Xuyên Việt Chủng Điền Chi Mãn Đường Xuân (Đường Xuân Xuyên Qua Làm Ruộng)

Chương 27: Bất công



Vụ xuân vẫn còn tiếp tục, có hai lao động cường tráng là Lý Phong cùng Dư Mộ ở đây, ba nhà rất nhanh liền thu  dọn xong, nhà Đường Xuân Minh, tất cả hạt giống đã được hắn xử lý cũng được trồng xuống, chỉ cần mưa thuận gió hòa, được mùa là không thành vấn đề.

Vừa mới hết bận công việc trong ruộng, Đường Xuân Vanh liền vội vã tới thôn Bình Sơn, không nghĩ tới nhà ca ca hắn đều đã làm xong, không cần hắn nhúng tay chút nào. Trước ngày mùa Đường Xuân Minh liền nhờ người nhắn tới lớp học của hắn, để cho hắn bận bịu làm xong công việc trong nhà đã, đợi khi nào hết bận thì đến xem một chút, Đường Xuân Vanh cũng biết một mình a mẫu như vậy có chút vất vả khổ cực, vì vậy hắn liền nhanh chóng cùng a mẫu làm xong công việc trong ruộng, hi vọng nhanh chóng trở lại giúp ca ca một chút.

“Được rồi, có người giúp ca ca ngươi làm việc ngươi còn  không cao hứng sao? Ngươi nên yên tâm mới đúng. Nếu đến rồi thì nghỉ ngơi một chút đi, ca làm món ngon bồi bổ cho ngươi, thấy ngươi lần này còn gầy hơn lần trước nữa.” Đường Xuân Minh đau lòng đệ đệ, chỉ mới mười một tuổi tuổi liền phải gánh cả gia đình, áp lực không nhỏ, lại còn rất thích đem tất cả mọi chuyện đều đặt lên vai mình.

“Ca, không có chuyện gì, gần đây bận bịu, ngày kia phải đi học đường, thịt trên người cũng sẽ từ từ trở về thôi.” Đường Xuân Vanh có chút ngại ngùng cười cười, sau đó ôm lấy chất tử, đùa hắn: “A Lâm có nhớ cậu hay không? Có chăm sóc tốt a mẫu hay không?” Đại Mao Nhị Mao cũng nhân cơ hội quấn lấy hắn hỏi bài tập, Đường Xuân Minh cười cười đi ra, chuẩn bị mấy món ăn ngon cho đệ đệ, ra ngoài nhờ Triệu Lục thúc lúc lên trấn trên liền mang mấy cân thịt trở về.

Ở đây hai ngày ăn được đến miệng đầy mỡ, Đường Xuân Vanh lưu luyến không rời vẫy tay tạm biệt ca ca cùng tiểu chất tử, còn mang theo mấy loại rau từ hậu viện của ca ca  về cho a mẫu nếm thử trước tiên, thấy tình hình của nhà ca ca hắn cũng tin tưởng ca có thể sống tốt những ngày tháng tiếp theo.

&&&

Sau khi vụ xuân qua đi chính là một trận mưa xuân kéo dài, toàn bộ thôn Bình Sơn cùng đại sơn đều bao phủ mịt mờ trong sương mù, khi nhìn có vẻ vô cùng không chân thực.

Có câu nói mưa xuân quý như mỡ, trận mưa này tới rất kịp lúc, phần lớn người trong thôn đều vô cùng cao hứng, trên mặt đều mang theo nụ cười, đương nhiên cũng có nhà mang theo buồn bực, từ từ chậm chậm, Triệu Đại Ngưu cùng Vương Xuân Hoa sau khi mưa rơi xuống mới trồng hết hạt giống xuống ruộng, cái này vẫn là do tam thúc công không vừa mắt mới cho mấy hán tử Triệu gia đến giúp đỡ mới hoàn thành được.

