Bạn Cùng Bàn Làm Tôi Vô Tâm Học Tập

Chương 71: Ảo giác



Trên đường trở về lớp học, Triệu Nhất Dương đi chậm lại phía sau vài bước, đứng bên cạnh Văn Tiêu, nhỏ giọng hỏi: “Mới vừa rồi hình như tôi nhìn thấy Trì ca, nhưng mà cũng không giống lắm nên không dám nhận.”

Cái chính là lúc Văn Tiêu nhặt bóng về, khoảng cách còn gần hơn so với cậu nhưng lại không có phản ứng gì, cậu ta nghi ngờ có lẽ mình bị hoa mắt, “Chắc chắn không phải Trì ca rồi, Trì ca sao có thể xuất hiện ở chỗ đó ha ha ha!”

Hứa Duệ nghe lác đác được vài chữ, quay đầu lại hỏi: “Các cậu đang nói gì thế, cái gì mà không dám nhận cơ?”

Triệu Nhất Dương nhảy lên tại chỗ làm động tác tiến đến gần rổ đập bóng: “Bọn tôi đang nói về việc học!”

Hứa Duệ chê: “Mấy cậu thật nhàm chán.”

Lúc đi lên đến tầng 2, ánh mắt Văn Tiêu vượt qua lan can, nhìn ra hướng sân tập ở đằng xa, cẩn thận nhớ lại lúc mới nhìn thấy Trì Dã, trong đầu tỉ mỉ miêu tả lại từng chút một hình dáng của hắn. Không có chỗ nào bị thương, không gầy đi, tinh thần cũng không tệ.

Như vậy cũng tốt.

Lúc 9 giờ tối trên xe buýt, bên ngoài cửa sổ đột nhiên mưa trút xuống như thác đổ, giọt nước mưa đập lên mặt cửa kính phát ra âm thanh “lộp bộp”, tiếng sấm ầm ầm, hàng cây hai bên đường bị gió thổi đến nghiêng ngả.

Bà ngoại gọi điện tới, báo rằng đã ra ngoài cửa để mang dù cho cậu, bảo cậu đứng chờ ở trạm xe buýt một lúc. Văn Tiêu đáp lại một chữ “vâng”, lại nhắc bà chú ý an toàn, cẩn thận kẻo ngã.

Dưới đèn đường, số người dừng lại trú mưa ở trạm xe buýt cũng không nhiều, có người nhỏ giọng than phiền trời mưa to ập xuống quá nhanh, không biết phải trú mưa bao lâu mới tạnh. Tấm áp phích dán trên biển quảng cáo đã đổi qua mấy lần, âm thanh của bánh xe ma sát trên mặt đường ướt rất lớn, Văn Tiêu kéo quai cặp sách, nhìn tấm áp phích, dường như nhìn thấy Trì Dã như đang đứng trước mặt, vẫn như bình thường mà nở nụ cười biếng nhác với mình. Chớp mắt thêm lần nữa, người đã biến mất.

Văn Tiêu bỗng dưng hơi hối hận, vừa rồi cậu không nên chớp mắt.

Cũng không lâu lắm, bà ngoại cầm dù đi tới, đưa cái dù trong tay mình cho Văn Tiêu, “Có phải đợi bà lâu không?”

Văn Tiêu mở cây dù ra, trả lời bà ngoại: “Mới chỉ đợi mấy phút. Cuối giờ tự học buổi tối bị thầy dạy Toán dạy quá giờ, đề giảng mãi không xong cho nên muộn mười phút.”

Bà ngoại nghe xong thì nói: “Lúc bà còn là học sinh, ghét nhất là giáo viên dạy quá giờ. Nhất là buổi trưa, cảm giác đói bụng ấn tượng quá sâu sắc. Cho nên sau này bà làm giáo viên, đến tận bây giờ vẫn chưa bao giờ dạy quá giờ, lúc giảng xong bao giờ cũng sẽ cho lớp tan sớm vài phút. Mặc dù chỉ có vài phút thôi nhưng mấy đứa học trò rất vui vẻ.”

