Trọng Sinh Thịnh Sủng

Chương 32: Bị bắt



Thẩm Trọng Hoa thật sự chỉ bôi thuốc mà thôi.

Thuốc này trước đó lúc Thẩm Thất đến tiệm thuốc uống thuốc tránh thai có mang đến cho đại phu xem qua, là thuốc tốt đàng hoàng, tính ấm, tiêu sưng giảm đau, có hiệu quả làm lành vết thương, nguyên liệu thuốc vô cùng quý giá, Thẩm Trọng Hoa không hại nàng.

Thế là lúc ngón tay Thẩm Trọng Hoa dính thuốc mỡ lạnh buốt đưa vào trong hoa huyệt của nàng ra vào, Thẩm Thất thề, nàng chắc chắn bôi thuốc đúng giờ cho mình, đề phòng chuyện xấu hổ quẫn bách hôm nay xảy ra lần nữa.

Bôi thuốc xong, Thẩm Trọng Hoa tự mình đưa Thẩm Thất trở về phòng, đồng thời còn đưa cho nàng một hộp gỗ mới. Dặn nàng thứ bên trong hộp gỗ càng phải thường xuyên bôi.

Vừa bị Thẩm Trọng Hoa dọa sợ, cho dù Thẩm Thất chẳng có hứng thú với món quà chàng tặng, lại bởi vì lời dặn dò của chàng, ngoan ngoãn mở hộp ra.

Giống với son phấn Thẩm Trọng Hoa tặng nàng, cũng bán ra từ tiệm Vân Tấn Hoa Nhan. Trong hộp đặt hai hộp sứ màu xanh đẹp mắt, Thẩm Thất mở ra xem, chỉ thấy bên trong là chất lỏng màu trắng sữa, tỏa ra mùi hoa hạnh.

"Chắc là cao thơm mới bán trong tiệm Vân Tấn Hoa Nhan." Những ngày qua, Thẩm Trọng Hoa tặng cho Thẩm Thất rất nhiều thứ, son phấn bột nước phần lớn đều từ tiệm Vân Tấn Hoa Nhan lâu nổi tiếng, Thẩm Thất cũng không kinh ngạc.

"Đây là cao đen, đây là cao thơm." Liên Hương ngược lại với Thẩm Thất nhận ra những vật này, chỉ cho Thẩm Thất xem, nói cho nàng: "Cao đen dùng để rửa tay, cao thơm dùng để dưỡng da tay."

"Ta là một hạ nhân, dưỡng da tay cái gì..." Thẩm Thất cúi xuống, xòe hai bàn tay của mình ra, hai tay mặc dù thon dài nhưng chẳng hề mềm mại, trong lòng bàn tay là một vết chai rất dày, trêи mấy ngón tay còn vết thương do mùa đông giá rét, trêи mu bàn tay còn có một vết sẹo.

"Đôi tay này dưỡng thế nào được..." Thẩm Thất cười khổ, nàng không quen có người hầu hạ, phần lớn là tự mình tắm rửa nên để Liên Hương và Lăng Giác lui xuống.

Có lẽ ngâm trong nước nóng lâu, Thẩm Thất có chút choáng váng, nàng chóng mặt vội đứng lên từ thùng tắm, lau khô nước trêи người, còn chưa mặc áo trong, đang chuẩn bị tìm một chỗ ngồi, bỗng mắt tối sầm lại rồi ngã xuống đất.

Vào lúc mất đi ý thức, Thẩm Thất đồng thời nhận ra, mùi hương an giấc trong phòng có vấn đề.

Lúc trời tối, trong phòng Thẩm Thất sẽ đốt hương an giấc, đây cũng là ý Thẩm Trọng Hoa, chàng cảm thấy nàng ngủ không yên giấc, lo lắng nàng không thể nghỉ ngơi tốt nên lúc này mới tìm chuyên gia điều chế.

