Trọng Sinh Mạt Thế Nữ Vương: Đế Thiếu, Quỳ Xuống

Chương 513: Công tử bị đánh mông



Chờ Tần Nhất lấy lại tinh thần liền phát hiện cái mông của mình truyền đến cảm giác đau.

Vân Hoán rốt cuộc vẫn đau lòng Tần Nhất, không có mạnh tay, chỉ đánh mấy cái tượng trưng liền thôi.

Khuôn mặt nhỏ của Tần Nhất đỏ bừng, giống như quả đào mật mê người, khiến người ta muốn cắn một cái, mắt phượng long lanh giống như sao sáng trên bầu trời.

Đây cũng không phải là giận, mà là xấu hổ. Cô biết việc này mình đuối lý, chỉ là từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đánh mông cô, lúc này cô có chút xấu hổ.

Màu xanh nhạt trên người Tần Nhất đã biến mất, làn da khôi phục lại trắng nõn như ban đầu, Vân Hoán đã giúp cô lau sạch mặt, nhưng vẫn còn sót lại kính sát tròng màu đỏ.

Đôi mắt phượng xinh đẹp ngập nước ngước nhìn Vân Hoán, khiến con ngươi của anh bỗng nhiên trở nên tối tăm.
Vân Hoán đỡ Tần Nhất dậy, để cô ngồi trên đùi mình, sau đó bàn tay to nâng mặt cô lên, hôn xuống.

Chạm vào một cái liền không thể vãn hồi.

Xa cách vài ngày, Tần Nhất cũng nhớ Vân Hoán.

Cô chưa bao giờ nhớ mong một người đến vậy, hóa ra, đây chính là cảm giác nhớ nhung một người ư?

Bầu không khí ngọt ngào, cũng không biết là ai chủ động trước, không khí càng ngày càng nóng. Tần Nhất cảm giác như có thứ gì đó đang thiêu đốt mình, chờ cô hơi có chút ý thức, liền phát hiện không biết từ lúc nào cô đã bị Vân Hoán đặt ở dưới thân.

Nụ hoa bị người ngậm lấy, Tần Nhất nhịn không được khẽ run, hai tay cô ôm lấy đầu Vân Hoán, một cỗ rung động không nói ra được chảy xuôi ở trong tim.

Chớp mắt, quần áo đã bị cởi ra, nụ hôn nóng bỏng của Vân Hoán từ môi một đường hướng xuống, từng chút từng chút nhóm lửa trên người cô.
Môi lưỡi giao hòa, bầu không khí tràn đầy vẻ kiều diễm.

Nhưng lúc đến bước cuối cùng, Vân Hoán vẫn khó khăn dừng lại, nằm sấp trên người Tần Nhất thở dốc.

Đồ vật dưới thân ngẩng cao đầu chống đỡ lấy cô, Tần Nhất tuy chưa có kinh nghiệm, nhưng cô vẫn biết nó là gì.

Thật ra, cô nguyện ý cho Vân Hoán.

Ở trong tận thế, giữa nam nữ đã sớm không còn đặt nặng những thứ đó, nói là vợ chồng, nhưng không có pháp luật quy định, chơi càng high hơn.

Mồ hôi trên trán Vân Hoán theo gò mà chảy xuống, rơi lên ngực Tần Nhất, mang theo chút mập mờ.

Tần Nhất hôn một cái lên khóe môi Vân Hoán: "Em nguyện ý."

Một câu nói, một cái hôn, khiến Đế Thiếu của chúng ta suýt chút không giữ được, phải dùng hết sức mạnh hồng hoang mới đè được du͙ƈ vọиɠ trong lòng xuống.

Vân Hoán yêu thương hôn trán Tần Nhất: "Nhưng anh muốn cho em điều tốt nhất."
Anh muốn cho tiểu gia hỏa điều tốt nhất, cô đáng được nhận điều tốt nhất. Anh muốn tuyên bố với người của toàn thế giới, Tần Nhất là vợ của Vân Hoán, một đời một kiếp, vĩnh sinh vĩnh thế, không thay đổi, người vợ duy nhất.

Vân Hoán xuống khỏi người Tần Nhất, cầm quần áo mặc vào, sau đó đỡ tiểu gia hỏa dậy, lưu loát mặc quần áo cho cô.

Tần Nhất lười biếng làm ổ trong ngực Vân Hoán, hưởng thụ Vân Hoán hầu hạ. Nếu anh đã kiên trì như vậy, cô cũng đành theo anh.

Lòng bàn tay có chút thô ráp của Vân Hoán nhẹ nhàng xoa lên hồng mai trên xương quai xanh Tần Nhất, hầu kết gợi cảm chuyển động lên xuống, đôi mắt tối sầm lại, môi mỏng bởi vì sự quấn quýt trước đó mà trở nên tiên diễm không nhịn được hạ xuống.

Làn da Tần Nhất thật sự rất tốt, có thể nói là băng cơ ngọc cốt, xúc cảm dưới môi tuyệt vời như thế, làm cho Vân Hoán muốn một ngụm nuốt lấy Tần Nhất.
Đầu lưỡi không nhịn được vươn ra nhẹ nhàng miêu tả vết hồng mai trên xương quai xanh Tần Nhất.

Tiểu gia hỏa của anh quả nhiên rất ngon miệng.

Tròng mắt màu đỏ của Tần Nhất có chút tĩnh mịch, sau đó đẩy đầu Vân Hoán ra, thanh âm trong trẻo hơi có chút khàn khàn: "Đã không muốn, thì cũng đừng nên trêu chọc em."

Vân Hoán cười khẽ, nhưng vẫn nhích ra cách Tần Nhất một gang tay: "Thất Thất, chờ chuyện ở đây kết thúc, chúng ta về Đế Đô có được không?"