Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 64: Vừa lộ ra dấu vết hoạt động



Trương Kỳ Kỳ vừa muốn đi ra ngoài, cha Kỳ Kỳ vội vàng nói: "Kỳ Kỳ, chờ ba với, công nhân lắp đặt thiết bị vừa gọi điện thoại cho ba, nói những cái đèn con đặt được đưa tới, ba phải đi nhìn bọn họ lắp ráp."

Hai cha con cô cuối cùng cùng nhau đi ra cửa.

Đến trong tiệm, Trương Kỳ Kỳ và ba ba cùng nhau nhìn nhìn đèn được đưa tới, cô cảm thấy không khác với suy nghĩ của cô, liền bảo ba ba ở lại nhìn công nhân lắp đặt thiết bị, mình thì ghé qua cửa hàng thời trang trẻ em bên cạnh mua hai bộ quần áo em bé, sau đó trực tiếp thuê xe đi ngoại ô phía tây.

Bởi vì cô út của Trương Kỳ Kỳ trở về nhà mẹ đẻ, cho nên nhà bác cả Kỳ Kỳ hiếm khi đông đủ, mấy người đàn ông đều ở nhà - - bình thường buổi tối bọn họ đều có thể có cuộc sống về đêm của từng người.

Bác cả Kỳ Kỳ Trương Thuận Đông mang theo con trai trưởng Trương Băng Băng cùng chồng cô út Lương Thư Nhiên của Trương Kỳ Kỳ ngồi trong phòng khách uống trà nói chuyện phiếm, về phần Trương Hoằng Hoằng, thì trên lầu mang theo con trai trưởng của cô út Đại Bình Quả chơi game.

Lúc Trương Kỳ Kỳ đến, mẹ Băng Băng, Hàn Nhã Kỳ và Phương Chính Hương đang chơi mạt chược ở phòng chơi mạt chược bên cạnh phòng khách với bà nội Trương đang, cô út thì mang theo con trai nhỏba tuổi Tiểu Bình Quả xem ở một bên.

Thấy Trương Kỳ Kỳ theo bảo mẫu đi đến, cô út cười kéo con trai nhỏ Tiểu Bình Quả ra đón: "Kỳ Kỳ, tới rồi à!"

Trương Kỳ Kỳ trả lời, tiến lên ôm lấy Tiểu Bình Quả: "Tiểu Bình Quả, có nhớ chị không?"

Khuôn mặt Tiểu Bình Quả tròn tròn, hơn nữa trong trắng lộ hồng, một đáng yêu như quả táo, cho nên tên mụ gọi là Tiểu Bình Quả (quả táo nhỏ). Cậu bé đã lâu không gặp Trương Kỳ Kỳ, đợi Trương Kỳ Kỳ ôm cu cậu hôn mấy cái, cu cậu mới quen thuộc, kêu một tiếng "Chị Kỳ Kỳ", dán khuôn mặt vừa mềm vừa ấm vào lên Trương Kỳ Kỳ mè nheo.

Trương Kỳ Kỳ bị cu cậu cọ tới cọ lui trái tim cũng mềm nhũn, hôn cu cậu vài cái, sau đó ôm Tiểu Bình Quả đi qua chào hỏi bà nội các bác gái, cười hỏi Hàn Nhã Kỳ: "Chị dâu cả, cục cưng nhà các chị đâu?"

Hàn Nhã Kỳ đánh ra một lá bài: " "Đông Phong"!"

Vừa trả lời Trương Kỳ Kỳ nói: "Cục cưng uống sữa, đi theo bảo mẫu ngủ rồi!" Trương gia có hai bảo mẫu, một người giúp nấu ăn làm việc nhà, một người chuyên môn chăm cục cưng trong nhà.

Trương Kỳ Kỳ lại cười nói: "Em mua cho cục cưng hai bộ áo nhung, một chút nữa chị dâu cả xem vừa size không nhé, không vừa em đi đổi lại."

Hàn Nhã Kỳ nhìn cô, cười hỏi một câu: "Nhãn hiệu gì thế?" cục cưng của cô ta không mặc hàng may sẵn rẻ tiền.

Trương Kỳ Kỳ cười cầm nhãn hiệu quần áo nói. cô biết tính cách chị dâu họ này của mình rất tốt, làm người khéo đưa đẩy, chính là quá chú ý thôi, cho nên lúc mua chính là chọn nhãn hiệu tốt, miễn cho chị dâu họ soi mói.

