Tuyệt Thế Thần Y: Nghịch Thiên Ma Phi

Chương 344: Áp đảo toàn trường (1)



Edit: Diệp Lưu Nhiên

***

"Hừ, ta sẽ khiến cho ngươi biết hôm nay ngươi thua thế nào!"

Điêu Nguyên bỗng đánh vào đan lô, lập tức đan lô bay lên giữa không trung. Dược hương tản ra từ đan lô không ngừng xoay quanh, càng lúc càng nhanh. Thậm chí hình dáng đan lô đã trở nên mơ hồ.

"Điêu sư huynh đang làm gì vậy?" Trên khán đài, có người khó hiểu hỏi.

"Ai biết? Phía dưới đan lô có châm mồi lửa, hắn xoay chuyển đan lô như vậy không sợ tắt lửa sao?"

Đan lô xoay quanh giữa không trung. Cảnh tượng như vậy khiến không ít người đều hơi nhíu mày.

Hạ Vô hỏi trưởng lão Nguyên Hồ bên cạnh: "Nguyên trưởng lão có nhìn ra tác dụng việc gia tăng tốc độ chuyển động đan lô không?"

Nguyên Hồ nhíu mày, như suy tư, rồi nhăn lại: "Không nhìn ra. Chẳng lẽ, là để cho dược phấn dung hợp tốt hơn?"

Hạ Vô nhíu nhíu mày: "Dung hợp dược phấn dựa vào linh thức, có liên quan gì đến việc xoay chuyển đan lô?"

Nguyên Hồ sửng sốt, buông tay nói: "Ta thật sự không hiểu."

Lý Nhân ở một bên xen mồm vào, châm chọc nói: "Đệ tử phân viện xem ra đều là hạng loè người."

Ba người còn lại không nói tiếp. Tựa như cam chịu đánh giá này của hắn.

Hoa Thương Truật ở bậc dưới nghe. Trong lòng lả tả cơn giận, chỉ có thể thầm oán trách Điêu Nguyên làm việc bất lợi.

Tư Mạch ngồi trên bậc cao nhất nhìn xa xa. Đôi mắt híp lại, hoá thành bình tĩnh.

Bốn người bên cạnh nhìn hành động của Điêu Nguyên, cũng đều nổi lên suy tư. Lấy hiểu biết của họ đối với Điêu Nguyên, hắn tuyệt sẽ không ở thời điểm này làm ra việc vô dụng.

Lôi đài thứ nhất, Mộ Khinh Ca đâu vào đấy bỏ dược phấn vào đan lô.

Điêu Nguyên bên kia tạo động tác lớn, căn bản không ảnh hưởng đến nàng. Thậm chí nàng còn chẳng thèm nhìn. Phảng phất Điêu Nguyên có làm cái gì, đều chỉ như trẻ con đang đùa nghịch.

Đan lô xoay tròn cao tốc dừng mạnh trên mặt bàn, phát ra thanh âm nặng nề.

Điêu Nguyên đánh vào mặt bàn, dùng linh lực mở nắp lò ra. Nắm lấy dược phấn cuối cùng trên bàn bỏ vào đó. Bên trong dược phấn còn trộn lẫn một giọt chất lỏng trong suốt, không ai chú ý.

Dược phấn vào lò, nắp lò bị linh lực đánh văng lần nữa khép lại.

Lúc này Điêu Nguyên không làm đan lô xoay tròn nữa, mà dùng linh lực cố gắng dung hợp dược phấn bên trong. Xung quanh bàn tán khe khẽ, hắn nghe được một ít.

Đối với cái nhìn người khác, hắn chỉ cười lạnh. 'Cười đi, cười đi. Một đám ngu!'. Hắn mượn động tác như vậy để hấp dẫn đầu óc mọi người chú ý vào đan lô. Khi mọi người nghi hoặc hắn làm vậy có mục đích gì, thì tranh thủ mượn cơ hội này tích nước thuốc đề cao phẩm chất đan dược vào dược phấn. Rồi ném chung vào lò đan.

