Váy Hạ Thần

Chương 37: Thân Thế Bị Lộ Ra Ngoài



Trong hai ngày tiếp theo, hết lần này đến lần khác ông nội nói về Tưởng Thành Duật, nói Tiểu Tưởng có tài đánh bài tốt, còn bản thân ông đã lâu không đánh bài.

Thẩm Đường biết ông nội muốn gặp Tưởng Thành Duật.

Vào buổi tối, sau khi ra khỏi phòng khám của bác sĩ, Thẩm Đường gọi điện cho Tưởng Thành Duật.

Có một câu trả lời rất nhanh: “Sao vậy?”

Thẩm Đường hỏi anh: “Anh bận à?”

Tưởng Thành Duật: “Anh đang đánh bài.”

Thẩm Đường nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối, anh cũng đã bận rồi, cuộc sống ban đêm thật gần gũi.

Trong ba năm ở bên anh, cô chưa bao giờ ảnh hưởng đến công việc của anh, đừng nói bây giờ, cô cũng không còn liên quan gì đến anh.

"Tưởng Thành Duật, tôi có một lời không thể không nói. Nếu có thời gian, anh có thể đến Thâm Quyến gặp ông nội được không? Chỉ cần ở lại vài giờ là được rồi. Ông nội đời này không còn mong muốn gì. Hiện tại ông chỉ muốn đánh bài với anh. Tôi hi vọng rằng mong muốn của ông sẽ thành hiện thực. ”

Giọng nói của Tưởng Thành Duật dường như lướt qua tai cô, ấm áp và trấn an: “Em sẽ gặp lại anh sớm thôi”

“Cảm ơn.”

Thẩm Đường đứng ở bên cửa sổ điều chỉnh tâm trạng trong lòng một chút rồi bước vào phòng bệnh.

“Thành Duật à, sao ông thấy con lại gầy như vậy?”

“Con cũng không cảm nhận được ạ, chắc không gầy đâu ông. Mà gầy một chút cũng tốt, Đường Đường nói, béo lên là sẽ phá hỏng mọi thứ.”

"Đừng nghe con bé. Nếu công ty bận thì hãy thuê thêm vài người."

Anh Thẩm cười nói với ông nội: "Ông ơi, công ty của anh Tưởng không giống nhà trọ của chúng ta. Đâu phải khi bận thì có thể thuê thêm vài người nữa là có thể giải quyết ạ. ”

Thẩm Đường ở ngoài cửa nghe thấy giọng nói của Tưởng Thành Duật, hoá ra anh nói sẽ gặp lại anh sớm thôi là ý này. Cô đẩy cửa phòng bệnh ra, bước đi chậm rãi, nhìn xuyên vào trong dãy phòng.

Tưởng Thành Duật đang ngồi đang đánh bài với ông nội trên giường, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen nhìn thoáng qua cô cũng có thể nhận ra, sau lưng có vài nếp nhăn, chắc là sau khi xuống máy bay nên dáng vẻ mệt mỏi lại nhanh chóng đến bệnh viện với ông nội.

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh, anh vẫn như vậy, đẹp trai đến mê người, nhưng có vẻ gầy hơn một chút, có thể do mặc đồ đen nên nhìn thấy anh gầy đi.

“Thẩm Đường, lại đây đi, con đứng ngây người ra đó làm gì thế?” Ông nội vẫy tay với cô.

Lúc này Thẩm Đường mới phát hiện trong phòng vẫn còn có mấy nhân viên, họ đang chỉnh sửa cho xong các thiết bị máy chiếu hình ảnh.

“Sao anh không đến khách sạn họp đi, ở đây sẽ ảnh hưởng đến anh.”

Cô nghĩ Tưởng Thành Duật đang chuẩn bị cho cuộc họp video.

“Anh không có cuộc họp, anh chuẩn bị mở điện thoại cho ông nội xem ảnh trên màn hình.” Tưởng Thành Duật di chuyển một chiếc ghế, đặt bên cạnh anh để cô ngồi xuống.

Ông nội vui vẻ miệng cười toe toét: “Thành Duật nói muốn cho ông xem ảnh của con, đều là những hình ông chưa từng xem đó.” Thẩm Đường ngồi xuống bên cạnh Tưởng Thành Duật nhìn anh.

Tưởng Thành Duật không nói gì, đưa tay ra cho cô xem những quân bài đang cầm trên tay: “Nên đánh lá bài nào đây?”

Thẩm Đường mù mịt chỉ vào con bài lớn nhất trong tay anh.

Thật không ngờ anh không cần suy nghĩ, liền đánh ngay quân bài đó.

Không còn át chủ bài.

Ông nội: “Thành Duật, con có chọn sai không vậy?”

“Dạ không sai, Đường Đường nói thế nào thì là thế đó.”

Cảm giác được anh nâng niu cô trong lòng bàn tay như thế này, trong lòng thật khó có thể không xao động.

