Vậy Cùng Anh Về Nhà

Chương 4



Bên kia, mấy người đàn ông giờ mới biết người con gái đã có chủ, ngại ngùng không nhìn nữa. 

Đoạn Chước thu hồi tầm mắt, bước lên bậc thang rồi đi tới trước mặt Tri Miên, cầm lấy cốc trà sữa bên cạnh cô, uống mấy hớp. Đặt lại cốc trà sữa, đột nhiên cúi người xuống rồi tiến lại gần cô.

Vừa vận động xong, anh thở hồng hộc, trước ánh mắt sững sờ không hiểu gì của cô, đưa tay lên rồi véo má cô, cười một cái, tiếng nói trầm thấp: 

“Như nào, nhìn bạn trai của em đến ngây người à?”

“…………..”

Tri Miên nhìn dáng vẻ tự luyến của Đoạn Chước, như thể đang hỏi cô————có phải bị ông đây đẹp trai quá làm cho ngây người không?

Đủ ngầu rồi.

“Em chỉ kinh ngạc thôi, gần đây có một số người làm gì mà càng ngày càng xấu đi vậy.

Cô liếc nhìn anh một cái rồi quay đi chỗ khác.

“Càng ngày càng xấu?”

Đoạn Chước ngồi xuống bên cạnh, bế cô ngồi lên chân mình rồi véo nhẹ vào mặt cô.

Tri Miên chưa phản ứng kịp, người đàn ông Chước đã phả hơi nóng ra, giữ lấy đôi môi của cô, sau đó cắn nhẹ rồi liếm.

Mắt Tri Miên mở to.

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Ở đây là bên ngoài, xung quanh vẫn còn những người khác nữa!

Cô xấu hổ đến mức nhiệt độ trên mặt tăng lên, rên nhẹ muốn đẩy anh ra, nhưng đôi tay đang ở bên eo lại ôm chặt lấy cô.

Một lúc sau, người đàn ông dừng lại, liếm môi rồi cười “Ai càng ngày càng xấu?”

“………..” Tri Miên xấu hổ lẩm bẩm “Ai xem là thật thì chính là nói người đó.”

Đoạn Chước đưa tay lên, tuỳ ý xoa xoa mái tóc của cô “Sao gần đây giống cứ như một con nhím nhỏ thế.”

“…….”

Anh mới là con nhím.

Tri Miên đánh tay anh “Anh buông em ra.”

“Lại ngại ngùng nữa sao?”

Đoạn Chước quay đầu lại quét mắt qua những người đàn ông vừa nãy, đối phương hoảng sợ rút lại ánh mắt tò mò, đi xuống khán đài, bước nhanh về phía bãi tập.

Rồi anh buông tay ra, Tri Miên đứng dậy.

Đoạn Chước đứng dậy theo, ngón tay búng vào trán cô: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Anh lười biếng bước xuống khán đài, Tri Miên đi theo.

———

Mặt trời lặn xuống, chiếc xe Hummer màu đen đi từ ngoại ô vào trung tâm thành phố, cuối cùng lái xe tới khách sạn quốc tế Đường Duyệt.

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Đây là một nhà hàng năm sao ở Lâm Thành, dưới danh nghĩa của cậu Đoạn Chước – Trang Gia Vinh, dù Trang Gia Vinh dạo này bận rộn với việc cung cấp tài chính ở những nơi khác, nhưng người quản lí ở nhà hàng đều biết Đoạn Chước.

Những tòa nhà cao tầng được bao phủ bởi ánh đèn vàng trong đêm, bình dị mà sang trọng.

Đoạn Chước cùng Tri Miên đi vào đại sảnh của nhà hàng, dưới sự hướng dẫn của nhân viên, đi lên tầng năm. 

Ra ngoài thang máy, Tri Miên liền nghe thấy tiếng cười nói, cô ngẩng đầu nhìn thấy hai người đàn ông đang đi tới phía hai người.

“Ôi ôi, tới rồi à!”