Trương Tú cùng Vương Mạc đều ở nhà Đường Xuân Minh may quần áo mùa xuân, bọn họ nói cho Đường Xuân Minh, người tốt để tam thúc công làm, nhưng mà những người ở Triệu gia lại không thoải mái trong lòng, vì sao?

” Triệu lão ma nên gọi là Triệu lão khu (*kia bo, bủn xỉn*), người ta nhọc nhằn khổ giúp nhà bọn họ trồng trọt, thậm chỉ ngay cả chút thịt cũng không được ăn, ngươi chờ xem, sau này còn có thể điều động được bọn họ làm cho nhà này nữa hay không, nếu là ta ta cũng không nỡ để Đại Sơn nhà ta đi làm không công cho người ta một chút cũng không được chỗ tốt nào.” Trương Tú khinh bỉ nói, đặc biệt trong thôn còn có chút người nhàn rỗi liền so sánh Triệu lão ma cùng Đường Xuân Minh, tuy rằng Đường Xuân Minh mời người khác làm hộ cũng không trả tiền công, nhưng mà xem người ta chuẩn bị cơm nước thế nào, mấy hán tử làm việc đều được bảo đảm cơm thịt đầy đủ, chỉ vì bữa thịt, trong thôn còn có hán tử muốn tới đây hỗ trợ a.

Đường Xuân Minh bởi vì Triệu tam thúc công mà tức giận mấy ngày cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, tội gì cùng loại người này tức giận chứ, thậm chí hắn còn đang nghĩ, phải nói trước với mẹ kế hắn, sau này A Lâm cùng đứa bé trong bụng này tốt nhất là mang họ Đường bọn họ, hắn đều không muốn con của mình mang họ Triệu, đỡ cho sau này Triệu gia này còn nắm lấy hai đứa bé để tìm chuyện.

“Ta cũng không lọt mắt gia đình như vậy, Minh ca nhi tách bọn hắn ra mới tốt, thấy Minh ca nhi hiện tại trải qua ngày tháng tốt như thế nào, sắc mặt ngươi cũng tốt hơn nhiều.” Vương Mạc nhìn mặt Minh ca nhi nói, hiện tại đẹp như vậy, khẳng định là đẹp mắt hơn lúc mới được gả vào Triệu gia, Triệu Đại Hổ có phúc khí lớn đến mức nào, là hắn không có phúc phận.

“Ta thấy a, có lẽ Vương Xuân Hoa không vừa mắt Minh ca nhi mới tìm hắn gây phiền phức như vậy, ” Trương Tú vui vẻ nói, trên mặt Đường Xuân Minh liền hắc tuyến, một đại nam nhân như hắn bị người khen xinh đẹp thật sự là phiền muộn a, không để ý tới hai người này, Trương Tú vẫn nói tiếp, “Nếu là ta a, Minh ca nhi nên tìm người tái giá đi, đứa bé cũng nên đổi họ, sau này Triệu gia có chuyện cũng không cần ngươi ra mặt.” Chuyện xảy ra ngày đó khiến cho hắn nhảy dựng một trận, các hán tử khác cũng muốn giúp đỡ, tuy nhiên kiêng kỵ sẽ bị người nói lời gièm pha, cũng không có lập trường nói ra, lúc đó còn không phải là bị Vương Xuân Hoa giội nước bẩn vào người sao.

Đường Xuân Minh lườm một cái: “Xung quanh đây thật sự có hán tử tốt như vậy, chịu đem con của người khác đối xử như với con của chính mình sao? Có câu nói “Có mẹ kế thì có bố dượng”, có bố dượng cũng giống như vậy.” Suy bụng ta ra bụng người, bản thân hắn đều không làm được, làm sao lại muốn cầu người khác làm như vậy? Mọi người đều có tư tâm. Vì vậy dù cho trong lòng đối với vóc dáng của người nào đó chảy nước miếng, vì A Lâm hắn cũng không dám nảy sinh tâm tư nào, chờ đến khi hai đứa bé lớn lên đã hiểu chuyện có thể tự lập được đến lúc đó nghĩ cũng không muộn, nếu theo cách nói của kiếp trước ba mươi tuổi mới là thời gian quý báu nhất a.

