Trùng Sinh Lại Làm Độc Phụ

Chương 39: Bày mưu bắt phượng (một)



Bạch Cẩm chứng kiến chuyện này từ đầu tới cuối, quả thực không đành lòng nhìn phương pháp theo đuổi con gái của chủ nhân nhà mình, thấy Lục Cửu đã chạy trốn khỏi Liên Viên nhưng vẫn mãi không chịu rời đi, cứ lo âu quanh quẩn ngay cửa, nhịn không được nói: "Thế tử gia, con gái là phải dụ phải dỗ, ngài xé nát diều của quận chúa rồi vắt chân bỏ chạy như thế, quận chúa nhất định sẽ tức giận."

Lục Cửu dừng bước, liếc mắt nhìn Bạch Cẩm, "Gia còn không biết cái đạo lý con gái là phải dụ phải dỗ à, nhưng ngươi cho rằng tiểu phượng hoàng là Ngọc Loan mà ngươi lừa được sao, nào có dễ nắm trong tay như vậy đâu. Tiểu phượng hoàng khó khăn hơn nhiều, ta không dám lỏng tay, lại không dám nắm quá chặt. Mẹ nó, thực đúng là khiến ta khổ chết đi được.”

Trong lòng Bạch Cẩm tự nhủ, tự mình làm khổ mình, có chết cũng đáng. Chả cần để ý là chặt hay là lỏng, ngài cứ thế xông lên đoạt lấy đi. Lý do nhiều như vậy, chả phải chỉ vì kinh sợ à.

Lục Cửu trừng hắn, “Ánh mắt của ngươi thế là thế nào? đang cười nhạo gia không bằng ngươi, không biết dụ dỗ quyến rũ tiểu cô nương phải không? Vậy ngươi ngược lại bày mưu vẽ kế cho gia xem nào.”

Bạch Cẩm cười trộm đứng thẳng người lại, “Chủ ý của nô tài, chính là ngài nhào tới như vậy như vậy như vậy như vậy..."

Lời còn chưa dứt, Lục Cửu đã đập lên gáy hắn một cái “bốp”, “Hừ, cái chủ ý thối nát gì thế, tiểu phượng hoàng sẽ bổ đôi ta mất.”

Bạch Cẩm ôm đầu ngồi xổm trên đất, vụng trộm trợn trắng mắt, nói: “Vậy nô tài cũng không còn phương pháp nào khác.”

Lục Cửu nhẹ chân đạp Bạch Cẩm một cước, "Ngươi với con nhỏ tên Ngọc Loan kia thì sao, có hỏi ra được vì sao tiểu phượng hoàng không chịu gả cho ta không?”

nói đến đây, trong lòng Bạch Cẩm cũng buồn bực, "Miệng của nha đầu kia chặt lắm, mua vòng tay son phấn cho nàng, nàng chẳng thèm nhận, chỉ nhìn trúng mỗi con châu chấu cỏ mà nô tài tiện tay bện ra.”

Vừa nói đến đấy, đã thấy Ngọc Loan bước nhỏ chạy ra, ném châu chấu cỏ lên đầu Bạch Cẩm, hầm hừ nói: “Trả đám cỏ rách này lại cho ngươi đấy.”

Bạch Cẩm nhảy dựng lên, thoáng cái trên mặt đã cười như nở hoa, si ngốc quấn lên, gọi: “Chào Loan cô nương.”

Ngọc Loan lui về phía sau một bước, chống nạnh mắng, “Mai mốt không được phép đến nữa, người nào đám bắt nạt quận chúa nhà ta, ta liền đánh người đó, không đánh được chủ nhân thì ta đánh nô tài ngươi, hừ!"

nói xong lập tức xoay người rời đi.

Lục Cửu vội vàng kéo nàng lại, sợ Ngọc Loan la lên, Lục Cửu che miệng nha đầu kia, nhét vào trong lòng Bạch Cẩm, không có ý tốt nói: “Chẹp chẹp, ôm vào bụi cỏ như vậy như vậy như vậy như vậy đi.”

