Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 95



Tần Thiệu ngồi ở bên cạnh Tần phu nhân, bà chỉ ngồi yên lặng nhìn hắn từ đầu nhìn đến chân, cuối cùng là chăm chăm vào cánh tay đang bị thương kia, Tần Thiệu bị bà nhìn đến xót xa:“Mẹ, con không sao.”

Tần phu nhân đôi mắt đỏ hoen:“Mẹ có tiền, con cầm lấy đi” Tần Thiệu từ chối kịch liệt:“Mẹ, con trai không thể hiếu kính rồi, sao có thể nhận tiền của mẹ được”

Tần phu nhân khóe miệng nhấp nháy:“Con tình nguyện sống chết ở công trường mà không chịu cầm lấy tiền của mẹ?” Tần Thiệu hiểu được ý tứ ôm bà cười:“Con có tiền, lúc này công trình cũng sắp hoàn thành, con được tới 4 vạn. Số tiền này đã đủ sống, mẹ yên tâm, con về sau sẽ không đi công trường nữa, tìm một việc làm cố định, không dựa vào bất luận ai khác.”

Tần Thiệu dừng một chút rồi lên tiếng nói tiếp, thanh âm có chút kiên định:“Xin mẹ tin con, con là người rất có trách nhiệm, sẽ không khiến mẹ lo lắng nữa. Mẹ hãy tin con lần này đi, con trai của mẹ sẽ làm được, một ngày nào đó, người ta sẽ nhìn con bằng cặp mắt khác. Một ngày nào đó chắc chắn con sẽ đỉnh thiên lập địa.(đầu đội trời chân đạp đất)”

Tần phu nhân nghe xong cảm thấy khó chịu, bà khổ tâm duy trì Tần thị, cái này Tần Thiệu không hiếm lạ gì, vậy mà bây giờ lại muốn ra ngoài tự lập. Tần Gia Lạc nghe có chútxấu hổ, ngồi một hồi không chịu được hỏi hắn:“Theo ta về nhà đi. Đem Tiểu Kiều về luôn.” Tần phu nhân trong lòng lại dâng lên chút mong chờ:“Đúng vậy, hai đứa về đi, nếu bận thì cứ đưa cháu cho mẹ chăm.”

Tần Thiệu nở nụ cười hạ thanh âm thực bình thản:“Mẹ, ở đây điều kiện rất khá, mẹ cũng thấy con có nhà, có cửa, có người mà con yêu. Cho nên, mẹ đừng lo lắng. Con đã trưởng thành rồi.” Nói đến đây, Tần Thiệu phát giác nước mắt của Tần phu nhân rốt cục rơi xuống.

Tần Thiệu còn nói:“Mẹ, con trai bất hiếu, không thể về nhà hiếu thuận, về sau phải chăm sóc cho bản thân thật tốt.”

Những lời Tần Thiệu mang ý tứ gì Tần phu nhân vô cùng rõ ràng, người mà hắn yêu – Đoàn Tình vốn dĩ không chấp nhận bà, bắt cậu gọi một tiếng mẹ là điều không thể, như vậy có thể biết Đoàn Tình sẽ không theo Tần Thiệu trở về, mà con bà lựa chọn Đoàn Tình, lựa chọn tình yêu cùng sự nghiệp, cho nên xem như bà đã mất đi đứa con trai này. Tần phu nhân trong lòng giờ phút này thê lương tầng tầng, cố tình không nói ra, nhìn thấy con trai áy náy cho nên rốt cuộc Tần phu nhân đứng lên:“Mẹ biết rồi,, quà của cháu mẹ cũng mang tới. Nhìn cháu cũng nhìn rồi, vậy mẹ về.”

Như Trần quản gia nói bọn họ chuẩn bị cho Tiểu Kiều khóa hoàng kim, Tần Thiệu không có chối từ nhận lấy, con mình có phúc cho nên cũng không ngăn cản..