Hai người vừa nói vừa đi về phía trước, Văn Tiêu vừa nghe, trong lòng đột nhiên run lên, cậu như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn trạm xe buýt sau lưng.

Cách màn mưa dày đặc, cậu nhìn thấy bên cạnh biển trạm xe buýt, một bóng dù đen lớn thoáng lướt qua rồi không thấy đâu nữa. Mà người cầm dù kia, hình như là…Trì Dã.

Về đến nhà, treo cây dù sũng nước đang nhỏ giọt tong tỏng lên, Văn Tiêu tìm một bộ quần áo sạch trong tủ, vào nhà vệ sinh tắm.

Tóc cậu ướt sũng, Văn Tiêu mò tay lên giá để dầu gội, bàn tay dừng lại giữa khoảng không, cất giọng hỏi: “Bà ngoại, dầu gội lúc trước dùng hết chưa?”

Cách một cánh cửa, bà ngoại trả lời: “Dùng hết rồi, đổi sang loại mới, sao thế?”

“Không sao ạ,” Văn Tiêu buông dầu gội trong tay xuống, không nhận ra giọng mình đã khàn, chỉ hỏi, “Nhà còn loại đó không bà?”

“Chắc vẫn còn, cháu tìm thử trong ngăn kéo xem sao? Chắc vẫn còn một chai. Nếu cháu thích, lần sau bà sẽ mua thêm mấy chai để sẵn.”

Cho đến khi xung quanh mình ngập tràn hương dầu gội, tâm trạng của Văn Tiêu mới bình tĩnh lại lần nữa. Nước chảy xuống đầu, đôi mắt cay cay, cậu nhắm hai mắt lại, không hiểu tại sao bản thân lại để ý tới một chai dầu gội như vậy.

Có lẽ chỉ là do trước đây, người kia từng ghé sát lên cổ cậu, rất lưu manh nói “Thật là thơm”, biếng nhác bày tỏ hắn thích mùi hương này.

Lau khô tóc xong, Văn Tiêu vừa ăn tối vừa nhắn tin trả lời WeChat cho Triệu Nhất Dương.

“Triệu Nhất Dương: Mới vừa ăn xong một đĩa cơm rang trứng, tôi ăn nhiều đến mức bản thân còn bị dọa sợ! Tôi vừa mới nghĩ, nếu lão Hứa biết tin cậu chuyển trường có thể kéo đàn nhị ở phòng làm việc đến một tháng mất! Còn cả Trình Tiểu Ninh nữa, tôi có dự cảm ông ấy nhất định sẽ biến thân thành rồng phun lửa, phun lửa trút giận lên những con cừu nhỏ vô tội ở cổng trường! Đúng rồi, cậu chuyển trường năm lớp 12 sang bên đó, có thể đuổi kịp tiến độ học tập không?”

Văn Tiêu dừng đũa, trả lời: “Có thể. Bà ngoại tôi tìm giáo viên ở phụ trung Thanh Đại từng là học trò của bà hỏi qua, tiến độ học tập bên kia bằng với trường chúng ta.”

Văn Tiêu đánh xong chữ mới phát hiện, hóa ra hai bên đều có thể gọi là “phụ trung*”.

“Triệu Nhất Dương: Phụ trung Thanh Đại? Mẹ nó, trường này đỉnh lắm, học ở đó là lên trời luôn được! Trước đây ba mẹ tôi cũng muốn chuyển hộ khẩu mua nhà, cộng thêm muốn dùng một khoản lớn để tìm quan hệ cho tôi học ở đó. Lúc tôi làm bài thi run lẩy bẩy, bên trong đều là các đại ca học thần, không chọc nổi không chọc nổi. Tôi còn nhớ ở Thanh Châu, chỉ cần mặc đồng phục của phụ trung Thanh Đại là có thể tung hoành khắp các trường cao trung ở Thanh Châu rồi.