“Đợi hai người rất lâu rồi———”

Hai người đó là Gia Cát Vũ và Tư Mã Thành, chơi thân với Đoạn Chước từ nhỏ đến lớn, lớn hơn Đoạn Chước một tuổi.

Nghe Đoạn Chước nói, hóa ra ba người họ là những vận động viên kickboxers thanh niên của một phòng tập quyền anh, năm cấp ba Đoạn Chước giành chức vô địch cấp tỉnh, còn Gia Cát Vũ với Tư Mã Thành đứng thứ hai và thứ ba, sau này anh không tiếp tục đi đánh nữa, hai người này liền giành được vô địch với á quân quốc gia.

Bây giờ họ là huấn luyện viên kỹ năng và huấn luyện viên thể lực trong câu lạc bộ.

“Được đó, lại giành tiếp một cái quán quân nữa, ông chủ tổ chức cho cậu một bữa tiệc ăn mừng lớn, bọn tớ đều được hưởng ké ánh hào quang của cậu.” Gia Cát Vũ vỗ vai Đoạn Chước.

Đoạn Chước cười “Vậy dịp trọng đại như này tại sao không gọi bạn gái cậu tới?”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

“Cậu ấy thật sự muốn mang bạn gái tới, nhưng cậu ấy nghĩ một lúc lâu, cũng không biết nên mang bạn gái nào tới mới thích hợp.” Tư Mã Thành không nhanh không chậm nói một câu.

Gia Cát Vũ trừng mắt nhìn qua “Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu.”

“Tớ nói thật nói thật, ai mà biết được tốc độ cậu thay bạn gái nhanh hơn cả khi cậu thay quần áo chứ?”

“Cậu thả rắm…….”

Tri Miên đã nhìn thấy hai người này cãi nhau nhiều năm, sớm đã thấy nhiều nên không có gì lạ.

Gia Cát Vũ ôm lấy bả vai Đoạn Chước, nhìn về phía cô “Tiểu Tửu, rất lâu rồi không nhìn thấy em đó, em cũng không thèm đến câu lạc bộ chơi, anh đưa em đi chơi bóng bàn nhé?”

Bọn họ gọi cô là “Tiểu Tửu”, là bởi vì lúc mới vừa quen nhau, có một lần Đoạn Chước gọi cô là “Tiểu Cửu”, bọn họ nghe nhầm rồi còn tưởng rằng anh muốn uống rượu, sau đó cứ đùa như vậy rồi tiếp tục gọi như thế.

[Ấn vào đây] Giải thích

Tri Miên mỉm cười: “Sắp tới kì thi cuối kì rồi.”

Bốn người đang nói chuyện, tiếng nói xinh đẹp của một người phụ nữ xen vào:

“Hi, ba người các anh đều ở đây sao?”

Người phụ nữ mặc áo khoác nâu bước tới, trang điểm rất tinh xảo, cười tươi.

“Ây, bác sĩ Thư đến rồi.”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Thư Minh dỗi nói: “Anh Vũ, không phải là nơi làm việc thì đừng gọi em là bác sĩ, gọi tên là được rồi.”

“Được, đây không phải là do anh lễ phép sao.”

Thư Minh bất đắc dĩ cười, nhìn về phía Đoạn Chước, âm thanh dịu lại vài phần: “Đoạn Chước, chúc mừng anh nhé, lại đạt được một giải vô địch quốc gia.”

“Cảm ơn.”

Thư Minh nhẹ nhàng nói: “Vừa mới thi đấu xong, gần đây anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn, nghe nói buổi chiều anh lại đi tập luyện thêm à?”

Tư Mã Thành: “Thư Minh, em đừng lo lắng về cậu ấy, cậu ấy từ trước đến này là như vậy rồi.”

“Vậy thì không được, người chuẩn bị phải tham gia thi đấu thế giới rồi………” Thư Minh nói xong, ánh mắt mới rơi trên người con gái bên cạnh Đoạn Chước, nhận thấy là chưa bao giờ gặp qua “Vị này là?”

