Vợ Xấu Chồng Mù

Chương 86: Từ nay tôi sẽ ngủ cùng anh



“Sẽ không mấy ai nguyện ý xây dựng công trình này, dù Sầm Gia có đưa ra bao nhiêu tiền để thuê công nhân đi chăng nữa thì người vì tiền mà chấp nhận cũng rất ít, với một khu đô thị lớn công nhân tham gia xây dựng công trình không thể ít hơn một ngàn người.” Anh chậm rãi phân tích cho cô hiểu.

Dương Ái Vân lúc này mới nhớ ra điểm này: “Phải rồi, tôi quên mất, ban nãy anh đã nói có vài công nhân gặp chuyện không may khi xây công trình, vậy nên hai người kia có kế hoạch gì?”

Dương Ái Vân rất muốn biết với đề mục có độ khó cao như vậy hai người kia sẽ làm sao để phát triển.

Sầm Cảnh Đình chưa trả lời vấn đề này mà nói: “Cô nghĩ đám người trong công ty kia sẽ dựa vào bản kế hoạch của ai tốt hơn để bầu chọn sao?”

“Ý anh anh là?” Dương Ái Vân không hiểu lắm về chuyện thương trường nhưng cũng mang máng hiểu ý anh.

“Bọn họ mỗi bên đều có người ủng hộ riêng, khi bầu chọn ai có đông người hơn thì sẽ thắng, có điều kết quả hòa này đúng là khiến người ta bất ngờ.”

“Cho nên cuối cùng chuyện này đổ hết lên người tôi sao?” Dương Ái Vân có chút ai oán lẫn cảm thán.

Sầm Cảnh Đình chỉ im lặng, anh cũng không nghĩ ông nội lại kéo cô vào chuyện này, Dương Ái Vân lại hỏi: “Cảnh Đình, tuy anh đã rời vị trí kia rồi nhưng chẳng lẽ không còn chút cổ phần nào sao?”

Nghe cô hỏi anh chững lại vài giây như do dự nói hay không nói, nhưng đến cuối cùng vẫn nói ra: “Khi tôi nghe bác sĩ nói mình sẽ mù vĩnh viễn đã không còn thiết tha gì nữa, cho nên toàn bộ phần trăm mà tôi có được đều trả lại cho ông nội, tùy ông xử lý.”

Thì ra là vậy! cô coi như đã hiểu.



Dương Ái Vân lại nhìn vào đôi mắt trống rỗng của anh không nhịn được đưa tay lên vuốt nhẹ khóe mắt anh.

Sầm Cảnh Đinh bắt lấy tay cô cảnh cáo: “Đừng chạm linh tinh.”

“Tôi hỏi anh một câu được không?” Dương Ái Vân nghiêm túc nói.

Sầm Cảnh Đình lại tránh né: “Nếu cô không muốn nghe nữa tôi cũng không cần nói tiếp.”

“Hừ, được rồi, anh nói tiếp đi, hai người kia đã lên kế hoạch thế nào, tôi nên chọn ai trong số bọn họ?” Khó khăn lắm mới dụ được anh nói Dương Ái Vân cũng không muốn anh phải nổi nóng, chuyện về đôi mắt của anh cô cũng có thể hỏi người khác.

Sầm Cảnh Đình thấy cô yên tĩnh trở lại mới nói: “Để xây công trình Sầm Hạo Nhiên đã lập ra phương án hợp tác với những công nhân tự do, còn được gọi là tổ chức Lập Thành, bọn họ chuyên nhận những công trình vượt ngoài sức tưởng tượng của người khác, đặc biệt là những công trình có liên quan đến mấy vấn đề kỳ quái này.”

“Có điều bọn họ ra giá gấp mười lần nơi khác nên những công ty trước đó không ai tìm đến, bởi vì tốn quá nhiều chi phí, hơn nữa cũng không chắc khi công trình dựng xong sẽ có thể phát triển tốt.”

Sầm Cảnh Đình nói cũng không quên phân tích cho cô, Dương Ái Vân vừa nghe vừa với tay bóc quả quýt ở trên bàn nhân tiện đút vào miệng anh một múi.

“Ăn một chút cho đỡ khát.”

Sầm Cảnh Đình chưa kịp phòng bị thì múi quýt đã vào miệng, anh nhai nhai mấy cái cảm thấy vị ngọt lan tỏa cả khoang miệng, lại nói miếng quýt này không có hạt nên không cần phải nhả hạt ra, anh vừa nuốt xong một miếng thì miếng thứ hai lại được đưa vào miệng, cứ thế cho đến khi hết một quả quýt thì thôi.

Dĩ nhiên Dương Ái Vân cũng ăn nhưng ít hơn anh vài múi, cô chủ yếu là tiếp thêm nước cho người đàn ông này.

Thấy anh đã có vẻ nhuận cổ họng hơn cô lại hỏi tiếp: “Công trình coi như giải quyết xong vậy khách hàng thì sao? Sầm Hạo Nhiên đưa ra phương án gì?”

“Dùng hình ảnh của người nổi tiếng để PR cho khu đô thị.” Sầm Cảnh Đình trả lời.

“Hiểu rồi, cậu ta định lôi kéo người có tên tuổi vào sống, sau đó để họ thuận tiện giới thiệu khu đô thị cho người bên ngoài.” Dương Ái Vân đại khái hiểu được ý đồ của Sầm Hạo Nhiên.

