Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ

Chương 921: Hỏi thăm



“Đúng vậy!” Trương thị cười hỏi ” Lục gia khi nào trở về?”

“Buổi sáng hôm nay đã phái người đưa tin nói là ngày kia mới có thể trở về.” Trầm tam phu nhân nói đến ngày Trùng Dương trong nhà sẽ mời khách, mời Trương thị và Liên Mạn Nhi đến nhà.

Trương thị và Liên Mạn Nhi đương nhiên gật đầu đồng ý, Liên Mạn Nhi tự tay dâng lên bái thiếp mời Trầm tam phu nhân và hai tỷ muội Trầm Nghị, Trầm Thi đến nhà nàng uống rượu xem hí khúc (hát tuồng). Trầm tam phu nhân không biết nhiều chữ nên hỏi Liên Mạn Nhi thời gian rồi cười đồng ý.

“Ta còn chưa chúc mừng Liên phu nhân song hỷ lâm môn, có hai nhi tử tiền đồ rộng mở không ai sánh bằng.” Trầm tam phu nhân vừa cười vừa nói với Trương thị.

“Muốn nói phúc khí ta sao sánh được với Tam phu nhân.” Trương thị vừa cười vừa khiêm tốn nói.

“Không những nhi tử giỏi giang, khuê nữ xinh đẹp như thiên tiên nhân gian khó thấy. Không chỉ ta mà mọi người ở phủ thành người nào nhắc tới các phu nhân cũng hâm mộ mong được giống như phu nhân.” Trầm tam phu nhân vừa nói chuyện vừa mỉm cười nhìn Liên Mạn Nhi.

“Tam phu nhân ngài đừng quá khen con bé như vậy. Đứa nhỏ này tính cách chỉ tàm tạm chu đáo hiểu chuyện cũng biết thương người. Con bé tay thô chân to so với những tiểu thư khuê tú ở phủ thành còn kém xa lắm, huống chi hai khuê nữ của tam phu nhân còn ưu tú hơn con bé không biết bao nhiêu lần, ta ở nhà cũng thường bảo con bé nên thân cận với hai vị tiểu thư để học hỏi nhiều hơn một ít.” Trương thị vội cười nói.

Trương thị đã xã giao khá hơn, làm cho cuộc nói chuyện vô cùng tự nhiên lưu loát, mặt khác Trương Thị tính tình phúc hậu rất hiếm người không thích nàng. Huống chi Trầm tam phu nhân cũng có hai nữ nhi dáng vẻ trắng trẻo mi thanh mục tú hơn nữa nói chuyện cực kì lễ phép. Mặt khác, dù sao cũng đều là nữ nhi nên hành động lời nói rất dịu dàng Trương thị cảm thấy không giống nữ hài tử nông thôn chua ngoa, thật hiếm thấy. Trương thị thật lòng thích hai cô nương này.

“Lời này nên để ta nói chứ.” Trầm tam phu nhân nói “Ta thường nói hai đứa chúng nó nên theo Mạn Nhi học một ít.”

Nói xong Trầm tam phu nhân liền bảo người chuyển hai chậu hoa Ngọc Thạch tinh xảo đẹp mắt đến trước mặt Liên Mạn Nhi.

” Gần đây nhà mẹ đẻ đưa tới cho ta, cô nương thấy sao?” Trầm tam phu nhân cười hỏi Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi nhìn kỹ lại, thì ra là hai bồn hoa lan ngọc thạch cây lá xanh biếc nụ hoa trắng nõn nếu không nhìn kỹ còn tưởng là hoa Lan thật, Liên Mạn Nhi liên tục khen đẹp.

“Cô nương thích là được.” Trầm tam phu nhân cười nói.”Hai bồn này là chuẩn bị cho cô nương.”

Liên Mạn Nhi nghe Trầm tam phu nhân nói đây là gia đình mẹ bà đưa tới, đương nhiên không dám nhận vội vàng từ chối.

