Vương Phi 13 Tuổi

Chương 612: Lật thuyền trong mương 8



Các tộc trường hơn mười tộc khác ở phía sau, tất cả cũng nhất tề mở miệng.

Tộc trưởng Hùng Khoát tộc nghe vậy ho khan một tiếng, nhìn Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt chậm rãi dựa vào ghế dựa ở phía sau, mắt thâm lại, lúc này tiệc rượu mới bắt đầu liền lộ ra mục đích của bọn họ, nếu không phải nắm chắc hoàn toàn, bọn họ làm sao dám trực tiếp như vậy, chẳng lẽ nàng trong lúc vô tình đã nói qua với bọn hắn?

Nét mặt lại mang theo mỉm cười, nhìn tộc trưởng Hùng Khoát tộc nói: “Mười bảy tộc có lời gì muốn nói cùng bổn vương?”

Tộc trưởng Hùng Khoát tộc nghe vậy để xuống chén rượu trong tay, nhìn Lưu Nguyệt cũng không nhăn nhó, mở miệng lớn tiếng nói: “Kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, chẳng qua chính là nghe nói nhiếp chính vương vì Bắc Mục chuẩn bị nhiều lương thảo, hoàng kim , vải vóc như vậy,

Bắc Mục trong một lúc cũng dùng không hết, nhiếp chính vương ngươi xem có thể tặng chúng ta chút lương thảo dư thừa hay không, giúp mười bảy tộc Tiên Ti chúng ta giải quyết tình hình khẩn cấp trước mắt.

Hoặc giúp Tiên Ti chúng ta cũng kiếm được chút ít, Tiên Ti chúng ta đương nhiên sẽ mãi mãi nhớ kĩ đại ân của nhiếp chính vương.”

Vừa nói xong, trên đài cao nháy mắt lâm vào một mảnh yên lặng, tộc trưởng mười bảy tộc Tiên Ti đưa ánh mắt tập trung trên người Lưu Nguyệt.

Thần sắc trên mặt Lưu Nguyệt bất động, nhưng trong lòng lại cười lạnh.

Thì ra là ngắm nghía Bắc Mục nàng có lương thực của cải, muốn tống tiền nàng.

Khó trách mười bảy tộc Tiên Ti từ trước đến nay đều không có liên hợp lại, hôm nay lại đoàn kết đến mời nàng, xem ra không phải là mười bảy tộc Tiên Ti tự mình muốn đoàn kết.

Mà là do cái lợi khổng lồ trước mắt, tạm thời thỏa hiệp, cũng muốn vớt một khoản trên người nàng, biết một tộc không đủ kháng cự Bắc Mục, liền đoàn kết lại

Thật là ý kiến hay.

Tặng? Giúp Tiên Ti hắn chuẩn bị? Hừ, dựa vào cái gì?

Giọng nói khách khí như vậy, rõ ràng là uy hiếp.

Trong lòng cười lạnh, nét mặt lại bất động, mở miệng trực tiếp như thế, bọn họ chắc chắn có vật chống lưng, dựa vào cái gì làm cho bọn họ nhanh chóng trở mặt như vậy?

“Có vấn đề.” Cùng một thời gian, lời của Âu Dương Vu Phi phía sau cũng vang lên bên tai.

Nghiêng dựa vào ghế dựa phía sau, Lưu Nguyệt chẳng những không giận trái lại nét mặt biểu lộ mỉm cười.