Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 30: Lựa chọn



Trong phòng tắm ngọn đèn không phải rất sáng, ngọn đèn nhu hòa như ánh lên một vầng sáng lên khuôn mặt tuấn tú của Tô Khả, làm tôn lên ngũ quan của anh so với ban ngày nhìn càng thêm xinh đẹp.

anh dáng người cao gầy, thế nhưng dưới áo T-shirt ngắn tay màu trắng và quần dài xanh đậm loáng thoáng cơ bắp, làm anh nhìn vô cùng mạnh mẽ, vô cùng nam tính.

Trương Kỳ Kỳ lập tức có chút mê mẩn.

Tô Khả khẩn trương nhìn cô.

anh biết rõ sau khi Trương Kỳ Kỳ cởi quần áo nhất định rất đẹp, thế nhưng không nghĩ tới sẽ đẹp như tượng... Như tác phẩm nghệ thuật, anh đã không thể nhớ nổi từ nào khác để hình dung từ rồi!

không biết qua bao lâu, Tô Khả lúc này mới phát hiện mình vẫn ngừng thở.

Dựa theo kế hoạch ban đầu của anh, anh hắn là muốn đi hôn Trương Kỳ Kỳ.

Tô Khả hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí bước tới trước một bước, duỗi tay nắm chặt vòng eo mảnh khảnh của Trương Kỳ Kỳ, cúi đầu chăm chú nhìn Trương Kỳ Kỳ.

Vòi hoa sen vẫn tiếp tục phun nước.

trên mặt trên người của anh tất cả đều là nước, có nóng có lạnh, bản thân Tô Khả cũng không phân biệt được, mùi thơm cơ thể trên người Trương Kỳ Kỳ tràn đầy tất cả giác quan của anh, làm mạch máu anhsôi sục tim đập rộn lên...

Chuyện bỗng nhiên phát sinh, cộng thêm sắc đẹp trước mắt, Trương Kỳ Kỳ vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn Tô Khả, nhưng trong nháy mắt Tô Khả chạm vào môi của cô cô lập tức tỉnh táo một chút, đẩy Tô Khả ra, ấp a ấp úng nói: "Tô Khả, anh... anh chảy máu mũi..."

Tô Khả lập tức cứng đờ tại chỗ, lúng túng và xấu hổ đan vào nhau, làm anh rất muốn đi chết.

Bởi vì chảy máu mũi, Tô Khả nam sắc quyến rũ thất bại, Trương Kỳ Kỳ lập tức thanh tỉnh lại.

cô quay lưng lại, trước đóng vòi hoa sen, sau đó cầm khăn tắm quấn một cái che đi vị trí quan trọng, lúc này rút một cái khăn mặt mới trên kệ khăn, một tay cố định khăn tắm một tay cầm khăn mặt nhón chân lau đi một ít máu mũi Tô Khả chảy ra.

Khuôn mặt trắng nõn của Tô Khả sớm đã đỏ bừng, đôi mắt trong suốt cũng trở nên ngập nước, nhếch bờ môi đỏ tươi đứng ở nơi đó, dường như một giây sau liền khóc lên.

Trương Kỳ Kỳ thấy cái dạng này của anh, không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng có chút thương tiếc, lại có chút vui mừng, còn có chút mờ mịt.

cô nhìn Tô Khả, lướt qua Tô Khả cầm quần áo liền mở cửa phòng tắm ra.

Trương Kỳ Kỳ vừa muốn đi ra ngoài, một hồi tiếng chuông cửa xuyên qua phòng khách và phòng ăn truyền tới, khuôn mặt của cô lập tức không còn chút máu.

Tô Khả vốn xấu hổ và giận dữ muốn chết, thời điểm này ngược lại phản ứng rất nhanh, kéo Trương Kỳ Kỳ đi lên lầu: "Em trước trốn trong phòng anh đi!"

Tay của anh bởi vì bị dính nước nên lành lạnh ẩm ướt, gắt gao kéo Trương Kỳ Kỳ lên lầu bốn.

