Váy Hạ Thần

Chương 14: Tưởng Thành Duật, em nhớ anh



Cho đến bây giờ Thẩm Đường không có hy vọng xa vời rằng Tưởng Thành Duật sẽ nhớ rõ ngày mà bọn họ gặp mặt của ba năm trước đây, một câu 'ba năm vui vẻ' của anh đã hơn tất cả những món đồ cao cấp mà anh tặng cho cô rồi.

Ngày hai mươi tháng mười một, một ngày rất đặc biệt nhưng cũng bình thường.

Năm ấy bọn họ vừa mới quen, mùa đông đến sớm hơn so với năm trước, lúc đó đã dưới không độ rồi.

Sự nghiệp diễn xuất của cô giống với thời tiết, bước vào giá lạnh sớm.

Lúc đó cô đã vào cái vòng luẩn quẩn này được hơn một năm, vẫn chưa nổi tiếng gì, ngay cả một tác phẩm cũng không kiếm được.

Ông ngoại bên kia biết được cô ký hợp đồng với công ty kinh tế liền giận dữ, kiên quyết không đồng ý cho cô ở lại giới giải trí, vợ của Trần Nam Kính cũng phản đối mãnh liệt.

Ở trong giới giải trí đồng nghĩa là phải xuất hiện trên các màn hình lớn, thời thời khắc khắc nhắc nhở bọn họ về sự tồn tại của cô.

Còn có nguy hiểm nữa là gia đình cô có thể sẽ bị đào lên.

Bí mật bọn họ sợ hãi hơn hai mươi năm qua vất vả lắm mới giấu được mà bị đưa ra ánh sáng nên không ai muốn nhìn thấy cô.

Tất cả mọi người đều hy vọng cô ở lại nước ngoài, vĩnh viễn đừng có trở về.

Đừng có ảnh hưởng đến cuộc sống yên ổn, hạnh phúc của bọn họ.

Nhưng cô vẫn không chùn bước mà ở lại trong cái vòng luẩn quẩn này nên bọn họ liền âm thầm làm đủ mọi cách để cản trở.

Cô đi được con đường này cũng vô cùng gian khổ, lúc không nhận được vai diễn cô thậm chí cũng không ôm hy vọng lắm.

Con người luôn có thể tồn tại dù đó có là nơi tuyệt vọng.

Thời điểm khó khăn nhất thì cô gặp được Tưởng Thành Duật.

"Sao không nói nữa rồi?" Tưởng Thành Duật thấy bên kia điện thoại không có tiếng nên hỏi.

Suy nghĩ bị cắt ngang, Thẩm Đường cắm nến lên, "Đang nhớ lại lần đầu tiên gặp anh, anh khoác cho em chiếc áo khoác rất ấm."

Tối đó cô mặc lễ phục dạ hội, bên ngoài lại dưới không độ nên anh cởi áo khoác ra để khoác lên người cô.

"Em muốn thắp nến, nhưng—" Thẩm Đường tìm một vòng, "Không có bật lửa."

Tưởng Thành Duật: "Có diêm, em tìm kỹ xem. Trong bánh ngọt có diêm đó, lúc đặt bánh anh có đặc biệt lưu ý."

Thật sự có.

Diêm và đồ cắt bánh để một chỗ, một hộp phim hoạt hình, không nhìn kỹ sẽ không biết là cái gì, bây giờ ngay cả hộp diêm cũng được làm tinh xảo.

Tưởng Thành Duật hỏi cô: "Có muốn video call với anh không? Anh ăn mừng cùng em."

Thẩm Đườn không hề nghĩ ngợi, giống như trẻ con làm nũng vậy, "Muốn."

Tưởng Thành Duật cúp điện thoại, lúc sau gọi video đến.

Ánh đèn trong phòng rất sáng nhưng Thẩm Đường càng thích thắp nến trong bầu không khí mờ tối hơn nên cô đứng dậy đi tắt đèn.

Bên kia Tưởng Thành Duật chỉ nhìn thấy cái bàn và sofa còn người cô thì không có trong màn hình.

Bỗng nhiên trước mắt tối sầm, màn hình điện thoại đen thui.

"Thẩm Đường?"

"Ở đây," Cô cười: "Em có thể nhìn thấy anh đấy."

Ánh sáng ở thùng xe ô-tô chỗ anh lúc sáng lúc tối, nhưng về sau video call anh liền mở đèn trên xe lên.