“. . . . . . Tổng cộng được sáu bồn, ta thấy đồ tinh xảo như vậy chúng ta bày có chút lãng phí. Trước ta đã đưa cho đại nha đâu hai bồn rồi, hai tỷ muội cũng mỗi người một bồn còn hai bồn này là cố ý để lại cho cô nương.” Trầm tam phu nhân lại nói: “Đây không phải ý của riêng ta mà cũng là ý của hai đứa chúng nó, bọn họ nói đồ tốt như vậy không cho cô nương thì cho ai. Cô nương đừng từ chối nữa, không phải thứ gì quý trọng hiếm có chỉ để trang trí mà thôi. Chúng ta đang vào đông, trong ngoài phòng đều ít màu sắc tươi sáng có thể bày cái này.”

Trầm Nghị và Trầm Thi cũng vội vàng cười nói như thế nào cũng muốn Liên Mạn Nhi nhận lấy.

“. . . . . . Nếu như không nhận chính là không xem chúng ta như bằng hữu.”Trầm Nghị và Trầm Thi cùng nói.

Họ đã nói như vậy Liên Mạn Nhi không tiện từ chối nữa đành nói tạ ơn rồi nhận lấy. Hai bồn hoa lan Ngọc Thạch là tặng lễ hợp tiêu chuẩn bên ngoài do Trầm tam phu nhân và Trầm Nghị, Trầm Thi biến đổi thành tặng cho Liên Mạn Nhi. Phần giao hảo này Liên Mạn Nhi cũng hiểu được. Rất giống cách nàng đối xử với Liên Chi Nhi, hay Liên Diệp nhi và Ngô Gia Ngọc.

Liên Mạn Nhi sai người đi theo hầu cẩn thận nhận lấy hoa lan Ngọc Thạch, một mặt trong lòng suy nghĩ trong nhà có vật gì qua ít ngày cũng đưa cho Trầm Nghị và Trầm Thi hai món tốt, mọi người càng thêm hòa khí.

“Mọi người định ở trong thành bao lâu, dự lễ mừng năm mới ở đây luôn sao?” Trầm tam phu nhân và Trầm Nghị, Trầm Thi cùng hỏi Liên Mạn Nhi.

“Lần này định ở nhiều thêm mấy ngày.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Thứ nhất là chuyện ca ca con, thứ hai là hơn nửa năm chưa tới phủ thành rất nhớ mọi người muốn cùng nhau tụ họp. Chuyện lễ mừng năm mới tạm thời còn chưa xác định đến lúc đó rồi mới tính.”

Bởi vì Liên Thủ Tín quyến luyến cố hương còn có cổng chào ngự tứ tại Tam Thập Lí Doanh Tử, vì vậy dự định mừng năm mới ở Tam Thập Lí Doanh Tử. Dĩ nhiên Liên Thủ Tín cũng nói rõ ràng hắn và Trương thị không thể rời bỏ cố hương, cũng sẽ không ép buộc Ngũ Lang và tiểu Thất. Liên Thủ Tín biết, hoài bão của Ngũ Lang và tiểu Thất rất lớn tuyệt đối sẽ không bị trói buộc ở Tam Thập Lí Doanh Tử thậm chí còn vượt ra khỏi phủ Liêu Đông. Liên Thủ Tín chỉ cần sau này đi nơi nào đều nhớ về cội nguồn là được

Thật ra thì loại chuyện này không cần Liên Thủ Tín dặn dò. Ở niên đại này, mọi người đều vô cùng coi trọng tổ tiên.

“Chắc là trở về nhà cũ mừng năm mới sau tết Nguyên Tiêu mới trở lại phủ thành.” Liên Mạn Nhi lại nói.

