Vợ Ơi Chào Em

Chương 42: Du lịch công ty



Công ty của Đàm Vi vàBách Sinh ký hợp đồng hợp tác, Tô Nhạc không tham gia vào vụ hợp tác này, màGiang Đình cũng không để Tô Nhạc tham dự vào chuyện này.

Tô Nhạc biết Giang Đìnhđang giúp cô, mặc dù Giang Đình không biết giữa cô và Đàm Vi có bao nhiêu hiềmkhích, nhưng trong ánh mắt người ngoài, cô và Đàm Vi vẫn là tình địch. Vì vậy,Đàm Vi là người hợp tác với công ty, một trợ lý nho nhỏ như Tô Nhạc không thamgia là phương pháp tốt nhất.

“Tiểu Nhạc, có số liệutiêu thụ mới rồi, đồ uống mà công ty chúng ta mới đưa ra thị trường đạt hiệuquả rất tốt.” Giang Đình đi vào phòng làm việc của Tô Nhạc, trên mặt mang theonụ cười: “Kế hoạch hợp tác của em và Kim Sở rất thành công.”

“Vậy có phải chứng tỏtiền thưởng năm nay của em có thể nhiều hơn một chút không.” Tô Nhạc nghiêngngười phía sau máy tính, nhìn rõ nụ cười trên mặt Giang Đình: “Chị Giang, nhìnchị vui như vậy, không phải là có chuyện tốt gì chứ?”

“Đương nhiên.” Giang Đìnhđặt tập thống kê số liệu lên trên mặt bàn của Tô Nhạc: “Tuần này công ty chuẩnbị đi du lịch ở Phật Sơn nổi tiếng ở thành phố bên cạnh, chi phí ăn uống docông ty chi trả, nghe nói còn có một công ty khác đi cùng.” Nói xong, trên mặtchị hiện lên một nụ cười mờ ám.

Tô Nhạc không nhìn thấynụ cười trên mặt Giang Đình, cô vừa gõ tài liệu vừa nói mà không ngẩng đầu lên:“Du lịch miễn phí, quả nhiên là chuyện tốt.”

Giang Đình bàn luận vớiTô Nhạc thêm một lúc nữa rồi trở về phòng làm việc của mình, quan hệ của chị vàTô Nhạc chỉ vì một bộ sách có chữ ký và lời đề tặng mà tốc độ thân mật nhanhnhư tên lửa, vì vậy, những loại quà tặng thế này luôn là thứ tốt để tăng cảmtình.

Sáng sớm thứ Sáu, khi TôNhạc đứng trước chiếc xe du lịch đã được công ty thuê, vẻ mặt cô méo mó. Bởi vìchiếc xe khách đủ để mấy chục người ngồi này đã bị người của một công ty khácngồi mất một nửa số ghế, mà sếp lớn của công ty này đang nhìn cô cười vô cùngsáng lạn, bên cạnh anh còn đặt một đống đồ ăn vặt mà cô thích.

Ánh mắt của những ngườitrên xe phóng vù vù về phía cô, Tô Nhạc cảm thấy có chút ngượng ngùng, cảm giácbị nhìn ngó như khỉ trong vườn bách thú này thật sự không tốt.

“Tô Nhạc, đứng ngẩn ngườilàm gì, còn không lên xe đi?” Giang Đình cười hỏi.

Vẻ mặt Tô Nhạc nhăn nhóbước lên xe, phía sau còn có một đám đồng nghiệp cả trai lẫn gái đang cảm thấyrất hứng thú với công ty kia.

“Nghe nói hôm nay đi cùngKim Sở, không biết có thể nhìn thấy tổng giám đốc Kim Sở không nhỉ, nghe nói vịtổng giám đốc này rất đẹp trai.”

“Đừng tưởng bở nữa, tớ nghenói người ta đã có bạn gái rồi…”

Đây là hai câu đối thoạimà Tô Nhạc nghe được trước khi lên xe, cô đột nhiên cảm thấy áp lực rất lớn.

Tô Nhạc ngồi xuống vị trícạnh cửa sổ, còn chưa kịp điều chỉnh tư thế cho dễ chịu, bên cạnh đã có mộtngười nào đó mang theo đồ ăn vặt, vui vẻ ngồi xuống bên cạnh cô.

“Không phải anh nói hômnay có việc sao?” Tô Nhạc cười như không cười nhìn Ngụy Sở: “Việc đấy chính làđi du lịch hả?”

“Chẳng phải anh chỉ muốnlàm em bất ngờ thôi sao.” Ngụy Sở cười đưa cho Tô Nhạc một hộp sô-cô-la:“Sô-cô-la em thích này.”

“Đừng tưởng có thể dùngsô-cô-la để lấp liếm việc anh nói dối.” Tô Nhạc nhận lấy hộp sô-cô-la, mở ra,cắn một miếng xong mới do dự nhìn người con trai đang mỉm cười bên cạnh: “Anhcó muốn ăn không?”

“Được.” Ngụy Sở cười,vươn đầu tới trước mặt Tô Nhạc, khi cô còn chưa kịp phản ứng đã cắn một miếngsô-cô-la trên tay cô, sau đó ngẩng đầu nói: “Rất ngon.”