Trước đây Thẩm Đường không video call cùng Tưởng Thành Duật, lúc này người anh đang ở ngay trước mặt cô, ánh mắt thâm thúy nhưng khi nhìn thấy cô rồi lại thêm phần dịu dàng.

Buổi tối hôm đó đột nhiên nhớ anh nhưng sao lại không nhớ đến video call với anh chứ.

Sau khi đoàn phim liên hoan kết thúc, cô đi trên đường bao lâu thì nhớ anh bấy lâu.

Tưởng Thành Duật đợi hai phút nhưng điện thoại trước mặt vẫn là một mảnh đen tối, láng máng thấy được một bóng dáng còn không biết có phải là cô không.

"Đường Đường, đừng đùa nữa. Cái gì anh cũng chẳng thấy rõ, bật đèn lên đi."

Thẩm Đường đang duỗi tay tìm hộp diêm, cánh tay di chuyển một lúc.

Tiếng Đường Đường kia của anh xuyên vào lòng cô.

Trái tim dù có lạnh lùng, cứng rắn, nguội lạnh đến đâu cũng sẽ không cẩn thận mà để lộ mặt yếu ớt, mềm mại kia.

"Đừng vội." Đầu ngón tay Thẩm Đường chạm đến hộp diêm, cầm trong tay nhưng dường như lại do dự một chút, "Tưởng Thành Duật, em nhớ anh nên nhìn anh thêm hai phút nữa."

Vốn dĩ Tưởng Thành Duật chống trán video call với cô, nhưng vừa rồi cô nói câu nhớ anh kia, cô nhìn thấy tầm mắt Tưởng Thành Duật xê dịch, giống như nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng rất nhanh quay đầu nhìn lại màn hình.

Anh nói: "Rốt cuộc em nhớ anh hay là thừa dịp bóng tối mà ăn vụng bánh ngọt đấy?"

Thẩm Đường: "........."

Cô cười ra tiếng.

"Em ở trong lòng anh là hình tượng ăn hàng vậy sao?"

Tưởng Thành Duật: "Bình thường em ăn đồ ăn một chút cũng làm giống như ăn trộm vậy, sợ bị người đại diện của em bắt được. Yên tâm, anh sẽ không mách lẻo đâu."

Đầu ngón tay Thẩm Đường đẩy hộp diêm ra, sờ soạng lấy một cây.

'Xoẹt' một tiếng, căn phòng được thắp sáng.

Ánh sáng vàng ấm trên ngọn nến làm nổi bật khuôn mặt Thẩm Đường, vô cùng dịu dàng.

Anh bảo cô: "Cầu nguyện đi."

"Cũng không phải sinh nhật, cầu nguyện cái gì chứ."

Thẩm Đường lấy đĩa ăn chọn một miếng bánh để lên rồi hướng vào màn hình, "Anh cách màn hình giả vờ ăn một miếng. Đây là ba năm của hai người chúng ta, không thể để mình em ăn bánh ngọt được."

Nói xong cô đem bánh ngọt đưa đến miệng mình.

Ánh nến thỉnh thoảng rối loạn, trên màn hình lúc sáng lúc tối, Tưởng Thành Duật không thấy rõ cô.

"Bật đèn lên đi."

Anh lại nhắc lần nữa.

"Nếu anh muốn nhìn em, không phải trên mạng có nhiều lắm sao. Ảnh chụp, các loại video, anh muốn nhìn bao nhiêu mà chẳng có?"

"Có thể giống nhau sao?"

"Có cái gì không giống chứ?" Nói tới nói lui, Thẩm Đường vẫn theo lời mà bật đèn.

Điện thoại của Tưởng Thành Duật nháy mắt sáng lên không ít, cô mặc áo ngủ, để mặt mộc. Càng hấp dẫn hơn so với cách ăn mặc, trang điểm lộng lẫy.

Thẩm Đường lại xiên một miếng bánh ngọt, cố gắng không ăn mà chỉ để lên chóp mũi ngửi thôi. Vừa nãy ăn mấy miếng mà bây giờ đã cảm thấy tội lỗi nặng nề rồi.

Đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn màn hình, "Bình thường anh có xem bát quái giải trí liên quan đến em không?"