Thẩm Đường nói nhỏ với anh: “Quần áo của anh bị nhăn, anh có muốn thay không?” Anh luôn chú ý đến hình tượng cá nhân của mình, bên ngoài sẽ không bao giờ lôi thôi lếch thếch.

Tưởng Thành Duật đang tính xem ông nội có những quân bài gì, cố hết sức để ông nội thắng: “Không cần thay đâu.”

Anh nói: "Buổi tối anh đi với em, hãy ngủ một giấc thật ngon đi. Sáng ngày mốt anh đi London công tác. Anh sẽ ở bên cạnh em và ông nội thêm hai ngày nữa."

Đột nhiên Thẩm Đường nhớ ra rằng dự án mà Đầu Tư GR và nhà họ Tiêu đã cùng nhau tham gia là ở London.

Anh đã chơi hơn chục ván liên tiếp với ông nội, về cơ bản thì ông nội đã thắng.

Thiết bị chiếu hình đã được chỉnh sửa xong, anh Thẩm nói như đã chuẩn bị trước “Ông ơi, tối nay cháu ở nhà, sáng ngày mốt cháu sẽ đến bệnh viện sớm.”

“Cháu lái xe cẩn thận một chút, ở nhà ngủ một giấc thật ngon, không cần vội vàng đến bệnh viện đâu.” Ông nội dặn dò liên miên một hồi.

Sau đó Anh Thẩm rời đi, không làm phiền gia đình bọn họ xem ảnh chụp.

Thẩm Đường vào phòng tắm, lấy khăn ấm cho ông nội lau mặt và tay, chỉnh giường một góc thích hợp, ông nội nằm xuống chỉ để xem màn hình lớn.

Trước khi phát ảnh, đầu tiên Tưởng Thành Duật nói cho ông nội một bí mật: "Ông ơi, thật ra, con và Thẩm Đường đã nói dối ông. Không phải con đang theo đuổi cô ấy. Tụi con đã ở bên nhau lâu lắm rồi, vào ngày 21 tháng mười một năm nay, chúng con đã ở bên nhau bốn năm. ”

Ông nội không thể tin được, ánh mắt trợn lên, nhìn tới nhìn lui về phía Thẩm Đường và Tưởng Thành Duật.

Thẩm Đường đá vào chân Tưởng Thành Duật dưới gầm giường.

Tưởng Thành Duật nhìn cô một cái để cô an tâm rằng anh biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói.

"Ông ơi, trước đây chúng con không công khai vì Thẩm Đường không có ý định kết hôn. Muốn chuyên tâm vào sự nghiệp diễn xuất của cô ấy, trong lòng cô ấy vẫn nghĩ về ba mẹ, mà cô ấy cũng không để ý con lắm, là vì con theo cô ấy mãi không buông."

Thẩm Đường: "..."

Anh thế này là vừa ăn cướp vừa la làng à?

Ông nội không tin, nhưng ông hiểu khổ tâm và tấm lòng của đứa trẻ này.

Tưởng Thành Duật giải thích: "Bây giờ Thẩm Đường đã nghĩ thông suốt rồi, cô ấy đã sẵn sàng cố gắng kết hôn với con. Cô ấy cũng gạt bỏ những tổn thương trước đây sang một bên. Lần trước con đã hỏi ông, ông muốn tổ chức hôn lễ cho con và Đường Đường ở đâu? Con nói ra sự thật này là muốn hỏi ý kiến ​​của ông đó."

Ông nội cười cười, cũng không tin mấy nhưng vẫn nói:" Các con thích nơi nào thì ông cũng sẽ thích nơi đó. "

Tưởng Thành Duật không còn nói nữa, nếu nói nhiều xem ra cũng không hay.

Anh mở album điện thoại rồi xem theo thứ tự thời gian từ ba năm trước.

Thẩm Đường sững sờ nhìn những bức ảnh cũ, nghĩ rằng Tưởng Thành Duật nói muốn cho ông nội xem ảnh, bởi vì anh đã sưu tầm được một số ảnh trên mạng của cô.

Cô liếc nhìn anh một cái, không phải lúc trước anh nói là xóa hết rồi sao?

Ông nội nhìn màn hình lớn, trên tấm ảnh, Tưởng Thành Duật ôm cháu gái ông vào lòng, hai người cầm một túi đồ ăn vặt, bàn cà phê phía trước cũng đã bày đầy đồ ăn.

Ông ngượng ngùng khi thấy hai người trẻ tuổi thân thiết như vậy, đành phải chuyển sang đề tài khác: “Ăn gì thế con?”

Tưởng Thành Duật: “Thanh cay ạ, Thẩm Đường mua quà sinh nhật cho con, một hộp lớn.”

“Các con ăn sinh nhật mà lại ăn thanh cay sao? "

"Cũng không phải, con còn mua một cái bánh sinh nhật. "

"..."

