Vô Địch Thiên Hạ

Chương 88: Sẽ không trùng hợp như vậy chứ!



“Ngươi đồ bình dân đê tiện này nói cái gì?”

Lâm Khả giận tím mặt, chỉ vào Hoàng Tiểu Long quát, tên bình dân đê tiện này vừa rồi cũng dám nói nàng là cẩu?

“Ta nói cái gì ngươi không nghe rõ sao?” 

Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long đạm mạc.

Lúc này, một hồi tiếng bước chân từ dưới lầu vang lên, chỉ thấy mười tên hộ vệ từ phía dưới đi lên.

“Tiểu thư, chuyện gì?” 

Một gã hộ vệ tiến lên hỏi Lâm Khả.

Những hộ vệ hầu tước phủ này vừa mới ở lầu một, nghe được tiếng quát chạy tới.

“Tên bình dân đê tiện này cũng dám mắng ta, vả miệng hắn cho ta, vả thật mạnh vào cho ta!” 

Lâm Khả chỉ một ngón tay tới Hoàng Tiểu Long, hai mắt lóe lên hung mang:

“Nhổ hết toàn bộ răng cẩu trong miệng của hắn ra!”

“Những người khác dám ngăn cản, vả miệng toàn bộ!” 

“Vâng, tiểu thư!”

Hơn mười người hộ vệ hầu tước phủ này tiến lên, vây lại bọn người Hoàng Tiểu Long, người đứng đầu tiên nâng lên một chưởng, muốn đánh một cái thật mạnh vào mặt Hoàng Tiểu Long.

Chúng hộ vệ Hoàng gia trang biến sắc, lúc đang muốn ra tay thì một đạo nhân ảnh lóe lên, nhanh hơn tất cả các hộ vệ Hoàng gia trang, tên hộ vệ muốn vả Miệng Hoàng Tiểu Long kêu thảm một tiếng, như bị vẫn thạch đánh trúng rơi xuống trên mặt đất, sau đó từ cầu thang lầu hai lăn xuống. 

Xung quanh trong phút chốc yên tĩnh.

Người ra tay chính là Phí Hầu.

Ngay sau đó, những hộ vệ hầu tước phủ khác đã kịp phản ứng, phẫn nộ nhao nhao rút đao ra, đúng lúc này, Phí Hầu há miệng quát: 

“Cút!”

Tiếng gầm cuồn cuộn, vô số Lôi Điện lăng không xuất hiện, đúng là huyền phẩm cao cấp Đấu Kỹ Lôi Âm.

Những hộ vệ hầu tước phủ này thực lực mạnh nhất cũng chỉ là Thất giai hậu kỳ đỉnh phong, làm sao có thể chống đỡ được những Lôi Âm này, bị Lôi Âm đánh trúng, thân thể như bị sét đánh, bay ngược ra ngoài, lúc rơi xuống mặt đất, toàn thân thể cháy đen, làn da bay lên từng sợi khói đen. 

“Ngươi!”

Sắc mặt hai người Lâm Khả, Lâm Quốc kinh hãi.

“Vả miệng cho ta!” 

Giọng nói Hoàng Tiểu Long lạnh lùng.

“Vâng, Thiếu chủ!”

Giọng nói Phí Hầu vừa dứt, năm cái dấu tay màu đỏ lập tức hôn lên má trái Lâm Khả. 

“Các ngươi lũ dân đen này, biết ta là ai không? Lại dám đánh ta!”

Lâm Khả vừa sợ vừa giận, vẻ mặt nộ tức giận nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, ôm lấy má trái quát lớn.

“Lại vả!” 

Giọng nói Hoàng Tiểu Long lần nữa vang lên.

Má phải Lâm Khả một lần nữa in lại năm cái dấu tay màu đỏ, máu tràn ra trên môi, sau đó phun ra một cái răng.