Ngọc Loan lập tức trợn to hai mắt, liều mạng giằng co, "Cứu mạng - - "

Bạch Cẩm bị hù xém chết, vội vàng bịt miệng Ngọc Loan lại, ôn nhu dụ dỗ nói: “Tiểu tổ tông của ta ơi, nàng đừng hét loạn lên như thế. Chủ nhân của bọn ta chỉ đang nói giỡn với nàng thôi, ta sẽ không làm thế với nàng.”

nói thì nói vậy, nhưng ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, Bạch Cẩm thật lâu không muốn buông tay.

Lục Cửu không ôm được cô nương mình yêu mến, trong lòng vô cùng chua xót, nghĩ thầm, chủ nhân như ta còn không bằng một nô tài, thật là không có đạo lý.

Lòng hắn lập tức trở nên hung ác, ôm tâm trạng ‘Gió thổi sông Dịch lạnh lùng ghê, Tráng sĩ một đi không trở về’ quay vào Liên Viên lần nữa.

Mộ Khanh Hoàng đã không còn ở chỗ cũ, Lục Cửu đi thẳng lên cầu trúc, băng qua hồ sen, đến trước bức tường ngăn cách ngoại viện cùng nội viện, nhìn tứ đại kim cương Võ Đại, Võ Nhị, Võ Tam, Võ Tứ giữ cửa, Lục Cửu liền ủ rũ buông thõng vai xuống, rồi, hôm nay đừng nghĩ đến chuyện gặp tiểu phượng hoàng.

Bốn người này coi như là của hồi môn thái tửđưa cho tiểu phượng hoàng, là thương binh từ tiền tuyến lui về, đều từng làm đến bách hộ. Võ Đại không có một con mắt, Võ Nhị không có một cánh tay, Võ Tam bị đứt ba ngón tay, Võ Tứ không có một lỗ tai. Mặc dù bị thương tật, nhưng bản lĩnh chém người thấy máu rèn luyện ra từ trên chiến trường thì cao hơn người thướng gấp mấy lần, cơ bắp cùng sát khí toàn thân khiến người ta vừa thấy đã biết không phải là hạng dễ chọc. Cũng không phải là hắn không có năng lực đánh một trận, từ nhỏ hắn đã được ‘rèn luyện’ trong quân phủ, nhưng tiểu phượng hoàng tự dưng lại sai bốn người này ra đây cản hắn lại, có thể thấy được cơn giận của tiểu phượng hoàng không phải là nhẹ, hôm nay hắn vẫn không nên tưới dầu vào lửa thì hơn.

Bốn người vừa nhìn thấy Lục Cửu xuất hiện, không nói nhảm liền vây lại đánh, Lục Cửu theo bản năng đánh trả, sau vài chiêu lại đột nhiên lùi lại vài bước, hỏi: “Các ngươi làm vậy là có ý gì?”

Võ Đại một mắt ôm quyền thi lễ, “Hồi thế tử, phụng lệnh quận chúa bắt ngươi."

nói xong, bốn người lại tiếp tục đánh lên, đôi mắt Lục Cửu bỗng chốc vụt sáng, giả vờ phản kháng vài cái rồi ngoan ngoãn để bị bắt, "Mau dẫn ta đi gặp tiểu phượng hoàng."

Cứ tưởng hôm nay không gặp được tiểu phượng hoàng nữa, hạnh phúc đến quá nhanh, hắn có chút kích động!

Trong nội viện có một hồ nhỏ, giữa hồ là một cái đình bát giác mái cong, khi ấy, Mộ Khanh Hoàng đang ngồi trên ghế mỹ nhân cho cá ăn, thấy tứ đại kim cương áp giải Lục Cửu đến, Mộ Khanh Hoàng nở nụ cười, chỉ cây cột bên cạnh, nói: “Trói vào cột đi, hôm nay bản quận chúa muốn chiêu đãi thế tử gia cho thật tốt."