Thẩm Đường liếc mắt sang chỗ khác, không nhìn đến bức ảnh cô đang ngồi trong vòng tay của Tưởng Thành Duật. Bây giờ nhìn vào những bức ảnh mà anh chụp lại lúc đầu, cô thấy anh cũng đã chiều chuộng cô hơn những gì cô nghĩ.

Tưởng Thành Duật tiếp tục kể lại chuyện trước đây, mỗi bức ảnh được chụp và những gì anh đang làm vào thời điểm đó, anh đều kể chi tiết cho ông nội.

Thấm thoát, từ chạng vạng đã tới chín giờ tối rồi.

Mãi cho đến khi ông xem một đoạn video nhỏ ở thôn Hải Đường vào cuối tháng mười năm ngoái, cuối cùng ông nội ông nội mới tin Tưởng Thành Duật đã ở cùng cháu gái mình hơn ba năm.

Đoạn video được ghi lại vào lúc nửa đêm, cả hai đang nô đùa nắm tay nhau ở bãi biển, hình ảnh không rõ nét.

Trong video, Thẩm Đường nói: “Chờ đến ngày kỷ niệm bốn năm, anh sẽ lại cùng em đến đây nhé.”

“Được rồi, lễ kỷ niệm lần thứ tư anh cũng sẽ đưa em đến.”

Video chỉ có một phút đồng hồ, kết thúc rất nhanh.

Ông nội quở trách cháu gái: “Con bé này, Thành Duật tốt như vậy, sao mà con lại lạnh nhạt thờ ơ với thằng bé suốt ba năm nay vậy, còn ép nó chỉ dám nhận mình là vệ sĩ.”

Ông nói cháu gái không đúng, nhưng trong lòng ông đã sớm nở hoa.

Thì ra hai người bọn họ đã bên nhau lâu như vậy, cuối cùng ông cũng có thể yên lòng rồi.

Sau đó Tưởng Thành Duật nhấp vào bức ảnh: "Ông nội, bức ảnh này là bữa ăn khuya mà Thẩm Đường làm cho con. Là trong nhà của chúng con ở Thượng Hải."

Ông nội thích thú nhìn những bức ảnh của hai người họ mang hơi thở cuộc sống: "Hoa này đẹp quá."

Tưởng Thành Duật: “Dạ, là hoa hoàng đế ạ.” Trong ảnh, Thẩm Đường cũng ở trong gương.

Thẩm Đường sững sờ, cô không nhớ Tưởng Thành Duật đã chụp bức ảnh này khi nào.

Xem đến hết ảnh cũng đã gần mười giờ.

Đây là ngày vui nhất của ông nội kể từ khi ông nhập viện đến giờ, ông nội mệt mỏi, máy chiếu chưa tắt thì ông nội đã nhắm mắt ngủ rồi.

Tưởng Thành Duật tắt đèn, chỉ để lại một ngọn đèn tường trên lối đi.

“Em đi tắm rửa rồi đi ngủ đi, anh ở lại đây với ông nội.”

Thẩm Đường nhìn anh: “Lát nữa anh đi ra phòng sau, tôi muốn nói với anh vài câu.”

Tưởng Thành Duật gật đầu.

Ở khu VIP cũng có một dãy phòng nhỏ, tất cả đồ đạc của cô đều ở bên trong.

Thẩm Đường cầm quần áo đi tắm, bao nhiêu ngày đau khổ đã được giải tỏa trong vài giờ đêm nay.

Sau khi tắm sơ qua, tóc cô cũng đã được sấy khô, cô tắt đèn phòng tắm.

Thấy cô đi ra, Tưởng Thành Duật đi đến tìm cô.

Căn phòng không lớn lắm, trên giường trải khăn trải giường và chăn bông riêng của cô.

Thẩm Đường lấy ghế dựa cho anh, cô dựa vào mép giường: “Cảm ơn anh, gánh nặng trong lòng của ông nội đã qua đi, rốt cuộc ông nội có thể ra đi mà không cần lo lắng.”

Tưởng Thành Duật không thích cô nói lời khách sáo như vậy: “Sao em nói chuyện với anh ngày càng xa lạ như vậy? "

"Không phải là xa lạ, mà đó là biết ơn" Thẩm Đường nhìn xuống đôi dép lê của mình: "Tâm trạng này anh không hiểu đâu."

Trong hoàn cảnh đặc biệt, Tưởng Thành Duật không tính toán với cô: "Nếu em đặc biệt đến để cảm ơn anh, thì những chuyện còn lại không cần nói nữa."

Anh đứng dậy: “Trải qua một ngày mệt mỏi rồi, em ngủ đi.” Anh nói xong rồi thì đắp chăn cho cô.

Thẩm Đường cuộn tròn chân ngồi trên giường, không ngừng nhìn anh.

