Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 27: Tiết lộ bí mật



Thời điểm Đường Bội tiến vào trường quay Chiến Ca, bên trong studio im lặng như tờ. Hầu như động tác của mọi người trở nên nhanh nhẹn và cẩn trọng hơn. Hạ Tử Diệu cũng không ở bên ngoài, anh ta hẳn đang ở trong phòng hóa trang.

Cô có chút nghi hoặc nhìn nhìn chung quanh, liếc mắt nhìn thấy Tần Hạo Diễm đang đen mặt nhìn phó đạo diễn.

Phó đạo diễn Mạnh Gia Dụ còn lớn hơn Tần Hạo Diễm mấy tuổi, nhưng đứng ở trước mặt người cao 1m90, khí thế hết sức bức người như Tần Hạo Diễm, thì không có cách nào ngẩng đầu lên được.

“Đạo diễn Tần…” Khi Đường Bội đến gần bọn họ, thì đúng lúc nghe được phó đạo diễn hơi bất đắc dĩ giải thích: “Lúc ấy có quá nhiều người, tại sao videoclip bị người ta tung ra ngoài, tôi đã cho người đi thăm dò rồi. nhưng mà đã tra được rồi…”

“Tra được rồi thì khiến anh ta khuynh gia bại sản” Không đợi anh ta nói xong, Tần Hạo Diễm đã không chút khách khí ngắt lời nói:

“Cho phép phóng viên phỏng vấn là một chuyện, nhưng để videoclip bị truyền ra ngoài lại là chuyện khác. Người tiết lộ bí mật là Bạch Thiêm à?”

Anh nói xong, lạnh lung liếc nhìn vài tên phóng viên đứng cách đó không xa.

Tần Hạo Diễm có khuôn mặt con lai, cho nên đường nét ngũ quan của anh rất thâm thúy, càng đẹp trai hơn. Lúc này bị ánh mắt lạnh lung của anh đảo qua, toàn bộ người trong studio đều run lên một chút, động tác của mọi người càng thêm nhanh nhẹn và im lặng.

Đầu của Mạnh Gia Dụ cơ hồ chon ở trước ngực, hơi giương mắt nhìn thấy Đường Bội yên lặng đứng ở phía sau Tần Hạo Diễm, vội ra nháy mắt với cô, vẻ mặt hết sức khẩn cầu.

“Đạo diễn Tần…” Một người đàn ông cao lớn hơn 30 tuổi, nhưng lại so với Tần Hạo Diễm lớn hơn vài tuổi, lại lộ ra vẻ mặt như vậy, có thể thấy bình thường, Tần Hạo Diễm khó khăn như thế nào:

“Tôi cũng xem qua videoclip đó rồi.”

Tần Hạo Diễm hít sâu một hơi, lúc này mới quay đầu nhìn cô, cau mày nói:

“Còn không mau đi hóa trang”

“Đạo diễn Tần”

Đường Bội suy nghĩ một chút, một ý tưởng lớn mật đã hình thành ở trong đầu, cô cũng không lập tức đi trang điểm và thay đổi trang phục, chỉ bình tĩnh hỏi:

“Đoạn videoclip bị phát tán ra ngoài, có ảnh hưởng lớn đến bộ phim sao?”

Tuy rằng cô đã làm thế thân của Tần Hạo Diễm nhiều năm, thế nhưng tiếp xúc với những người trong vòng giải trí này cũng không nhiều lắm, cho nên về những chi tiết, cách thức cô cũng không rõ lắm.

“Đương nhiên” Tần Hạo Diễm trầm mặc, không có mở miệng, người nói là phó đạo diễn, ông ta cười khổ nói với Đường Bội:

“Cảnh quay này là một trong những tinh hoa của bộ phim, cho nên muốn đặt nó trong trailer. Bây giờ lại bị lộ ra bên ngoài, đến lúc đó hứng thú của khan giá giảm sút, lại còn bị người ta giành bắt chước trước, vậy thì rất mệt”

“Tôi nhớ lúc diễn cảnh này chỉ quay có 1 lần phải không?” Đường Bội lại hỏi.

Tần Hạo Diễm chắc là đang nghĩ đến cảnh quay ngày đó, cho nên sắc mặt cũng dịu đi đôi chút.

“Vậy cảnh đó, đạo diễn Tần vốn chuẩn bị quay bao nhiêu lần?” Đường Bội lại hỏi, phí tổn của cảnh này cũng không lớn, chủ yếu chính là diễn viên quần chúng nhiều, diễn cùng với hai diễn viên, kỳ thật cảnh bố trí cũng không tốn nhiều tiền lắm.

Tần Hạo Diễm nhíu mày, lúc ấy Đường Bội hoàn toàn là người mới, anh vốn đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, có lẽ phải quay hơn 10 lần cũng không cut được. Nhưng mà anh không biết lúc này Đường Bội hỏi vấn đề này để làm gì, nhưng vẫn nói với cô:

“Tôi nghĩ bởi vì lần đầu tiên cô diễn, cho nên phải quay trên dưới 10 lần mới xong.”

“Nói cách khác, cảnh quay này vì quay có 1 lần nên đã tiết kiệm không ít phim, hoàn toàn đủ để chúng ta diễn lại lần nữa” Trên mặt Đường Bội lộ ra nụ cười tự tin.

“Cô có ý gì?” Tần Hạo Diễm nhíu mày chặt hơn.

Đường Bội liếc mắt nhìn Mạnh Gia Dụ một cái, Mạnh Gia Dụ là một người tinh tế, cho nên vừa nghe xong đã hiểu ngay, lấy lòng nói:

“Nếu không chúng ta tìm một căn phòng trước, Đường tiểu thư và đạo diễn Tần ngồi xuống nói chuyện, để xem Đường tiểu thư có phương pháp giải quyết gì tốt?”