"Tiểu phượng hoàng nàng cứ việc trói, chỉ cần có thể ngày ngày trông thấy nàng, nàng có trói ta cả đời ta vẫn vui.”

Mộ Khanh Hoàng quăng một vốc đồ ăn cho cá lên người hắn, “Câm miệng.”

"Các ngươi đi xuống đi." Thấy Lục Cửu đã bị trói lại chắc chắn, Mộ Khanh Hoàng lập tức đuổi người, chỉ sợ trù trừ thêm một chút, Lục Cửu tên vô liêm sỉ này lại nói bậy nói bạ cái gì.

Lúc bấy giờ, trong đình giữa hồ không có một hạ nhân nào, chỉ có Mộ Khanh Hoàng cùng Lục Cửu.

Lục Cửu chỉ cảm thấy tim mình như bị bệnh, đập bình bịch như muốn nhảy cả ra ngoài.

Nghĩ tới ý kiến tệ hại kia của Bạch Cẩm, nhào tới như vậy như vậy như vậy như vậy, nhìn mỹ nhân ngồi trên ghế, tiểu phượng hoàng với đường cong lả lướt, Lục Cửu nuốt mạnh một ngụm nước bọt, thử giãy ra khỏi dây thừng, lại phát hiện bốn người kia dùng cách trói tù binh để thắt dây thừng, khỏi nghĩ đến chuyện trốn ra, nhưng hắn còn có chiêu khác. Hồi nhỏ hắn lì như trâu, cha hắn lại không nỡ đánh, đành phải trói hắn lại, cho hắn phơi nắng dưới ánh mặt trời. Nhưng dù là phơi nắng cũng không nỡ, dường như sợ phơi đến mức hắn tan chảy ra mất, từ đấy mỗi khi hắn phạm lỗi cũng chỉ trói lại.

Ban đầu cũng chỉ trói sơ sơ lỏng lỏng, sau nhiều lần hắn trốn ra được, cha hắn quyết định nhẫn tâm, dùng cách trói tù binh, về sau hắn lại học được cách bảo nha hoàn giấu một lưỡi dao nhỏ trong ống tay áo hắn, thói quen này đến bây giờ cũng không thay đổi.

Chính vì vậy mà hắn chả bao giờ sợ bị trói.

"Tiểu phượng hoàng, nàng trói ta mà sao lại không nói lời nào?" Lục Cửu cười hì hì dời đi sự chú ý của Mộ Khanh Hoàng.

Nhìn Lục Cửu mặt mày như vẽ, Mộ Khanh Hoàng lại thở dài lần nữa, "Ta vốn định cho ngươi một bài học." Nhưng chần chờ mãi vẫn không hạ thủ được, không chỉ là bởi vì si mê chấp niệm mà Lục Cửu dành cho nàng hai đời trong khi nàng không có gì để báo đáp, mà còn vì một hình ảnh luôn mãi tồn tại trong đầu nàng, xóa không đi. Mỗi khi Lục Cửu chọc giận nàng, nàng lại nhớ đến hình ảnh ấy, Lục Cửu nằm trong quan tài băng, cả người đầy những lỗ máu.

“Vậy nàng cứ việc làm đi. Tiểu phượng hoàng, nàng muốn làm gì ta cũng được hết, nàng thấy dùng roi quất có được không?” Lục Cửu thành tâm đề nghị, ánh mắt chân thành tha thiết lại... nóng rực như lửa.

Nàng luôn sợ nhìn vào mắt hắn.

Mộ Khanh Hoàng dời mắt đi, ngơ ngác nhìn cá chép bơi lại đoạt thức ăn trên mặt hồ.

Những ngày này nàng đã suy nghĩ rất nhiều, nếu nàng vẫn không thể thay đổi được vận mệnh, phụ thân vẫn chết, nàng phải làm thế nào mới có thể tránh được biến cố tĩnh nan (1) kia. Biến cố tĩnh nan xảy ra là vì bãi phiên, nhưng mà quyết định của hoàng đệ lại chính xác, chỉ là phương phápbãi phiên quá nhanh quá dứt khoát, nên mới khiến cho chư vị phiên vương bất mãn mà cùng liên hợp.