Tưởng Thành Duật cầm chăn bông trong tay: "Ngủ đi, đừng suy nghĩ nhiều nữa, mối quan hệ giữa anh và em chờ sau khoảng thời gian này rồi nói chuyện, em không nợ anh gì hết, đây là việc mà anh làm cho ông nội."

“Cảm ơn.” Thẩm Đường nằm xuống: “Xin lỗi, tối rồi mà còn làm phiền anh.”

Suốt đêm cô đã tỉnh dậy mấy lần, mặc dù đã trải khăn trải giường và chăn bông của mình, nhưng đây là lần đầu tiên nằm ngủ lại đây.

Thẩm Đường kéo chăn bông che đầu, chân lộ ra ngoài.

Một tiếng động nhỏ phát ra từ chăn bông: “Tắt đèn giùm.”

Tưởng Thành Duật nhìn chân cô: “Sao em luôn thò chân ra khỏi chăn vậy?”

“Mát.”

“...”

Sau khi Tưởng Thành Duật tắt đèn và khép cửa lại, ánh sáng từ lối đi tràn vào trong phòng.

Anh không đi, ngồi bên cửa nhìn cô.

Chỉ sau năm phút, Thẩm Đường đã ngủ thiếp đi.

Tưởng Thành Duật kéo chăn bông trên người Thẩm Đường xuống, che chân cho cô, dùng sức ôm lấy cô.

Đêm nay, Thẩm Đường thực sự ngủ rất ngon.

Tưởng Thành Duật không ngủ mà đến chăm sóc ông nội.

Anh rót một cốc nước rồi dựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Có rất nhiều nhà cao tầng bên ngoài, nó không còn là thôn Hải Đường với những ngọn đèn ven biển và bờ biển tuyệt đẹp như xưa nữa.

Ông nội ngủ không yên, dù đã tiêm và uống thuốc từ trước nhưng vẫn không thuyên giảm được cơn đau.

Nỗi đau này kéo dài như vậy đến suốt đêm.

...

Chiều thứ sáu, bác sĩ lại nói với Thẩm Đường, nên chuẩn bị tâm lý.

Bản thân ông nội cũng biết mình sống một ngày là mừng được một ngày.

"Chắc bây giờ Thành Duật đã đến London. Con gọi điện thoại ông hỏi thăm một chút đi."

Thẩm Đường tính thời gian: “Khoảng vài giờ nữa ạ.” Nhắc đến Tưởng Thành Duật, ông nội chắc chắn sẽ nũng nịu, sau này để cháu gái phải nhượng bộ nhiều hơn một chút.

Thẩm Đường đồng ý: “Ông nội, con sẽ gọi cho chị Lỵ rồi hỏi chị ấy khi nào sẽ gửi kịch bản cho con.” Cô làm nũng: “Ông ơi, lúc đó ông phải giúp con xem kịch bản đó.”

Ông nội gật đầu: “Được thôi.”

Anh Thẩm đến chăm sóc ông nội, Thẩm Đường đi ra hành lang bên ngoài.

Cô không gọi cho chị Lỵ mà là gọi cho Trần Nam Kình, muốn ông ta về thăm ông nội của cô. Lúc này, người mà ông nội muốn gặp ngoài cô ra còn là Trần Nam Kình.

Mỗi một khi cô gọi điện thoại cho ông ta, những con số kia lại lăng trì cô một lần.

Đến lúc tiếng chuông gần như kết thúc, điện thoại được kết nối.

"Nói da mặt cô dày cũng không sai. Cô thật sự tưởng rằng Trần Nam Kình đăng video đó lên thì là nhận cô sao?" Giọng của Phàn Ngọc vang lên.

Thẩm Đường cũng không có tâm trạng phản bác: "Bảo Trần Nam Kình nghe điện thoại!”

Phàn Ngọc đứng trước cửa sổ sát mặt đất, từ trên xuống dưới của căn phòng đều nhìn ra mặt biển, nhìn biển xanh bao la: “Bây giờ ông ấy không có thời gian để trả lời cuộc gọi của cô. Chúng tôi đang đi nghỉ mát ở nước ngoài. Ông ấy đang lặn biển."

“Bà nói với ông ta, ông nội của tôi sắp đi rồi." Thẩm Đường nói vào điện thoại rồi tắt máy

Phàn Ngọc nhìn màn hình điện thoại di động đen ngòm năm phút đồng hồ, trong lòng nổi lên nhiều suy nghĩ lẫn lộn.

Nếu nói với Trần Nam Kình, nhất định ông ta sẽ đi đến bệnh viện, trong đó nhiều người như vậy, đến lúc đó thân phận của ông ta chắc chắn sẽ bị bại lộ.

Nhưng chuyện này không nói cũng không được, Thẩm Đường sẽ gọi điện thoại lần thứ hai.

Bà ta không cho phép Thẩm Đường phá hoại Trần Nam Kình.

Không làm gì được, bà ta vứt điện thoại xuống rồi chạy lên phòng con gái trên gác.