Bọn họ đi, ngôi nhà này như sống lại, Tần Thiệu đi phòng ngủ xem Đoàn Tình, Đoàn Tình khóe mắt có chút hồng, ôm Tiểu Kiều ngủ, Tần Thiệu nằm xuống cùng bọn họ ngủ, dùng cánh tay không bị thương ôm lấy cậu, Đoàn Tình mơ hồ mơ hồ cũng không có quên nói:“Đừng đè nặng tay……” Tần Thiệu đem chân cậu gác lên thân mình, Đoàn Tình ân một tiếng. Tần Thiệu cúi đầu hôn một cái, sau đó cầm mười ngón tay, hôn từng ngón một.

Tần Thiệu cánh tay tuy rằng không có gãy xương, nhưng bị thương cũng rất nghiêm trọng, mỗi ngày cũng cần ôm, vì thế lúc này không tốt làm chuyện xấu, Đoàn Tình sợ đè nặng hắn cho nên lại đem hắn đuổi ra sô pha ngủ, Tần Thiệu nằm ở sô pha buồn bực, cái tay chết tiệt này! Thời khắc mấu chốt liền giở trò! Này cánh tay yêu dấu, chúng ta nói một chút, Đoàn Tình thật vất vả mới có chút tình cảm với tao, thật vất vả mới chịu quan tâm tao, vậy mà mày lại bị thương!!! Tức chết người mà!

Tần Thiệu nghiến răng nghiến lợi tự nhủ vì cánh tay hồi phục rất chậm, Hàn Dũ nói:“Mùa đông bất lợi vì vạn vật sinh trưởng.” Tần Thiệu chán nản, lạc thú duy nhất lúc này chính là nhìn Tiểu Kiều, mỗi lần Hàn Dũ đổi dược, Tiểu Kiều đều lấy tay che mắt, bé nói bé sợ, vậy mà vẫn cố mở hờ tay ra xem, càng xem càng sợ, càng sợ càng xem, Đoàn Tình nhịn không được, kêu con về phòng, Tiểu Kiều lắc đầu, nhất định muốn nhìn đến cùng. Đợi Tần Thiệu băng xong, Tiểu Kiều chạy đến sờ, bộ dáng rất ngạc nhiên, Hàn Dũ cảm thán:“Muốn hay không về sau theo cha nuôi học y?” Tần Thiệu ngẫm lại:“Được đó.” Hàn Dũ:“Thật sự? Không sợ khổ không sợ mệt?” Tần Thiệu cười cười ôm Tiểu Kiều:“Này có cái gì a, nam tử hán không sợ khổ không sợ mệt! Đúng không, bảo bối?” Tiểu Kiều gật đầu, mọi người cười ha ha.

Đoàn Tình vết thương rất mau lành, tới ngày thứ ba gần như khỏi, mấy năm nay cũng tập chút võ, cho nên lúc từ lầu hai nhảy xuống theo bản năng sử dụng chiêu thuật, cho nên rất nhanh khỏi. Sáng sớm, trong tiểu khu chạy một vòng trở về, sau đó tại hoa viên dạy Tiểu Kiều TaeKwonDo, từng chiêu thức, uy vũ sinh uy, soái khí, mấy chiêu này càng tôn lên dáng người thon thả dài của cậu. Ân, thắt lưng thực tiêu hồn…… Tần Thiệu ôm cánh tay trông mòn con mắt, lực bất đồng tâm, mỏi mắt chờ mong……

Tần Thiệu ho khan đem mắt chuyển hướng sang con của cậu, cả hai đều mặc trang phục trắng giống nhau, nhưng Tiểu Kiều lại giống như cái bánh bao, nếu không có tay chân nhất định sẽ giống cái bánh bao, đứng không vững, đá chân thì té cái phịch xuống đất, Đoàn Tình cũng không dìu, theo thói quen Tiểu Kiều liền nhanh đứng lên, tiếp tục luyện!! Tần Thiệu đứng ở một bên vỗ tay, Hàn Dũ cũng cười:“Cho cả hai rèn luyện một chút cũng tốt, tăng cường sức chống cự, Tiểu Kiều chính là đứa bé sinh non phát triển tốt nhất mà tôi từng gặp.” Tần Thiệu nhìn một lớn một nhỏ hai cái tiểu hài tử ôn nhu cười:“Cám ơn nbác sĩ Hàn.” Hàn Dũ một thân nổi da gà:“Được rồi. Tôi vốn thích Tiểu Kiều, Tiểu Kiều cũng là con nuôi của tôi mà!”