Trường học, đi qua nơi nào, khí phách của bậc đế vương cũng sẽ tỏa ra! Tiêu ca sắp như thế rồi!

Văn Tiêu đáp lại ngắn gọn một tiếng: “Ừ.”

Triệu Nhất Dương đánh chữ thật nhanh: “Ầy, Trì ca đi rồi, cậu cũng chuyển đi nhanh quá, sau này chỉ còn mình tôi và Thượng Quan, còn cả Hứa Duệ nữa, ba người cùng lăn lộn, sự vui vẻ đã giảm đi một nửa rồi! Đã quyết định bao lâu nữa thì chuyển đi chưa?”

Văn Tiêu: “Thi cuối kỳ xong.”

“Triệu Nhất Dương: Nghĩa là qua bên kia học phụ đạo sao? Cũng tốt, đến sớm một chút để hòa nhập được vào quỹ đạo bên đó, đến lúc vào học lớp 12 cũng thích nghi tốt hơn.”

Khung chat hiển thị “Đối phương đang nhập tin nhắn”, một lúc lâu sau tin nhắn mới xuất hiện trên màn hình.

“Triệu Nhất Dương: Trì ca biết chưa?”

Ngón tay Văn Tiêu lơ lửng trên màn hình hồi lâu mới trả lời: “Vẫn chưa biết.”

“Triệu Nhất Dương: Có cần phải nói cho Trì ca không? Ba người bọn tôi vẫn chưa nói với cậu ấy.”

Văn Tiêu đè ngón tay lên bàn phím, cuối cùng đánh chữ trả lời: “Tôi sẽ nói với cậu ấy.”

Kỳ thi cuối kỳ diễn ra vào ngày 30 tháng 6, một ngày thi hai môn, thi tất cả mất ba ngày.

Tối hôm trước, Văn Tiêu và bà ngoại cùng nhau sắp xếp lại đồ đạc.

Trong thư phòng, bà ngoại giả vờ nổi giận: “Ngày mai thi cuối kỳ rồi, cháu còn không mau đi học bài đi?”

Văn Tiêu đặt chồng sách chuyên ngành vừa dày vừa nặng vào cùng một chỗ, xếp ngay ngắn bỏ vào trong vali, ngẩng đầu nói: “Không cần học,” nhớ đến bọn Triệu Nhất Dương thường hay đùa giỡn, “Để lại một chút mặt mũi cho hạng nhì.”

Bà ngoại bật cười, nếp nhăn trên khóe mắt càng sâu, “Cháu đó, lời này cũng chỉ có thể nói ở trước mặt bà, cũng không thể nói ra ngoài được.”

“Ở——” Văn Tiêu theo bản năng nói tiếp nhưng khựng lại.

Ở trước mặt Trì Dã cũng có thể nói, cậu biết.

Bà ngoại để ý đến cậu ngẩn người chớp mắt một cái, “Ở gì cơ?”

Văn Tiêu cất quyển sách tiếng Đức bản gốc vào trong vali, cúi đầu xuống lần nữa: “Không có gì.”

Ánh mắt rơi lên một cái hộp để trên kệ sách, phía trên có một chiếc khung ảnh. Văn Tiêu ngồi trên sàn nhà, đưa tay lấy xuống, cẩn thận lau sạch bụi bặm bám ở trên, trong hình là nụ cười rực rỡ của ba mẹ và em gái, cuối cùng cậu bỏ hết vào trong vali.

Nhớ lại lúc Văn Tiêu mới chuyển tới Minh Nam, cái khung ảnh này bị úp xuống, không ai có dũng khí để dựng nó lên.

Ánh mắt bà ngoại dịu dàng, khẽ thở dài: “Tiêu Tiêu cũng đã trưởng thành rồi.”

Bàn tay Văn Tiêu dừng lại trên không: “Cháu đã trưởng thành từ lâu.”