Chỉ cần có thể cách ly Tần Hạo Diễm đang giống như địa lôi có thể nổ mạnh bất kì lúc nào ra khỏi chỗ này, phỏng chừng mọi người có thể làm việc thoải mái hơn nhiều, Mạnh Gia Dụ nhìn những nhân viên công tác hiện trường như bước trên băng mỏng, hết sức ân cần, đề nghị.

“Được rồi” Tần Hạo Diễm miễn cưỡng nhận lời.

“Không bằng cũng gọi Hạ thiên vương theo?” Đường Bội lại nói: “Chuyện này còn cần anh ấy đồng ý.”

Rất nhanh, ba người Đường Bội, Tần Hạo Diễm và Hạ Tử Diệu đã cùng tụ tập trong một gian phòng khác trong studio.

“Videoclip đã bị phát tán ra ngoài, cho dù có thể tìm về được, hiện tại chúng ta tận dụng nhân lực vật lực để xóa những videoclip được phát tán trên mạng cũng không còn tác dụng nữa”

Đường Bội giải thích nguyên nhân với Hạ Tử Diệu: “Nói như vậy, không bằng chúng ta quay lại một cảnh quay ngắn khác.”

“Quay lại?” Tần Hạo Diễm nhịn không được cay mày nói:

“Đoạn phim này ban đầu là linh hồn của cả bộ phim, bây giờ nói muốn quay lại?. Đường Bội, khẩu khí của cô thật lớn.”

“Hạo Diễm” Hạ Tử Diệu trấn an anh ta nói: “Anh nghe Đường Bội nói xong đã.”

“Bất kể là chúng ta định quay lại như thế nào, nhưng lần thứ hai không thể xảy ra chuyện như lần trước đó.” Đường Bội mỉm cười nói.

“Cô yên tâm!” Ánh mắt của Tần Hạo Diễm híp lại, sắc bén như dao: “Chuyện như vậy tôi đảm bảo sẽ không xảy ra lần thứ hai.”

“Được” Đường Bội gật đầu nói:

“Trước tiên tôi nói về suy nghĩ của tôi, cảnh quay mà đạo diễn Tần muốn thực ra là Tiêu công chúa hát còn Lạc Tu Vân múa kiếm, dùng để biểu đạt tâm linh tương thông, khi đó hai người sẽ cùng nhau nhớ lại hồi ức, phải vậy không?”

“Không sai” Nói đến cảnh quay, vẻ mặt của Tần Hạo Diễm cũng giãn ra một chút, gật đầu nói:

“Đại khái chính là như vậy, cảnh quay này cũng là nơi linh hồn của Lạc Tu Vân tìm về, bởi vì sau khi anh đánh thắng trận cuối cùng, cảm giác mệt mỏi, hoang vắng ấy, khiến cho anh ta dứt khoát quyết định mai danh ẩn tích”

Đường Bội hơi ngẩn ngơ, cô không nghĩ tới chiến thần Lạc Tu Vân sang ngời sử sách, vậy mà lại có một kết cục như thế.

Cô nhịn không được liếc mắt nhìn Hạ Tử Diệu một cái, đối phương vừa vặn nhìn về phía cô, mỉm cười với cô nói:

“Chiến tích của Lạc Tu Vân là bất diệt, vì Sở quốc đánh hạ vạn lý Hà Sơn, nhưng trước sau lại không tìm được nơi khiến cho tâm hồn của anh ta yên bình, không tìm được người con gái vừa đàn vừa hát khiến cho lòng anh ta vui sướng và ấm áp, cho nên vứt bỏ tất cả, phiêu bạt giang hồ, soạn ra lời ca về nữ tử duy nhất mà anh ta yêu, trừ gian diệt ác, ngao du khắp thiên hạ.”

Đường Bội nhẹ nhàng gật đầu, câu chuyện xưa như vậy không được xem là bi kịch, nhưng khiến cho người ta cảm thấy có chút tiếc nuối, thậm chí… có chút xót xa.

“Vậy cảnh đó, có thể sửa lại một chút hay không. Lạc Tu Vân đánh đàn, tiếng đàn tràn đầy khí thế hào hùng, người con trai hăng hái giàu lòng hy sinh” Đường Bội nói:

“Mà Tiêu công chúa dùng giọng hát của mình làm cho tiếng đàn của Lạc Tu Vân thêm phần nhu tình.”

Cô lại dựa vào những lời này, miêu tả chi tiết suy nghĩ của mình, còn chưa nói xong, Tần Hạo Diễm đã đứng lên, dứt khoát nói:

“Cứ quyết định như vậy đi.”

Anh nói xong, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía Đường Bội: “Đường Bội, cô rốt cuộc còn tính cho tôi bao nhiêu kinh ngạc?”

Đường Bội mỉm cười, hiếm khi nói lời vui đùa: “Đạo diễn Tần, tôi chỉ suy nghĩ cho bản thân mình mà thôi, nếu cải biên như vậy, phần diễn của tôi cũng được tăng lên, với lại có phần cướp đất diễn của nữ chính nha”

Cô nói xong, cười mỉm với Tần Hạo Diễm rồi đứng lên: “Tôi đi trang điểm trước, cụ thể như thế nào vẫn còn chờ anh quyết định.”

Tần Hạo Diễm nhìn bóng lưng cô rời đi một cách sâu xa, không biết đang thì thầm hay là đang nói cho Hạ Tử Diệu nghe:

“Cái cô gái này, sẽ làm cho mọi người điên cuồng!”