Vũ Cực Thiên Hạ

Chương 299: Nhập Thiên Đan tới tay



Trương Thiệu Sơn ghen tị Lâm Minh, không đơn giản bởi vì Lâm Minh đạt được tài nguyên, lại bởi vì thái độ Mục Thiên Vũ đối với Lâm Minh, mặc dù Trương Thiệu Sơn biết rõ mặc kệ Mục Thiên Vũ bây giờ hay là tương lai đều sẽ không có chút mảy may quan hệ với chính mình, nhưng hắn vẫn ghen ghét đến phát điên.

Như Trương Thiệu Sơn ngạo tâm rất nặng, là người khí độ hẹp hòi, độc chết người khác, đánh người khác nát mới có thể thỏa mãn ý niệm trong đầu hắn, nếu một ngày kia hắn bị người khác giẫm mặt xám mày tro, ý niệm trong đầu hắn sẽ bị ngưng trệ, khí không thuận, tu luyện chịu trở ngại.

Lúc này Trương Thiệu Sơn chính là loại tình huống này, trước mặt mọi người bị đánh cho thương tích đầy mình, tuy rằng người đánh hắn là Mộc Cổ Bặc Vực, nhưng hắn cũng tính Lâm Minh một phần, thậm chí ngay cả Khương Bạc Vân đều bị hắn ghi hận.

- Chờ xem, ta sẽ cho các ngươi trả giá!

Trương Thiệu Sơn cắn răng, bị người nâng xuống phía dưới.

- Lâm Minh, đây là đưa cho ngươi.

Bàn tay Mục Thiên Vũ trắng nõn vừa lật, một bình đan sáng bóng còn có một cái nhẫn xuất hiện ở trong lòng bàn tay, bình đan từ mỹ ngọc chế thành, nhuận như dương chi, về phần cái nhẫn kia có vẻ mộc mạc, thoạt nhìn như nhẫn đồng, sắt không có gì khác nhau.

Lâm Minh liếc mắt một cái nhận ra, đây là một quả Tu Di giới nhân giai thượng phẩm.

Bởi vì Tu Di giới tạo ra không dễ. Cho nên dưới tình huống bình thường, Tu Di giới so với bảo khí cùng giai giá trị cao hơn một tầng, giá trị một quả Tu Di giới này, cho dù không so được với bảo khí địa giai, cũng không kém xa.

Mục Thiên Vũ nói:

- Trong chiếc nhẫn là Chân Nguyên thạch đưa cho ngươi, tổng cộng hai trăm bốn mươi viên, là tài nguyên đưa cho ngươi tu luyện trước thời hạn.

Nghe được con số hai trăm bốn mươi viên. Lâm Minh mừng rỡ một trận, Chân Nguyên thạch theo như lời Mục Thiên Vũ tự nhiên là Chân Nguyên thạch trung phẩm, hai trăm bốn mươi viên. Tương đương với hai vạn bốn ngàn viên Chân Nguyên thạch bình thường, hơn nữa đổi Chân Nguyên thạch trung phẩm cũng không dễ dàng, giá trị chân chính chỉ sợ còn nhiều hơn một chút.

Dùng Chân Nguyên thạch trung phẩm tu luyện. Dù là đệ tử hạch tâm Thất Huyền cốc cũng không thể hưởng thụ đãi ngộ.

Hai trăm bốn mươi viên Chân Nguyên thạch này dùng tu luyện bình thường, về phần một ít Chân Nguyên thạch bình thường ta thắng từ ván bài kia dùng để mua vật phẩm đi.

Lâm Minh tính toán như vậy, vẫn cảm giác Chân Nguyên thạch trong túi căng thẳng, nếu luôn luôn dùng Chân Nguyên thạch trung phẩm tu luyện, hai trăm bốn mươi viên căn bản không đủ, về phần những Chân Nguyên thạch bình thường kia, nếu thật sự muốn mua một ít tài liệu đỉnh cấp, sợ rất nhanh sẽ hết sạch.

