Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 22: Kỹ thuật diễn



Ngón tay thon dài của Đường Bội nhẹ nhàng mơn trớn thân súng màu vàng kim.

Súng lục màu vàng kim được đặt ở trên đài thủy tinh, điều khiến cho phần lớn phu nhân, danh viện đều giẫm chân tại chỗ, đó là khi đối mặt với một khẩu súng như thế, họ không biết nên sử dụng thế nào.

MC chủ trì cười đến mức thỏa đáng: “Không biết vị tiểu thư này nên xưng hô thế nào?”

“Đường…” Đường Bội cười đến mức động lòng người, tuy rằng ánh mắt của cô nhìn về phía Đường Phỉ Phỉ đứng ở phía sau Sở Quân Hàn, hai tay không nhịn được run rẩy, nhưng cô lại cười nói:

“Đường Bội.”

Phía dưới truyền đến trận bàn tán nho nhỏ, Đường Bội nghe vài người nói:

“Thật sự có vài phần giống nhau”

Nhưng cô lại hoàn toàn không để ý đến những lời nghị luận đó, chỉ mỉm cười nhìn về phía MC chủ trì hỏi:

“Xin hỏi tôi có thể bắt đầu chưa?”

“Mời Đường tiểu thư.”

MC luôn khách khí và lễ độ: “Căn cứ theo yêu cầu của Sở thiếu, nếu như Đường tiểu thư có thể sử dụng khẩu súng này, thì có tư cách đấu giá.”

Đường Bội gật đầu.

Ngọn đèn trên đỉnh đầu cô chiếu xuống, bao phủ cô trong ánh sáng. Đường Phỉ Phỉ vừa rồi bước lên sâu khấu, vì nhận được sự ưu ái của Sở Quân Hàn, trở thành tiêu điểm của mọi người trong biệt thự.

Đường Bội lúc này, cũng trở thành tiêu điểm của mọi người.

Có một số người trên mặt hiện lên vẻ khinh thường, cảm thấy sự can thiệp của người phụ nữ này có phần ngốc nghếch, trò chơi này, khẩu súng này đã tuyên bố, thiếu gia nhà họ Sở dùng để lấy lòng người mà anh ta mời.

Đường Bội lại hoàn toàn không bị những điều đó ảnh hưởng.

Ngón tay thon dài, trắng nõn không tỳ vết, đầu ngón tay ửng đỏ, phía trên không có đồ trang sức dư thừa, nhìn vô cùng mê người.

Nhưng ở chỗ mọi người không nhìn thấy, trong lòng bàn tay cô có những vết chai nhỏ nhỏ.

Đó là vết tích huấn luyện nhiều năm để lại, là nơi phát ra tự tin của cô.

Giống như một loại ma pháp, mọi người chỉ nhìn thấy những đá quý trên khẩu súng hoàng kim rung động, như vẽ ra cầu vồng ba màu hồng xanh vàng, sau một hồi khiến người ta hoa mắt, thì những bộ phận của khẩu súng vốn nằm rời rạc, đã được lắp lại nguyên vẹn.

Thân súng linh hoạt, khéo léo tuyệt vời, nhu thuận nằm ở trong bàn tay trắng nõn không tỳ vết, vẻ cương nhu lưu loát đối lập, khiến mọi người bừng tỉnh đại ngộ, vì sao tên hầu tước huyền bí ấy lại muốn tặng lễ vật như vậy cho người mình yêu.

Bởi vì bàn tay mềm mại của người con gái, khi đặt chung với khẩu súng lạnh như băng quả thật là cảnh đẹp ý vui.

Khóe miệng của Đường Bội cong lên nụ cười, tiện tay cầm lấy mấy viên đạn trên đài thủy tinh

“Răng rắc” vang lên

Viên đạn dĩ nhiên đã được lên đạn.

Tất cả mọi người nhìn đến ngây dại.

Mọi người đều ngẩn ngơ, một người con gái xa lạ, chưa bao giờ nhìn thấy mặt, thế mà không chút để ý cầm lấy khẩu súng, đùa giỡn trong lòng bàn tay mình.

“Bốp bốp bốp” Vài tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên trong đại sảnh yên tĩnh

Hạ Tử Diệu không thèm để ý đến ánh mắt kì lạ xung quanh, trái lại vỗ tay, không chút che giấu sự thưởng thức trong mắt của mình.

Đường Bội nhìn về phía anh một lát, đột nhiên cười xinh đẹp. Ngón tay nhẹ nhàng di chuyển vài cái, nghiêng người, nhìn về phía Sở Quân Hàn đang đứng ở trên lầu hai.

Tay lập tức vững vàng nắm lấy súng lục, họng súng khéo léo lại sâu thẳm chỉ về phía yết hầu của Sở Quân Hàn.

“A!” Đường Phỉ Phỉ đứng ở phía sau Sở Quân Hàn phát ra tiếng thét kinh hãi, theo bản năng lùi về phía sau vài bước, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng tái nhợt----

Mặc dù từ đáy lòng cô xem thường Đường Bội, nhưng ở đây không ai biết rõ hơn cô, kỹ thuật bắn súng của Đường Bội có bao nhiêu chuẩn xác.

Đường Bội khẽ cười một tiếng, ánh mắt khinh thường lướt qua Đường Phỉ Phỉ , cất cao giọng nói:

“Bây giờ có thể bắt đầu bán đấu giá chưa?”

