Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 149: Người giàu nhất mạt thế (14)



Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Lạch cạch.

Tinh hạch va chạm với mặt bàn, phát ra âm thanh thanh thúy.

Nhân viên đăng ký: "..." Tinh, tinh hạch nha!!!

Nơi đăng ký là căn phòng đơn được ngăn cách bằng một tấm rèm, nhưng nhân viên đăng ký vẫn sợ người khác nhìn thấy được.

"Có không?"

"Có... Có có có." Nhân viên đăng nở nụ cười, đứng dậy ra hiệu mời Sơ Tranh đi sang bên cạnh: "Cô vào đây cùng tôi trước đã."

Lục Nhiên: "..."

Rốt cuộc tinh hạch của cô từ đâu mà ra thế.

Trên đường cũng không thấy cô giết zombie nha?

Nhân viên đăng ký dẫn bọn họ đi sang cái phòng nhỏ bên cạnh, cô ta lấy một tập giấy ở trên bàn, lật lật vài trang, nhìn lướt qua rồi nói: "Chúng tôi chỉ còn lại một căn biệt thự, hơi nhỏ, nhưng chỉ có hai người ở thì vừa đủ dùng. Cung cấp điện nước đầy đủ, đảm bảo an toàn."

"Ừ."

Nhân viên đăng ký thử thăm dò nói: "Căn biệt thự này một tháng cần mười tinh hạch."

Bây giờ một cái tinh hạch có thể đổi được đồ ăn cho một người ăn trong vòng một tháng, căn biệt thự này một tháng đã là mười cái tinh hạch, có thể thấy, không phải người nào cũng có thể ở được.

Sơ Tranh đưa hết chỗ tinh hạch còn lại cho cô ta.

Nhân viên đăng ký nhìn túi tinh hạch kia, hai mắt đều phát sáng.

"Chỗ này của ngài có tất cả là 190 cái, có thể ở được một năm bảy tháng." Nhân viên đăng ký xoay người đi tìm chìa khoá: "Ngài chờ một chút, tôi tìm chìa khóa cho ngài, rồi sẽ dẫn ngài qua."

"Chu Tĩnh, cô ở trong à?" Bên ngoài đột nhiên có một người đàn ông tiến vào: "Tôi nhớ chúng ta còn một căn biệt thự đúng không?"

"A?" Chu Tĩnh đang tìm chìa khoá ngẩng đầu lên: "Không có, vừa được em gái này thuê rồi."

Người đàn ông nhíu mày, quét mắt nhìn quanh Sơ Tranh và Lục Nhiên một vòng, có lẽ thấy cô tuổi tác không lớn, nên cũng không để trong lòng: "Cô an bài cho cô ấy một chỗ ở riêng biệt đi, còn trước tiên đưa chìa khóa biệt thự kia cho tôi đã."

"Không phải, cô ấy... đã trả tinh hạch cho thời gian một năm bảy tháng."

Người kia kinh ngạc.

Hai người kia nhìn còn trẻ như vậy, tại sao có thể có nhiều tinh hạch như thế được?

Chu Tĩnh đưa tinh hạch cho hắn xem.

Nhiều tinh hạch như vậy mặc dù có làm cho hắn hơi động tâm, nhưng người đàn ông suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quay đầu nói với Sơ Tranh: "Tôi sẽ an bài cho hai vị một chỗ ở khác, hoàn cảnh vẫn tốt như vậy, sẽ không có người quấy rầy đến hai vị."

Chu Tĩnh không khỏi cảm thấy có chút không thích hợp.

Nhưng người đàn ông này là trưởng phòng của ban quản lý nhà ở, cô ta chỉ có thể nhìn, hy vọng không xảy ra chuyện gì.

"Giao dịch đã hoàn thành." Sơ Tranh thập phần bình tĩnh: "Ông muốn bội ước?"

Mặc dù cô chỉ vì muốn phá sản, nhưng cũng không thể để người ta tùy tiện bắt nạt được!

Trưởng phòng cười cười: "Cô gái nhỏ, nhà ở là chuyện do chúng ta quyết định, nếu cô chấp nhận đề nghị của tôi thì tôi sẽ lập tức đi sắp xếp cho cô, còn nếu cô không chấp nhận, vậy thì có thể rời đi."

"Triệu tiên sinh, đã xong chưa?"

Ninh Ưu đột nhiên xuất hiện ở cửa ra vào, đối mặt với Sơ Tranh, biểu cảm trên mặt cô ta hơi cứng đờ, một giây sau lại khôi phục như bình thường.

Nhưng đáy lòng đã loạn cào cả lên, tại sao lại gặp cô ở chỗ này!

Quan trọng hơn là cô nhìn rất sạch sẽ, không giống như người đang sinh tồn trong mạt thế...

Cô vẫn không biết mình?

Là giả vờ không biết, hay là phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, nên thật sự không nhớ rõ mình nữa?

Đương nhiên Ninh Ưu càng hi vọng cô xảy ra chuyện gì bất trắc, và thật sự không nhớ rõ cô ta.

Sơ Tranh cũng có chút ngoài ý muốn.

Ninh Ưu nhìn qua có chút thảm, nếu không phải có gương mặt xinh đẹp trắng nõn kia, thì nhìn cũng không có gì khác biệt so với những người bên ngoài.

Xem ra đoạn đường này trải qua cũng chẳng ra sao.

Dung mạo rất đẹp, nhưng mà có chút ác độc.

Lại dám giật tóc ta!

"Ninh tiểu thư, sẽ xong ngay đây." Trưởng phòng vẻ mặt ôn hòa nói với Ninh Ưu.

Ninh Ưu tận lực né tránh ánh mắt của Sơ Tranh, trấn định nói chuyện với trưởng phòng: "Có vấn đề gì à?"

