Bàn Long

Chương 272: Thi thể



Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Lâm Lôi cũng từ Da Lỗ mới biết thi thể của Lôi Nặc đã bị địch nhân mang đi, lúc này vô luận như thế nào cũng phải đưa thi thể của huynh đệ mình trở về, bất quá trước hết Lâm Lôi cần tới Ni Nhĩ thành một chuyến, dù sao chuyện Lôi Nặc ngày đó, người rõ ràng nhất chính là người cầm đầu Ni Nhĩ thành.
"Lão đại, đừng quá thương tâm, "Bối Bối thấp giọng nói.
Lâm Lôi nhìn xa xa vô biên thiên địa, quay đầu liếc nhìn Bối Bối, cố gắng lộ vẻ tươi cười: "Bối Bối, ta không sao" Nhưng Lâm Lôi biến thân Long huyết chiến sĩ rất khó nhìn ra vẻ mặt, chỉ thấy khóe miệng hắn nhếch lên thôi.
Bay trong chốc lát, Ni Nhĩ thành phương xa đã xuất hiện trong tầm mắt.
"Tới rồi, "Nhiệt độ xung quanh Lâm Lôi tựa hồ giảm xuống một tầng.
Hơn mười dặm bên ngoài Ni Nhĩ thành, là nơi đại quân Áo Bố Lai Ân đế quốc trú đóng, tại đối diện bên ngoài mười dặm cũng là nơi trú đóng của La Áo đế quốc, đại quân hai đế quốc giằng co lẫn nhau.
Chuyện Lôi Nặc sau khi Ngọc Lâm thân vương rời đi, Kim Diễm quân đoàn rất nhanh đã khuấy động trả thù. Mà La Áo đế quốc vốn sớm đã có chuẩn bị, tự nhiên sẽ không cúi đầu, hai đại quân đoàn trải qua chém giết lân nhau chết tới mấy vạn người, giờ đây cũng tạm thời đình chiến, tùy thời chuẩn bị công kích tiếp.
Giờ phút này, trên thành lâu Ni Nhĩ thành, lính gác hầu như buông lỏng, dù sao phía trước vẫn còn có mấy vạn đại quân.
"Hầy, tên thân vương kia thực sự là ..., để người ta đánh tới chân thành còn không cho phép chúng ta ra ngoài, "Mấy người lính gác đang tạm nghỉ tại bên trong lầu gác trên tường thành cùng một chỗ tùy ý tán gẫu.
"Chỉ tiếc Lôi Nặc đại đội trưởng chết thực oan uổng, ngay cả thi thể cũng bị địch nhân mang đi."
Kim diễm quân đoàn tuyệt đối là tinh anh quân đoàn, chuyện lần đó phát sinh ở Ni Nhĩ thành tuyệt đối là sự sỉ nhục cả kim diễm quân đoàn, vì lúc đó quan quân trên lầu thành không dám phản kháng lại Ngọc Lâm thân vương.
"Ngươi là ai!" Chỉ nghe thấy bên ngoài vang lên hai ba tiếng quát giận dữ hoảng sợ, trên tường thành tại lầu nghỉ tạm một đám lính gác đều xông ra, nhưng khi bọn họ nhìn thấy Long huyết chiến sĩ lăng không đứng, xung quanh vân vụ màu xanh đen phiêu lãng thì cả đám đều kinh hãi.
Bọn họ là tinh anh chiến sĩ, những kẻ luôn vào sinh ra tử.
Nhưng mà trong khi bọn họ thấy một cường giả lăng không mà đứng xuất hiện, đều hiểu rằng quái vật trước mắt là cấp bậc Thánh vực cường giả, bọn họ quân nhân căn bản không hề có lực phản kháng.
"Ngươi, ngươi là Lâm Lôi đại sư?" Đột nhiên một quan quân thấp giọng hỏi.
Xung quanh tinh anh chiến sĩ mọi con mắt đều sáng lên, bộ dạng Lâm Lôi biến thân đã sớm truyền khắp nơi, các tinh anh chiến sĩ cẩn thận quan sát tại trung tâm mây mù, bộ dạng Lâm Lôi đích xác cùng với truyền thuyết rất giống.
"Là ta, "thanh âm trầm thấp từ trong đám vân vụ xanh đen truyền ra.
Lâm Lôi đại sư, ma pháp thiên tài, thạch điêu tông sư, Thánh vực đỉnh phong cường giả, kiêu ngạo cả Áo Bố Lai Ân đế quốc ... Đế quốc có vô số người sùng bái Lâm Lôi, biết quái vật trước mặt là Lâm Lôi, xung quanh tinh anh chiến sĩ ngược lại hiểu được Lâm Lôi biến thân phi thường hung mãnh, phi thường có phong thái nam nhân.