Tần Thiệu vỗ bờ vai của y cười ha ha:“Nếu như vậy, vậy anh còn thiếu tôi một đại ân tình!” Hàn Dũ trừng hắn, không biết xấu hổ! Tần Thiệu nhìn cánh tay dương dương tự đắc:“Nếu không có ba chúng tôi, anh có thể tìm được vợ hay sao!!!” Hàn Dũ buồn bực chết, mỗi lần đều là như vậy, bất quá nếu không tìm thấy Tiểu Hồng, chẳng lẽ cả đời này ở lại nhà bọn họ ăn sủi cảo một đời!!!! Mấu chốt hơn là y vẫn chưa cưới con người ta về!!! Tần Thiệu vỗ vỗ y làm ra bộ dạng người từng trải:“Đừng nóng vội, cuối cùng sẽ ôm được mỹ nhân về thôi!” Tôi cũng chưa có thành công đâu!!! Vậy anh cùng tôi phấn đấu đi!!!

Hàn Dũ cắt lời:“Chúng ta qua năm liền đăng ký kết hôn!! Chắc cậu lúc đó vẫn chưa ôm được người ta đâu!” Tần Thiệu nhìn hắn, Hàn Dũ anh được lắm!!! bất quá, Tần Thiệu rất nhanh liền nở nụ cười:“Hai chúng tôi ngay cả con cũng có, em ấy đương nhiên là của tôi, vậy còn cần cái gì gọi lá hôn nhân thật sự hay sao!! Nếu đăng ký chứng nhận kết hôn vậy ly hôn cũng cần giấy chứng nhận, phải không!!!” Hàn Dũ chỉ vào hắn không nói gì!! Tần Thiệu bị điền rồi!!!! Hai người mỗi ngày đều như vậy không hề có ý nghĩa thật sự là nhàm chán đến dọa người!

Đoàn Tình lôi kéo tiểu bao tử đi qua, hoàn toàn không nhìn hai người. Hàn Dũ nhìn Tiểu Kiều biểu tình có chút sửng sốt, nửa ngày sau vỗ vỗ chân nhìn Tần Thiệu: Con trai của cậu vừa nãy là có biểu tình gì?

Tần Thiệu nhìn y một cái: Chê anh ngây thơ đó……

Hàn Dũ:…… Thật sự là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, ……

Tần Thiệu cánh tay sau vài ngày kế cũng hồi phục nên tháo băng ra, hắn rất muốn thực hiện quyền lợi của một người chồng, hôn nhân thật cái gì, quyền lợi này phải đòi cho bằng được. Đoàn Tình mơ mơ màng màng chụp lấy hắn:“Đừng nhúc nhích, muốn đi ngủ……” Thanh âm ngọt nhu, so với ban ngày thanh lãnh càng câu nhân tâm chiến, Tần Thiệu đem cậu ôm vào trong lòng, một bàn tay quen thuộc sờ soạng đến giữa hai chân, Đoàn Tình phản xạ muốn đá, Tần Thiệu cũng không khẩn trương, tinh tế sờ, bên trong đùi thực trơn mềm thoải mái,, Đoàn Tình nhịn không được bắt lấy tay hắn, nhưng vẫn không đẩy ra,thấy hắn sờ tới sờ lui, cho nên cậu thở dốc, thân thể bắt đầu vặn vẹo, mặt đều ma xát bên tai hắn, môi vô ý thức an vị trên cổ, hơi thở khóe môi nóng hầm hập thẳng bức Tần Thiệu, Tần Thiệu thân thể lúc này trở nên cứng rắn! tay sờ vùng đùi trong rồi ra sức vuốt ve, vuốt dọc lên xuống cũng không chịu sờ lên hạ thân đang nóng bức của cậu, không chịu thay cậu an ủi, cho nên Đoàn Tình xoay đến xoay đi, trong lòng ma xát lên da thịt Tần Thiệu, khó nhịn, ủy khuất mờ mịt, mấy ngày này cậu quen được hắn sờ đến thư thái, mỗi lần đều sẽ thay cậu an ủi, nhưng hôm nay tên vương bát đản này không chịu sờ soạng nơi kia! Tay cứ vây quanh mông là cái ý tứ gì! Đoàn Tình là triệt để tỉnh ngủ! Cậu sắp phát điên! Nhìn thấy Tần Thiệu càng ngày càng quá phận trừng hắn:“Tôi muốn đi ngủ!!!” Tần Thiệu ánh mắt đen sẫm, ngữ khí khàn khàn:“Ngủ thế nào? Ngủ như vậy, hay là như này?” Hắn mềm nhẹ nói, đúng là bức người! Đoàn Tình thân thể khó chịu vô cùng, lần đầu tiên biết thủ đoạn mềm mại cũng sẽ đem người bức điên!