Nhà cũ trong lời Liên Mạn Nhi nói không phải nhà cũ Chu thị ở kia mà là tòa nhà của các nàng ở Tam Thập Lí Doanh Tử, cái kia mới là nhà cũ của nàng. Bây giờ các nàng đều nói với người ngoài như vậy. Tòa nhà Chu thị hiện đang ở kia chỉ xuất hiện trong các cuộc lén nói chuyện trong nhà cũng không hề dùng danh xưng nhà cũ.

Sau này nhà tổ của các nàng chính là tòa trạch viện bên dưới cổng chào ngự tứ cũng sẽ truyền lại cho con cháu sau này. Tòa nhà trong thôn Liên lão gia tử đặt mua ở sẽ là thế hệ con cháu của Liên Kế Tổ ở đó.

“Vừa khéo Lục gia phái người đến báo tin cho chúng ta nói có thể ở nhà nhiều hơn mấy ngày.” Trầm tam phu nhân liền nói nhưng ngay sau đó lại hỏi Trương thị: “Ta nghe nói dường như phu nhân Bố Chính Sứ ty Đỗ đại nhân muốn làm mai cho Ngũ Gia phải không?”

“Cái này. . . . . . Chúng ta còn chưa gặp Đỗ phu nhân chỉ là bọn họ thuận miệng cười nói một câu vậy thôi.” Trương thị cẩn thận nói, “Ta đã định sớm làm mai cho Ngũ Lang chỉ là Lỗ tiên sinh lên tiếng bảo để nó đỗ Cử nhân xong mới tính chuyện này sợ làm nó phân tâm.”

“Hiện nay không được sao?” Trầm tam phu nhân liền nói.

“Cũng không phải” Trương thị lại gật đầu, “Ta là một lòng tranh thủ thời gian tìm một mối hôn sự, hắn là con trai trưởng sau này chuyện lớn nhỏ toàn gia đều là nó và vợ nó quản. Ta thầm nghĩ muốn tìm người tuổi tương đương nếu tuổi quá nhỏ dù cha mẹ người ta cam lòng, ta cũng không nỡ.”

Đỗ gia từng ám chỉ qua muốn gả cháu ngoại gái cho Ngũ Lang. Chuyện khác chưa nói chẳng qua cô bé kia mới mười bốn tuổi, nhà Liên Mạn Nhi nghe xong cũng chưa có đồng ý. Nguyên nhân như lời Trương thị, con trai lớn cưới vợ vào cửa trên vai phải gánh nhiều chịu chuyện vì vậy cần hơi lớn tuổi hơn một chút nếu cùng tuổi với ngũ lang là tốt nhất nếu không lớn hơn một hai tuổi cũng có thể.

Trầm tam phu nhân nghe xong cũng gật đầu.

Phong tục Phủ Liêu Đông thì thích cưới đại tức phụ, dân gian có câu tục ngữ: “nữ đại tam bão kim chuyên (ý nói nữ lớn tuổi hơn càng biết cách yêu thương, chăm sóc chồng).

Cô nương hơi lớn tuổi thân thể càng khỏe mạnh có thể sớm hơn trong việc sinh con dưỡng cái còn có thể lo liệu việc nhà tốt hơn, mà cũng biết chắc phương pháp thương yêu trượng phu suy nghĩ vô cùng thực tế, bình thường con người sinh hoạt bất kể là người ta nhà giàu hay nhà nghèo rất nhiều nhà cũng đều suy nghĩ như vậy.

Huống chi, Liên gia lần này cưới vợ cho con trai trưởng không những khai chi tán diệp mà còn trọng trách xử lý chuyện nhà nên càng quan trọng.

Chuyện như vậy Liên Mạn Nhi tham dự không tiện, nhìn Trầm Nghị và Trầm Thi cũng có chút xấu hổ nên đứng dậy lôi kéo Liên Mạn Nhi muốn đến nói chuyện ở phòng của các nàng. Liên Mạn Nhi cười đứng dậy cùng Trầm Nghị và Trầm Thi cáo từ đi ra ngoài, trước khi đi còn len lén đưa cho Trương thị cái ánh mắt.