“Có điều cho dù anh ta có tìm được người nổi tiếng vào sống thì khi người dân kéo đến bọn họ lại rời đi thì sao?” Dù sao người nổi tiếng cũng đâu sống yên một chỗ được, ban đầu có thể là do sức ảnh hưởng như về lâu về dài thì cũng khó nói.



“Chưa gì đã hiểu được vấn đề, cô cũng rất thông minh, thế tôi mới nói nếu phương án này làm không tốt sẽ dễ thất bại trong gang tấc.” Sầm Cảnh Đình hiếm hoi khen ngợi một người.

Dương Ái Vân được khen mà sinh kiêu: “Còn không xem vợ anh là ai.”

Chưa gì đã đắc ý không hổ là Dương Ái Vân, nhưng Sầm Cảnh Đình lại đặc biệt thích dáng vẻ này của cô.

Dương Ái Vân hỏi tiếp: “Còn Tuệ Nhi thì sao?”

“Phương án đầu không khác Sầm Hạo Nhiên bao nhiêu, chỉ khác ở cách dẫn dụ khách hàng.”

“Tuệ Nhi làm theo cách nào?” Cô rất có ấn tượng với cô gái này nên cũng muốn biết cô ấy có kế hoạch gì.

Sầm Cảnh Đình trả lời cô: “Khách hàng con bé hướng đến là những người thích phiêu lưu mạo hiểm hoặc khám phá những điều ly kỳ, nhóm đối tượng này đông đảo ở Nam Sơn và các vùng lân cận, đồng thời con bé cũng đã nghĩ thêm phương án tìm đến vài streamer để PR cho khu đô thị.”

“Nếu vậy không phải càng khó hơn Sầm Hạo Nhiên sao? Hơn nữa nếu nhóm người này yêu thích phiêu lưu cũng đâu thể lâu dài hơn những người nổi tiếng kia.” Dương Ái Vân phân tích.

Sầm Cảnh Đình gật gì cho sự nhanh nhạy của cô: “Đúng là như vậy nhưng có một ưu điểm mà cô phải biết.”

“Là gì?” Dương Ái Vân loay hoay trong ngực anh thay đổi tư thế dựa vào cho thoải mái, từ nãy đến giờ hai người vẫn giữ nguyên một tư thế, anh dựa vào thành giường cô dựa vào trước người anh. Mà hiển nhiên anh lại chẳng hề đẩy cô ra, chính vì thế cô mới được nước lấn tới làm rộn trong lòng anh.

Sầm Cảnh Đình cảm nhận được động tác nhỏ của cô nhưng lại tùy ý cô đổi tư thế, miệng tiếp tục nói: “Đám người này cho dù có thuê nhà cũng là muốn khám phá xem ở đây có điều kỳ lạ gì hay không, khi họ bỏ đi tức là không có gì để họ tìm hiểu nữa, cũng có nghĩa là…”

“Tôi hiểu rồi, điều này đồng nghĩa với việc tin đồn cũng sẽ được loại bỏ, người dân sẽ yên tâm sống ở đây hơn.” Dương Ái Vân đột nhiên ngộ ra vấn đề nên không ngại ngần cướp lấy lời anh.

“Đúng vậy.” Sầm Cảnh Đình gật đầu.

Dương Ái Vân không khỏi tấm tắc: “Tuệ Nhi đúng là biết cách làm ăn lâu dài.”

“Thế nhưng cũng sẽ có nhược điểm.” Sầm Cảnh Đình bổ sung.



Dương Ái Vân biết khó khăn ở đâu nên không hỏi tiếp, đột nhiên cô nghĩ đến điều gì lại hỏi: “Cảnh Đình, nếu là anh anh sẽ phát triển dự án như thế nào?”

Sầm Cảnh Đình không nghĩ cô hỏi mình câu này, anh không suy nghĩ quá lâu trả lời: “Triệt để biến nó thành nơi ma mị nhất Nam Sơn.”

“Không hiểu lắm, ý anh là muốn biến vùng đất hoang này như lời đồn luôn sao? Sau đó thì thế nào?”

Lần này Sầm Cảnh Đình không trả lời, thế nào anh cũng không quá rõ.

Mãi không thấy anh trả lời Dương Ái Vân ngáp một cái nói: “Haix, cũng đã khuya rồi chúng ta ngủ thôi.”

Dương Ái Vân tắt công tắc điện trên tường, lại trườn mình khỏi người anh nằm xuống ngay bên canh, đồng thời kéo chăn đắp lên người mình và anh.

Sầm Cảnh Đình nghĩ cô sẽ xuống giường nhưng không ngờ cô lại nằm luôn ở đây, anh không nhịn được nghi hoặc: “Cô tính ngủ ở đây sao?”

“Đúng vậy.” Dương Ái Vân sảng khoái đáp.

“Đây không phải chỗ của cô.” Anh nhắc nhở.

“Hừm, anh tính đuổi vợ mình sao? Anh đừng hòng, từ nay trở đi tôi sẽ ngủ ở đây, nằm sô pha cả tháng nay tôi đau lưng lắm anh biết không.” Dương Ái Vân nói lại mơ màng nhắm mắt lại.