- Tạ ơn thánh nữ điện hạ.

Bởi vì Sử Tông Thiên còn ở đây, Lâm Minh không có biểu hiện ra nhận thức với Mục Thiên Vũ. Hai tay tiếp nhận bình đan cùng Tu Di giới, cung kính nói.

- Mai Tu Di giới này cũng tặng cho ngươi, ta xem Tu Di giới của ngươi vẫn là hạ phẩm, nên thay đổi.

Mục Thiên Vũ khinh đạm nói xong, Lâm Minh do dự một chút, vẫn không có chối từ, coi như là một phần trọng lễ.

Trước kia hắn ánh cướp ba mai Tu Di giới nhân giai trung phẩm từ trên thân Hỏa Công, Âu Dương Địch Hoa còn có Liên Hợp thương hội hội trưởng Trương Phụng Tiên, chỉ là những nhẫn này không thể ra ngoài sáng, không thể mang trên tay.

Có mai Tu Di giới nhân giai thượng phẩm này, những đồ cướp được kia có thể bỏ đi.

Một quả Tu Di giới nhân giai thượng phẩm, dung lượng không gian bên trong so với tổng số Tu Di giới Lâm Minh hiện có nhiều hơn một ít. Hơn nữa không gian càng thêm củng cố, đủ có thể bảo tồn ngàn năm mà không hỏng.

Sau khi Mục Thiên Vũ tiễn ra một quả Nhập Thiên đan, Sử Tông Thiên cũng xuất ra một cái hộp đan màu son, sau khi mở ra, bên trong là một quả đan dược sáng bóng màu xanh biếc, lớn cỡ quả nhãn, nguyên khí vô cùng tinh thuần không ngừng phát ra từ trên đan dược, lại là một quả Nhập Thiên đan!

Đây là tổng tông hội võ thưởng cho, Sử Tông Thiên đã hứa hẹn trước thời hạn đưa cho Lâm Minh, hiện tại cũng thuận tiện lấy ra.

Lâm Minh hít sâu một hơi, lập tức nhận được hai quả Nhập Thiên đan, đây là võ giả bình thường nếu muốn cũng không dám muốn, cứ nhìn Cầm Tử Nha nhận được một quả Nhập Thiên đan phải trả giá bao nhiêu liền biết Nhập Thiên đan quý báu đến mức nào.

Trong lòng vừa động, Lâm Minh hỏi:

- Sử cốc chủ, nếu Nhập Thiên đan dùng ở Ngưng Mạch kỳ, có thể có cái tác dụng phụ hay không?

Sử Tông Thiên vừa nghe, khóe miệng mất tự nhiên co rúm lại, tiểu tử này quả thực chuẩn bị dùng Nhập Thiên đan ở Ngưng Mạch kỳ, quả thực chính là phung phí của trời a.

Đối với rất nhiều võ giả mà nói, dùng Nhập Thiên đan chính là việc long trọng nhất cả đời bọn họ, thậm chí vì thế chuẩn bị mười năm thời gian! Thẳng cho đến khi tu luyện chính mình không thể tăng trưởng nữa, các loại Cầm tâm, Kiếm tâm tu luyện đến bình cảnh mới có thể bế quan nuốt Nhập Thiên đan, lúc trước nếu không phải Cầm Tử Nha bởi vì tuổi lớn, lại muốn đột phá Tiên Thiên ở trước năm mươi tuổi, với cầu thành tựu lớn hơn nữa, cũng sẽ không sốt ruột nuốt Nhập Thiên đan, làm cho Cầm tâm khiếm khuyết một bước.

Đa số võ giả nuốt Nhập Thiên đan, sẽ chọn ngày hoàng đạo bắt đầu, tắm rửa dâng hương, sau khi nhập quan một hơi luyện hóa một năm rưỡi, một chút xíu dược lực cũng không lãng phí.