“… người mà ta quen biết ở bên trong Phủ thành cũng không nhiều, ta cũng không biết nhà ai có khuê nữ tốt, Tam phu nhân nếu biết rõ nhà ai có khuê nữ tốt nhất định phải nói cho ta biết…” Trương thị hiểu ý, liền nói với Trầm Tam phu nhân.

Ngay từ lúc ở nhà, Liên Mạn Nhi đã thương lượng với Trương thị muốn tìm một người vợ hợp ý cho Ngũ Lang sẽ phải vận dụng hết các mối quan hệ. Trầm tam phu nhân ở phủ thành nhiều năm như vậy đương nhiên là lựa chọn rất tốt.

Lưu lại Trương thị và Trầm tam phu nhân tiếp tục nói chuyện của Ngũ Lang, Liên Mạn Nhi đi theo Trầm Nghị và Trầm Thi ra ngoài, ba cô nương ngại trong nhà bị kìm nén nên thương lượng đi trong vườn giải sầu một chút,vừa đi ba cô nương nói chuyện không ngừng. Liên Mạn Nhi cũng có nhiệm vụ trong người nàng muốn từ Trầm Nghị và Trầm Thi hiểu rõ hơn các tiểu thư khuê tú phủ thành.

Đợi đến lúc cơm tối trong đầu Trương thị và Liên Mạn Nhi đều có một tờ danh sách khuê tú phủ thành. Người một nhà lại ăn cơm tối ở Trầm phủ xong mới cáo từ về nhà.

Người Liên gia đi rồi, Trầm tam phu nhân lôi kéo Trầm Nghị và Trầm Thi đang ngồi trong nhà nói chuyện thì có tiếng bước chân vang lên, Trầm Tam từ bên ngoài đi vào.

Trầm Nghị và Trầm Thi hai người đều đứng dậy hành lễ chào phụ thân. Trầm Tam gật gật đầu cũng ngồi xuống đối diện giường gạch Trầm tam phu nhân. Trầm tam phu nhân thấy Trầm Tam mặt sắc ửng đỏ lộ vẻ là đã uống chút ít rượu liền hướng hai khuê nữ khoát tay áo, Trầm Nghị và Trầm Thi hành lễ liền mang theo nha đầu của riêng mình lui ra ngoài.

Trầm tam phu nhân cho người mang canh giải rượu cho Trầm Tam.

“Nàng có tặng hai bồn Hoa kia không?” Trầm Tam nói cũng không uống nhiều lại hỏi Trầm tam phu nhân.

“Tặng rồi.” Trầm tam phu nhân liền nói, “Nàng từ chối không nhận, là ta nói ra là ý của hai khuê nữ nàng mới nhận.”

“Đây là nàng biết đến lễ nghĩa, trong mắt không tham.” Trầm Tam liền nói.

” Hai năm qua ta cũng thấy mưu kế tinh tế của nàng, bộ dáng cùng tính tình quả thật hiếm thấy, cũng không đoán được người như nàng thích cái gì.” Trầm tam phu nhân liền nói.

“Tất cả cũng tùy vào duyên số.” Trầm Tam liền nói.

“. . . . . . Cũng là vận may tốt.” Trầm tam phu nhân liền nói, “Hiện giờ dù căn cơ đơn giản chút ít nhưng sau này nhất định sẽ khó lường.”

“Nói đến căn cơ, đâu ai phải ai sinh hạ ra cũng có chứ?” Trầm Tam liền nói, “Thuỷ tổ hoàng đế trước vẫn ở trên núi làm thợ săn, lúc bắt đầu khởi nghiệp Lão tổ tông nhà chúng ta cũng chỉ khiêng cái cuốc.”

Trầm tam phu nhân nghe không nhịn được cũng hé miệng cười.