Tô Nhạc nhìn miếngsô-cô-la bị thiếu mất một góc, nhét vào trong tay Ngụy Sở: “Thích thì anh ăn cảđi.” Tên này, nhìn thì có vẻ phong độ, vì sao da mặt lại dày như thế.

Ngụy Sở cười nhận lấy.

Những người trong công tyTô Nhạc vừa ngạc nhiên vừa tò mò lại vừa thích xem náo nhiệt, bọn họ thật sựkhông ngờ, thì ra Tô Nhạc lại là bạn gái của tổng giám đốc Kim Sở, thường ngàybọn họ đã quá coi thường Tô Nhạc này rồi.

Lẽ nào hai người họ quennhau trong quá trình hợp tác? Cũng không đúng, lần hợp tác như thế không cầntổng giám đốc tự mình ra kế hoạch, Tô Nhạc đâu có nhiều cơ hội tiếp xúc vớiNgụy Sở.

Lẽ nào trước đây haingười đã là người yêu rồi?

Những chuyện bát quái thếnày mọi người đều tò mò, bất kể là con trai hay con gái.

Người quen trên xe nhiều,vì vậy mọi người ngồi cùng nhau cũng không yên tĩnh, trò chuyện bát quái, bànluận trang phục, đồ trang sức, bóng đá, trong xe nhao nhao ồn ào, vô cùng sôinổi. Tô Nhạc nhìn thấy một đồng nghiệp nam của công ty mình đã dụ dỗ được mộtngười đẹp của Kim Sở.

“Em bảo này, vì sao hômnay không giống đi du lịch mà giống như đi xem mặt vậy?” Tô Nhạc nhỏ giọng nóibên cạnh Ngụy Sở: “Công ty em với công ty anh sắp hợp làm một đến nơi rồi.”

“Vậy không tốt sao?” NgụySở cười cười, đưa tay nắm lấy tay Tô Nhạc: “Giải quyết vấn đề hôn nhân củanhững nhân viên độc thân cũng coi như một chuyện tốt.”

Bàn tay Ngụy Sở rất ấmáp, Tô Nhạc cảm thấy mu bàn tay mình hơi nóng lên, cô nhìn nụ cười chưa từngtắt trên gương mặt Ngụy Sở, chỉ đành nghiêng đầu che giấu vẻ ngại ngùng trênmặt.

Xe khởi hành chưa bao lâuthì trời bắt đầu đổ mưa, giọt mưa tạt vào cửa sổ xe, cảm giác đẹp đẽ không nóinên lời. Tô Nhạc nhìn một lát, rồi nghiêng đầu dựa lên vai Ngụy Sở, bắt đầu cảmthấy buồn ngủ.

Trước khi ngủ, Tô Nhạcnghĩ, đại khái cô đã có thể trải nghiệm hình ảnh ấm áp mà cô đã nhìn thấy trênmáy bay rồi. Cảm giác có người để dựa vào thật sự rất tốt.

Ngụy Sở điều chỉnh lại tưthế để Tô Nhạc có thể dựa vào thoải mái hơn một chút, tiếng trò chuyện xungquanh hai người cũng dần dần giảm xuống.

Giang Đình ngồi bên dãyđối diện nhìn động tác cẩn thận của Ngụy Sở, đột nhiên hiểu ra vì sao Tô Nhạcđã biết tình cảm của Đàm Vi đối với Ngụy Sở mà vẫn không có gì khác thường.

Ngụy Sở là một chàng traivừa thông minh vừa xuất sắc, mà Tô Nhạc cũng là một cô gái rộng lượng, hiểuchuyện hiếm có. Một người giống như Tô Nhạc, nếu chỉ là một người đàn ông bìnhthường ở bên cô, lâu ngày sợ rằng sẽ cảm thấy không nắm bắt được, bởi vì cô quáthông hiểu mọi chuyện. Nhưng người đàn ông như Ngụy Sở lại vừa vặn phù hợp vớiTô Nhạc, người trước thông hiểu, người sau kiên định, một đôi trời sinh. NếuNgụy Sở yêu một cô gái thích làm nũng, hoặc một người phụ nữ bốc đồng, thìnhững cô gái này sẽ không còn là chính mình dưới dự chăm sóc dịu dàng của NgụySở.

Tình yêu ban đầu khônghoàn mỹ, chỉ khi đặt hai người gần bên nhau mới biến tình yêu trở nên hoàn mỹ.

Sau khi xe dừng dưới chânPhật Sơn, bởi vì trời còn mưa nên đoàn người chuẩn bị tới khách sạn nghỉ ngơitrước. Tô Nhạc mơ mơ màng màng tỉnh lại, trên tay Ngụy Sở đã cầm một cái ô.

Hai người cùng nhau xuốngxe, Ngụy Sở nghiêng ô che trên đỉnh đầu Tô Nhạc, nước mưa rơi trên ô, phát ranhững tiếng tách tách nho nhỏ.

Ngẩng đầu nhìn hơn mộtnửa cái ô đã nghiêng về phía mình, Tô Nhạc yên lặng mỉm cười.