Hàn Nhã Kỳ cười cám ơn Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ lại tán gẫu vài câu với bà nội, bác gái.

Phương Chính Hương vừa thấy cô liền cười: "Chị Kỳ Kỳ, mấy ngày không gặp, chị càng ngày càng đẹp!" cô cảm thấy Trương Kỳ Kỳ đôi mắt ngập nước, da thịt trắng noãn tinh tế tỉ mỉ, dường như phát ra ánh sáng, cảm giác giống như có chỗ nào không giống nhau.

Trương Kỳ Kỳ cười qua đi vỗ trên vai Phương Chính Hương một cái, coi như chào hỏi, lúc này mới đi qua ngồi kế cô út trên ghế sa lon. cô khi còn bé bởi vì là thai thứ hai không có cách nào nhập hộ khẩu, mẹ cô sợ ảnh hưởng công tác, không quá muốn cô, vẫn là bà nội làm chủ đặt hộ khẩu cô ở nhà cô út vừa kết hôn.

Mà sau khi cô út kết hôn bảy tám năm cũng không có con, khi đó cũng đã từng bắt đầu nảy sinh ý niệm nhận Trương Kỳ Kỳ làm con thừa tự, nhưng về sau mẹ chồng của cô út ngại Trương Kỳ Kỳ đã lên tiểu học rồi, tuổi quá lớn, chuyện này mới không có thành.

Bởi vì này chút chuyện, cho nên Trương Kỳ Kỳ luôn luôn đặc biệt thân thiết với cô út.

cô út kéo tay Trương Kỳ Kỳ, thấp giọng nói: "cô nghe bà nội con nói con muốn mở tiệm bánh mì, hiệntại chuẩn bị tới đâu rồi?"

Trương Kỳ Kỳ ôm Tiểu Bình Quả vào trong ngực, nói: "đang sửa chữa, đại khái tết Nguyên Đán có thể khai trương."

cô út nhận Tiểu Bình Quả ngẩng đầu nhìn thoáng qua trên bàn bài, hạ thấp giọng hỏi: "Tiền có đủ không? Nếu không đủ, cô còn có chút tiền riêng."

Trương Kỳ Kỳ không khỏi nở nụ cười: "Đủ rồi cô. Nếu như đến lúc đó thật không đủ, con sẽ tìm cô mở miệng." hai vợ chồng cô út làm làm ăn buôn bán, tuy rằng quy mô không cách nào so sánh được với nhà bác cả, nhưng sinh ý coi như không tệ, trong tay cô út mấy năm nay vẫn tích trữ được chút tiền riêng.

không có gì bất ngờ xảy ra, tiền Trương Kỳ Kỳ mở cửa tiệm vẫn đủ, nhưng cô út mà nói rất tri kỷ, làm lòng Trương Kỳ Kỳ ấm áp, cô cười vươn tay sờ bụng cô út: "cô út, cô qua bốn mươi tuổi còn dám sinh con thứ hau, để con nhìn xem dáng người cô khôi phục chưa nhé!"

cô út cười nham nhở loạn trốn: "không có biện pháp khôi phục nổi đâu!"

Hai cô cháu đang giỡn, Trương Hoằng Hoằng mang theo Đại Bình Quả xuống lầu.

Đại Bình Quả thấy Kỳ Kỳ ngồi kế mẹ mình, liền đi qua gọi một tiếng "Chị Kỳ Kỳ".

Trương Kỳ Kỳ ngẫng đầu liền thấy được một thiếu niên tuấn tú đứng ở trước người mình, còn gọi mình là chị, thật sự là sợ hết hồn- - trong ấn tượng của cô Đại Bình Quả vẫn là một thằng nhóc hơi mập, từ khi nào đã trưởng thành thiếu niên đẹp trai rồi hả? Thời gian đều đi đâu vậy?

cô có chút uể oải: "Đại Bình Quả, quần áo chị mua cho em sợ là mặc không vừa rồi!"

Đại Bình Quả tính cách hoạt bát, ngồi xuống kế cô: "Chị, em năm nay sắp một mét bảy rồi!"