Gia Cát Vũ nói: “Vị này là cô bé nhà Đoạn Chước.”

“Hả?” Thư Minh kinh ngạc “Bạn gái sao?”

“Đương nhiên rồi, em nhìn xem ai còn có thể thân cận với Đoạn Chước – cái người không bao giờ gần nữ sắc – như vậy chứ, đúng chưa?” Gia Cát Vũ nhướng mày nhìn Đoạn Chước.

Thư Minh nghẹn lời, không lên tiếng nhìn đánh giá Tri Miên.

Lúc này điện thoại của Đoạn Chước vang lên, anh cầm điện thoại xem “Là Tiểu Khốc, tôi nghe đi nghe điện thoại.”

“Anh ta vẫn còn ở bệnh viện sao……”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Đoạn Chước đi qua một bên, hai người đàn ông còn lại cũng đi theo qua đó, chỉ còn lại Tri Miên với Thư Minh đứng tại chỗ.

Thư Minh vươn tay về phía cô: “Xin chào, Thư Minh.”

“Xin chào, Tri Miên.”

“Nhìn em có vẻ vẫn còn nhỏ, vẫn đang học đại học sao?”

“Ừm.”

Thư Minh kinh ngạc “Chị lần đầu nhìn qua, còn tưởng em là em gái của Đoạn Chước cơ, lần này cùng anh ấy đi thi đấu, cũng chưa từng nghe anh ấy nhắc đến em, giấu em đi cũng tốt thật.”

Tri Miên nghe vậy, ánh mắt ngừng lại rồi chỉ mỉm cười.

“Thật ngưỡng mộ em có người bạn trai xuất sắc như vậy, qua năm sau anh ấy phải tham gia cuộc thi đấu lớn UMF, sẽ càng bận hơn, đoán rằng bình thường thời gian gặp mặt của các em cũng sẽ không nhiều.”

“…..ừm.”

“Đúng rồi, em với anh ấy ở bên nhau bao lâu rồi?”

Tri Miên vẫn chưa trả lời thì Đoạn Chước đã quay trở lại, trực tiếp ôm lấy bả vai cô:

“Đi vào thôi.”

Đoạn Chước đưa cô rời đi.

Tri Miên quay lại nhìn Thư Minh đang đứng tại chỗ sững sờ, hỏi:

“Bác sĩ Thư đó…… là ai vậy?”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Người đàn ông cúi đầu nhìn điện thoại, lơ đễnh trả lời “Là bác sĩ mới đến chiến đội của bọn anh.”

“Ò.”

Đi đến phòng tiệc, bên trong đã có rất nhiều người tới, bao gồm cả ông chủ của câu lạc bộ, huấn luyện viên của chiến đội GYB, thành viên, còn có vài người bạn tốt chơi ở câu lạc bộ.

Anh chào với bạn bè, Tri Miên ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh, lúc nhìn thấy cô, những người không quen cô khen cô xinh đẹp, những người quen cô sẽ trêu chọc vài câu, là xong.

Mọi người ngồi xuống, một lát sau nhân viên đưa rượu tới, lại cầm theo hai cốc sữa Vượng Tử, đặt nó trước mặt Tri Miên.

Cô ngẩn người, giọng nói trầm thấp lười biếng của Đoạn Chước bên cạnh vang lên: “Em bé, tôi bảo họ mang lên cho em đấy.”

Lần đầu tiên Đoạn Chước đưa cô đi dạo phố, lúc đó cô khát nước, gần đấy có cửa hàng tiện lợi, cô liền đi mua nước uống, lúc ra ngoài, vậy mà trên tay lại cầm một lon sữa Vượng Tử.

Lúc đấy Đoạn Chước thấy cô nuốt nước miếng rồi ngửa đầu lên uống ừng ực mấy hớp, nhếch môi, khoé miệng dính chút vệt sữa.