“Sao ngươi lại biết được không có ai quan tâm thực sự đến con của ngươi, A Lâm của chúng ta vừa nhìn là biết là đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện.” Trương Tú liếc mắt, trong đầu nhớ tới những lời nói của Trầm phu lang, ngày đó ở trong ruộng, biểu hiện của Lý Phong, hắn đều nhìn được rõ ràng, Trầm phu lang cũng ý thức được  một điểm, đặc biệt là, Lý Phong đối với đứa nhỏ A Lâm này thật sự rất tốt, A Lâm cũng yêu thích hắn, nếu như hai người thật sự có ý, vậy cuộc hôn nhân này thực sự là không thể tốt hơn, hắn cũng có thể yên tâm.

Trước đó hắn căn bản chưa từng nghĩ đến chuyện này, làm gì có chuyện Phong tiểu tử không muốn lấy ca nhi chưa kết hôn lại lựa chọn Minh ca nhi còn mang theo con cái? Trầm phu lang cũng cực kì kinh ngạc, thậm chí còn suy nghĩ có nên tìm cơ hội thăm dò ý tứ của Phong tiểu tử, nếu như việc hôn nhân này thực sự có thể thành, sau này Minh ca nhi còn có chỗ dựa vào, quan hệ với Triệu gia sẽ càng xa hơn.

Ở đây Trương Tú âm thầm tính toán trong lòng, Trầm phu lang ở nhà cũng nói việc này với Lý Chính, Lý Chính nghe xong liền trừng mắt, thuốc lá suýt chút nữa rơi từ  trên tay xuống, nói, “Chuyện này không thể đi, tại sao Phong tiểu tử lại coi trọng Minh ca nhi? Minh ca nhi chính là mang theo hai đứa bé a.” Phong tiểu tử  cũng chỉ là muộn mấy năm thôi, dù thế nào đi nữa cũng là hán tử chưa kết hôn, lại có sức khỏe, không lo không sống được qua ngày, Minh ca nhi  tuy rằng biết chữ thông văn lại lớn lên xinh đẹp mấy ngày tháng qua cũng ăn no mặc ấm được, nhưng trong con mắt của người ở nông thôn, người đã từng gả một lần lại mang theo con cái, hai người này thức sự là chênh lệch.

Trầm phu lang trừng mắt: “Làm sao, Minh ca nhi có chỗ nào không tốt? Sao lại không xứng với Phong tiểu tử? Hơn nữa ngươi cũng không phải Phong tiểu tử, ngươi tại sao ngươi biết được trong lòng hắn nghĩ cái gì, nói không chừng hắn chính là vừa ý  Minh ca nhi a, lẽ nào ngươi không thấy dáng vẻ hắn ngày ấy khẩn trương vì Minh ca nhi?” Trầm phu lang càng nghĩ càng cảm thấy như vậy, trên mặt Phong tiểu tử lạnh lùng, đối với những người khác trong thôn cũng đều là bộ dáng như vậy, nhưng mà đối với A Lâm tiểu ca nhi lại hết sức kiên nhẫn. Mà Minh ca nhi vốn là một ca nhi lớn lên vô cùng tốt, chỉ là mấy năm qua bị Triệu gia hành hạ tàn nhẫn, hiện tại tách khỏi Triệu gia tháng ngày ngược lại càng dễ chịu hơn dễ chịu, người cũng càng thuận mắt..

Trong lòng Trầm phu lang có chút bận tâm, trong thôn không phải không có loại người tâm tư bất chính trộm gà bắt chó, thấy bộ dáng của Minh ca nhi hơn nữa trong nhà lại không có hán tử, người lại ở xa, vạn nhất có chút hán tử động tâm tư lợi dụng lúc tối lửa tắt đèn, Trầm phu lang càng nghĩ càng lo lắng.