Tần Thiệu nhìn thấy cậu như vậy có chút tình thú, hắn thích nhìn cậu,biểu tình gì của cậu cũng đều thấy đẹp, thanh lãnh, kiêu ngạo, mĩ lệ, sáng lạn, nhưng đẹp nhất vẫn là lúc ngoan ngoãn im lặng nằm trong lòng hắn, yêu nhất là lúc cậu tựa vào trong lòng hắn bộ dáng khó nhịn nan xá cầu hoan, tần Thiệu thích Đoàn Tình, cho nên muốn cậu lúc nào cũng cần mình, vĩnh viễn đều không rời đi!

Đoàn Tình cắn răng nhìn hắn, muốn cùng hắn giằng co, Tần Thiệu nhìn cậu chăm chú, như là muốn đem cậu ăn vào bụng, “A…… Đừng…… Đừng như vậy……” Đoàn Tình mạnh hừ một tiếng, Tần Thiệu đổi địa phương sờ, sờ tới nơi kia làm cậu chịu không nổi, nhưng là hắn chỉ sờ một cái rồi ngừng một chút, đầu ngón tay mang theo lửa, mỗi lần sờ cậu đều thấy đau, Đoàn Tình nhịn không rên rỉ, bắt được tay hắn:“Tần Thiệu…… A……”

Tần Thiệu không nhịn được nhịn được trực tiếp áp xuống dưới, cánh tay cũng đã hồi phục được tám phần, ít nhất có lực,lúc đè nặng Đoàn Tình, Đoàn Tình không động đậy, Tần Thiệu dán cái miệng của hắn lên, thẳng tắp xâm nhập trong miệng, hung hăng hút lấy cái đầu lưỡi đối phương, một phần muốn cậu trở tay không kịp, một phần muốn cậu không kịp phản kháng. Muốn…… mấy lý do đều là lấy cớ, hắn chỉ là muốn cậu, muốn đến sắp không nhịn được.

Tần Thiệu một bàn tay nâng đầu của hắn, một tay còn lại ôn nhu ôm lấy mặt hôn một hồi, Đoàn Tình thôi không chống cự nữa cho nên hắn hút láy đấu lưỡi trêu đùa, Đoàn Tình trong lòng rùng mình một cái, Tần Thiệu ôm chặt lấy. Đoàn Tình trong lúc nhất thời không nghĩ được gì, cậu cũng thích được ôm như vậy Tần Thiệu nhìn cậu thành thành thật thật cho hắn thân, trong lòng băng chảy thành dòng nước, dọc theo mặt tinh tế hôn, trán, mũi, saumột đường trượt xuống dưới, Đoàn Tình ngưỡng cổ cho hắn thân,chiếc cổ non lay động, theo nhịp hôn, nhịn không được còn luyến tiếc, dây dưa một lúc. Tần Thiệu cắn lấy hầu kết tinh tế cọ xát,, khiến Đoàn Tình ức chế hừ hừ, tay không ý thức bắt lấy tay hắn ý bảo hắn điểm nhẹ, chậm một chút.