Căn nhà nhìn ra biển này đã được mua cách đây năm năm, gia đình họ sẽ đến nghỉ dưỡng vào mỗi mùa hè.

Bà ta tìm thấy hộ chiếu của gia đình ba người họ, nghiên cứu để mở máy cắt giấy.

Bà ta không thể ngăn Trần Nam Kình biết tình trạng của ba ông ta, nhưng có một cách để ngăn ông ta đi.

Phàn Ngọc thở phào nhẹ nhõm nhìn hộ chiếu trở thành một đống giấy vụn, bà ta thay quần áo rồi vội vã xuống lầu, lấy điện thoại di động của Trần Nam Kình rồi chạy ra bãi biển.

Hai cha con đi lặn chưa về.

Phàn Ngọc đợi nửa tiếng, Trần Nam Kình và Trần Nhất Nặc đã lên khỏi mặt nước.

“Trần Nam Kình, nhanh lên!” Bà ta lo lắng hét lên.

Trần Nam Kình lại nghĩ đó là cuộc gọi của công ty‌, hẳn là có việc gì đó, ông ta coi đó là điều hiển nhiên và cứ từ từ đi thay đồ

Ông ta không vội vậy Phàn Ngọc càng không vội.

Ánh hoàng hôn tràn ngập bãi cát và biển cả, ngày hôm nay sắp trôi qua.

“Chuyện gì vậy?” Trần Nam Kình thờ ơ nói.

Phàn Ngọc đưa điện thoại di động cho ông ta: “Thẩm Đường vừa gọi điện nói ba anh sắp chết, anh có thể gọi lại.”

Chân Trần Nam Kình nặng như chì, mỗi một bước đều khó khăn, ông ta gọi lại cho Thẩm Đường.

“Alo, Đường Đường, bây giờ ông nội con thế nào rồi?”

“Ông đến đây đi.”

“Ba sẽ mua chuyến bay gần nhất để trở về.”

Thậm chí đến hành lý cả nhà bọn họ cũng không kịp thu xếp, Trần Nam Kình sắp xếp bảo thư ký đặt vé máy bay.

Phàn Ngọc cầm lấy giấy tờ tùy thân của mình: “Trần Nhất Nặc, con đừng hoảng loạn, con kiểm tra hộ chiếu đi, đừng để lúc đến sân bay lại phát hiện con không mang theo hộ chiếu.”

Trần Nhất Nặc thực sự hoảng hốt: “Mẹ, mẹ không mang hộ chiếu theo bên mình à?"

"Không có mà, không phải hộ chiếu của cả nhà chúng ta đều do con giữ sao?"

"Nhưng không có trong túi."

Trần Nhất Nặc run lên vì lo lắng, cô ta đổ hết mọi thứ trong túi ra để tìm.

Phàn Ngọc cũng đến để giúp đỡ, nhưng không tìm thấy.

“Con bé này, con nghĩ xem đã để nó ở đâu.”

Trần Nhất Nặc cuống đến phát khóc, thực sự đã làm mất rồi, hôm nay là thứ sáu, mà còn hết giờ làm việc. Làm sao cô ta có thể bổ sung kịp.

Một giờ sau, tìm kiếm hộ chiếu không có kết quả.

Trần Nam Kình phải gọi điện cho Thẩm Đường, lúc đầu ông ta không dám nói mình bị mất hộ chiếu: "Thẩm Đường, ba muốn trò chuyện video với ông nội con."

Đến tận bây giờ, Thẩm Đường chỉ cần có thể làm ông nội hạnh phúc là được, cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì

“Ông đợi một chút.”

Cô cúp điện thoại và nói với ông nội: “Ba muốn trò chuyện video với ông ạ.”

“Nó đang ở nước ngoài à, có bận lắm không?”

“Không đâu, ba vẫn còn thời gian để trò chuyện với ông."

Ông nội thấy cháu gái nói chuyện nhẹ nhàng như vậy, ông rất an tâm. Cô đã hòa giải với Trần Nam Kình, tương lai cũng sẽ sống hòa thuận. Dù đó là một thời gian dài và cho dù ông không thể nhìn thấy gì, nhưng ông có thể hình dung ra ngày hôm đó trông như thế nào.

Sau khi cuộc gọi video của Trần Nam Kình và ông nội được kết nối, Thẩm Đường rời khỏi phòng, cô không muốn nghe giọng nói của ông ta.

Một lúc sau, anh Thẩm gọi cô đi vào, nói Trần Nam Kình đang tìm cô.

Khi Thẩm Đường nhận lấy điện thoại di động của ông nội, ấn tắt màn hình điện thoại, mắt không nhìn thấy, đỡ phải khó chịu. Ông nội nằm đó, không thể nhìn thấy cô đang làm gì.

Cô cầm điện thoại lên phòng trả lời: “Nói đi, có chuyện gì?”