Trương Kỳ Kỳ đưa tay vỗ trên lưng thằng nhóc một cái, vẫn là không thể tin được Đại Bình Quả mười hai tuổi lại có thể cao như vậy. Nhưng với tư cách là chị cô vẫn rất có dáng vẻ làm chị, cho nên cô liền hỏi Đại Bình Quả: "Đại Bình Quả, chị mua cho em quà tặng khác nhé! Em muốn cái gì?"

Đại Bình Quả chuyên tâm suy nghĩ một chút, nói: "Chị chờ một lát mời em ra bên ngoài ăn đồ nướng nhé!" Cậu luôn hiểu chuyện, biết rõ chị không có nhiều tiền như vậy, cho nên nói yêu cầu cũng khôngcao.

Trương Kỳ Kỳ đương nhiên đáp ứng.

Trương Hoằng Hoằng ở một bên ganh tị nói: "Chị Kỳ Kỳ, chị có biết cái thằng nhóc đáng ghét này vừa rồi bắt chẹt em cái gì không? Nó bắt chẹt em một cái IP 5s đó!"

Đại Bình Quả rất chân thành giải thích với Kỳ Kỳ: "Cái 3s của em giờ thành cục gạch rồi, mẹ không mua cho em điện thoại mới, bảo em tự lo liệu, em tìm anh Hoằng Hoằng. anh Hoằng Hoằng chút nữa dẫn em đi mua điện thoại mới!"

Trương Kỳ Kỳ nghe xong, rất là hâm mộ, lập tức đứng dậy đặt đầu trên vai Trương Hoằng Hoằng, kéo tay Trương Hoằng Hoằng làm nũng: "anh Hoằng Hoằng, điện thoại di động của em cũng cũ rồi! anhcũng mua cho em một cái 5s nhé! Mua một cái nhé!"

Trương Hoằng Hoằng cười đến mặt mày méo xẹo, anh vỗ vỗ lưng Trương Kỳ Kỳ: "Em gái ngoan! Anhthương em, chỉ cần em nghe lời, muốn cái gì, anh cũng mua cho em!"

Trương Kỳ Kỳ cố ý cười ngọt như mật, đang muốn nói chuyện, lại nghe được Đại Bình Quả nói: "Chú họ nhỏ, anhChính Dương, các anh cũng tới à!"

cô lắp bắp kinh hãi, tim đập bắt đầu nhanh hơn, nhìn Đại Bình Quả, sau đó theo ánh mắt Đại Bình Quả nhìn cửa phòng, sau đó biểu cảm trên mặt cô liền cứng lại, lời vừa muốn nói ra cũng đều bị nghẹn bên trong, nói không nên lời, nuốt không trôi, nghẹn tại chỗ đó - - Tô Khả đang khoanh hai tay dựa trên cửa cười như không cười nhìn cô!

Mà bên cạnh Tô Khả, là Phương Chính Dương đang cười đến đôi mắt cũng nhìn không thấy.

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Tô Khả nhìn cô một cái thật sâu, đi vào.

Phương Chính Dương cũng đi tới, anh ta cười đến miệng đều không khép lại được: "Kỳ Kỳ, đừng xin em trai của em nữa, xin anh đi này, anh sẽ mua cho em một cái!" Tô Khả không phải nói Trương Kỳ Kỳ là nữ đồng sao? Sao cô làm nũng cũng nũng nịu như vậy!

Khuôn mặt Trương Kỳ Kỳ nóng bừng, đôi mắt nổi lên một tầng hơi nước, nhìn kiều diễm vô cùng. cô đẩy Trương Hoằng Hoằng chỉ lo cười ngây ngô, không để ý tới Phương Chính Dương trêu chọc, cũng khôngđể ý Tô Khả, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh cô út.

Tô Khả nhìn cô út của Trương Kỳ Kỳ khẽ vuốt càm, làm động tác chào hỏi, sau đó cũng ngồi xuống ghế sofa kế Trương Kỳ Kỳ.

Đại Bình Quả, Trương Hoằng Hoằng và Phương Chính Dương ngồi xuống ghế sofa phía bên phải.

Trương Hoằng Hoằng và Phương Chính Dương nói chuyện, Tô Khả ngồi ở chỗ đó nghe như không nghe, cầm di động chơi game.

Trương Kỳ Kỳ ngồi bên cạnh Tô Khả, cảm thấy hơi thở thanh đạm trên người Tô Khả truyền tới, mà hơi nóng trên người anh cũng dường như xuyên qua quần áo truyền tới.

