Ước Hẹn Đêm Thất Tịch

Chương 22: Hung tin.



Thế Phương cùng Nguyễn Lâm có mặt tại đơn vị lúc trời đã tắt nắng.

Mười một giờ đêm, trong phòng Ban chuyên án vẫn còn sáng đèn. Cấp trên nhận định: "Đây là một đại án!" và phân công Đội Cảnh sát hình sự đặc nhiệm A phối hợp triệt phá, truy bắt các đường dây vận chuyển, buôn bán ma túy lớn từ bên ngoài vào trong nước do Lucas cầm đầu.

Một giờ sáng đèn phòng họp mới tắt.

Đối mặt với chuyên án lớn,Thế Phương triệu tập đồng đội.

"Các đồng chí! Trang bị đầy đủ vũ khí, công cụ hỗ trợ lên đường làm nhiệm vụ!"

"Rõ!"

"Đường dây của Lucas hoạt động với phương thức thủ đoạn rất tinh vi, xảo quyệt và liều lĩnh, chúng luôn mang theo súng bên người và sẵn sàng chống trả quyết liệt khi bị vây bắt. Các đồng chí phải tuyệt đối bảo đảm an toàn!"

"Rõ!"

"Lên đường!" Thế Phương hạ lệnh.

Toàn đội Cảnh sát hình sự đặc nhiệm A lập tức lên xe thực thi mệnh lệnh.

Bọn đàn em Lucas lợi dụng địa hình đồi núi ở giáp ranh biên giới làm địa bàn trung chuyển.

Mũi trinh sát của Đội trưởng Thế Phương thọc sâu vào nội tình bọn tội phạm. Anh chia đội thành nhiều tổ, hạ lệnh: "Theo dõi di biến động của đối tượng!"

"Rõ!"

Quá trình trinh sát, nắm tình hình gặp nhiều khó khăn, anh cùng đồng đội mai phục cả tháng trời trong rừng sâu.

Khi thấy Lucas cùng người của hắn chuẩn bị giao hàng. Thế Phương nhận định: Thời cơ chín muồi để phá án.

Anh phát tín hiệu, ngay lập tức các tổ cùng ập vào bắt giữ.

Bất ngờ vây bắt, Lucas cùng hai tên đàn em thân cận quyết liệt chống trả hòng bỏ chạy sâu vào rừng.

"Đuổi theo!" Anh phát lệnh cho Nguyễn Lâm.

Tên đàn em bọc hậu cho Lucas bất ngờ dừng lại rút súng chĩa về Nguyễn Lâm siết cò.

Thế Phương thấy vậy, không chút đắn đo, nhanh như cắt nhảy lên đá văng khẩu súng của hắn, cùng đồng đội quật ngã, khống chế tên đàn em.



"Nguyễn Lâm, cậu lo xử lí tên này!"

"Còn đội trưởng?" Nguyễn Lâm lo lắng.

"Tôi phải bắt cho được tên Lucas!" Nói xong, anh băng rừng đuổi theo.

Vốn thông thuộc và tác chiến quen với địa hình rừng núi, anh rất nhanh đã thấy tên trùm.

"Lần này, mày chạy không thoát đâu, Lucas!" Thế Phương như con hổ dũng mãnh tung một đòn phi cước vào thẳng tên trùm.

Đòn đá nhanh, mạnh, chính xác và chuẩn hiểm nên một tiếng la thất thanh vang lên: "Á!" Tên đàn em Lucas lao ra che chắn cho đàn anh đã hứng trọn cú đá trí mạng, hắn bật ngửa nằm bất động.

Anh khống chế giao hắn cho đồng đội vừa chạy tới. Rồi phi thân đuổi theo Lucas.

Lần này, tránh bị anh bất ngờ cho ăn đòn đá hiểm, hắn rút súng nhắm thẳng vào Thế Phương siết cò.