Trần Nam Kình không nhìn thấy hình ảnh nên hỏi: “Tín hiệu của con không tốt sao?”

“Tôi không muốn gặp ông.” Cô nóng nảy: “Có chuyện gì ông nói nhanh lên. "

"Thẩm Đường, ba không thể quay về lúc này, hộ chiếu của cả nhà đều mất hết."

"Hừ."

Thẩm Đường chế nhạo: "Không sớm thì muộn, ông làm mất nó sau khi tôi gọi điện, đúng không?"

“Ba không chắc mình đã đánh mất nó khi nào. Ba sẽ làm lại càng sớm càng tốt, làm xong sẽ về ngay.”

"Ông nói với Phàn Ngọc, tôi sẽ khiến bà ta phải hối hận ."

Thẩm Đường cúp máy, tắt cuộc gọi video rồi chặn Trần Nam Kình.

Ba ngày sau đó ông nội hôn mê, ông thậm chí ông không nhận ra cô.

Đêm hôm trước cô còn nói với ông nội, kiếp sau cô vẫn sẽ là cháu gái của ông, vì thế ông đừng quên cô.

Ông nội nói: "Ông sẽ không quên, làm sao quên con được? Ông nội còn nợ con nhiều lắm, kiếp sau ông sẽ sinh một đứa con trai tốt, ngày nào nó cũng sẽ nâng niu Đường Đường nhà chúng ta trong lòng tay."

Đây là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa cô và ông nội.

Ngồi ở trước giường bệnh, Thẩm Đường dùng hết sức nắm lấy tay ông, muốn ông ở lại thế giới này một chút nữa thôi. Nỗi đau mà ông nội gánh chịu đã đã xé tan nát cõi lòng cô.

Nhìn bảng điện tim của ông nội càng ngày càng êm dịu, hạnh phúc mà cô cầm trong tay từ từ tan biến thành không khí ảm đạm.

Người yêu cô nhất trên đời, đã rời bỏ cô.

Không ai canh giữ ở cổng đợi cô về, không còn ai nói với cô, Đương Đường nhà chúng ta là tốt nhất.

...

Ngày thứ hai sau khi đưa ông nội đi, Thẩm Đường ngồi trên ban công tầng ba của homestay nhìn ra biển cả hết một ngày, mặt trời mọc xong rồi mặt trời lặn, cô vẫn luôn nhìn ra biển, cố hết sức nghĩ về hồi trước. Dáng vẻ cô còn nhỏ lon ton ra biển cùng ông nội.

Tưởng Thành Duật vẫn ở London, anh gọi điện cho cô: "Anh xin lỗi, anh không thể về ngay được."

"Không có gì, đừng cảm thấy có lỗi. Tôi không quan tâm đến những thứ sau khi ông nội rời đi. Anh đã bên cạnh khi ông nội còn sống, đó mới là quan trọng nhất. Anh đã ở cùng ông nội hai ngày, ông đã thật sự rất hạnh phúc.”

Giọng của Tưởng Thành Duật không khỏi buồn bã: “Anh sẽ trở lại sớm và ở bên cạnh em. ”

“Anh không cần quay lại, tạm thời tôi không muốn gặp ai, cũng không muốn nói chuyện. Yên tâm, tôi sẽ không trốn mãi không ra, còn rất nhiều việc phải làm, chỉ là trong lòng trống rỗng, muốn thả lỏng chút thôi.”

Giọng cô bình tĩnh, giống như mực nước biển hiện tại.

"Đường Đường, anh có cuộc hẹn đàm luận với người khác, bàn bạc xong anh sẽ về. Nếu em không muốn đợi ở thôn Hải Đường, thì hãy trở về nhà của chúng ta ở Thượng Hải đi."

Ô tô đang chờ trước sân.

“Tôi sẽ không đến Thượng Hải, tôi muốn ở bên ông nội thêm vài ngày.” Thẩm Đường nói với anh: “Tôi có gia đình và anh trai ở đây, anh đừng lo lắng.”

Chuyện khác cô không muốn nói nhiều, cô cúp máy.

Tưởng Thành Duật bước xuống xe, Tiêu Đổng đang chơi golf, sức khoẻ vô cùng tốt, khó có thể nhận ra ông ta đã ngoài tám mươi tuổi.

Nhân viên phục vụ nhìn thấy anh thì vẫy tay chào.

Tiêu Đổng mỉm cười.

Nụ cười này thật hấp dẫn.

Ông ta xoay người, cũng không quan tâm đến việc quả bóng có đến được lỗ golf hay không.

Thấy anh có tâm trạng không tốt, ông ta đưa gậy đánh golf cho nhân viên phục vụ.

Tiêu Đổng cởi găng tay, đi tới khu nghỉ ngơi: “Hôm nay thật vinh dự, rồng đến nhà tôm.”

Tưởng Thành Duật: “Đổng sự trường Tiêu, nhờ ông cân nhắc.”