Hắn biết hán tử của mình có thiên hướng về phía Phong tiểu tử vì là họ Lý, nhưng mà Trầm phu lang lại cảm thấy hiện tại Minh ca nhi là người hợp với hắn nhất, nhìn thế nào cũng thấy thích hợp, nếu không phải bởi vì có hài tử liên lụy, hắn còn cho rằng Phong tiểu tử không xứng a.

Mỗi người đều có suy nghĩ riêng, Lý Chính bị nghẹn một chút, cảm thấy phu lang nhà mình dù nói thế nào cũng không thông, đơn giản liền cúi đầu hút thuốc lá, để cho phu lang nhà mình tự hiểu đi, hắn chính là cảm thấy Phong tiểu tử dù thế nào cũng sẽ không coi trọng ca nhi mang theo hai đứa con do hán tử khác để lại.

Trầm phu lang cũng xoay người bận bịu chuyện của chính mình, trong lòng cũng đang bắt đầu tự cân nhắc, hắn không thể thật sự chạy đến trước mặt Phong tiểu tử trực tiếp hỏi rằng có phải là hắn vừa ý Minh ca nhi hay không, hay là chạy đến chỗ tên to con Dư Mộ này tìm hiểu chút nhỉ.

&&&

Đường Xuân Minh căn bản không biết có hai người vô cùng nhiệt tình quan tâm đến chuyện đại sự của đời mình, muốn tìm hán tử cho hắn, hiện tại hắn đang nhìn mảnh đất trồng rau của mình mà cảm thấy vui mừng, tâm tình thậm chí tốt đến mức không ngừng ngân nga, những thứ này đều là tiền a tiền, hắn lại có thể bắt đầu kiếm tiền, kiếm tiền gì đó chính là chuyện sảng khoái nhất.

Tiểu Hoa được ăn nhiều liền cao hơn không ít, luôn chạy quanh chân A Lâm. Chuyện xảy ra ngày ấy lúc đưa cơm cuối cùng A Lâm vẫn chịu chút ảnh hưởng, càng ngày càng dính bên người a mẫu, rất thích đi bên người a mẫu bận trước bận sau.

Đường Xuân Minh cho dê mẹ uống nước ăn cỏ xanh, A Lâm liền ở bên cạnh cho dê con ăn, Đường Xuân Minh quét tước dọn dẹp chuồng dê cùng dọn phân dê, A Lâm liền dắt dê mẹ cho đi dạo quanh sân, hai con dê con tự động đi ở phía sau. Mưa vừa mới tạnh, đất còn ẩm ướt, Đường Xuân Minh bảo A Lâm đừng có chạy xa.

Đại Mao Nhị Mao mang theo rau dại cùng nấm mà bọn nó theo a mẫu hái được sau núi đến. Đường Xuân Minh thực sự rất muốn đi, nhưng mà Trương Tú nhất quyết không đồng ý, tuy rằng biết được chuyện trước đó là do Đường Xuân Minh diễn trò, nhưng Trương Tú rất sợ hắn không cẩn thận hoặc là sảy chân đụng phải bụng, vậy thì trò giả lại thành thật rồi, biết Đường Xuân Minh thích ăn rau dại cùng nấm, Trương Tú đồng ý để cho Đại Mao cùng Nhị Mao đào những thứ kia cho hắn.

Khổ sở bị hạn chế ở trong sân của chính mình,Đường Xuân Minh chỉ có thể ngẩng đầu nhìn quang cảnh sau núi để cho đã nghiền, hắn thực sự hi vọng có thể được tự do vào núi đi dạo, nói không chừng còn có thể bắt được mấy con thỏ,… Ồ, không đúng, hắn có thể dạy Đại Sơn làm cạm bẫy a, đến lúc đó bắt được hai con thì hắn cũng có thể được một con a, ha ha, hắn thực sự là quá thông minh, không thể chờ đợi được nữa muốn gọi Trương Tú về.