Lâm Khả nhìn cái răng kia của mình rơi xuống trên mặt đất, ánh mắt ngẩn ngơ, sau đó bật khóc, vẻ mặt tức giận mà nhìn bọn người Hoàng Tiểu Long, Phí Hầu, khóc rống lên: 

“Ngươi, các ngươi lại dám đánh ta? Các ngươi lại dám đánh ta! Các ngươi có biết hay không ta là ai? Ta là tiểu thư hầu tước phủ! Phụ thân ta là Hầu tước Lâm Hiền! Ta nhất định phải giết các ngươi lũ dân đen này, giết hết lũ cẩu dân đen các ngươi!”

“Lại vả!”

Hoàng Tiểu Long lạnh lùng. 

“BA~!”

Hai tiếng vang lên, thân hình Lâm Khả lùi lại, lần này, hai bên trái phải lần nữa in năm cái dấu tay màu đỏ, nhỏ ra hai ngụm máu.

“Muội muội, đừng nói nữa, chúng ta trước tiên về hầu tước phủ!” 

Lâm Quốc đứng một bên vừa sợ vừa giận, tiến lên kéo Lâm Khả lùi lại, khuyên nhủ, lúc này hắn đã nhìn ra, nếu tiếp tục mắng chỉ sợ hàm răng trong miệng muội muội sẽ rơi sạch.

Không chờ Lâm Khả mở miệng, Lâm Quốc liền lôi kéo muội muội tức giận chạy xuống cầu thang.

Hoàng Tiểu Long nhìn hai người Lâm Khả, Lâm Quốc rời đi trong tức giận, cười lạnh lùng, lúc vừa rời đi, vẻ mặt Lâm Khả kia đầy tức giận, chắc chắn sẽ không bỏ qua như vậy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trở về hầu tước phủ, hai người nhất định sẽ mang theo một đám cao thủ đến đây một lần nữa. 

Nhân viên cửa tiệm kia nhìn hai người Lâm Khả, Lâm Quốc tức giận rời đi, lại nhìn hộ vệ hầu tước phủ rên rỉ đầy trên mặt đất, đã sớm sợ ngây người, sau khi kịp tỉnh lại, lập tức chạy đi bẩm báo lão bản.

Hai người Lâm Khả, Lâm Quốc rời đi, bọn người Hoàng Tiểu Long tiếp tục nâng chén.

Sau khi hai người Lâm Khả, Lâm Quốc rời khỏi quán rượu, lập tức trở lại hầu tước phủ. 

Một đường trở lại hầu tước phủ, Lâm Khả đều là khóc lóc mà đi đấy, lúc đi vào đại sảnh hầu tước phủ, hầu tước Lâm Hiền đang cùng một vị trung niên ngồi ở đại sảnh đàm tiếu, trung niên nhân này đang mặc chiến giáp của quân đội, trên bờ vai có mấy miếng huy chương lóe sáng, trung niên nhân này chính là tướng quân Hồng Đắc Thắng của Lạc Thông vương quốc.

Lâm Khả khóc lóc đi đến, Hai người Lâm Hiền và Hồng Đắc Thắng không khỏi khẽ giật mình, ngừng nói chuyện.

Hai người Lâm Khả tiến đến, nhìn thấy Hồng Đắc Thắng, lập tức tiến lên phía trước nói: 

“Hồng bá bá.”

“Ta đây, chuyện gì xảy ra? Ai tổn thương ngươi?”

Lâm Hiền nhìn thấy vết máu ở bờ môi con gái, sắc mặt trầm xuống. 

“Phụ thân, Hồng bá bá, các người nhất định phải thay hài tử làm chủ!”

Lâm Khả ôm mặt, khóc ròng nói:

“Vừa rồi ở Mỹ Vị Đại Tửu Lâu, vừa rồi một bầy cẩu dân đen bọn hắn vả miệng của ta, đánh rơi cả răng của ta rồi!” 

“Ô ô ô!”

“Cái gì?”

Sắc mặt Lâm Hiền âm trầm, hai mắt hiện lên sát ý kinh người. 

“Đám người kia bên ngoài có gì đặc biệt không?”

Lúc này, Hồng Đắc Thắng đột nhiên mở miệng hỏi.

Ba người Lâm Hiền ngẩn ngơ. 