“Đúng đúng đúng, Tiêu Tiêu nhà chúng ta đã giống như người lớn vậy,” bà ngoại ngồi trên ghế, nhìn thấy ánh đèn ấm áp của thư phòng rọi lên cái bóng mờ tối của Văn Tiêu, hiện ra bóng lưng gầy gò của người thiếu niên.

“Dần trưởng thành lên, con người càng chỉ biết quên hết mọi thứ. Lãng quên, có lẽ là bản chất trời sinh của loài người. Hôm nay quên mất sự khổ đau của ngày hôm qua, năm nay quên mất sự bi thương của năm ngoái, như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều.” Ánh mắt bà rơi xuống ba đốt ngón tay của Văn Tiêu, bà ngoại khẽ nói, “Nhưng nếu sự tiếc nuối này phải nhớ cả đời, tình cảm dù có ít cũng đâu phải muốn là có thể quên được, Tiêu Tiêu, cháu nói xem có phải không?”

Nhận ra được điều gì, động tác Văn Tiêu khựng lại, cậu không ngẩng đầu lên.

Ánh mắt bà ngoại nhu hòa: “Là nam sinh tên Trì Dã đó, đúng không?”

Trong thư phòng yên tĩnh hồi lâu, cuối cùng Văn Tiêu ngẩng đầu lên, khàn giọng trả lời: “Là cậu ấy.”

“Chia tay rồi sao?”

Văn Tiêu gật đầu, mím chặt môi thành một đường, giọng nói cũng rất nhẹ: “Chia tay rồi, là cháu nói.”

Bà ngoại thở dài, lại hỏi: “Vậy cháu còn thích cậu ấy không?”

Cổ họng Văn Tiêu phát đau, giọng khàn đến mức khó nghe nhưng không ảnh hưởng đến câu trả lời nghiêm túc của cậu: “Thích, cháu vẫn còn thích cậu ấy.”

Làm sao có thể không thích?

Làm sao có thể không thích cậu ấy?

Đôi mắt bà ngoại cũng đỏ lên.

Những người lạnh lùng nhất, một khi đã rung động sẽ khó có thể trở lại như trước nữa.

Bà ngoại cầm tay Văn Tiêu, ngón tay tỉ mỉ xoa nhẹ lên mấy vết sẹo còn chưa mờ trên ngón tay cậu, “Vậy hãy tạm biệt cậu ấy thật vui vẻ, nói mấy lời thật tốt với nhau. Sau này cuộc đời còn dài, vẫn còn có thể gặp lại nhau mà, đúng không?”

Lời editor

Chỉ còn hơn chục chương nữa là bộ truyện sẽ đi đến hồi kết. Do lỗi của mình cho nên trong bản edit đã xảy ra một lỗi nhỏ, cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến nội dung khi đọc nhưng mình vẫn chú thích lại ở đây.

Ban đầu mình không hiểu “phụ trung” là gì, cho nên quyết định edit là trường trung học Minh Nam, nghĩa này dùng thế nào cũng đúng, đều là trường cấp 3 cả. Nhưng nếu để nói đúng về bản chất thì phải là phụ trung Minh Nam, mà trong bản gốc đúng là như thế. Phụ trung là trường trung học trực thuộc, hiểu đơn giản giống như THPT chuyên Ngữ trực thuộc trường Đại học Ngoại ngữ – Đại học Quốc gia Hà Nội vậy. Năng lực học tập rất cao, trường trọng điểm đó, các bạn vẫn còn nhớ lúc ở bệnh viện y tá nhìn thấy Văn Tiêu đã nghĩ học sinh ở đây đều học rất tốt không? Cho nên tương tự với phụ trung Thanh Đại, đều là những ngôi trường tốt.

Dù có hơi muộn màng vì quá trình beta của mình đến hiện tại đã đến chương 28 rồi, cho nên xin phép mọi người từ chương 29 trở đi mình sẽ đổi lại thành phụ trung Minh Nam nhé. 

Hi vọng mọi người sẽ không thấy bất tiện vì điều này.