Làm cạm bẫy thế nào cũng là do hắn học được từ cha, đời trước vào trời thu thỏ thực sự rất béo, bắt được thỏ hai cha con đều ăn không hết, ngoại trừ tặng người khác chính là làm thành thỏ hong khô là có thể ăn được đến tết, sau này hắn học đại học thân thể của cha hắn cũng không được như trước trước kia, cơ hội ăn được dã vật (*con vật hoang dã*) thực sự là càng ngày càng ít, mãi đến tận khi hắn trở về quê, nhưng mà đến cùng vẫn không thể sống những ngày hạnh phúc với cha hắn.

Sau khi quét dọn chuồng dê xong rồi đem dê lùa vào chuồng, Đường Xuân Minh liền xắn tay áo lau mồ hôi, A Lâm túm lấy góc áo của A Lâm nói, “A mẫu a mẫu, A Lâm giúp a mẫu lau mồ hôi.”

“Được, A Lâm hiếu thuận nhất.” Ai cũng không ngoan ngoãn tri kỉ bằng con trai của hắn a, Đường Xuân Minh đỡ bụng ngồi xuống, dù có khó khăn nhưng hành động của con trai đều làm cho hắn cao hứng, A Lâm kiễng mũi chân lấy khăn tay ra nghiêm túc lau mồ hôi trên trán cũng chóp mũi của hắn.

Cửa viện vang lên ầm ầm, Đường Xuân Minh hướng về phía Tiểu Hoa, Tiểu Hoa không có cảnh giác, ngược lại lắc đầu quẫy đuôi chạy ra cửa, xem ra là người quen, vỗ vỗ tay A Lâm nói: “Đi, nhìn xem ai tới.”

“Được.”

“Minh ca nhi, có ở nhà không? Ta là Dư Mộ a!” Chưa đến cổng liền nghe thấy một giọng nói to.

“Đến đây.” Đường Xuân Minh vội vội vã vã đáp lại.

Đường Xuân Minh mở cửa cũng không nhắc đến chuyện mời người vào nghỉ chân một lúc, đây là điều trước đó Trương Tú đã nhắc hắn, hiển nhiên Dư Mộ cũng rõ ràng, đứng bên cạnh cửa nhếch miệng cười, “Xem ta cùng đại ca đi vào núi liền kiếm được không ít thứ, Minh ca nhi giúp chúng ta nấu chút món ăn đi, còn thừa lại liền để cho ba đứa bé bổ sung thêm chút chất, Minh ca nhi, ta thả nơi này a, chờ đến khi làm xong liền để cho Đại Mao Nhị Mao đưa đến là được rồi.” Nói xong liền thả đồ trên lưng xuống rồi rời đi.

Đường Xuân Minh nhìn về đống lớn đó, mừng lớn, thực sự là muốn gì được nấy a, bên trong là mấy con gà rừng cùng mấy con thỏ đã được sơ chế xong, chỉ chờ cho vào nồi a, đợi người đi xa, Đường Xuân Minh cũng không khách khí mang vào viện, đóng cửa lại một lần nữa, nói với A Lâm, “Đi, buổi tối a mẫu làm món ăn ngon cho con.” Thỏ mùa này tuy rằng ít thịt chút, nhưng dù sao có còn hơn không, ngay cả Tiểu Hoa cũng được thơm lây.

Tối muộn Đại Mao và Nhị Mao cùng a mẫu về nhà, bởi vì biết được những thứ mình hái được đều mang đến cho Đường Xuân Minh, vậy nên hai tiểu tử đều vô cùng chăm chỉ làm việc, hai người gộp lại cũng không ít hơn so với của Trương Tú, đặc biệt là nấm, vừa hay dùng để nấu gà rừng, mùi vị đó thực sự là vô cùng ngon nha.

Buổi tối cũng không cần Đại Mao Nhị Mao đưa, sau khi Đường Xuân Minh nấu xong, Trương Tú trực tiếp để cho hán tử nhà mình mang một nửa đến nhà Lý Phong đồng thời cũng bảo hắn không cần trở lại, mẫu tử bọn họ liền trực tiếp ăn tại nhà Đường Xuân Minh, còn Đại Sơn ba hán tử muốn làm thế nào cho thoải mái thì làm, muốn uống rượu cũng không có ca nhi quản.