(1) Biến cố tĩnh nan: Tĩnh Nan chi biến, ý của MKH là đang nói đến Yến Vương làm phản (xem lại chú thích về “Thanh quân trắc, tĩnh quốc nạn” trong chương 3).

Bãi phiên là chuyện chính sự, không phải là việc mà một quận chúanhư nàng có thể tham gia vào. Nếu như nàng muốn phát huy tác dụng, nghĩ tới nghĩ lui, một là nàng gây ảnh hưởng đến hoàng đệ, nhưng đời trước nàng cũng không khuyên được hoàng đệ, đời này hẳn là cũng không khuyên được. Mộ Duẫn Hoàng thành hoàng đế, rốt cuộc cũng không đơn thuần chỉ còn là hoàng đệ của nàng nữa, mà nàng chỉ là một tỷ tỷ đã gả ra ngoài, muốn Duẫn Hoàng tôn vinh nàng, tham gia vào chính sự? Muốn học theo Thái Bình công chúa của Đường triều hay sao? Cho dù Duẫn Hoàng đáp ứng, hai vị tiên sinh Trình Tử Tí cùng Lý Thượng Đức của Duẫn Hoàng cũng sẽ không đáp ứng;

Hai là, nàng đi lung lạc hoàng tổ phụ, để hoàng tổ phụ bãi phiên. Để phụ thânbãi phiên của con trai chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện lớn gì, nhưng việc này lại hoàn toàn đi ngược lại chủ trương chính trị của hoàng tổ phụ. Nàng biết rất rõ, mặc dù hoàng tổ phụ đã thành hoàng đế, nhưng trong lòng ông vẫn còn tư tưởng chất phác của một nông dân, con trai, cháu trai, máu mủ ruột rà mới là đáng tin nhát. Vì vật hoàng tổ phụphong chín người con trai đáng tin nhất trong số đó thành phiên vương, phái đi biên cương đóng ở biên giới, thay thế những tướng quân khác họ kia.

Phiên vương là do hoàng tổ phụ tự mình sắc phong, giờ lại bảo hoàng tổ phụ bãi phiên, đây không phải là đã đánh thẳng vào mặt ông sao? Kết cục của nàng đại khái là sẽ bị giam cả đời với lý do là ly gián người nhà, từ đấy bị hoàng tổ phụ hoàn toàn chán ghét vứt bỏ.

Biện pháp cuối cùng lại cũng không hẳn là biện pháp, nàng gả cho một người,mà người này phải nghe theo lời nàng, để người này tham gia vào triều chính, còn phải thay thế địa vị của Trình Tử Tí, Lý Thượng Đức trong lòng hoàng đệ, trở thành người mà hoàng đệ tin tưởng nhất. Khi có người lại chỉ vì cái lợi trước mắt mà đề xuất việc bãi phiên, người này phải kịp thời khuyên can hoàng đệ, dùng biện pháp “nước ấm nấu ếch” (1) lần lượt bãi phiên, còn có khả năng thành công.

(1) Nước ấm nấu ếch: Là câu chuyện ngụ ngôn của Trung Quốc, khi bỏ con ếch thẳng vào trong nồi nước nóng, nó sẽ lập tức nhảy ra, nhưng nếu bỏ vào nước lạnh rồi chậm rãi đun lên, con ếch sẽ ở yên mà chết từ từ. Ngụ ý: con người sống trong an nhàn quen rồi có thể khiến tinh thần sa đọa mà hại đến bản thân, bởi vì quá trình này diễn ra chậm chạp nên khi tỉnh ngộ thì đã muộn. Ngược lại, nếu đang ở “thiên đường” (điều kiện bình thường) mà bị ném xuống “địa ngục” (nước nóng), phản ứng sẽ rất mạnh, từ đó nhanh chóng đưa ra lựa chọn, không đến nỗi chết lúc nào không hay.