Anh không nhin được cười “Mấy tuổi rồi còn uống cái này?”

Trên bàn đầy đồ uống hay rượu vang, Tri Miên cũng không cảm thấy hứng thú, cô mở một lon ra, đổ cho mình một cốc, hỏi anh: 

“Anh uống không?”

Anh nhàn nhạt liếc nhìn cô: “Em cảm thấy tôi sẽ uống loại đồ mà trẻ con uống sao?”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

“……….” Mắng ai vậy.

Sau khi lên món, Gia Cát Vũ đứng dậy “Các vị khách quý, các vị đồng nghiệp, mọi người buổi tối tốt lành. Do câu lạc bộ uỷ quyền nên tôi đảm nhận chủ trì buổi tiệc tối nay. Đầu tiên chúng tôi có mời sếp Lộ của câu lạc bộ chúng tôi đứng lên nói với mọi người vài câu.”

Một người đàn ông trung niên đứng dậy, nói: “Tối nay công ty có một bữa tiệc tại đây, là vì chúc mừng cho Fire lần thứ hai giành được vô địch quốc gia. Tại đây tôi đại biểu cho hội đồng quản trị cùng toàn thể cán bộ nhân viên công ty, chúc mừng cho Fire! Hội đồng quản trị muốn thưởng cho Fire, hi vọng công ty cùng nhau cố gắng, để công ty chúng ta đi từ giải quán quân này đến giải quán quân khác, huy hoàng này đến huy hoàng khác, cảm ơn mọi người!”

“Cảm ơn sếp Lộ đã khích lệ chúng ta, tiếp sau đấy chúng ta mời nhân vật chính Fire của đêm nay tới đây phát biểu cảm nhận một chút nào.”

Đoạn Chước cười, nhìn về phía huấn luyện viên trưởng của GYB: “Cảm ơn mọi người, thật ra tôi không muốn nói gì hết, vẫn là mời huấn luyện viên lên nói vài câu.”

Huấn luyện viên cười cười “Đầu tiên, vẫn là chúc mừng Fire, em đã giành được vô địch, cũng là giành vẻ vang cho GYB của chúng ta. Nhưng mọi người cũng đều không thể lơ là, chuẩn bị tháng ba năm sau sẽ là trận thi đấu lớn UMF, năm sau chính là cuộc thi thế giới.

UMF là cuộc thi cá nhân Châu Á được tổ chức tại Hàn Quốc, trận đấu thế giới này là thi đấu đồng đội.

Huấn luyện viên nhìn Đoạn Chước: “Một cá nhân lớn mạnh, không có nghĩa là cả đội có thể giành chiến thắng, mỗi một người đều cần cố gắng hết sức, chiến đấu mang về chiếc cúp vô địch thế giới.”

“Cạn ly! Sang năm chiến đấu!”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Sau khi buổi tiệc bắt đầu, rất nhiều người đến nâng cốc chúc mừng Đoạn Chước, Tri Miên thừa dịp mọi người đang nói chuyện, nói với Đoạn Chước một tiếng, đi nhà vệ sinh.

Đi ra ngoài phòng tiệc, cô hỏi người nhân viên ở cửa: “Xin chào, cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu vậy?”

“Tiểu thư, rẽ phải vào đây rồi tới cuối thì rẽ trái.”

“Cảm ơn.”

Tri Miên nhìn thiết kế xung quanh của khách sạn, không nhanh không chậm bước tới, giày vải bước trên thảm, không phát ra tiếng động nào.

Đi tới cuối, đằng trước có ba cô gái.

“Người ngồi bên cạnh Fire đó, chính là bạn gái của anh ấy sao? Đây là lần đầu tiên gặp.”

“Nhìn cũng rất xinh đó, nghe nói Fire rất tốt với cô ấy.”

“Rất tốt sao? Cậu đừng trêu tớ, tớ vừa nhìn Fire nói chuyện với người khác, không có để ý tới bạn gái của anh ấy lắm, rõ là không hề quan tâm ấy.”