Trương Tú cùng Đường Xuân Minh vừa ăn vừa nói chuyện, không biết làm sao liền nhắc đến Triệu Đại Hổ, “Lúc trước những dã vật Đại Hổ đánh được kia không có bao nhiêu là tiến vào miệng ngươi cùng A Lâm, nếu không phải là đưa sang bên kia thì chính là mang lên trấn bán, mọi người bên ngoài đều nghĩ rằng những ngày tháng của ngươi thực sự rất tốt a, không ít người ở sau lưng nói lời gièm pha, nếu như thực sự tốt như lời bọn họ nói, ngươi cùng A Lâm lúc sẽ không gầy như vậy, mà bên kia người nào cũng đều mập mạp a, giờ thì hay rồi, lúc này mới mấy tháng trôi qua a, mỗi một người đều gầy đi, trái lại bên ngươi càng ngày càng tốt. Quên đi, không nói, mọi người cũng không còn để ý đến chuyện này nữa, hắn ở dưới đất chẳng lẽ còn có thể nghe được? Sau này a, A Tú ca sẽ giúp ngươi tìm một hán tử thật yêu thương ca nhi.”

“A Tú ca, không phải là ngươi uống rượu chứ, sao lại nói mê sảng rồi, Đại Mao nhanh mang thịt thỏ cho a mẫu ngươi, lấp kín cái miệng của hắn đi.” Đường Xuân Minh cười nói.

“A Mẫu ăn thịt.” Đại Mao rất nghe lời  gắp một miếng thịt thỏ vào trong bát a mẫu, Nhị Mao cùng A Lâm cũng răm rắp học theo, rất nhanh trong bát của Trương Tú liền có thêm ba miếng thịt thỏ, Trương Tú  cũng không nhịn được nở nụ cười.

“Được rồi, ta không nói nữa được chưa, vậy ta liền nói với Đại Sơn nhà ta đi, ngươi xem Đại Sơn trầm lặng, nhưng trong lòng hắn đều có ba mẹ con chúng ta, biết che chở ba người chúng ta, a ma nhà chúng ta thường mắng hắn cưới ca nhi liền quên mẹ, xì, cũng không nhìn hắn một chút, bởi vì Đại Sơn sẽ không như đại ca hắn chọn lời mà hống a mẫu cao hứng, vì vậy lòng của a ma cũng lệch, muốn cầm đồ của nhà chúng ta đi trợ giúp nhà đại ca, chẳng lẽ Đại Sơn không biết? Chính là mấy ngày trước còn gọi Đại Sơn về mắng một trận, còn không phải là nói Đại Sơn không để Phong tiểu tử cùng tên to con Dư Mộ đến giúp nhà đại ca hắn làm việc, nói cái gì là thà giúp người ngoài cũng không muốn giúp huynh đệ trong nhà, vậy thì bên kia cũng nên có bộ dáng của huynh đệ a, bình thường ta cùng Đại Sơn hiếu kính không ít đi, chẳng lẽ còn phải muốn Đại Sơn nhà chúng ta nuôi luôn cả nhà đại ca cũng cháu trai mới gọi là hiếu thuận a.”

Không biết sao, nói nói liền biến thành chỗ kể khổ, nhà ai lại không có chuyện phiền lòng, đều là những va va chạm chạm khó tránh khỏi trong cuộc sống, người ngoài đều thấy Trương Tú cùng Đại Sơn ân ân ái ái lại có hai đứa con hiểu chuyện thì vô cùng ước ao, làm sao biết được a ma trong nhà cũng là người bất công.

“Con không thích bá sao cùng Đại Bảo ca, a ma còn bảo con cùng ca ca mang theo Đại Bảo ca lại đây học chữ với Minh ca nhi, con cùng ca ca không đồng ý a ma còn mắng chúng con.” Nhị Mao đột nhiên nói.

