"

Mẹ Kỳ Kỳ sợ hãi kinh sợ, vội nói: "Kỳ Kỳ, mẹ cam đoan không nói lung tung!"

Trương Kỳ Kỳ rót chén trà bưởi uống một ngụm, phát hiện mẹ cô lấy bộ trang sức vàng Tô Khả tặng đang ở trước bồn rửa mặt soi gương đeo, không khỏi mỉm cười một cái, ánh mắt nhìn nhẫn vàng khảm hồng bảo thạch trái đượcTô Khả đeo vào ngón vô danh bàn tay trái, trong lòng có chút vắng vẻ.

Chính cô cũng có chút kinh ngạc: sao vừa tách ra, cô lại bắt đầu nhớ Tô Khả rồi?

Mẹ Kỳ Kỳ đeo bộ trang sức vàng đứng dậy đi ra hỏi Trương Kỳ Kỳ: "Kỳ Kỳ, giữa trưa muốn ăn cái gì? Mẹ làm cho con!"

Trương Kỳ Kỳ thở dài nói: "Con cái gì cũng không muốn ăn."

Dừng một chút, cô lại nói: "Con đi xem ba ba."

Trương Kỳ Kỳ đi vào phòng ngủ ba mẹ, khóa trái cửa, ngồi xuống mặt thảm trải trước giường, ghé vào bên giường gọi một tiếng "Cha", nhưng sau đó xoay người dựa lưng vào bên giường, suy nghĩ một lát, cố gắng bình tĩnh dòng suy nghĩ của mình, chậm rãi nói: "Cha, sau khi con và Lý Hoài chia tay, con từ quán mì đi ra, ở trên xe công cộng liền mua thẻ Internet, bởi vì con không biết mình nên tiếp tục sống thế nào. Con không chết là bởi vì con sợ mình chết ở phòng thuê làm phiền hà chủ thuê nhà. Ba với mẹ bảo con quay về Trịnh thành, con rất nhanh liền trở về, bởi vì ở đó mỗi một ngày, con đều nghĩ đến đitìm chết như thế nào."

cô dùng sức lau đi nước mắt tùm lum trên mặt, hít cái mũi một cái, tiếp tục nói: "Con còn tưởng rằng đời này con cứ như vậy, may mắn là, con gặp Tô Khả." cô đã yêu người đàn ông tốt nhất, cũng nhận được tổn thương nặng nhất. Nhưng may mắn là đường đời cô đau khổ vẫn có Tô Khả đang chờ cô.

Trương Kỳ Kỳ rốt cuộc khóc ra thành tiếng: "Cha, con muốn thử lại lần nữa, thử một lần với Tô Khả, xem ông trời có phải muốn con chết hay không ..."

Cha Kỳ Kỳ trượt xuống giường ôm lấy con gái, nước mắt sớm đã tuôn đầy mặt.

Ông biết rõ Kỳ Kỳ và anh chàng Lý Hoài ông chưa từng thấy đã qua lại nhiều năm, nhưng ông còn tưởng rằng chia tay là Kỳ Kỳ nói ra - - trong điện thoại Kỳ Kỳ trấn định như vậy - - "Cha, con chia tay Lý Hoài rồi ".

May mắn, ông mở miệng bảo Kỳ Kỳ về nhà.

Trương Kỳ Kỳ dùng sức lau nước mắt mãnh liệt trào ra, nghe được giọng ba ba từ đỉnh đầu truyền đến: "Kỳ Kỳ, sao cũng được, với Tô Khả cũng được, với người khác cũng được, chỉ cần con vui vẻ..." Cha mẹ muốn bất quá là con cái sống tốt.

Nghe được ba ba nói, nước mắtTrương Kỳ Kỳ càng chảy càng dữ tợn.

cô từ nhỏ đã không thích bộc lộ nỗi đau trong lòng với người khác, bởi vì cảm thấy mất mặt, hôm nay bởi vì Tô Khả, cô rốt cuộc nói với ba ba nói suy nghĩ chân thật của mình - - con đã bị tổn thương, con muốn vịn Tô Khả đứng lên một lần nữa.

Cho Tô Khả một cơ hội, cho chính mình một cơ hội.

Con cũng muốn cuộc sống hạnh phúc