“Thật sao? Không có đi?”

“Cậu hiểu cái gì, nhìn qua cô gái đó không hề biết giận, đàn ông chính là thích loại bạn gái dễ quản ấy, với điều kiện của anh ấy, lại trẻ như vậy, về sau nói không chừng lại tìm loại người khác, bây giờ con người yêu đương không phải đều biết tìm cảm giác mới mẻ.”

“Ây cậu đừng nói thế, làm không tốt thì sẽ là cái thứ làm ấm giường ngắn hạn đó.”

“Đm cậu còn tàn nhẫn hơn cả tớ đó hahaha.”

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

Chờ ba người đi vào trong nhà vệ sinh, Tri Miên đứng nguyên tại chỗ, bàn tay đỡ vào tường từ từ ngồi xuống.

Lông mi cô run rẩy, kìm nén sự chua xót ở đầu mũi.

—————

Năm phút sau, Tri Miên quay về phòng tiệc náo nhiệt, cô ngồi xuống, yên tĩnh dùng bữa.

Tay trái bỗng nhiên bị Đoạn Chước nắm lấy rồi đặt lên đùi anh.

Anh sờ nghịch với lòng bàn tay mỏng manh của cô, trên mặt thì vẫn tiếp tục nói chuyện và uống rượu cùng mọi người.

Cô không rút ra, cũng không có phản ứng nhiều.

Điện thoại trên bàn rung lên.

Cầm lên xem thì là đồng nghiệp trong phòng làm việc truyện tranh của cô.

Ôn Tinh: [Đây là bản thảo cần phải nộp vào ngày mai, tớ vừa sửa nét xong, cậu sớm chút để lên màu cho xong rồi nộp cho giáo viên nhé.]

Tri Miên mở bản thảo ra nhìn một chút, hơi cau mày: [Ngày mai phải nộp, hôm nay cậu mới gửi tớ?]

Đây là nhiệm vụ tuần trước giáo viên giao cho hai người họ, cô đã giục qua một lần rồi, đối phương nói vẫn đang vẽ, không ngờ đợi đến ngày giao deadline rồi mới gửi cho cô.

[Xin lỗi, mấy ngày trước trong nhà tớ có việc, nên bị chậm trễ, tối nay cậu thức đêm tô một tí cũng không phải là không kịp mà, dù sao tốc độ của cậu cũng rất nhanh.] Đối phương giải thích một cách quang minh chính đại.

Quảng cáo

REPORT THIS ADRIÊNG TƯ

“……….”

Loại tình huống như này không chỉ xảy ra một lần, hai lần trước cô còn cảm thấy có thể là do trùng hợp, nhưng lần này làm sao cô lại không biết được tâm tư sau lưng của đối phương chứ.

Cảm xúc cả ngày của Tri Miên đều không tốt, bây giờ còn thêm cả chuyện này vào nữa, khiến cô càng thêm khó chịu.

Cô lười tranh luận, khoá màn hình điện thoại lại, nói với người bên cạnh: 

“Đoạn Chước, em có việc…… phải về nhà trước.”

Đoạn Chước đang nói chuyện cùng người khác thì dừng lại, hỏi: “Làm sao vậy.”

Anh từ trước đến nay không thấy hứng thú với công việc của cô, cô chỉ đơn giản nói: “Ngày mai phải nộp bản thảo, em phải nhanh chóng quay về vẽ.”

Anh vuốt ve ly rượu, phản ứng trong vài giây “Là công việc bán thời gian ở phòng làm việc đó sao? Gấp như vậy?”

“Ừm.”

“Thiếu tiền như thế sao?”

Cô ngây người nhìn anh.

Đoạn Chước nhìn dáng vẻ vất vả của cô, nghiêng người sang rồi đưa tay lên xoa đầu, nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng nói lưu luyến trầm thấp:

“Từ chức việc bán thời gian đi, muốn cái gì, tôi mua cho em.”