Thẩm Thất cũng tự tìm đại phu tiệm bán thuốc nhờ xem qua, dùng hương này liên tục không có vấn đề gì. Nhưng Thẩm Thất không hiểu hương liệu, thay đổi rất nhỏ không thể phát giác ra, lúc này mới...

Sau khi Thẩm Thất ngất xỉu, cửa sổ có hai người nhảy vào, hai người này che mặt, mặc quần áo đen, thân hình cao lớn cường tráng, nhảy xuống đất không một tiếng động. Hiển nhiên, người có thể tránh thủ vệ và ám vệ đông đảo chui vào vương phủ, năng lực hay là võ công đều không thể khinh thường.

Hai người xác nhận mục tiêu rồi trực tiếp khiêng Thẩm Thất đi, mãi đến khi Lăng Giác mang thuốc bổ tiến vào cho Thẩm Thất uống, lúc này mới phát hiện ra Thẩm Thất không ở trong phòng.

Bọn nha hoàn nhất thời do dự, không biết có nên bẩm báo vương gia hay không.

Dù sao thân phận vị trong phòng này đặc biệt, hơn nữa trong mắt bọn họ nàng võ nghệ cao cường. Bọn nha hoàn không biết chuyện, nhất thời không nghĩ tới Thẩm Thất bị người ta bắt đi, chỉ cho rằng Thẩm Thất rời đi lúc không người chú ý, tính chờ đợi một lúc rồi nói tiếp.

Vậy Thẩm Thất rốt cuộc đi đâu rồi?

Người bắt Thẩm Thất đi là ai?

Chỉ thấy hai người áo đen kia một trước một sau, thân hình nhanh như chớp, chắc hẳn khinh công hạng nhất. Bọn họ ra khỏi vương phủ, đi thẳng tới một con hẻm nhỏ, lòng vòng một hồi, tiến vào cửa sau của một viện.

Thẩm Thất bị người trùm bao tải, giống như đang ở trêи giường, lúc này nàng khôi phục một chút ý thức, nhận ra mình bây giờ đang trong hiểm cảnh. Nhưng mà tác dụng thuốc kia thật sự quá mạnh, người Thẩm Thất không động đậy nổi, cách duy nhất nghĩ ra được là sử dụng dao găm trong tay áo rạch tay của mình để đau đớn khiến cho mình tỉnh táo lại.

"Thiếu gia, mang người đến rồi." Cửa bị chia đôi, người áo đen cúi người cung kính nói.

"Chắc chắn là nữ nhân trong viện kia?" Thanh âm người nói mang theo vẻ bất cần đời.

"Vâng." Người áo đen nói: "Chúng ta tận mắt nhìn thấy, Huyên vương gia đưa nàng vào Phương Hoa Uyển, ở bên trong một lúc lâu mới ra ngoài, không biết làm gì ở bên trong."

"Còn có thể làm cái gì?" Người được gọi là thiếu gia hừ lạnh một tiếng: "Con hồ ly tinh này mê hoặc Thẩm Trọng Hoa u mê, chắc chắn là dùng những thủ đoạn trong Tần lâu Sở quán [*]!"

[*] Kỹ viện, nơi ca vũ.

"Sau khi Tuyết Nhi trở về từ phủ Huyên Vương, suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, đều là con tiện nhân này làm hại!" Nói xong, người kia hình như đi tới chỗ Thẩm Thất, vừa đi vừa nói: "Tiểu gia ta cũng muốn nhìn xem, tiểu tiện nhân này trông ra sao, thế mà có thể khiến cho Thẩm Trọng Hoa thay lòng đổi dạ vì nàng..."

Hắn còn nói: "Chắc hẳn bộ dạng nhất định không tồi, hừ, nói không chừng còn có thể bán giá tốt, cho hai huynh đệ ngươi uống rượu đấy!"

Nói xong, hắn đưa tay kéo bao tải trêи người Thẩm Thất ra...