Tần Thiệu buông cổ cậu ra, hướng lên trên thân hôn đến lỗ tai, Đoàn Tình bắt đầu vòng aty quang cổ hắn thở dốc. Tần Thiệu cắn lên vành tai non mịn, dục hỏa đốt đến nóng khó chịu, Đoàn Tình nhịn không được thúc giục, Tần Thiệu dừng lại, cười:“Ấu Đường, anh yêu em.” Đoàn Tình tinh có chút hoảng hốt nên không kịp phản ứng, Tần Thiệu nhìn cậu thất thần tăng thêm ngữ khí:“Ấu Đường, anh yêu em.” Đoàn Tình ngược lại là thanh tỉnh, tên hỗn đản này đêm nay không có uống rượu! Vậy đây là sự thật hay sao?! Đoàn chờ hắn nói kế tiếp, rốt cụộc Tần Thiệu cũng phun ra mục đích của hắn:“Anh muốn.” Vì xác thực biểu đạt ý tứ này, hắn đem bàn tay đi xuống sờ soáng, Đoàn Tình thở hổn hển bắt được cánh tay, Tần Thiệu cố chấp nhìn cậu, ở phía trên bất động cũng không lui.

Đoàn Tình chỉ là ngừng một hồi, liền đem tay buông ra, lúc đó Tần Thiệu có chúng chết đứng, vì thế hai tay cậu gắt gao bám trụ cổ hắn. Tần Thiệu trong mắt có chút dao động, Đoàn Tình nhìn hắn không giải thích, không có vì cái gì, có lẽ ngay cả hắn chính mình cũng không biết mình đang làm cái gì, chỉ là muốn làm như vậy, cho nên cứ như vậy mà làm.

Tần Thiệu dùng cánh tay áp chế, hắn trong lòng có bao nhiêu kích động liền có bao nhiêu cảm động, người hắn yêu đúng là có dũng khí, dám yêu dám hận, Tần Thiệu yêu một đời đúng là không uổng phí.

Hai người đây cũng không phải lần đầu tiên, chỉ là lúc này so với lần trước đã lâu, cơ hồ khoảng một năm rưỡi, con trai cũng được một tuổi rồi. Tần Thiệu sợ làm cậu bị thương, cho nên từng chút một ôn hòa, dán lên khóe miệng của cậu nhẹ nhàng cắn mút, theo cánh tay mơn trớn. Đoàn Tình hô hấp khó khắn, cố gắng đem chân mở ra, Tần Thiệu dọc theo tóc mai xuống tai àm ra sức liếm láp, Đoàn Tình chỉ tránh né một chút, do bị mẫn cảm nên cũng không còn sức chú ý mấy thứ khác, hai chân bị hắn dần dần mở ra. Ngón tay của hắn dần dần đi vào một nữa, đã 8 tháng trôi qua, thân người cùa cậu vẫn ma mị như vậy. Đoàn Tình ủy khuất hừ hừ, vừa đau vừa khó chịu.

Tần Thiệu dừng một chút hôn tứ cổ xuống, lúc này đây sự hấp duẫn mang theo cường độ, cơ hồ một lần hôn một ấn, một đường uốn lượn xuống, rốt cục đến nhũ tiêm, hắn nhớ rõ nơi này là nơi mẫn cảm nhất của cậu, quả nhiên Tần Thiệu đầu lưỡi lướt qua một chút thì thân thể Đoàn Tình đã run lên bần bật, hắn rụt lưỡi là, nhũ tiêm đã quen có đôi môi giờ đây bỗng nhiên mất đi liền khó chịu:“A…… Ân……” Giọng mũi lâu dài ngọt nị, thân thể vặn vẹo bày ra đường cong hoàn mỹ,, Tần Thiệu thuận thuận lợi lợi sáp đi vào, Đoàn Tình nức nở, ngón giữa của hắn rất dài, cho nên khi vào cảm thấy vô cùng ủy khuất, Tần Thiệu một lần nữacúi xuống hôn lên đôi mắt ướt át của cậu. NGón tay của hắn vừa thả lỏng giờ đây bắt đầu ra ra vào vào, tiến tới xoay tròn càng trêu chọc càng nhiều chất lỏng chảy ra, tiếng thanh âm ướt át vang dội cả phòng, Đoàn Tình như là không chịu nổi rút đầu vào ngực Tần Thiệu, không cam lòng còn cắn hắn, Tần Thiệu nhìn như vậy vô cùng cao hứng.