Tiêu Đổng lấy bộ sưu tập rượu đỏ của mình ra để chiêu đãi Tưởng Thành Duật, vì lần trước ông ta đã thực hiện một chuyến đi đặc biệt đến Thâm Quyến để mời một vài người của RG .

Nhưng lần này anh lại chủ động đi tìm đến cửa.

Thậm chí Tưởng Thành Duật không thèm nhìn đến bộ sưu tập mà ông ta đã đặc biệt chuẩn bị cho mình.

Trước nay Tưởng Thành Duật vẫn không hứng thú với rượu, lần này anh đến đây không phải để bàn chuyện làm ăn: "Đổng sự trường Tiêu, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám. Ông cứ ra điều kiện, làm cách nào để Tiêu Chân nhận thân phận của Thẩm Đường."

Tiêu Đổng cười, nực cười.

Ông ta nuốt từng chút rượu vang đỏ trong miệng.

"Chàng trai trẻ, không bằng cậu ra điều kiện, muốn thế nào cậu cứ điều kiện, chỉ cần yêu cầu Đường Đường rút lui ra khỏi giới giải trí, đừng khuấy đục nước trong nữa."

Tưởng Thành Duật dựa lưng vào ghế, vuốt vuốt dụng cụ mở nút chai rượu: “Cái gì tôi cũng không thiếu, cái ngài có tôi đều có, cái ngài không có tôi cũng có.”

Cậu hai của nhà họ Tưởng không ai bì nổi, ông ta cũng đã nghe nói, hôm nay cũng đã tận mắt thấy rồi.

Mặt Tiêu Đổng không đổi sắc, trên mặt vẫn luôn tươi cười: "Thiếu hay không là một chuyện, của cải càng nhiều đương nhiên càng tốt rồi."

"Tiền của tôi trong suy nghĩ của ngài nhiều thì có nhiều. Nhiều hơn một chút một ít tôi cũng không có gì hứng thú." Tưởng Thành Duật đặt dụng cụ mở nắp chai xuống: "Thời gian cũng rất quý giá. Vì vậy, chúng ta đừng vòng vo nữa."

"Bảo Chân Chân chủ động thừa nhận. Điều đó là không có khả năng.”

Tiêu Đổng biết ý nghĩ của Tưởng Thành Duật là gì, yêu cầu Tiêu Chân lên mạng thừa nhận Thẩm Đường. Sau này Thẩm Đường sẽ có quyền chủ động. Đến lúc đó cô có thể trả thù Tiêu Chân, còn có thể tự mình rút lui, nếu muốn cũng có thể tiếp tục ở lại làng giải trí diễn xuất.

Nào có chuyện tốt như vậy.

Bây giờ Thẩm Đường không còn ràng buộc với ông nội nữa, nếu cô nhất định muốn trả thù cha mẹ mình, chỉ có thể tự mình tung tin, cuối cùng làm cho dư luận huyên náo xôn xao.

Sự trả thù tàn khốc này cũng sẽ hủy hoại sự nghiệp diễn xuất của chính cô.

Tưởng Thành Duật: “Cả hai cùng thiệt hại, ngài nghĩ đến nếu Chủ tịch Tiêu và nhà họ Tiêu lâm vào hoàn cảnh đó sẽ như thế nào không?”

Nhiêu đấy không đủ để uy hiếp Tiêu Đổng: “Binh bại tướng đỡ.”

Tiêu Đổng dựa vào ghế tựa nhìn quanh sân vườn: "Lúc đầu tôi mua cái này là để chuẩn bị tặng Đường Đường. Thật đáng tiếc, nó không biết tốt xấu là gì, lại bướng bỉnh như mẹ của nó, không đụng vào tường sẽ không quay đầu.”

Một hồi sau, Tưởng Thành Duật nói tiếp: "Không phải cô ấy không biết tốt xấu, mà là quá khinh các người."

Tiêu Đổng mỉm cười, anh bảo vệ Thẩm Đường như thế, cũng là đang đặt cược.

Anh đánh cược, cược Thẩm Đường sẽ không bỏ mặt nhà họ Tưởng và Tưởng Thành Duật, phơi bày thân thế của cô ra trước mắt công chúng, khiến mọi người thấy tất cả đều là trò cười.

...

Sáng hôm sau, cư dân mạng còn đang say giấc nồng, mấy cái hot search lặng lẽ leo lên đầu bảng, tất cả đều liên quan đến thân thế của Thẩm Đường.

Có một bài đăng nói rằng cô không có giáo dục, qua mấy năm lạ bị lật lại.

“Đường Đường, cậu lại muốn làm gì vậy?” Tạ Quân Trình gõ cửa phòng Thẩm Đường, đi vào ném điện thoại đến trước mặt cô: “Vì hai người kia, không xứng đáng!”

Anh ta đến thôn Hải Đường lần này là để dẫn Thẩm Đường đi giải sầu. Buổi chiều sẽ đi tàu về nhà.