Đây mới là chiến sĩ tối dũng mãnh a!
"Lâm Lôi đại sư có chuyện gì cứ hỏi, "quan quân kia vội vàng nói.
"Trước đây một khoảng thời gian, các ngươi có một đại đội tuần tra bị người của La Áo đế quốc đuổi giết, đuổi đến dưới chân tường thành, đại đội trưởng chết trận lúc ấy có phải tên là Lôi Nặc không, "Lâm Lôi thanh âm khàn khàn.
Quan quân kia lên tiếng đáp: "Đúng vậy, Lâm Lôi đại sư."
Xung quanh quân nhân đều có một cảm giác sỉ nhục, đây là sự sỉ nhục của Kim diễm quân đoàn, ngay đến cả Lâm Lôi đại sư cũng biết được, bọn họ quân nhân đều cảm thấy khó chịu.
"Lôi Nặc thi thể đâu?" Lâm Lôi hỏi tiếp.
"Lâm Lôi đại sư, thi thể Lôi Nặc đại nhân đã bị địch nhân mang đi, "Quan quân kia sắc mặt có chút tái xanh, hắn thực sự rất khó chịu, ba trăm người chẳng coi bọn họ vào đâu chẳng những giết chết Lôi Nặc cùng mọi người mà còn mang thi thể Lôi Nặc đi.
Lâm Lôi hỏi: "Nơi này có ai đã từng chứng kiến tình cảnh khi đó?"
Không ít người nhìn nhau, những người này đối với chuyện Lôi Nặc cũng chỉ nghe mà thôi, lúc trước một đại đội thủ vệ trên tường thành đã từng thấy tràng cảnh lúc trước sớm đã bị trừng phạt, trực tiếp điều ra tiền tuyến cùng địch nhân chiến đấu.
Lâm Lôi thấy vẻ mặt mọi người liền nhướng mày.
"Ta, ta lúc ấy có chứng kiến được, "Một thanh âm già nua từ phía sau truyền đến, xung quanh mọi người đều tránh ra, một lão giả mặc trường bào hoa quí đi tới, vị lão giả này chính là Ni Nhĩ thành thành chủ.
"Thành chủ đại nhân!" Xung quanh các quân nhân đều hành lễ.
Ni Nhĩ thành thành chủ này nhìn Lâm Lôi bị vân vụ màu xanh đen vờn quanh trong lòng thầm than, hắn có thể đảm đương ngôi vị thành chủ Ni Nhĩ thành thành trì ngoài biên cảnh, liệu có thể là người nhu nhược chăng? Lúc ấy hắn cùng Ngọc Lâm thân vương nhìn thấy bọn người Lôi Nặc bị đuổi giết vốn đã muốn ra lệnh cho người đến cứu.
Nhưng mà lúc ấy thái độ của Ngọc Lâm thân vương rất rõ ràng, không cho phép bất luận kẻ nào đi ra ngoài, chỉ muốn cố thủ! Ni Nhĩ thành thành chủ tuổi cao, cũng có nhi tử, cháu, hắn không dám cãi lệnh Ngọc Lâm thân vương.
"Ngươi là Ni Nhĩ thành thành chủ? Tốt, lúc trước tràng cảnh Lôi Nặc bị giết chết mang đi, ngươi nói rõ ràng cho ta, "Lâm Lôi lạnh lùng nói.
Ni Nhĩ thành thành chủ gật đầu: "Bọn người Lôi Nặc khi chạy được tới đây, bọn họ đều đã bị thương, Lôi Nặc trên vai còn có một mũi tên, đến được dưới chân thành, địch nhân mười mấy cao thủ đuổi tới, đao tên trùng trùng trực tiếp giết hết mấy người Lôi Nặc. Lôi Nặc lúc ấy bị một đao chém vào phúc bộ mà chết, sau đó bị thủ lĩnh quân địch trực tiếp đem đi."
Lâm Lôi trong lòng khẽ gật đầu.
Đạo Sâm thương hội điều tra ra tin tức là chính xác.
"Thủ lĩnh địch quân? Ngươi biết hắn ở nơi nào không?" Lâm Lôi nhìn Ni Nhĩ thành thành chủ, "Thi thể Lôi Nặc, ta phải tìm cho ra."
Ni Nhĩ thành thành chủ gật đầu: "Bây giờ La Áo đế quốc quân đội chính đang giằng co cùng đế quốc quân đoàn, tại hơn mười dặm bên ngoài Ni Nhĩ thành, thủ lĩnh địch nhân nói vậy cũng ở trong số đó, đúng rồi ... thực lực thủ lĩnh địch quân hẳn là bát cấp chiến sĩ."