Cánh tay Tô Khả thỉnh thoảng sẽ đụng trúng cô, trong lúc lơ đãng chân cũng sẽ đụng vào cô, khiến cho tim Trương Kỳ Kỳ đập rộn lên mặt đỏ tai nóng, mà cô út lại đang nói chuyện với cô, làm cô không thể đột nhiên rời khỏi.

cô lặng lẽ nhìn thoáng qua bên mặt Tô Khả, phát hiện lông mi anh dày dài mũi cao thẳng, lộ ra một cỗ khí khái hào hùng, nhưng trên gương mặt tinh tế tỉ mỉ rõ ràng còn có lông tơ thật nhỏ - - cái thằng nhóc này lớn hơn cô một tuổi đó, sao lại non như vậy hả?

Trương Kỳ Kỳ nhìn một chút phát hiện lỗ tai Tô Khả lại đỏ, biết anh xấu hổ, liền không nhìn anh nữa, mà là kiên trì tiếp tục nói chuyện với cô về Tiểu Bình Quả.

Tiểu Bình Quả năm nay cũng bốn tuổi rồi, đang là lứa tuổi bướng bỉnh, thằng bé từ trong ngực mẹ leo qua người Trương Kỳ Kỳ, chui vào rồi uốn éo sờ loạn lung tung.

Trương Kỳ Kỳ hôm nay mặc chính là áo trắng lót lông cừu và quần jean ôm màu lam, cổ áo lót lông cừu vốn không tính là thấp, chỉ lộ ra xương quai xanh tinh xảo mà thôi, thế nhưng sau khi bị Tiểu Bình Quả túm vài cái, cổ áo đã bị kéo xuống, lộ ra da thịt tuyết trắng, mà đường sự nghiệp cũng có chút lộ ra đầu mối.

Trương Kỳ Kỳ đang dán mặt lên trên mặt Tiểu Bình Quả, hưởng thụ sự thân mật của Tiểu Bình Quả, căn bản không có chú ý tới cảnh xuân chỗ này sắp lộ ra.

Tô Khả ở bên cạnh liếc liếc.

Tuy rằng cái bộ vị kia anh cũng không thấy lạ lẫm gì, nhưng phản ứng đầu tiên của Tô Khả vẫn là yết hầu căng lên, nhưng lúc này quan trọng nhất là không thể để cho người khác nhìn thấy chỗ này của Trương Kỳ Kỳ!

Tô Khả liếc nhìn bọn Phương Chính Dương, phát hiện bọn họ còn không có nhìn bên này, liền tiện tay cầm một cái đệm nhét vào trên người Trương Kỳ Kỳ, sau đó liếc mắt ra hiệu Trương Kỳ Kỳ một cái.

Trương Kỳ Kỳ: "..." Tô Khả nhìn trước ngực cô làm cái gì?

cô rũ mắt xuống nhìn sang, sau đó phát hiện chỗ có vấn đề, liền giả bộ như vô ý mà kéo quần áo lên trên, che chỗ sắp lộ ra.

Thế nhưng là, Trương Kỳ Kỳ quên chính là - - Tiểu Bình Quả hôm nay mới bốn tuổi!

Tiểu Bình Quả hai tay đồng loạt ra trận, níu lại cái đệm ném cho mẹ, sau đó hai tay liền muốn dò xét trong cổ áo Trương Kỳ Kỳ.

Tô Khả nhìn tên tiểu tử này, quả thực là cái gì cũng đều có thể nhịn cũng có cái không thể nhịn, anh lập tức đứng dậy nhấc Tiểu Bình Quả lên ôm vào trong ngực, trên mặt nở nụ cười cứng ngắc: "Tiểu Bình Quả, chú dẫn con đi tìm ba ba của con nhé!"

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Sau khi Tô Khả giao Tiểu Bình Quả cho chồng cô út Lương Thư Nhiên, vì không lộ vẻ quá đột ngột, liền trò chuyện với nhóm người Lương Thư Nhiên và Trương Thuận Đông trong chốc lát trên phương diện làm ăn. Lương Thư Nhiên muốn đi Nội Mông thu mua hàng loạt hạt giống, tài chính có chút không đủ, liền có lòng hỏi anh vợ Trương Thuận Đông mượn một chút.

