Vô Thượng Sát Thần

Chương 466: 1 Vs 5



Lời nói Bắc Thần Phong lần nữa đốt cháy bầu không khí hiện trường, tu sĩ Đại Ly cảm thấy máu tươi triệt để sôi trào lên.

- Bắc Thần Phong, không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì kinh người, lấy một địch năm, cho dù Đại Đế Tử cũng chưa chắc có thể làm đến nước này, hắn rốt cuộc dựa vào cái gì?

- Rõ ràng không được, nhưng Bắc Thần Phong không phải loại cuồng vọng tự cao tự đại, hắn rất ít ra mặt, nhưng ngay cả Đại Đế Tử hắn đều không để vào mắt, điểm này lại là sự thật, có lẽ hắn thật sự có thực lực này.

- Hãy chờ xem, Bắc Thần Phong có lẽ sẽ cho chúng ta thấy một màn kịch hay.

Đám người nghị luận ầm ĩ, tất cả đều chấn kinh vì sự bá đạo và cuồng vọng của Bắc Thần Phong, về phần thực lực hắn, phần lớn mọi người cũng chỉ là hoài nghi và suy đoán.

Tam Tử cùng Nhị Tử hai người cau mày một cái, một tên Tiêu Phàm lăng nhục bọn hắn cũng đành thôi, hiện tại lại đâu ra thêm một kẻ nữa, lại còn phách lối hơn so với Tiêu Phàm, muốn một mình đánh giết năm người bọn hắn!

- Ta sẽ cho ngươi toại nguyện.

Tam Tử hừ lạnh một tiếng, đột nhiên đạp không lên.

- Có những đã người vội vã muốn chết, tiễn hắn một đoạn thì sao chứ?

Nhị Tử cũng hướng về không trung bay đi.

Con ngươi Bắc Thần Phong hết sức bình tĩnh, dưới chân lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện trên không trung, đại thủ giương lên, trong tay đột nhiên xuất hiện một chuôi trường kiếm màu trắng.

Ngũ Tử Đại Long thân hình lóe lên, trong nháy mắt vây quanh Bắc Thần Phong ở trung tâm, năm người đánh không chào hỏi, kiếm khí, đao mang trong nháy mắt bao phủ hư không, xông thẳng đến Bắc Thần Phong.

- Oanh!

Đao mang cùng kiếm khí sáng chói bao phủ Bắc Thần Phong vào bên trong, năm người yếu nhất đều là Chiến Hoàng sơ kỳ đỉnh phong, Nhị Tử, Tam Tử và Tứ Tử càng là Chiến Hoàng cảnh trung kỳ.

Mấy người thi triển Thất Phẩm Chiến Kỹ, uy lực tuyệt luân, cho dù Chiến Hoàng hậu kỳ có lẽ cũng chưa hẳn có thể là đối thủ.

Dưới sự công kích như thế này Bắc Thần Phong còn có thể còn sống được sao?

- Quá chậm.

Đúng lúc này, thanh âm Bắc Thần Phong đột ngột vang lên, chẳng biết lúc nào Bắc Thần Phong đã xuất hiện ở phía sau Thất Tử, từ trong tay hắn phát ra một đạo kiếm mang cực kỳ sắc bén nở rộ.

- Nhị Trọng Khoái Mạn Chi Ý!

Con ngươi Tiêu Phàm hơi ngưng tụ, khó trách Bắc Thần Phong lại phách lối như thế, hắn vậy mà lĩnh ngộ Khoái Mạn Chi Ý, hơn nữa còn là Nhị Trọng.

Tiêu Phàm rất rõ, tốc độ Khoái Mạn Chi Ý của Bắc Thần Phong đáng sợ đến cỡ nào, dù là Tiêu Phàm hắn, nếu như không phối hợp thi triển Thân Pháp Chiến Kỹ thì cũng không thể chiếm được thế thượng phong.

Phốc!