"Ồ ..."
Lâm Lôi quay đầu nhìn về phương nam, khí tức huyết tinh ở nam phương Lâm Lôi cảm giác được rất rõ, mùi máu của mấy vạn người giết chóc mà chết đi bảo sao không nồng nặc!
"Bối Bối, chúng ta đi."
"Bùm!" Khí bạo đáng sợ vang lên, Lâm Lôi, Bối Bối một người một thú trong nháy mắt hoa phá trường không đã tới rất xa phía chân trời nam, Ni Nhĩ thành thành chủ thấy cảnh này, trên mặt có một tia hưng phấn: "La Áo đế quốc hỗn đản, xem ra đã gặp xui xẻo rồi."
Ni Nhĩ thành thành chủ lập tức xuống tường thành, đái lĩnh một tiểu đội ra khỏi Ni Nhĩ thành, xuất phát đến đại quân Kim diễm quân đoàn ở phía trước.
Hai đại đế quốc quân đoàn giằng co lẫn nhau, tại trung tâm giữa chiến trường, không ít binh lính đều đang vận chuyển thi thể chiến sĩ bên mình, lúc này, hai đại quân đoàn đều rất tự giác ngưng chiến.
Thi thể khắp nơi, một số trong đó đã được vận chuyển mà mặt đất rộng lớn màu đỏ sậm bị máu tươi nhiễm lại càng thêm đỏ, khí tức huyết tinh càng hấp dẫn không ít côn trùng tụ tập tới.
Trong Quân doanh La Áo đế quốc, quân kỳ trên cao tung bay theo gió, từng đội từng đội tuần tra trong quân doanh, lúc này, một đạo vân vụ màu xanh đen xuất hiện trên bầu trời quân doanh La Áo đế quốc.
"Không có?" Tinh thần lực của Lâm Lôi trong nháy mắt bao trùm cả quân doanh, nhưng mà hắn căn bản không tìm được thi thể Lôi Nặc.
Đại đội trưởng Hồ Khắc đang ở trong trướng bồng của mình, há to mồm nốc rượu mạnh, thống khoái cực kỳ, hắn tin tưởng lần này sau khi chiến tranh chấm dứt, hắn nhất định sẽ được thăng chức.
"Phỏng chừng ta tối thiểu cũng sẽ là phó sư đoàn trưởng, "Hồ Khắc đáy lòng thầm nghĩ.
Nhưng tại lúc này, một lực lượng đáng sợ đã trực tiếp xé rách trướng bồng chắc chắn, Hồ Khắc kinh hãi: "Sao vậy? địch nhân phá trại sao?" Trong lòng nghĩ, Hồ Khắc cả người cũng vọt ra, nhưng vừa ra đến nơi hắn liền cảm thấy cuồng phong thét gào, hắn thậm chí còn cảm thấy thân thể khó chịu.
Nhìn quanh bốn phía, Hồ Khắc sắc mặt trắng bệch. Chỉ thấy vô số đạo khí lãng quay cuồng xoay chuyển khắp quân doanh của La Áo đế quốc. Bọn lính đều cố gắng đứng vững.
Sau một lúc lâu cuồng phong mới biến mất.
"Quan quân La Áo đế quốc đều tập trung đến khu đất trống, nhanh, "một đạo thanh âm thản nhiên từ trên cao vang lên. Tất cả mọi người ngửng đầu nhìn về phía âm thanh vang lên, đó là nơi tràn ngập vân vụ màu xanh đen không ngừng dao động, tại bên trong vân vụ mơ hồ có một bóng quái vật đáng sợ.
"Ta là La Áo đế quốc La Đặc quân đoàn quân đoàn trưởng Sa Tư Đặc, xin hỏi cường giả tôn kính người tới đây là vì mục đích gì?" Quân đoàn trưởng Sa Tư Đặc cung kính hỏi.
Từ năng lượng đối phương vừa thi triển, Sa Tư Đặc đã hiểu được cường giả này rất đáng sợ, có thể một mình quét sạch toàn bộ thực lực của quân đoàn.
Mặt ngoài vân vụ màu xanh đen thu lại, phía dưới tất cả mọi người đều thấy rõ bộ dạng của Lâm Lôi.
Quái vật!
Ác ma!
Không ít quân nhân đều phát ra tiếng hô hoảng sợ, Lâm Lôi thân thể mạnh mẽ hạ xuống đất, mặt đất chấn động vỡ vụn, long vĩ của hắn nhẹ nhàng khuấy động, khiến mặt đất tạo thành một rãnh sâu.