“Hồng huynh, ngươi nói cái gì?”

Lâm Hiền mở miệng nói.

Hồng Đắc Thắng nói ra: 

“Ngươi còn nhớ rõ chuyện phát sinh một năm trước ở Mỹ Vị Đại Tửu Lâu?”

Thân thể Lâm Hiền đột nhiên chấn động, một năm trước phụ tử công tước Mạnh Thần, Mạnh Hạ xảy ra chiến tranh thế lực, ra tay trọng thương sư đệ Hạo Thiên Nguyên soái, về sau nguyên soái đuổi tới, dưới sự giận dữ, giết chết Phụ tử Mạnh Thần, Mạnh Hạ, tuy sự tình đã qua gần một năm, nhưng Lâm Hiền như vẫn còn nhớ rõ? Mà địa điểm phụ tử Mạnh Thần, Mạnh Hạ bị giết là ở Mỹ Vị Đại Tửu Lâu.

Hai người Lâm Khả, Lâm Quốc cũng nhớ tới việc này, sắc mặt có chút tái nhợt. 

“Hồng huynh, sự tình sẽ không trùng hợp như vậy?”

Lâm Hiền chần chờ nói.

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.” 

Hồng Đắc Thắng nói xong, quay đầu tới hỏi Lâm Khả:

“Người ra tay tổn thương ngươi có hình dáng thế nào?”

Hai người Lâm Khả, Lâm Quốc nhớ lại hình dáng Phí Hầu, từng cái nói ra, sắc mặt hai người Lâm Quốc, Hồng Đắc Thắng càng ngày càng thêm ngưng trọng, đợi Hai người nói xong, giọng nói Hồng Đắc Thắng có chút trầm thấp: 

“Chỉ sợ người đó chính là sư đệ Hạo Thiên Nguyên soái, Phí Hầu!”

Sư đệ Hạo Thiên Nguyên soái, Phí Hầu!

Sắc mặt hai người Lâm Khả, Lâm Quốc càng là tái đi. 

Đột nhiên, Hồng Đắc Thắng nghĩ đến một vấn đề, gấp gáp hỏi:

“Bên cạnh Phí Hầu kia, có phải còn có lão giả thất tuần?”

Nói đến đây, hắn miêu tả qua một phát hình dáng nguyên soái Hạo Thiên. 

Hai người Lâm Khả, Lâm Quốc nhớ lại.

Nhưng mà, lúc ấy, chỗ ngồi nguyên soái Hạo Thiên là đưa lưng về phía hai người, hai người cũng không thấy rõ diện mạo nguyên soái Hạo Thiên.

“Chúng ta không chú ý.” 

Lâm Khả nói ra:

“Bọn hắn tổng cộng mười bốn, mười lăm người, a, đúng rồi, trong đó có một tiểu hài tử mười tầm mười tuổi, nhưng mà Phí Hầu rất nghe lời của hắn, xưng hắn là Thiếu chủ, chẳng lẽ hắn là?”

“Hoàng Tiểu Long!” 

Hai người Lâm Hiền, Hồng Đắc Thắng bật thốt lên nói.

“Hoàng Tiểu Long!”

Thân thể hai người Lâm Khả, Lâm Quốc đột nhiên chấn động, thiếu chút nữa té ngã. 

Sự tình Tinh Không Học Viện niên cấp thi đấu, đã sớm truyền khắp tất cả Vương Thành, Hoàng Tiểu Long có được Viễn Cổ Thần Long, Hắc Long Vũ hồn đã không còn là bí mật, bây giờ, Hoàng Tiểu Long đã được gọi là đệ nhất thiên tài từ trước tới nay trong lịch sử Lạc Thông vương quốc.

Nếu hài tử kia là Hoàng Tiểu Long, vậy thì?

Lâm Khả nghĩ đến vừa rồi nàng luôn mồm gọi Hoàng Tiểu Long là cẩu dân đen, thậm chí lại để cho hộ vệ đi vả miệng Hoàng Tiểu Long, thân thể mềm mại nhịn không được rung động một hồi, như là bị trúng kinh phong.