Kiếm mang gào thét, trực tiếp từ bên hông Thất Tử xẹt qua, thân thể Thất Tử đột nhiên một phân thành hai, một vòng máu tươi tung tóe trên hư không, lục phủ ngũ tạng rơi xuống dưới.

Đó là thân thể ta? Trong mắt Thất Tử đều là vẻ kinh ngạc, kinh hãi theo dõi một nửa thân thể khác của hắn.

Một kiếm, Thất Tử chết!

Một kiếm này không có bất kỳ cuốn hút gì, chỉ có một chữ, nhanh!

Nhanh đến cực hạn, tới mức tu sì cùng giai còn lâu mới có thể sánh được.

Thậm chí, đám người đều nhìn không ra tu vi của Bắc Thần Phong rốt cuộc là gì, nhưng bọn hắn hiểu một kiếm kia nhìn qua cực kỳ bình thản, nhưng chí ít cũng là uy lực của Chiến Hoàng cảnh trung kỳ.

- Ngươi dám giết Lão Thất, ta muốn ngươi chết không nơi chôn thân!

Hàn quang trong mắt Tứ Tử hiển hiện, hàn quang chi kiếm trong tay hắn trực tiếp ra khỏi vỏ, vô số kiếm khí vũ động trên hư không, kiếm khí đầy trời lượn lờ vây quanh hắn.

Huyến kiếm tức giận, như gió như ảnh, lít nha lít nhít giống như vạn tên đột nhiên từ chân trời bắn xuống.

- Xán Nhược Lưu Tinh!

Tứ Tử đột nhiên lao vào theo, thao túng ngàn vạn kiếm khí thẳng hướng Bắc Thần Phong, ánh mắt lộ ra vẻ dữ tợn.

Bên trong ngàn vạn kiếm khí này ẩn chứa một loại Kiếm Ý hư vô phiêu miểu, chính là Lưu Tinh Kiếm Ý, thi triển ra chói lọi vô cùng.

- Kiếm Vũ!

Nhưng đối mặt với vô số huyến kiếm kia, khóe miệng Bắc Thần Phong cong lên, trường kiếm màu trắng trong tay nhẹ nhàng khẽ động, tràn ngập từng đạo quang kiếm.

Ngay sau đó, từng đạo kiếm khí màu trắng xoay tròn trên hư không, trong nháy mắt ngưng tụ thành một tấm lưới kiếm khí, Lưu Tinh Kiếm tức giận trảm tại phía trên lưới kiếm, phát ra âm vang, trên không đốm lửa bắn tứ tung.

Thật quỷ dị, lưới kiếm kia giống như tường đồng vách sắt, như là một bàn tay to lớn bao phủ lấy Lưu Tinh Kiếm vào bên trong.

- Cẩn thận!

Đúng lúc này, Tam Tử và Nhị Tử quát to một tiếng, hai người nhao nhao hướng về hai bên đánh tới, Lục Tử cũng không chút do dự xuất thủ.

- A, muộn rồi!

Bắc Thần Phong tà tà cười một tiếng, vừa dứt lời, cái kiếm võng to lớn kia đột nhiên tản ra, hóa thành vô số kiếm khí lơ lửng trên không trung.

- Đi!

Theo Bắc Thần Phong quát nhẹ một tiếng, vô số kiếm khí thực chất hóa đột nhiên tiến lên, phóng về phía huyến kiếm trong khí hải.

Từ xa nhìn lại, có thể nhìn thấy vô số kiếm khí ở trên không xuyên qua, nhiều đến mấy ngàn chuôi lợi kiếm giăng khắp nơi, vậy mà không có bất kỳ kiếm khí gì va chạm vào nhau.

- Hồn Lực thật tinh thuần! Lực khống chế thật đáng sợ!

Hai mắt Tiêu Phàm khẽ híp một cái, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Vì duyên cớ U Linh Chiến Hồn và Vô Tận Chiến Quyết mới để cho Hồn Lực hắn đạt tới cấp độ đáng sợ như vậy, về phần lực khống chế, mặc dù Tiêu Phàm hắn cũng rất mạnh, nhưng trong chiến đấu lại không có cách nào đạt đến cấp độ như vậy.