Trên đài cao, ánh mắt Tư Mạch loé loé. Đôi mắt nhìn về phía Điêu Nguyên đã hiện lên sát ý mịt mờ.

Hắn nhẹ nhàng dừng trên người Mộ Khinh Ca đối diện.

'Tiểu Ca nhi, đối thủ của nàng đang dùng thủ đoạn.'

Một đạo thanh âm chui vào đầu Mộ Khinh Ca.

Mộ Khinh Ca híp mắt lại, trả lời trong lòng: 'Không cần để ý tới.'

Câu này làm cho Tư Mạch tiêu hết sát ý. Hắn nhẹ giương môi, sâu trong con ngươi thanh lãnh mà xa cách nổi lên độ ấm sủng nịch.

Hắn thích Tiểu Ca nhi tự tin như thế!

Thời gian trôi qua, đan lô Điêu Nguyên truyền đến từng đợt đan hương. Mùi thơm nồng nức mũi, lập tức lan tràn mỗi một góc.

Đệ tử trên khán đài không nhịn được hít một ngụm, lập tức cảm thấy linh lực mình tràn trề. Mỏi mệt do thi đấu ba ngày ba đêm cũng đều bị quét sạch.

"Thơm quá!"

"Thơm thật!"

"Đây là đan dược gì. Chỉ ngửi thấy thôi đã cảm giác như ăn một viên đan dược cấp thấp?"

"Chẳng lẽ, đây là đan dược cao cấp?"

"Ôi! Đan dược cao cấp? Nếu Điêu sư huynh luyện ra được cao cấp, vậy chẳng phải phân viện Dược tháp chúng ta trong một ngày có thêm ba đan sư cao cấp?"

Mọi người ngơ ngẩn.

Bỗng nhiên phát hiện độ cao ngày xưa không thể với tới, tựa như cũng không khó khăn đến vậy.

Con người là thế, khi tất cả mọi người không thể đạt được đến độ cao kia, sẽ cảm thấy không có khả năng đạt tới. Nhưng khi có người đạt được rồi, hơn nữa không ngừng chỉ có một người. Vậy ngược lại sẽ cảm thấy, độ cao kia cũng không phải là khó lắm.

Phân viện Dược tháp trong một ngày xuất hiện ba vị đan sư cao cấp, nâng cao tỷ lệ trung bình sản sinh ra đan sư cao cấp ở Dược tháp lên gấp bội. Đối với toàn bộ phân viện Dược tháp, đều là chuyện vui cực lớn.

Tập thể xuất phát từ sự vinh dự này, phần lớn người trên khán đài đều hy vọng Điêu Nguyên thuận lợi luyện chế thành đan dược cao cấp, chứng thực danh hào đan sư cao cấp.

Đột nhiên từ đan lô Điêu Nguyên toả ra đan khí lượn lờ, ngưng kết phía trên đan lô thành đám mây.

"Mau xem kìa, là đan vân!"

"Điêu sư huynh quả nhiên luyện chế được đan dược cao cấp, đã vậy còn ra đan vân!"

"Có đan vân, vậy nói rằng đan dược sắp thành công rồi?"

Màn biểu hiện của Mộ Khinh Ca lúc trước làm cho người Dược tháp biết đan vân là cái gì, đan hoa là cái gì. Càng biết, đan vân xuất hiện thì đại biểu cho cái gì.

"Vậy mà luyện ra đan vân? Có thể luyện chế Lục Chuyển Tiểu Hoàn Đan ra đan vân, xem ra phẩm chất đan không tồi." Hạ Vô kinh ngạc nói.

Lý Nhân cười không thèm quan tâm: "Ra đan vân cũng không đại diện sẽ luyện chế thành công. Luyện đan chính là vậy, không đến thời khắc cuối cùng, ai cũng không biết có thành hay không."

Vị trưởng lão này mỗi lần phát ngôn đều tỏ ý khinh thường phân viện Dược tháp, không phải nhằm vào người, mà là nhằm vào nơi này. Hoặc là nói, hắn có cảm giác ưu việt, bởi vì mình là trưởng lão chấp sự tổng viện mà cảm thấy ưu việt.

