Yêu Tôi, Sao Cậu Không Làm Được?

Chương 2



Hôm sau , đến lớp …

Gì thế này ? Tên Hải Đăng hôm nay ấm trán à ? Đến sớm thế ?

Đã vậy cái tướng ngồi vênh váo trên ghế cũng rất khó ưa .

– Này , sớm thế ? – Diệu Anh cũng chỉ là tiện miệng hỏi .

– Ừ , theo lịch hôm nay tôi và cậu trực lớp . – Hải Đăng đứng dậy cầm lấy cây chổi gần đó ném về phía nó .

Ừ ha , cậu không nhắc Diệu Anh cũng chẳng nhớ ra . Chậc , dạo này trí nhớ kém quá !

Diệu Anh thả cặp xuống bàn rồi cũng cầm chổi quét . Quét cẩn thậntừng li từng tí là thế , mà sao chỗ nào cô quét , cũng ngày càng nhiềubụi , nhiều rác . Quái thật !

Ngẩng đầu lên , đập vào mắt là tên khốn nạn nào đó đang quét hết rác sang chỗ cô . Mịa nhà nó , dám chơi Diệu Anh này !

– Hải Đăng , lớp rộng thế này . Sao tôi và cậu lại quét cùng một chỗ ?

– Hai người quét một chỗ như vậy sẽ nhanh sạch hơn .

Còn bày đặt …

– Nhưng cậu quét bên kia thì sẽ nhanh xong việc hơn .

– Vậy sẽ không sạch , mọi người học sẽ không có hiệu quả . Nghĩ xem , học trong môi trường bẩn thế tiếp thu sao nổi .

Vừa lúc định đốp chát lại , lũ quỷ lớp Diệu Anh ở đâu đi vào . Quái , hôm nay hâm cả lũ à ? Đến sớm vậy ?

– Đúng , bà nghe lời Hải Đăng đi .

– Phải đấy , Đăng nói đúng mà .

– Yes yes yes , bẩn quá tụi tui học không vô .

– …

Mịa , toàn lũ mê trai ! Có cái kiểu quét lớp nào quái đản thế không ? Một chữ Đăng , hai chữ Hải Đăng . Trong mắt tụi nó , lớp trưởng DiệuAnh này còn ra kí lô nào nữa chứ !

Thế là một người cật lực quét , một người nhởn nhơ hất hết rác sang người kia .

Có người ức lắm , nhưng đợi cơ hội trả thù .

Quét xong , Diệu Anh lên cầm giẻ lau bảng , ” vô tình ” ném trúng mặt ai đó , còn giả vờ :

– Ối , xin lỗi nhé ! Tôi không cố ý đâu ! Cậu đi giặt giẻ lau bảng đi !

Cầm lấy cái giẻ lau bảng , Hải Đăng lửa nóng hừng hực . Được , Diệu Anh , ăn miếng trả miếng ! Chơi cô thật không dễ !

– Không sao , không sao ! Để tôi giặt cho !

Hở ? Cô cứ tưởng tên này phải trả đũa chứ ? Mà không ngờ , cậu còn vui tươi cầm giẻ lau tung tăng đi giặt .

Cảm thấy sao hôm nay lắm đứa hâm quá ! Suy đi nghĩ lại mỗi cô là bình thường !!!

~~~~~

– Ê , Anh ! – Hải Đăng ngồi phịch xuống ghế , tay vừa lau mồ hôi , miệng lại gọi tên cô .

– Hở ? Sao cậu dám gọi Anh thôi vậy ? Gọi là Diệu Anh , Diệu Anh , rõ chưa ? – Diệu Anh dẩu môi gắt .

– Tôi thích ? Cậu cấm à ?

Lại là câu này , cô cực kì ghét cái câu này ! Nghe xong muốn nhào tới bóp cổ tên trước mặt chết quách cho xong !!!

– Được được , tôi làm sao có khả năng cấm cậu .

– Nếu là cậu cấm , tôi sẽ làm theo . – Hải Đăng đột nhiên nói rất nhỏ , nhỏ đến mức chỉ đủ mình cậu nghe .

– Hở ? Nói gì nói lớn lên nào ! Lí nhí lí nhí thế ai nghe ?

– TÔI NÓI LÀ CẬU XUỐNG PHÒNG ĐỘI HỌP LỚP TRƯỞNG KÌA !!! – Hải Đăng đột nhiên lớn tiếng làm cô xém thủng màng nhĩ .

– Làm gì nói lớn thế ? – Diệu Anh đứng dậy nhăn mặt bịt tai .

– Thì cậu bảo tôi lí nhí còn gì ? Nói lớn thế đủ nghe chưa ? – HảiĐăng nhếch môi cười đắc ý , xem ra bộ dạng này cũng giống như nhím xùlông .

Diệu Anh hừ giọng một cái rồi đi mất .