Trước đó, bởi vì Hồn Văn Cầu, sức khống chế Hồn Lực của hắn mới tăng lên.

- A!

Một tiếng hét thảm thiết từ bên trong kiếm khí kia truyền ra.

Đám người cuối cung cũng hiểu, cái gọi là "Kiếm Vũ" là ý gì, cái kiếm khí đầy trời này, giống như đang khiêu vũ vậy.

Ầm!

Cũng đúng lúc này, Nhị Tử, Tam Tử cùng Lục Tử đột nhiên công kích trảm lên người Bắc Thần Phong

Bắc Thần Phong đã biến mất, quỷ dị xuất hiện ở mười mấy mét bên ngoài, trong mắt đều đầy vẻ khôi hài

Thiên hạ công phu, duy nhanh khó phá, đây là chân lý vĩnh hằng.

Sắc mặt Nhị Tử, Tam Tử và Lục Tử khó coi tới cực điểm, từ xa kiếm khí đầy trời biến mất, theo đó còn có thân ảnh Tứ Tử.

Rất hiển nhiên, hài cốt Tứ Tử đã không còn.

- Thật mạnh!

Thấy cảnh này, con ngươi mọi người bỗng nhiên co rụt lại, theo họ thực lực Bắc Thần Phong không yếu, nhưng chắc cũng chỉ có vậy, cùng lắm cũng chỉ tương xứng với Sở Dịch Phong mà thôi.

Nhưng mà chẳng ai ngờ rằng, Bắc Thần Phong vậy mà cường đại đến thế, giết cả hai người trong Bát Tử Đại Long, khó trách hắn dám khiêu chiến ngũ tử.

Cho đến bây giờ, ngay cả quần áo hắn cũng không mảy nhăn lấy một góc, cũng đủ thấy Bắc Thần Phong đáng sợ như thế nào rồi.

- Tên thứ hai.

Bắc Thần Phong mở miệng cười tủm tỉm, như thể vừa làm xong một chuyện vặt vãnh vậy, nhưng trong mắt ba người Nhị Tử lại là một điệu cười âm trầm, đáng sợ.

Ba người Nhị Tử sắc mặt băng lãnh đến cực điểm, Bắc Thần Phong tuỳ tiện chém giết hai người, thực lực hắn còn cao hơn Tiêu Phàm nhiều.

Sát khí trên người Tiêu Phàm quả nhiên đáng sợ, nhưng bộ dáng thờ ơ của Bắc Thần Phong này càng khiến cho người ta thêm run rẩy, đây rõ ràng là không xem bọn hắn ra gì mà.

Vừa dứt lời, Bắc Thần Phong đột nhiên biến mất, lúc sau xuất hiện trước người Lục Tử.

- Hỏa Vân Mãn Thiên!

Lục Tử kinh hô một tiếng, lập tức vung ra một kiếm, đầy trời biển lửa phóng lên tận trời, vô số hỏa diễm lợi kiếm gào thét, che khuất bầu trời, trong nháy mắt bao phủ Bắc Thần Phong vào trong đó.

Gần như đồng thời, Nhị Tử cùng Tam Tử lách mình xuất hiện ở trước người Lục Tử, muốn đồng thời đánh giết Bắc Thần Phong, bọn hắn biết rõ nếu đánh một mình, tuyệt đối không phải đối thủ của Bắc Thần Phong.

- Vô Ngân!

Cũng đúng lúc này, một tiếng uể oải từ bên trong biển lửa kiếm khí vang lên, quỷ dị ở chỗ biển lửa bỗng một phân thành hai, thật giống như bị người một kiếm bổ ra vậy.

Phốc! Gần như đồng thời, đầu Lục Tử bị chém bay lên lên, cột máu cao một trượng bắn về phía không trung, hết sức yêu diễm.

Nhị Tử và Tam Tử thấy thế liền hít vào ngụm khí lạnh, cấp tốc lui ra xa.

MinhLâm - Lục Đạo -