Sau khi mở cửa phòng, Tô Khả đẩy Trương Kỳ Kỳ vào trong phòng ngủ của anh, tiến đến bên tai Trương Kỳ Kỳ thấp giọng dặn dò nói: "Đóng cửa thật kỹ không nên đi ra."

Trương Kỳ Kỳ có chút mê mang gật gật đầu.

Tô Khả xoay người lại đi xuống lầu.

Trương Kỳ Kỳ đi đến phía trước cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Trong đình viện hoa cỏ sum suê đèn đuốc sáng trưng, cô rõ ràng nhìn thấy một chiếc Mercedes màu đen và một chiếc Toyota màu đỏ ngừng ngoài cổng, Tô Di và tiểu Huệ đứng trước ở trước cổng nhấn chuông cửa, mà cha Tô Khả và mẹ Tô Khả cũng xuống xe.

Trương Kỳ Kỳ rốt cuộc đã rõ, trừ phi người Tô gia sớm đi ngủ, cô hôm nay đừng hòng rời đi.

cô lúc này mới bắt đầu nghĩ cô rốt cuộc là bị làm sao lại lâm vào hoàn cảnh giống như bị bắt gian này, cô rõ ràng chỉ là bình bình thản thản tắm gội thôi mà!

Lúc đưa lưng về phía Trương Kỳ Kỳ, Tô Khả nén không nổi vui mừng sắp sửa đầy tràn ra, đưa thay sờ sờ bờ môi hơi nóng của mình.

Vừa rồi tiếp xúc với Trương Kỳ Kỳ, mặc dù chỉ là vừa chạm vào thôi, nhưng anh vẫn cảm nhận được bờ môi ấm áp và mềm mại của Trương Kỳ Kỳ, còn có mùi thơm cơ thể khiến người mê say.

Cơ hội là bình thường, liền xem anh có thể nắm bắt được hay không.

Tô Khả rất bội phục mình có thể nắm bắt được một cơ hội trôi qua tức thì như thế- lúc ấy nếu anh phản ứng chậm một bước, đã bị Trương Kỳ Kỳ đuổi ra, mà Trương Kỳ Kỳ tiếp tục tắm rửa, anh sẽ không có cơ hội ở chung với Trương Kỳ Kỳ.

Đến lầu hai, lúc đi qua phòng thay đồ, Tô Khả trước đi vào giấu túi xách của Trương Kỳ Kỳ, lại một hơi uống sạch một ly trong hai ly rượu trên bàn ăn, thổi tắt ngọn nến, cầm ly và một bộ dao nĩa dư thừa lên ném vào trong hòm giữ đồ, lại mở đèn phòng ăn và đèn của phòng khách, lúc này mới đi đến cửa trước, ấn nút điều khiển từ xa mở cổng.

Sau khi cha Tô Khả, mẹ, chị gái và anh rể đi vào phòng khách, tất cả đều bại liệt ở trên ghế sofa.

Tô Di nhìn bình tĩnh em trai: "Tô Khả, chị sắp mệt chết đi được, nhanh đến xoa bóp cho chị!"

Tô Khả không phản ứng tới cô ta.

Tiểu Huệ rót cho mỗi người một ly nước cam Trương Kỳ Kỳ đã ép, dùng khay bưng tới, sau đó liền dựa theo dặn dò của mẹ Tô Khả đi lên lầu đổi khăn trải giường vỏ chăn bao gối cho cha mẹ Tô Khả cùng với Tô Di.

Tô Khả biết rõ cô ta không được cho phép sẽ không dám vào phòng mình, liền không mở miệng.

Thấy trên quần áo Tô Khả có vết tích nước, Tô Di hỏi vội: "Tô Khả, quần áo em sao bị ướt kìa?"

Thấy ba mẹ và anh rể Hàn Hướng Tiền đều nhìn sang, Tô Khả điềm nhiên như không có việc gì nói: "Tôi đang mở nước định tắm rửa thì mọi ngươi về." Ngụ ý là gấp gáp quá nên trên người bị dính ướt.