Nhưng Lâm Minh, tu vi Ngưng Mạch kỳ mượn Nhập Thiên đan làm thuốc bổ ăn, nếu để những võ giả bởi vì khuyết thiếu một quả Nhập Thiên đan mà bị giữ cả đời ở cảnh giới Hậu Thiên biết, chỉ sợ phải đâm chủy thủ vào ngực, hộc máu đương trường.

Sử Tông Thiên ho khan một tiếng, nói:

- Lâm Minh a, tuy rằng Ngưng Mạch kỳ nuốt Nhập Thiên đan không có tác dụng phụ, nhưng bởi vì tu vi ngươi không đủ, dược lực khó tránh khỏi lãng phí rất nhiều, ngươi có thể đợi tới Hậu Thiên kỳ mới bắt đầu nuốt, hiệu quả sẽ rất tốt.

- Ta hiểu được.

Lâm Minh chỉ chú ý Sử Tông Thiên nói không có tác dụng phụ, về phần dược lực lãng phí và vân vân, căn bản không ở trong p hắn lo lắng, đầu tiên hắn không muốn tấn công Hậu Thiên, thậm chí không cần tấn công Tiên Thiên, mà là đánh chỗ xung yếu cảnh giới Tôi Tủy!

Nếu có thể mở ra Bát Môn Độn Giáp, Đạo Cung Cửu Tinh, so với cái gì Tiên Thiên cảnh, cảnh giới Toàn Đan đều cường đại hơn rất nhiều!

- Hai quả Nhập Thiên đan này, trong đó một quả hiện tại ta được nuốt, thử một lần Nhập Thiên đan rốt cuộc có đủ yêu cầu thấp nhất của Hỗn Độn Cương Đấu kinh hay không, trợ giúp chính mình bước vào cảnh giới Tôi Tủy trên Ngưng Mạch!

- Nếu ăn một viên không được, ta liền hao phí đại lượng tinh lực, vẽ ra một tấm Minh Dược phù có thể minh khắc Nhập Thiên đan! Lại thử một lần bỏ thêm Nhập Thiên đan vào Minh Dược phù, rốt cuộc xem có được không!

Theo hiện tại thực lực Lâm Minh tăng tiến vùn vụt, trình độ Minh Văn thuật của hắn đã cách xa.

Tu luyện Minh Văn thuật cần không ít thời gian tinh lực, lúc trước Lâm Minh thân nghèo, không thể không đầu nhập thời gian tu luyện Minh Văn thuật, dựa vào Minh Văn phù đổi lấy tài nguyên tu luyện, hiện tại, theo địa vị hắn càng ngày càng cao, hắn đã không quá cần loại phương thức hao phí thời gian đổi tài nguyên, có thể đem toàn bộ thời gian đều đầu nhập đến trong tu luyện.

Gần nhất Lâm Minh sử dụng Minh Văn thuật là vì đổi lấy tài liệu Minh Thân phù, khi đó Lâm Minh chỉ là Thiên Vận quốc Ngưng Mạch kỳ, Hậu Thiên kỳ võ giả vẽ Minh Văn phù, dùng để minh khắc vũ khí nhân giai trung phẩm.

Vẽ ra Minh Văn phù xứng đôi bảo khí nhân giai trung phẩm, Lâm Minh chỉ có thể tính làm một Minh Văn sư nhân giai trung phẩm.

Mà hiện tại, cấp bậc Nhập Thiên đan đại khái tương đương với đan dược địa giai, lập tức có hai khỏa, Lâm Minh muốn vẽ ra một tấm Minh Dược phù xứng đôi Nhập Thiên đan, cần thành tựu ở Minh Văn thuật đạt tới địa giai hạ phẩm, cái này hao phí đại lượng thời gian cùng tinh lực.

Tuy nhiên nếu có thể thật sự tìm được bước vào phương pháp cảnh giới Tôi Tủy, cũng đáng giá.

Lúc này Sử Tông Thiên lại hỏi:

- Lâm Minh, bảo khí địa giai của ngươi tuyển tốt chưa?