Sở Quân Hàn bị súng chỉ vào, vẻ mặt vẫn không chút thay đổi, chỉ chậm rãi gật đầu.

“Một vạn…” Đường Bội không chút để ý nói.

“Chuyện này…” Ngay cả MC bất động như núi cũng có chút lúng túng.

“Hai vạn…” Không đợi MC nói dứt lời, thì Sở Quân Hàn đã lạnh lùng ngắt lời anh ta: “Tiếp tục đi.”

“Vâng, Sở thiếu” MC trong nháy mắt đã thu hồi vẻ mặt lúng túng, lại khôi phục nụ cười bình tĩnh thỏa đáng: “Sở thiếu ra 2 vạn, xin hỏi có người nâng giá không?”

Người trong biệt thự cơ hồ muốn rớt mắt kính, buổi đấu giá nghiêm túc của Sở gia, những món đồ đều trị giá trăm vạn đến ngàn vạn giờ lại giống như trở thành sân khấu kịch.

“Hai vạn mốt” Súng lục trong tay Đường Bội dạo qua một vòng, cuối cùng vẫn hướng về phía Sở Quân Hàn, bổ sung thêm một câu:

“Sở thiếu đã đặt nó ra bán đấu giá, vì sao không chịu bỏ những thứ yêu thích?”

“Ba vạn.” Sở Quân Hàn không trả lời cô, chỉ nhàn nhạt hỏi.

“4 vạn” Đường Bội vừa nói xong, súng trong tay đột nhiên chỉ lên trần nhà, ngón tay nhỏ nhắn khẽ động, không chút do dự giữ cò súng.

“Oành”

“Aaaaaaaa”

Sau một tiếng vang nhỏ, cùng với tiếng thét chói tai, đại sảnh đột nhiên rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Tiếp đó, tình cảnh bụi đất tung bay trong tưởng tượng của mọi người không có xuất hiện, Đường Bội cười xinh đẹp đứng ở tại chỗ, ở trên đỉnh đầu cô, sương khói màu sắc rực rỡ bay lên, tiêu tán rất nhanh trong gió.

Cô thu tay súng, thổi thổi vào họng súng đen ngòm: “Đừng ép tôi, Sở thiếu…”

Người con gái tao nhã mang theo làn váy dài bước lên ban nãy dường như đã biến mất, sóng mắt cô lưu chuyển, hơi có chút tinh quái, càng giống như một nữ vương lăn lộn trong giới hắc đạo.

Nhưng mà dung mạo của nữ vương này hơn người, đôi mắt quả thật quá mức sáng ngời, khiến cho người ta không thể nào chán ghét cô được.

“Cô có biết đó không phải là viên đạn chân chính không?” Sở Quân Hàn lẳng lặng nhìn cô, hỏi.

“Đường nhiên” Đường Bội khẽ nhếch cằm khéo léo, cô đã toàn tâm làm cho bản thân mình nhập vào vai diễn này, kiêu ngạo nói:

“Tùy tiện kiểm tra, cũng biết đó là giả”

Cô nói xong, cầm lấy khẩu súng đập “bốp” một tiếng lên đài thủy tinh, một bảo vật quý giá trị giá mấy ngàn vạn dường như cũng không có chút giá trị với cô.

Đường Bội chậm rãi đi vài bước về phía Sở Quân Hàn, khéo cười duyên dáng:

“Như thế nào?. Còn muốn tranh với tôi sao?. Không sợ hù dọa anh, thời điểm bản tiểu thư dùng súng, anh còn đang nghịch bùn đấy”

Trong đại sảnh yên tĩnh đến mức, có thể nghe thấy thanh âm hút khí không ngừng, không ai dám khiêu khích như vậy. Không, là không ai dám đùa giỡn thiếu gia của nhà họ Sở.

Cũng không ai biết trong hồ lô của Đường Bội rốt cuộc đang bán thuốc gì.

Trong biệt thự Sở gia to như vậy, đám người im lặng trao đổi ánh mắt với nhau, bọn họ đều có chung suy nghĩ: Người phụ nữ này, chán sống rồi sao?.

Mãi đến khi trong góc của đại sảnh đột nhiên truyền đến tiếng hét lớn: “Quá tuyệt vời.”

Một người đàn ông hơn 30 tuổi từ nơi nào đi ra, Trên mặt không chút che giấu kích động. Anh ta vừa vỗ tay, vừa giơ ngón tay cái lên với Đường Bội, khen:

“Trong nháy mắt đã có thể nhập vai, quả thực không chê vào đâu được”

Ánh mắt của anh ta đảo qua tay cầm súng của Đường Bội, nói dứt khoát: “Tôi quyết định, chính là cô rồi.”

Mọi người càng thêm hồ đồ rồi.

Chỉ có Đường Bội và Hạ Tử Diệu rất nhanh liếc mắt nhìn nhau, ăn ý cười với anh. Khi súng lục hoàng kim xuất hiện trên bàn đấu giá, Hạ Tử Diệu đột nhiên nói khẽ với cô một câu, cô cuối cùng cũng lý giải được hàm nghĩa sâu xa trong đó----

“Cô có biết KelvinChu không?. Anh ấy cũng đang ở đây, đúng lúc anh ta đang cần, một vai nữ chính hiểu rõ về súng.”

Trong làng giải trí không ai không biết KelvinChu, người đó là nhà biên kịch kim bài tiếng tăm lừng lẫy, là thần thoại mười năm bất diệt trong làng giải trí.