Trương Thuận Đông không có lập tức cho câu trả lời thuyết phục. Em rể mượn không nhiều lắm, nếu là thường ngày, ông nhất định sẽ lập tức cho mượn. Nhưng hiện tại Tô Khả người thân thích có tiền nhất lại ở bên cạnh, ông sẽ không có lập tức đồng ý, mà là nảy ra tưởng lượn quanh Tô Khả.

Đáng tiếc Tô Khả con tiểu hồ ly này vốn không mắc mưu, anh nghĩ tới hôn sự của mình với Trương Kỳ Kỳ liền có ý nghĩ của mình, không cự tuyệt, cũng không đáp ứng, chính là không đáp lời.

Chờ anh rốt cuộc tìm được cơ hội thoát thân trở lại phòng chơi mạt chược, lại phát hiện không thấy Phương Chính Hương, mà Trương Kỳ Kỳ đang ngồi ở vị trí Phương Chính Hương chơi mạt chược.

Tô Khả sợ lộ ra dấu vết hoạt động, liền không có lập tức tới ngay, mà là tám nhảm với Trương Hoằng Hoằng - - Trương Hoằng Hoằng nói, anh nghe, thỉnh thoảng gật gật đầu hoặc là lắc đầu. Tô Khả thường ngày đều là ổn trọng, ít nói, chút tuỳ tiện và hoạt bát của anh đều dùng vào lúc ở chung với Trương Kỳ Kỳ rồi.

Nhưng cho dù anh nghe Trương Hoằng Hoằng nói chuyện, trong lòng vẫn đang lo lắng cho Trương Kỳ Kỳ - - bài của Trương gia đánh quá lớn, anh sợ Trương Kỳ Kỳ thua quá nhiều, tiền mặt trên người khôngđủ.

Tô Khả rốt cuộc thoát khỏi Trương Hoằng Hoằng lải nhải, liền giả bộ ra dáng vẻ kỳ tùy ý đi đến bên cạnh bàn bài nhìn bài.

anh trước tiên đứng ở phía sau bà nội Kỳ Kỳ trong chốc lát, sau đó mới đứng ở sau lưng Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ chơi mạt chược đánh thật sự là thúi quắc, Tô Khả trơ mắt nhìn cô lung tung chọn con pháo khiến Hàn Nhã Kỳ thắng hai lần, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, liền ngay lúc Trương Kỳ Kỳ muốn đưa tay nhặt con cửu đưa ra ngoài nhẹ nhàng ấn chặt tay cô, sau đó từ trong tay Trương Kỳ Kỳ cầm con cửu trở về, đẩy con ngũ bính không có tác dụng ra: "ngũ bính!"

Hàn Nhã Kỳ đang xâu năm con, thấy bài sắp thắng bị Tô Khả quấy rối, liền giận dữ nhìn Tô Khả: "Chú họ nhỏ, chú cũng đừng quá thiên vị!"

Mẹ Băng Băng ngồi ở đối diện nghe vậy ngẩng đầu lên, nhưng mắt sắc nhìn thấy ngón tay thon dài của Tô Khả đang đặt trên vai Trương Kỳ Kỳ, cả người cơ hồ dán lên trên lưng Trương Kỳ Kỳ, mà Trương Kỳ Kỳ bình thản chịu đựng gian khổ, giống như không có gì không ổn.

Trong đầu bà lập tức cảm thấy có chút lạ, không khỏi có chút hoài nghi.

Mẹ Băng Băng luôn luôn bảo trì bình thản. Bà trêu chọc Trương Kỳ Kỳ và nhìn Tô Khả, ghi nhớ một màn vừa rồi ở trong lòng, nhưng không có lên tiếng, mà là tiếp tục giả bộ không thèm để ý quan sát.

Sát bên bà nội Kỳ Kỳ lại sờ soạng một lần, còn lại ba người mỗi người phải cho bà 1000 đồng, mẹ Băng Băng nhìn thấy Trương Kỳ Kỳ dường như muốn đứng dậy đi lấy túi xách, lại bị Tô Khả nhẹ nhàng ấn chặt. Cũng không lâu lắm, bà liền phát hiện Trương Kỳ Kỳ từ phía sau cầm một ví tiền LV ra, sau khi mở ra từ trong một chồng tiền mặt thật dầy chọn ra 10 tờ đưa cho bà nội Kỳ Kỳ, sau đó đặt ví tiền trong ngăn kéo nhỏ