Nàng nghĩ tới nghĩ lui, thế nhưng phát hiện người thích hợp nhất lại là Lục Cửu. Nếu như nàng gả cho Lục Cửu, nàng không cần phải lo lắng Lục Cửu sẽ không nghe theo lời nàng, còn nếu gả cho người khác, nàng sợ bị phản bội.

Nhưng Lục Cửu lại là người mà nàng không muốn lợi dụng nhất.

Nhìn lại một chút đi, nhất định sẽ có một người càng thích hợp hơn Lục Cửu, ví dụ như...

Mộ Khanh Hoàng chợt nhớ tới Tần Thiếu Du vừa đưa diều cho nàng.

Tần Thiếu Du là một cử nhân mà nàng nhặt được ngoài Liên Viên. Kể từ ngày đầu tiên Tấn Vân Lâu khai trương, người này đã đến. Mỗi ngày khi hoàng hôn buôn xuống, mặt trời lặn về tây, Liên Viên đóng cửa đuổi người, hắn lại nằm ngủ ở ngoài Liên Viên, trời làm chăn đất làm chiếu, quả thực chính là màn trời chiếu đất. hắn sống như vậy nửa tháng, sau khi đã khảo sát học vấn của hắn, nàng để hắn làm quản sự Tấn Vân Lâu, sắp xếp sách vở cùng quét dọn Tấn Vân Lâu.

Theo như hắn nói, hắn là người đến từ thôn Bản Kiều trấn Linh Lung huyện Lâm An, đời đời vừa làm ruộng vừa đi học, trong nhà cũng có trên dưới một trăm mẫu đất, ai ngờ vừa đến kinh lại bị người ta trộm mất lộ phí. Trong nhà có bốn huynh đệ tỷ muội, hắn là lão Ngũ nhỏ nhất, cả nhà gắng sức tạo điều kiện cho hắn đi học, chỉ hy vọng hắn có thể làm rạng rỡ cửa nhà.

Gia thế trong sạch, tướng mạo sáng sủa, không có chỗ dựa vững chắc, Tần Thiếu Du này...

"Tiểu phượng hoàng ngẩn người cũng dễ nhìn."

Bên tai thình lình vang lên một giọng nói, Mộ Khanh Hoàng kinh hãi, đến khi phát hiện ra, Lục Cửu đã thoát khỏi dây thừng, nàng lập tức trợn to hai mắt: "Ngươi?!"

Lục Cửu hạ quyết tâm, ôm chầm lấy Mộ Khanh Hoàng.

Mộ Khanh Hoàng sợ hãi kêu lên, nhưng nàng cũng không sợ Lục Cửu sẽ làm ra chuyện gì có hại với nàng, chỉ nhăn mày nhỏ giọng trách mắng: "Lục Cửu ngươi thả ta ra."

"Tiểu phượng hoàng, nàng để ta ôm nàng một cái đi, ta không hôn nàng đâu, được không?” Lục Cửu để cằm trên vai Mộ Khanh Hoàng, đáng thương nói.

Mộ Khanh Hoàng giậnquá hóa cười, "Lục Cửu, ngươi xem ta là gì, muốn khinh bạc liền khinh bạc?"

Lục Cửu lại ủy khuất,“Nàng là tim là phổi của ta, nhưng trước giờ nàng chẳng chịu nhìn ta lấy một lần. Ngày nào ta cũng phải vắt hết óc nghĩ cách để gặp nàng, có biết là khó cỡ nào không? Tiểu phượng hoàng nàng thật vô tình, nàng thật ác độc, nàng thật là khiến ta tức chết. Ta tức, nàng để ta ôm ôm một chút không được à?”

Mộ Khanh Hoàng thế nhưng lại cảm thấy không còn lời nào để nói, dường như là nàng quả thật thiếu nợ hắn.

Trời đất quỷ thần ơi, ta cũng ôm được nè, Lục Cửu cười mờ ám trong lòng.