Tưởng Thành Duật nói đúng sự thật: "Điện thoại mỗi ngày đều đưa tin, ở trên trang chủ đều liên quan đến em."

Thẩm Đường cười, "Vậy chắc anh sẽ tìm em rồi."

Tưởng Thành Duật không phủ nhận.

Trước khi ngủ tìm tin tức giải trí liên quan đến cô, không biết bắt đầu từ khi nào đã trở thành thói quen.

Lúc nhìn lại thì hai người đã hàn huyên đến bốn mươi phút.

Điện thoại Thẩm Đường nhắc nhở pin sắp hết nên cô tìm cục sạc cắm vô, "Anh sắp đến hội sở chưa?"

Tưởng Thành Duật liếc bên ngoài một cái, xe đã quẹo vào trong sân hội sở.

"Sắp rồi." Anh nói.

Tài xế dừng xe, vệ sĩ xuống xe mở cửa cho anh.

Thẩm Đường mở kịch bản ra, "Vậy cúp máy nhé, em lại đọc lời thoại, nghiền ngẫm một chút bỗng nhiên sẽ biết được tâm tình mang thai ra sao."

Tưởng Thành Duật lấy áo khoác xuống xe, "Cái gì có thai?"

Anh không nhanh không chậm đi vào bên trong hội sở.

Đứng trên bậc thềm trước cửa có người quen, là người trong vòng tròn Tưởng Thành Duật bọn họ. Người gác cửa đã mở cửa từ lâu nhưng anh không có ý muốn vào, ra vẻ đang đợi người.

Trong video, Thẩm Đường trả lời Tưởng Thành Duật cái gì là có thai, "Nữ chính trong phim mang thai."

Cô không đọc tiếp mà lật sang trang sau. "Một tiếng trước biết bản thân mang thai còn cùng người trước mặt..." Đánh nhau một trận.

Còn chưa chờ cô nói xong thì bên phía Tưởng Thành Duật bỗng nhiên có âm thanh cắt ngang.

"Thanh Lộ." Người kia một tay chống nạnh, một tay cầm điếu thuốc, cau mày: "Điền Thanh Lộ! Cô có thể đi nhanh một chút được không? Anh Tưởng đã đến rồi, cổ tay người giữ cửa cũng muốn gãy luôn rồi kìa."

"Cậu la to cái gì?" Điền Thanh Lộ không kiên nhẫn, từ phía sau chạy chậm đến.

Tối nay Tưởng Thành Duật hẹn người còn có Điền Thanh Lộ, vẫn là vì hợp tác với Tiêu đổng kia.

Anh trả lời Thẩm Đường: "Anh đến hội sở rồi."

Thẩm Đường hiểu ý anh, phải kết thúc cuộc nói chuyện rồi.

"Vậy anh bận đi." Cô tắt video.

Cái tên Điền Thanh Lộ này, cô có ấn tượng khá sâu.

Lúc ở làng Hải Đường, Điền Thanh Lộ còn gửi tin nhắn cho Tưởng Thành Duật, hỏi anh có tới hay không.

- -

Ngày tiếp theo, khi Thẩm Đường quay cảnh bản thân đã biết mình có thai nhưng lại chậm chạp không nhập vai được, NG* sáu lần. Mỗi lần đến đoạn tình cảm mấu chốt thì bên tai lại vang lên tên 'Điền Thanh Lộ'.

(*Nghĩa phổ biết nhất của NGlà viết tắt của từ "No Good" hoặc "Not Good", nghĩa là "không tốt" mà chúng ta có thể hiểu là những thứ bị lỗi. Trong quá trình sản xuất phim thì người ta sinh ra khái niệm NG, ý nói tới những cảnh quay bị hỏng không đạt chất lượng. Nguồn: google)

Hoắc Đằng đã tận lực dẫn dắt cô diễn, lòng có thừa nhưng lực lại không đủ.

Nhưng điều này lại làm Trữ Nhiễm vui vẻ, khóe miệng cô ta đã kéo đến tận đuôi lông mày, trên mặt viết hai chữ 'xứng đáng' thật to khi người khác gặp họa.

Đạo diễn nhíu mày rồi cho những người khác nghỉ ngơi, kêu Thẩm Đường qua một bên. Anh ta nghĩ Thẩm Đường vì chuyện trà trái cây hôm qua nên trong lòng không thoải mái, mới chậm chạp không nhập vai được.