~~~~~

– Diệu Anh ? Là Diệu Anh 11 Anh A1 phải không ? – Tiếng nam sinh nàođó vang lên ở phía sau lưng , theo tự nhiên Diệu Anh xoay người lại nhìn .

– Phải , tôi là Diệu Anh . Cậu là ?

– Tốt quá , tôi là Hoàng 11 Toán A1 .

– À , chào cậu .

– Biết Diệu Anh lâu rồi mà tôi chưa có dịp làm quen .

– Thế …

– Anh ! – Lại cái tiếng gọi này , không cần nhìn Diệu Anh cũng biếtrõ là ai ! Ngoài tên đáng đánh đó ra còn ai dám gọi tên cô thế chứ ! –Sao cậu không lên phòng đội đi , ở đây nhiều chuyện với … ai đây ? – Hải Đăng từ phía sau tiến lên ngang hàng với cô , đối diện Hoàng .

– Không cần biết , tôi đang đi đây . Cậu làm gì mà ra tận đây hối hối vậy hả ?

– Kệ tôi ! Cậu mau đi đi ! Xem có thông báo mới không !? – Hải Đănglấy tay đẩy đẩy người Diệu Anh đi mất , cô còn chưa kịp quay lại chàoHoàng nữa .

Tới trước cửa phòng đội , Hải Đăng hất mặt vào bên trong bảo :

– Vào đi , tôi đợi ở đây !

Diệu Anh khẽ lắc đầu rồi đi vào trong , cứ như là bảo mẫu của cô không bằng .

Thật ra Hải Đăng cũng chẳng quan tâm đến thông báo gì sất . Chỉ làcái giây phút thấy Diệu Anh cười cười nói nói ngoài hành lang , máu nóng cứ dồn hết lên đỉnh đầu . Bất giác chân tự đi đến chỗ cô mà phá đám .

~~~~~

Diệu Anh lát sau ngán ngẩm đi ra , Hải Đăng lấy làm lạ huých vai hỏi :

– Sao thế ?

– Lại là ” Tài năng trẻ ” .

– Thi cái đó được gì ?

– Một trai một gái , hai người thắng sẽ chụp hình cho tạp chí Teen .

– Ừ , cậu tham gia đi !

– Cậu điên à ? Tôi không tham gia mấy cái đó đâu .

Hải Đăng im lặng hình như đang suy tính điều gì đó , trán còn nhăn lại đôi chút .

Hai người họ vừa bước vào lớp đã bị choáng bởi điều bất thường hômnay . Sao ngoan ngoãn im lặng thế này ? Mà thôi kệ , như vậy chẳng phảirất tốt cho Diệu Anh hay sao ?

– Các cậu , sắp tới trường tổ chức cuộc thi ” Tài năng trẻ ” , ai tham gia báo cho tôi biết .

– Diệu Anh , cậu biết mà ! Sắp tới lớp ta có bài kiểm tra loại ,chúng ta không nên tham gia vào mấy cái hoạt động vớ vẩn này đâu ! – À , thì ra là chuyện này nên mọi người mới trầm mặc như thế ! Diệu Anh gậtgù hiểu chuyện .

– Đúng đấy ! – Theo sau lời của lớp phó học tập là hàng loạt ý kiến tán thành .

– Tụi tớ không chú tâm nổi vào mấy cuộc thi này đâu !

– Phải rồi , kiểm tra không được thì toi chứ mấy cái này cùng lắm là trừ điểm thi đua chứ gì .

– Cậu học tốt nhất nên cậu đi thi nhé Diệu Anh , cậu đâu cần lo vềbài kiểm tra này ! – My – Lớp phó văn thể mỹ đứng lên phát biểu làm Diệu Anh chết sốc .

Không phải chứ !? Là cô sẽ đi thi sao ?

Cô thì đang bực bội là thế .

Lại có kẻ đứng bên miệng cười tủm tỉm .