Nguyên Hồ và Thương Nhĩ nhìn nhau cười, đều không nói gì.

"Một đoá, hai đoá, ba đoá... Vậy mà cũng ra bảy đoá đan vân!"

Có người đếm được số lượng đan vân trên đan lô Điêu Nguyên, giống như tái hiện một màn Mộ Khinh Ca luyện đan mấy tháng trước.

Triệu Nam Tinh nhíu chặt mày, nói Mai Tử Trọng: "Đan thuật của Điêu Nguyên sao có thể trong một tháng mà đột phá như vậy được?"

Mai Tử Trọng cũng hơi chau mày lại, ánh mắt khó hiểu.

Bốn người mím môi trầm mặc, ai cũng không đoán ra được.

Không phải là họ khinh thường thiên phú của Điêu Nguyên, mà là hắn vượt trội quá nhiều.

Nếu hắn chỉ tiến vào đan sư cao cấp, bọn họ sẽ không cảm thấy kì quái. Bởi vì mọi người đều đã tích lũy đủ, có thể đột phá là chuyện sớm muộn.

Nhưng hắn không chỉ đột phá đan sư cao cấp, lại còn nhảy vào cảnh giới đan sư cao cấp, khiến người ta thấy kỳ lạ.

Người vừa tiến vào đan sư cao cấp, căn bản không thể ngộ ra đan vân và đan hoa.

Phải mò mẫm hồi lâu, khắc sâu tính hiểu biết giữa các dược vật, mới có thể có khả năng dẫn động dị tượng. Điêu Nguyên vừa tiến vào đan sư cao cấp, cảnh giới còn chưa ổn định xong, cư nhiên có thể xuất hiện đan vân?

Bốn người họ không thể hiểu nổi!

"Có thể do Hoa Thương Truật đã dạy hắn bí thuật gì không?" Thương Tử Tô mím môi nói.

Chu Linh lắc đầu: "Đan thuật không phải thứ có thể dựa vào bí thuật tăng tu vi tạm thời được. Đan thuật là thật, khó gian lận. Lão ấy không có khả năng truyền cho Điêu Nguyên bí thuật gì. Nếu thật sự gian lận, cũng chỉ có thể gian lận trên đan dược."

Chu Linh không hổ là đệ tử Hoa Thương Truật, sư muội Điêu Nguyên. Cực kỳ hiểu tính cách hai kẻ kia.

Lời nàng nói càng tiếp cận đến sự thật nhất.

Nhưng chỉ là suy đoán, không có chứng cứ. Bọn họ mà tuyên ra, ngược lại chỉ gây bất lợi cho Mộ Khinh Ca.

Đạo lý này, bọn họ đều hiểu. Cho nên dù có nghi ngờ, cũng chỉ có thể im lặng. Chỉ chú ý chặt chẽ động tác Điêu Nguyên hơn, xem hắn có chỗ nào khác thường không.

"Những đan vân đó ngưng lại rồi kìa! Kết ra đan hoa rồi!"

Trên khán đài, có đệ tử mắt sắc phát hiện ra biến hoá của bảy đoá đan vân.

Được hắn nhắc nhở, ai nấy đều cẩn thận nhìn bảy đoá đan vân trên đỉnh đan lô Điêu Nguyên. Quả nhiên thấy bộ dáng bảy đoá hoa, hơn nữa sinh động như thật.

"Đệ tử phân viện có vẻ hiểu biết nhiều đối với đan vân, đan hoa nhỉ." Thương Nhĩ cười nói.

Hoa Thương Truật còn chưa mở miệng giải thích, Lâu Xuyên Bách bỗng lên tiếng giành trước: "Đó là vì ở hai tháng trước, đệ tử nhỏ nhất của ta đấu đan với đệ tử Hoa viện trưởng cũng ngưng ra đan vân đan hoa. Giúp cho chúng đệ tử Dược tháp được mở mang kiến thức."