"Cô biết rõ bối cảnh của Trữ Nhiễm không giống người khác, cô lại còn tính toán chi li làm gì, làm việc phải bằng lí trí, mặc kệ cái gì cũng không qua..." Anh ta nuốt xuống mấy thứ suy nghĩ không lịch sự.

Là đạo diễn thì không nên nói này nói nọ sau lưng diễn viên.

"Tại sao cô phải cùng cô ta cứng đối cứng chứ? Triệu Trì Ý đã tự mình đi tham ban, cô còn không nhìn ra được tư bản đứng sau Trữ Nhiễm sao? Chỉ là một ly trà trái cây thôi mà làm đến mức này, nó đáng để cô bận tâm sao?"

Thẩm Đường: "Không liên quan gì đến việc ngày hôm qua. Tôi đi uống chút nước ấm đã."

Cô cũng hỏi bản thân, chỉ là một cái tên Điền Thanh Lộ thôi, đáng để cô phải ảnh hưởng đến việc của bản thân sao?

Một Tưởng Thành Duật đáng để cô phải lo được lo mất ư?

Quay đến lần thứ chín cuối cùng cũng nhập được vai.

Khi biết được bản thân có đứa nhỏ, cái loại cảm giác vừa ẩn nhẫn kiềm chế lại vừa hưng phấn vui sướng kia, đều vô cùng nhuần nhuyễn ở trong ánh mắt cô.

Khóe miệng Trữ Nhiễm nhếch lên, cười lạnh.

Tối đó, đạo diễn tự bỏ tiền túi bộ phận sản xuất ăn cơm, muốn mượn bữa ăn này làm dịu mâu thuẫn giữa Thẩm Đường và Trữ Nhiễm.

Trên bàn cơm các cô cho đạo diễn đủ mặt mũi.

Nhưng mà hai người vẫn ngấm ngầm chán ghét nhau như cũ.

Mâu thuẫn giữa Thẩm Đường và Trữ Nhiễm yên ổn qua tháng mười một, giữa tháng mười hai thì hoàn toàn bùng nổ.

Tiệc tối từ thiện của tập đoàn Thường Thanh năm nay được tổ chức ở Thượng Hải, Thẩm Đường và Trữ Nhiễm đều là khách mời của buổi tiệc nên đoàn phim cho các cô nghỉ hai ngày.

Tiệc tối từ thiện của tập đoàn Thường Thanh do Triệu Trì Ý đề xuất, năm nay là năm thứ mười, đội hình các ngôi sao khách mời góp mặt không thua kém gì liên hoan phim.

Trước buổi tiệc một ngày, Thượng Hải có tuyết rơi.

Năm nay trận tuyết đầu mùa đông đến sớm, mấy ngày liền dự báo thời tiết đều bất ngờ không kịp phòng bị.

Sự kiện lần này chị Li cũng bay đến Thượng Hải, gặp mặt Thẩm Đường.

Lúc này Thẩm Đường đang ở căn hộ của Tưởng Thành Duật, gần tối thì chị Li đến đây đón cô.

"Xem ra tối hôm qua ngủ khá ngon, da dẻ không tệ." Chị Li nhìn cô trong gương.

Thẩm Đường đang tạo hình, đổi nhãn hiệu cao cấp nào đó vào mùa xuân năm sau, mang vẻ trong lành.

Nhãn hiệu cao cấp này không phải có tiền là có thể mua được.

"Cái kia chị mượn cũng mang đi nhé, đến lúc đi thảm đỏ xong thì thay."

Lễ phục của sự kiện thì càng nhiều càng tốt.

Thẩm Đường gật đầu, "Vâng."

Chị Li tìm cái vali rồi cùng với trợ lý đem bộ lễ phục khác bỏ vào. Trang sức và giày cao gót đồng bộ cũng bỏ vào trong.

Trợ lý mang vali vào trong xe, chị Li khoanh hai tay trước ngực, dựa vào bên cạnh bàn trang điểm: "Từ khi em tiến tổ không gặp mặt Tưởng Thành Duật hả?"

"Không."

"Em vẫn nên để tâm chút, một người đàn ông như anh ta không biết bên cạnh có bao nhiêu phụ nữ nhớ thương."