- Còn không có.

Lâm Minh lắc đầu.

- Ân? Lưu Huyền không mang ngươi đi Bảo Khí các?

- Không phải, chỉ là thương trong Bảo Khí các cũng không thích hợp cho ta.

Lâm Minh uyển chuyển nói.

- A!

Sử Tông Thiên nở nụ cười, cái gì không thích hợp, nói trắng ra chính là Lâm Minh chướng mắt bảo thương địa giai của Thất Huyền cốc bọn họ.

Sử Tông Thiên liếc mắt một cái nhìn thấy Lưu Huyền phụ trách Bảo Khí các, hắn mang Lâm Minh lại đây liền đứng ở trong góc quảng trường. Sử Tông Thiên cười cười, chân nguyên truyền âm bảo Lưu Huyền lại đây.

- Lưu Huyền, thế nào, Luyện Khí tông Bảo Khí các các ngươi ngay cả một cây thương tốt đều không lấy ra sao?

Lưu Huyền lập tức cười khổ, hắn là một cao thủ Tiên Thiên, lỗ tai rất thính, Sử Tông Thiên lại không cố ý che giấu nội dung nói chuyện, lúc trước Lâm Minh nói chuyện cùng Sử Tông Thiên, Lưu Huyền nghe được rõ ràng, Thất Huyền cốc bọn họ không tạo thương, kiếm đâu ra bảo thương địa giai phẩm chất cao a.

Lưu Huyền đành phải theo tình hình thực tế nói:

- Lâm sư điệt muốn thương dẻo, ba cây thương ở Bảo Khí các chúng ta đều là thương cứng rắn, hơn nữa phẩm chất cũng bình thường. Tuy nhiên Lâm sư điệt nói, hắn có thể cung cấp tài liệu tạo thương, nhờ chúng ta trợ giúp tạo ra.

Lưu Huyền nói xong, còn có chút hồ nghi liếc mắt nhìn Lâm Minh một cái, trong suy nghĩ của Lưu Huyền, Lâm Minh xuất thân cùng tuổi quyết định hắn không hiểu biết nhiều về luyện khí, càng không hiểu luyện chế bảo khí địa giai, hơn phân nửa hắn cầm một ít tài liệu phẩm chất bình thường liền nghĩ đến có thể luyện chế bảo khí địa giai.

Tuy nhiên, dù sao là việc không liên quan, nếu Sử Tông Thiên hỏi, hắn liền nói chi tiết ra.

Kỳ thật trong lòng Lưu Huyền có điểm khó chịu Lâm Minh, Bảo Khí các tương đương với Luyện Khí tông bọn hắn, bao nhiêu đệ tử giấc mộng có thể đi vào chọn lựa một kiện bảo khí, nhưng Lâm Minh còn ngại này ngại kia, bảo khí địa giai đều chướng mắt, nên biết rằng rất nhiều võ giả thời điểm mới vào Tiên Thiên, cũng không có một kiện bảo khí địa giai tiện tay.

- Nga?

Đuôi lông mày Sử Tông Thiên nhướng lên, Lâm Minh lại có tài liệu tạo thương? Tài liệu đúng quy cách tạo ra thương địa giai tương đối khó tìm.

- Ngươi có tài liệu gì?

- Chỉ là tài liệu tạo cán thương, đầu thương ta không có.

- Cán thương là đủ rồi, cốt thương chính là cán thương, tuy nhiên tài liệu cốt thương địa giai rất khó có được, Lâm Minh ngươi thật sự có?

Sử Tông Thiên thật ra càng tín Lâm Minh một ít, hắn biết Lâm Minh khẳng định đã trải qua cơ duyên rất lớn.

- Là một đoạn cây trúc...

Lâm Minh nói xong, rút ra Tử Điện thần trúc trong Tu Di giới, Tử Điện thần trúc chín xích chín tấc, toàn thân màu tím, điện quang lóng lánh, Lưu Huyền đương trường mơ hồ, đây là đồ vật gì?