Đoàng...đoàng...đoàng

Hắn bắn liên tiếp ba phát đạn về phía anh.

Thế Phương nhanh nhẹn lăn một vòng rồi ẩn sau một phiến đá. Anh lợi dụng địa hình đá nhấp nhô, men theo con suối nhỏ đón đầu hắn.

Mới đó đã không còn thấy người đuổi theo, tên Lucas tưởng rằng anh đã trúng đạn. Hắn nhếch bên mép khinh thường: "Đồ nhãi nhép!"

"Mày mới là nhãi! Hôm nay, mày chạy đường trời!" Anh bất ngờ đón đầu tung cú đá vào giữa mặt hắn.

Lucas không hổ danh là tên trùm, hắn thành thục đưa tay phá bỏ rồi giương súng nhắm thẳng vào huyệt Ấn đường của viên cảnh sát.

Đoàng...đoàng...

Hai phát đạn đồng thời vang lên.

Khi thấy tên trùm siết cò, Thế Phương nhanh hơn, rút súng bắn vào cổ tay cầm súng của hắn rồi lẹ làng lộn vòng tránh đầu đạn đang bay tới.

"Á!" Tên trùm trúng đạn la lên nhưng vẫn quyết nắm chặt cây súng. Hắn rất nhanh chuyển tay và nã liên tiếp.

Đoàng...đoàng...đoàng....đoàng....

Thế Phương bình tĩnh lộn vài vòng tránh đạn.



Bất ngờ, Nguyễn Lâm chạy tới. Anh ấy không kịp tránh phát đạn của tên Lucas.

Thế Phương lao lên đứng chắn trước mặt Nguyễn Lâm. Đồng thời bắn một phát súng vào ngực kẻ thù.

Hai bóng người cùng ngã xuống. Nguyễn Lâm thất kinh: "Đội trưởng!"

Ngọc Mẫn đang dạy mí mắt giật liên hồi. Lòng cô chợt thấp thỏm. Bần thần cả người.

Ngực nhói đau như có ai đó vừa găm một vật nhọn vào tim cô.

Cả buổi dạy tâm trí như treo ngược trên mây, hồn phiêu diêu bay về nơi anh.

"Thế Phương!" Cô đưa tay ôm ngực, bất ngờ gọi lớn rồi ngã nhào xuống bục giảng.

"Cô Mẫn!" Đám học trò ở bên dưới hốt hoảng đứng bật cả lên rồi cùng lúc chạy lên nơi cô giáo đang nằm bất động.

Đứa ôm cô, đứa chạy đi tìm người trợ giúp.

Tiếng người rì rầm cùng tiếng khua dao kéo vọng vào tai Ngọc Mẫn. Cô dướn mi.

Đập vào mắt là trần nhà màu trắng. Mùi thuốc sát khuẩn bay vào khoang mũi. Cô ngồi bật dậy: "Thế Phương!"

"Ngọc Mẫn, con tỉnh rồi!" Là tiếng của ba cô.

"Anh Thế Phương..." Cô lẩm bẩm rồi vội vàng nắm lấy tay ba: "Ba có nghe tin gì về anh ấy, không ạ?'

Đôi mắt ba cô có vẻ né tránh, ông gượng nở nụ cười, nắm tay con gái: "Ba không nghe! Con tập trung nghỉ ngơi cho khỏe đã!"

Thái độ mập mờ của ba làm Ngọc Mẫn sinh nghi. Cô nhìn ba hỏi lại: "Có thật là ba không nghe?"

Ba cô gật đầu:"Ừm!"

Ngọc Mẫn không tin.

Bất ngờ cánh cửa phòng bệnh bị ai đó mở mạnh. Tiếng gọi thất thanh của một người cũng vang lên: "Chị dâu!"

Sau đó là một hung tin: "Chị dâu, đội trưởng cần gặp chị gấp!" Người quay về báo tin là Nguyễn Lâm.

Ngọc Mẫn điếng người.