Hàn Hướng Tiền đi toilet trở ra, lúc đi qua phòng ăn thấy trên bàn cơm còn có cơm Âu chưa ai động đến, liền cười nói: "Tô Khả, bữa tối dưới nến phải hai người mới có ý tứ chứ, một mình cậu sao lại ăn bữa tối dưới nến hả?"

Tô Di nghe xong cảm thấy hứng thú, liền nhảy dựng lên muốn đi nhìn.

Tô Khả rũ mắt xuống nói: "Trương Kỳ Kỳ làm. cô ấy làm xong rời đi rồi, tôi vẫn chưa kịp ăn."

Tô Di múc một hơi canh nếm, liên tục khen ngợi: "Uống ngon thật! Rất không tệ! Hàn Hướng Tiền hai chúng ta dùng bữa tối dưới nến đi!"

Trương Kỳ Kỳ trước tiên khóa lại cửa phòng ngủ Tô Khả từ bên trong, sau đó dùng khăn tắm lau khô nước trên người, thay lại quần áo của mình.

Làm xong đây hết thảy, Trương Kỳ Kỳ liền ở nằm xuống ghế sofa, đưa thay sờ sờ bờ môi của mình.

Vừa rồi Tô Khả thật sự đã hôn qua, cô chỉ nhớ rõ môi Tô Khả mềm, mang theo mùi dễ chịu, cái khác thìkhông nhớ rõ.

Phòng Tô Khả rất lớn, lại không bố trí đồ dùng trong nhà, bởi vậy có vẻ trống rỗng, giường lớn trống không, sàn nhà trống không, sân thượng trống không...

Gian phòng lớn như vậy, Trương Kỳ Kỳ lại cảm thấy cảm giác mình giống như là ở trong một căn phòng nhỏ bịt kín cực kỳ yên tĩnh, bởi vì cô nghe được tiếng tim mình đập - - "Phù phù, phù phù, phù phù..."

cô để tay mình lên vị trí tim bên trái trái, cảm thụ từng nhịp từng nhịp tim đập.

Trương Kỳ Kỳ buổi sáng thức dậy quá sớm, cô rất nhanh liền bất tri bất giác ngủ mất.

không biết qua bao lâu, Trương Kỳ Kỳ tỉnh dậy.

Sau khi mở mắt, cô phát hiện mình nghiêng người nằm trên giường mềm mại, gối lên gối đầu mềm mại, đang đắp chăn mỏng ấm áp.

Mà Tô Khả cũng nghiêng người ngủ, đối mặt với mặt cô, đang đắp chung một cái chăn, mà tay của anhđặt ở ngang hông cô, cách quần áo của cô.

Trương Kỳ Kỳ phát hiện quần áo trên người mình chỉnh tề, trái tim treo cao lập tức buông xuống, thở dài một hơi.

cô lặng lẽ lấy tay Tô Khả ra, lăn đến bên giường lớn, bắt đầu suy nghĩ mình nên thoát thân khỏi tình cảnh lúng túng này như thế nào.

Trương Kỳ Kỳ vừa tỉnh, Tô Khả cũng tỉnh.

anh mở to mắt, nhìn Trương Kỳ Kỳ quay lưng lại với mình trong bóng tối, trong lòng do dự: là để cho người nhà phát hiện anh và Trương Kỳ Kỳ ở trên một cái giường, hay là trước lặng lẽ đưa Trương Kỳ Kỳ đi?

Nếu như ba mẹ phát hiện Trương Kỳ Kỳ và anh cùng ở trên một cái giường, chỗ tốt là gia đình hai bên sẽ cùng nhau bức hôn, xấu là người nhà của anh sẽ xem thường Trương Kỳ Kỳ.

Nếu như trước đưa Trương Kỳ Kỳ đi, Trương Kỳ Kỳ sau này sẽ đề phòng anh, cơ hội như vậy rất khó gặp lại.

Sau một phút đồng hồ, Tô Khả đưa ra lựa chọn.