"Xin hỏi, cường giả tôn kính, người là Lâm Lôi đại sư phải không?" Sa Tư Đặc cung kính hỏi.
Lâm Lôi nhìn thoáng qua Sa Tư Đặc, không hổ là quân đoàn trưởng, đích xác kiến thức rộng, theo danh tiếng đại chấn của Lâm Lôi, hình dáng khi biến thân của hắn cũng được truyền bá rộng rãi.
"Là ta." Lâm Lôi lạnh nhạt đáp.
Chung quanh hàng loạt quân nhân lập tức vang lên vô số tiếng hô sợ hãi, thực lực của Lâm Lôi bọn họ đều có nghe nói qua, mà Lâm Lôi là người của phe Áo Bố Lai Ân đế quốc, hiện tại bọn họ đang cùng Áo Bố Lai Ân đế quốc chiến đấu.
"Lâm Lôi đại sư, chẳng nhẽ ngươi định vi phạm qui tắc chiến tranh? Ngươi thân là Thánh vực cường giả cũng muốn tham chiến sao?" Sa Tư Đặc cao giọng nói. Hai đại đế quốc chiến đấu trừ khi đến thời khắc sinh tử nếu không không cho phép Thánh vực cường giả tham chiến.
Lâm Lôi lạnh lẽo liếc nhìn hắn: "Ta rất ghét có người uy hiếp ta."
Sa Tư Đặc lập tức không dám lên tiếng nữa, nếu như Lâm Lôi nổi giận thực sự đem cả quân doanh giết hết hắn cũng chỉ có một đường chết.
"Nói, trước đây một đoạn thời gian, các ngươi phái người đánh lén đuổi giết một tiểu đội Áo Bố Lai Ân đế quốc đến tận dưới chân Ni Nhĩ thành, thủ lĩnh ba trăm người đó là ai?" Lâm Lôi lạnh lùng hỏi.
Nhắc tới chuyện này, cơ hồ chung quanh quân nhân đều nhìn về phía Hồ Khắc đang đứng ở xa xa.
Hồ Khắc thân thể run lên.
Không cần người khác trả lời, Lâm Lôi cũng nhìn về hướng Hồ Khắc, Hồ Khắc lập tức cung kính nói: "Lâm Lôi đại sư, trước đây một đoạn thời gian ta đích xác là có suất lĩnh nhân mã của ta truy sát một đại đội địch, cuối cùng đem bọn họ toàn bộ tiêu diệt."
"Toàn bộ tiêu diệt?" Nghe thấy câu này Lâm Lôi toàn thân run rẩy.
Hắn nhìn Hồ Khắc, ánh mắt lạnh như băng khiến Hồ Khắc phảng phất như hãm nhập vào trong băng thiên tuyết địa: "Nghe nói các ngươi không chỉ giết hết toàn bộ người đại đội đó mà còn mang đi thi thể của đại đội trưởng."
"Đúng vậy,"
Hồ Khắc trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo, xem ra y coi đây là một việc đáng tự hào của mình.
Lâm Lôi đáy lòng run lên.
Kẻ trước mắt đã thừa nhận, nhưng mà trong quân doanh không có thi thể của Lôi Nặc, chẳng nhẽ thi thể Lôi Nặc đã bị hủy diệt? Nghĩ đến đây, Lâm Lôi trong lòng càng thêm lo lắng, phẫn nộ.
Thân ảnh Lâm Lôi chớp động, vọt tới trước mặt Hồ Khắc.
"A." Hồ Khắc còn không kịp chạy, một tay duỗi thẳng, hữu thủ cường tráng mạnh mẽ bóp lấy yết hầu Hồ Khắc, nhấc y lên.
Lâm Lôi cặp mắt vàng lợt trừng trừng nhìn Hồ Khắc: "Ngươi có biết người tên là Lôi Nặc hay không, hắn là huynh đệ sinh tử của ta!" Lâm Lôi nghiến nghiến răng nói.
Quân nhân chung quanh hoàn toàn minh bạch Lâm Lôi vì sao lại làm như vậy.
Hồ Khắc trong mắt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, đồng thời hắn cũng cảm thấy lực bóp yết hầu hắn của Lâm Lôi đang mạnh dần lên, Hồ Khắc sắc mặt đỏ bừng, trong miệng nuốt một ngụm không khí khó khăn đáp: "Không, hắn, Lôi Nặc, hắn, hắn không chết a!" Lâm Lôi giật mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Thu tay lại, Hồ Khắc toàn thân ngã ra trên mặt đất, y lập tức ôm lấy yết hầu tại một bên ho khan.