Là người đại diện cô ấy rất ít khi hỏi chuyện tư của nghệ sĩ mình, nhưng Tưởng Thành Duật không giống, anh ta có thể che mưa chắn gió cho sự nghiệp diễn xuất của Thẩm Đường, từ góc độ nào đó thì cũng là quý nhân của cô ấy.

"Lúc bình thường em cũng không chủ động liên lạc nhiều, cái này sao có thể được, người đàn ông tốt như vậy qua thôn này thì không tìm được ở quán khác đâu. Nếu em nắm được trái tim anh ta, cùng anh ta kết hôn..."

"Cho dù anh ấy có kết hôn thì vợ cũng không phải là là em."

Thẩm Đường cắt ngang lời nói của chị Li, nghiễm nhiên không ngờ lại nhắc đến hôn nhân của Tưởng Thành Duật.

Stylist nhìn lén Thẩm Đường trong gương, sống hiểu biết như vậy không biết là tốt hay là xấu nữa.

Người đại diện bị đánh một đòn cảnh tỉnh, cho tới bây giờ loại hôn nhân trong gia đình Tưởng Thành Duật không liên quan gì đến tình yêu.

Cô ấy chuyển qua tán gẫu《 Đầu hạ năm ấy》, "Em thử vai đã qua một tháng rồi nhưng một chút động tĩnh cũng không có. Chu Minh Khiêm cũng không liên lạc với em hả?"

Thẩm Đường: "Không."

Cuối cùng có dùng cô không, Chu Minh Khiêm cũng không làm chủ được.

Phải xem Trần Nam Kính có ý gì.

- -

Ngày hôm nay là ngày lạnh nhất kể từ khi bắt đầu vào mùa đông, đúng hôm tổ chức tiệc tối từ thiện.

Sáng sớm tuyết đã ngừng rơi, trong bụi cây, trên đồng cỏ tuyết đã tan được nửa.

Ai ngờ đến chiều lại có, còn nhiều hơn nữa.

Tiệc tối từ thiện của tập đoàn Thường Thanh được tổ chức ở khách sạn Thường Thanh. Khách sạn Thường Thanh nằm ở trung tâm thương mại sầm uất, hôm nay vừa lúc tuyết rơi nên đường vào khách sạn đã bị kẹt.

Người đại diện phân phó tài xế đi đường ở cửa sau khách sạn, "Chúng ta đi vào cửa sau, chắc sẽ không có nhiều người lắm."

Cửa sau khách sạn Thường Thanh ngoài bãi đỗ xe ngoài trời ra còn có thang máy chuyên dụng.

Là đường dành riêng cho quản lý cấp cao của tập đoàn Thường Thanh.

Người biết đến không nhiều lắm.

Giống như dự đoán, bãi đỗ xe cửa sau không bị kẹt. Cũng không có truyền thông nên hết sức yên tĩnh.

Nhưng bảo vệ xin lỗi nói, xe của họ không phải là xe của tập đoàn Thường Thanh nên bọn họ không có quyền cho đi được.

Xe của Trữ Nhiễm vừa mới lái vào bãi đỗ xe.

Ngoài Trữ Nhiễm còn có mấy xe bảo mẫu của nghệ sĩ dưới trướng công ty giải trí Thường Thanh lục tục chạy vào.

Thẩm Đường nói với chị Li: "Tìm chỗ khác đậu đi, để em tự đi vào cổng sau."

Chị Li có điện thoại gọi đến, chị ấy không vội xuống xe.

Trợ lý cầm dù, xuống xe mở dù ra.

Trong chớp mắt Thẩm Đường từ xe bảo mẫu xuống, răng run lên, gió lạnh không ngừng lùa vào lỗ chân lông, cắt một tấc da.

Băng giống như bông tuyết tung bay rơi trên mặt, tuy nho nhỏ nhưng lại đau lâm râm giống như bị kim đâm.

Thẩm Đường khép vạt áo, không biết có phải do tâm lý hay không mà cái áo khoác này không ấm chút nào. Ngày đó mới quen biết Tưởng Thành Duật, anh cho cô mặc áo khoác kiểu nam rất ấm áp dễ chịu.

Ký ức về độ ấm đó cho đến nay vẫn còn mới mẻ.

Vào khách sạn thì phải đi qua bãi đỗ xe.

Trên mặt đất có lớp tuyết dày, bên ngoài lại dưới không độ, bị bánh xe cán trượt qua.