Thẩm Đường đang thu dọn hành lý, cũng không thèm nhìn điện thoại di động: "Mình cảm thấy có giá trị, thì đáng giá."

“Nghe mình nói một lần thôi, được không?”

“Mình đã nghe lời đó từ năm năm trước rồi.”

Ông nội không còn, cô không phải lo lắng nữa.

Tạ Quân Trình đau đầu: "Bản thân cậu tung tin, nếu bọn họ không thừa nhận, cậu sẽ rất bất lợi. Đâu phải cậu chưa từng thấy tài đức của nhà họ Tiêu, có lẽ cuối cùng sẽ bị dư luận phản ứng dữ dội nữa."

“Mình chuẩn bị rồi, mình sẽ không ngốc mà tự mình nhận họ đâu.”

Thẩm Đường lấy vài cái váy trong tủ quần áo bỏ vào hộp: “Lần này chỉ là làm nóng bước đầu thôi. Sắp tới mình sẽ chỉnh sửa lại, mình sẽ đi giải quyết với họ lần nữa."

Tạ Quân Trình yên tâm một chút, ít nhất anh ta vẫn còn thời gian để nghĩ ra biện pháp đối phó.

Điện thoại của Thẩm Đường rung lên, là cuộc gọi của chị Lỵ.

"Đường Đường, thế giới điên thật rồi. Trần Nam Kình thừa nhận em là con gái ông ta trên Weibo của mình rồi kìa."

"Cái gì?"

"Có lẽ sau khi đọc các tin đồn ngày hôm nay, tự cắn rứt lương tâm, nên ông ta đăng tải trên Weibo nói em là con gái ông ta.”

Thẩm Đường ấn tắt cuộc gọi, tìm kiếm Weibo của Trần Nam Kình, thấy bài đăng của ông ta đã lọt vào phần cuối của hot search.

[Tôi biết hôm nay mình sẽ phải đối mặt với điều gì khi Weibo này được đăng, vô số những tin đồn không thể giải thích được sắp áp đảo tôi và gia đình tôi.

Nhưng một người cha, tôi vẫn không thể nhìn con gái mình bị cười nhạo bởi những cuộc thảo luận như vậy hết lần này đến lần khác.

Thẩm Đường là con gái của vợ cũ tôi và tôi. Chúng tôi ly hôn khi Đường Đường được một tuổi, về sau đều có gia đình riêng.

Tôi hy vọng tất cả các tin tức vạch trần thân thế của Thẩm Đường, sẽ dừng lại vào ngày hôm nay

...]

Trong một đoạn dài như vậy, Thẩm Đường không có hứng thú đọc những dòng chữ giật gân bên dưới.

Tạ Quân Trình cũng đã đọc xong, chắc là Trần Nam Kình bí mật giấu diếm Phàn Ngọc để đăng lên. Anh ta không thể tưởng tượng nổi bây giờ gia đình Trần Nam Kình sẽ gặp sóng gió như thế nào.

“Đường Đường, cậu định làm gì?”

Thẩm Đường không nói lời nào, gọi điện cho Tưởng Thành Duật, nhưng không gọi được.

Cô không có nhiều thời gian chờ anh gọi, nhanh chóng gọi lại cho Triệu Trì Ý: “Anh nhìn thấy rồi.” Đây là câu nói đầu tiên của Triệu Trì Ý, sự tình phát triển ngoài mong đợi.

Ông ta có vô số tội danh, nhưng anh ta không nghĩ Trần Nam Kình sẽ tự mình công khai.

Sẽ không lâu nữa, thông tin Tiêu Chân thực sự là vợ cũ của Trần Nam Kình sẽ được tung ra.

Thẩm Đường: "Anh làm ơn đi. Tiêu Chân không được phép gỡ những dòng này xuống. Hơn nữa, trong ba tiếng tới, tôi sẽ đăng lên Weibo."

Triệu Trì Ý đồng ý: "Không có vấn đề gì."

"Cậu định làm gì?" Tạ Quân Trình không thể đoán được cảm xúc hiện tại của Thẩm Đường.

“Đến lúc đó cậu sẽ biết.”

Ba giờ sau, Thẩm Đường và Tạ Quân Trình đã đến sân bay.

Trước khi lên máy bay, Thẩm Đường đã gửi Weibo đã soạn từ trước.

Vừa ra khỏi sân bay thì Tưởng Thành Duật đã nhìn thấy bài đăng của Thẩm Đường, bài đăng không có chữ, chỉ có một bức tranh, do chính tay cô vẽ.

Cô đã rút một con dao, chém một nhát vào ba mẹ mình.

Tát thẳng vào mặt Trần Nam Kình, không nhận ông ta là cha của mình.

Tưởng Thành Duật gọi cho Thẩm Đường, âm thanh truyền đến là tiếng tắt máy.