"Căn biệt thự kia đã có người thuê..." Ánh mắt Chu Tĩnh hướng về phía Sơ Tranh.

Ninh Ưu thấy thế này thì làm sao mà không hiểu được.

Cô ta nhìn Sơ Tranh một chút, lập tức nói: "Nếu đã được người ta thuê, vậy trả giá cao hơn sẽ lấy được phải không?"

Chu Tĩnh: "..." Nhưng người ta cầm 190 cái tinh hạch đó!

Cho dù chỉ ở có một tháng, thì người bình thường cũng không thể so sánh với người ta được!

【 Nhiệm vụ chính tuyến: Dùng giá cao nhất lấy được biệt thự! 】 Tiểu tỷ tỷ xông lên! Chúng ta giàu nhất!

Sơ Tranh: "..."

Ta chỉ muốn tìm một chỗ ở thôi mà!

Ninh Ưu đã nói như vậy, ánh mắt trưởng phòng lấp lóe, cười nói: "Ninh tiểu thư thật hào phóng, vậy cô gái kia cảm thấy thế nào?"

"Có thể." Thật là phiền phức a! Xử lý là được rồi!

Trưởng phòng nói người trả giá cao thì sẽ lấy được, nên phải ra giá lần nữa.

Lấy một tháng làm đơn vị.

Sơ Tranh bộp một cái đập 190 cái tinh hạch lên bàn, hào khí không thôi: "Một tháng."

Trưởng phòng: "..."

Chu Tĩnh: "..."

Phông nền Lục Nhiên: "..."

Sơ Tranh mặt lạnh lùng, làm cho cô nhìn có chút đẹp trai, cánh môi cô khẽ mở: "Tới lượt cô."

Khiếp sợ nơi đáy mắt Ninh Ưu không kịp thu liễm, chỗ tinh hạch kia, cho dù không nhìn ra số lượng cụ thể, nhưng cũng có thể thấy là rất nhiều.

Tại sao cô có thể có nhiều tinh hạch như vậy được?

"Ninh tiểu thư?"

Trên người Ninh Ưu cũng có không ít, lúc trước đi qua tỉnh Z, nơi đó zombie rất nhiều, nên thu được không ít tinh hạch.

Nhưng mà...

Lấy ra thuê một chỗ ở thì quá lãng phí.

Nhưng đối mặt với Sơ Tranh, đáy lòng Ninh Ưu không muốn nhận thua.

Cô ta khẽ cắn môi: "Hai trăm."

Sơ Tranh liếc nhìn cô ta một cái: "Bốn trăm."

Ninh Ưu thổ huyết.

Cô đang tùy tiện nói hả?

Dị năng giả cần phải tăng trưởng dị năng, nên lượng tinh hạch thực tế tiêu hao rất nhanh, số lượng tinh hạch lưu thông cũng có thể nói là không nhiều.

Thế mà cô vừa mở miệng đã gấp đôi luôn.

Cô nghĩ mình là cái công ty sản xuất tinh hạch hả!

"Cô có nhiều như thế à?" Ninh Ưu đưa ra nghi vấn của mình.

Sơ Tranh lấy ra hai trăm cái ném qua.

Gian phòng lập tức lâm vào bầu không khí quỷ dị, Ninh Ưu siết chặt tay, giống như tự đào hố cho mình nhảy xuống.

Cô ta tự cho là tinh hạch trên người mình nhiều hơn bất kỳ ai, nhưng kết quả lại thế này.

Ở trong mắt cô, chút tinh hạch ấy chẳng là cái đinh gì?

Rốt cuộc cô đã trải qua những chuyện gì?!

"Cô có dị năng không gian?" Trưởng phòng không phải kinh ngạc vì tinh hạch.

Vừa rồi 190 cái tinh hạch kia Sơ Tranh vẫn luôn cầm trên tay, nên không ai nhìn thấy cô lấy ra từ chỗ nào.

Nhưng lúc này Sơ Tranh lấy ra từ không trung.

Hai trăm cái tinh hạch, khối lượng không nhỏ...

"Liên quan gì đến ông?"

"..."

"Còn thêm không?" Sơ Tranh hỏi Ninh Ưu.

Mặt Ninh Ưu đỏ lên, đôi mắt đẹp trừng Sơ Tranh một cái.

Thêm cái gì mà thêm!

Trên người cô ta tổng cộng cũng chỉ có hơn 400 cái tinh hạch, hơn nữa cũng không phải của một mình cô ta, cô ta nào dám tiếp tục tăng thêm nữa.

Đáy lòng Ninh Ưu chỉ cảm thấy khuất nhục, gương mặt cũng nóng bỏng cả lên.

Cô ta cắn môi dưới, giậm chân một cái rồi quay người rời đi, dùng hành động biểu thị mình không thêm nữa.

Bây giờ mà còn không đi, thì còn chờ những người này cười nhạo mình à?

【 Chúc mừng tiểu tỷ tỷ hoàn thành nhiệm vụ, sáu trăm cái tinh hạch đã đến sổ sách. 】

Đáy lòng Sơ Tranh nổ tung, nên ngoài mặt càng lạnh lẽo hơn: "Bây giờ có thể dẫn tôi tới được chưa?"

Dưới tiết trời nóng bức nhưng lại làm người ta cảm thấy như có khí lạnh vèo vèo lướt qua, toàn thân bắt đầu nổi da gà, Chu Tĩnh cũng là một người thông minh: "Có thể... Có thể."

"Này, cô lấy đâu ra nhiều tinh hạch thế?" Lục Nhiên hạ giọng hỏi cô.

"Mua sỉ."

"..." Chỗ nào có thể mua sỉ? Thị trường zombie sao!