Trợ lý che dù, một tay đỡ Thẩm Đường.

Không có truyền thông cũng không có fan, vệ sĩ mang vali đựng lễ phục đi phía sau.

Từ chỗ khác có mấy nghệ sĩ xuống xe bảo mẫu, Thẩm Đường đều quen nên chỉ đơn giản gật đầu chào hỏi.

Đi phía trước có diễn viên nữ quay lại nói chuyện với cô, "Tiên nữ Đường Đường, lát nữa tôi đi thảm đỏ với cô nha?"

Đây là người ngồi bên cạnh cô ở đại hội chiêu thương của Vệ thị, còn giúp cô xem lại lớp trang điểm nữa.

Cô ấy nói: "Tôi sợ lạnh nên hôm nay mặc tây trang, vừa lúc hợp với váy tiên nữ của cô. Cô mặc đồ đầu xuân của nhãn hiệu đẹp như này, tôi sẽ được dính một chút tiên khí."

Thẩm Đường đối với diễn viên nữ này ấn tượng không tệ, "Được, lúc bước vào thảm đỏ cô đợi tôi."

Trữ Nhiễm đi sau Thẩm Đường, nhìn váy trên người Thẩm Đường mấy lần như muốn đục cái váy vậy.

Nhãn hiệu cao cấp này cô ta cũng vừa ý, đáng tiếc chỗ nhãn hàng nói đã cho người đại diện của Thẩm Đường mượn rồi.

Thẩm Đường đây là muốn đối chọi gay gắt với cô ta ở khắp nơi sao, một cái váy cũng phải chặn lại.

Từ bãi đỗ xe đi ra có đoạn đường dốc mấy mét.

"Chị Đường Đường, chị cẩn thận một chút." Tay trợ lý dùng sức để nắm cánh tay Thẩm Đường.

Thẩm Đường: "Niết đau tay chị. Làm sao em còn căng thẳng hơn chị vậy."

"Đường trơn, không phải em sợ -- a! Chị Đường!"

Phía sau lưng Thẩm Đường bị người ta đẩy liền lao xuống đường dốc, va vào nhân viên đi theo diễn viên nữ phía trước."

Trợ lý ném dù trong tay muốn túm Thẩm Đường lại nhưng vẫn chậm một bước.

Trong phút chốc ngã xuống, Thẩm Đường nắm lấy người bên cạnh như phản xạ có điều kiện, trượt chân, xoay người một trăm tám mươi độ.

Lúc đó nhân viên đi theo sao nữ muốn chìa tay kéo Thẩm Đường nhưng chỉ nắm được khoảng không.

'Bùm' một cái, Thẩm Đường đặt mông ngã ngồi xuống đất, lạnh đến thấu xương.

Trợ lý gấp muốn khóc, "Chị Đường Đường, chị không bị thương chứ." Cô ấy đỡ Thẩm Đường dậy.

"Cô Thẩm, cô không sao chứ?"

"Có bị thương chỗ nào không?"

Mặc kệ thật lòng hay giả ý thì những người khác đều vây đến quan tâm hỏi cô.

"Không có gì, cảm ơn." Thẩm Đường lạnh nhạt như thường.

Vệ sĩ của Thẩm Đường vài bước đi tới, giống với người khác, anh ta cũng nghĩ Thẩm Đường chỉ là không cẩn thận bị trượt chân.

Dù sao cuộc đối thoại trước đó của Thẩm Đường và trợ lý ở bãi đỗ xe ngoài trời trống trải kia rất rõ ràng, ai cũng đều nghe được.

Trán trợ lý toát ra một tầng mồ hôi, ở trước mặt nghệ sĩ khác té ngã còn không biết người ta chế giễu sau lưng như thế nào, nhất là Trữ Nhiễm còn ở đó nữa.

Hỏng bét nhất chính là váy cũng bẩn rồi.

"Đường Đường, chị có đau chỗ nào không?" Cô ấy lau nước mắt.

"Em khóc cái gì, chị không sao." Thẩm Đường tránh tay của trợ lý và vệ sĩ, quăng giày cao gót trên chân ra, ánh mắt lạnh như lưỡi dao sắc bén nhìn về phía Trữ Nhiễm.

—-

Truyện được đăng tải duy nhất trên Wattpad @bunnthitnuong

Đọc đúng nơi là tôn trọng công sức của người khác.