Trương Tú sửng sốt, Đường Xuân Minh cũng há hốc mồm, lại còn có chuyện như vậy, thấy Đại Mao cúi đầu gặm xương không lên tiếng, xem ra thực sự là có chuyện như vậy. Trương Tú liền tức giận, nhưng mà bởi vì không ở nhà mình cùng kiêng kị thân thể của Minh ca nhi, chỉ cáu giận nói: “Nhìn xem những người này a, Đại Bảo Đại Bảo, đến cùng có bao nhiêu bảo bối a, hai đứa con nhà ta cũng không thể sánh nổi một đứa tiểu tử nhà đại ca hắn sao?.”

Đường Xuân Minh cũng biết được, Lý Đại Sơn là lão nhị, phía trên có một đại ca, sau khi Đại Sơn kết hôn liền tách khỏi đại ca, A Mẫu là ở cùng với đại ca. Đại ca của Đại Sơn ban đầu là sinh hai tiếu ca nhi, vẫn không có tiểu tử, khi đó Đại Mao đã được sinh ra, rất được a ma nhà hắn yêu thích, chủ động tìm Trương Tú giúp trông con, nhưng đợi đến khi đại ca nhà Đại Sơn sinh ra tiểu tử, đãi ngộ của Đại Mao liền giảm đi nhanh chóng, Nhị Mao lại càng chưa từng được hưởng đãi ngộ như vậy, toàn nhà kia thực sự là đem Đại Bảo kia sủng lên trời.

Nhưng mà cũng may Đại Sơn không giống như Đại Hổ cái gì cũng đều nghe lời a mẫu, Đại Sơn vẫn che chở gia đình nhỏ của mình cùng đau lòng hai đứa bé, thấy hai đứa con bị cha cùng a mẫu mình lạnh nhạt liền rất ít khi để cho chúng chạy đến nhà đại ca hắn, đỡ đến khi bị bắt nạt còn bị nói là không phải, chính hắn cũng thường xuyên chạy lên trấn làm việc chính là vì muốn kiếm thêm chút tiền để cho hai đứa con sống càng ngày càng tốt.

Đường Xuân Minh vỗ vỗ tay của hắn nói: “Không cần phải tức giận, lại nói, ngươi cùng Đại Sơn nếu như thực sự mang đến còn phải xem ta có nhận hay không, ta cũng không phải tiên sinh chuyên dạy học, chỉ có hai chữ dạy bảo thôi, hơn nữa Đại Mao Nhị Mao cũng chịu khó, nếu như thay đổi là chất tử nhà người kia, từ đâu tới đây cũng phải về thôi, chẳng lẽ lại để ta đi hầu hạ hắn?”

&&&

Nhà Lý Phong, không biết Dư Mộ lấy rượu ở đâu, ba hán tử bắt đầu uống với nhau, rượu vào nhiều ăn cũng nhiều lời liền bắt đầu nhiều lên.

Đừng thấy bình thường Lý Đại Sơn đều trầm lặng ít lời, nhưng mà sau khi uống rượu lại hoàn toàn là hai người khác nhau, máy hát vừa mở ra liền không thể im lặng được nữa.

“Phong tiểu tử, đừng trách ca ta nói, ngươi cũng trưởng thành, đại bá cùng đại bá sao của ngươi dù thế nào cũng sẽ không lo lắng đến chuyện của ngươi, chính ngươi chẳng lẽ lại không tự suy tính một chút, dã vật bắt về cũng không có người nấu giúp, còn phải đến nhà người khác nhờ làm, nếu như trong nhà có ca nhi, không nói được ăn thoải mái, chính là ở cũng thư thư phục phục, người bên ngoài đều nói A Tú nhà ta ngang ngược, nhưng mà bọn họ làm sao biết được hắn tốt đến mức nào.” Bình thường không lộ ra vẻ gì trước mặt người khác, giờ khắc này trên mặt Đại Sơn lại toát ra vẻ mặt được gọi là đắc ý.