Khoa trương xong một ngay sẽ tiếp đến ngón thứ hai, ngón thứ ba, thời điểm Tần Thiệu khuếch trương bằng ngón thứ ba Đoàn Tình rốt cục nhịn không được:“Được…được..rồi……” Tần Thiệu nhìn hắn, mồ hôi đầy người, đã muốn nhẫn đến cực hạn. Đoàn Tình quần áo sớm đã bị hắn cởi bỏlộ ra vòng eo mềm dẻo quấn quanh thân người hắn, Tần Thiệu nhắm mắt, đem ba ngón tay trừu sáp qualại hai ba cái, hai ba cái này lực vô cùng mạnh, đâm đến sâu thẫm, Đoàn Tình hừ hừ, Tần Thiệu xác định cậu có thể thừa nhận rồi mới đưa hạ thân dựng đứng nóng rực nóng hầm hập kia vào trong..

Đi vào, Tần Thiệu không nháy mắt nhìn cậu, Đoàn Tình ánh mắt mở ra có chút thất thần, biểu tình nhu thuận, vì thế hắn trong đầu một mảnh yên hoa, quang mang sáng lạn, cậu ít ra cũng không có đau, so với ngón tay tốt, gắt gao nhồi đầy, trong cơ thể mẫn cảm kia bị một vật rắn chắc đứng vững lấp đầy, phía trước đau đớn cũng triệt tiêu torng nháy mắt, cái loại thoải mái khoái hoạt này quả thực không thể dùng ngôn từ mà nói nên lời..

Tần Thiệu vươn tay đem cậu ôm trong lòng, Đoàn Tình liền cầm cánh tay hắn hừ một tiếng, dưới thân rụt run lên mấy cái, Tần Thiệu bắt đầu di chuyển chậm, thong thả, vừa sâu vừa chậm, tốc độ rút ra chậm cũng đến thần kỳ, có chút trêu chọc làm người khác khó có thể chịu đựng, cọ xát tràng bích nhịn không được phát ra thanh âm trơn ướt.

Đoàn Tình ôm hắn cổ hừ hừ, mông nâng lên, Tần Thiệu rốt cuộc nhịn không được, nhõng nhẽo cứng rắn tự mình cọ xát, cố gắng cong lên thừa hoan, lộ ra vòng eo mềm mại, sau khi nâng lên, miệng rên rỉ rốt cuộc nhịn không được, một tiếng kêu hắn:“Tần Thiệu…… Tần Thiệu…… Tần Thiệu……”

Tần Thiệu đáp lại:“Ừ.” Nói không nhiều, cậu kêu một tiếng, hắn liền ứng một tiếng, cậu hừ một tiếng cậu liền đâm một cái, dần dần Đoàn Tình kêu không nổi nữa, sở hữu lời nói đều bể thành tiếng rên rỉ, đứt quãng, cánh tay ôm lấy hắn cổ đi xuống cắn, Tần Thiệu cúi đầu hôn lên. Môi vừa chạm vào nhau, Đoàn Tình vội vàng muốn được nhiều hơn cho nên, đầu lưỡi đều kịch liệt rối loạn bốn phương, cả hai giao triền đến khi dứt ra đều thở đến hổn hển, cùng hắn miệng lưỡi dây dưa, vì thân thể lửa nóng khiến cậu tìm không thấy địa phương phát tiết, Tần Thiệu không có đúng mực va chạm càng làm cho cậu chịu không nổi, trong cơ thể điểm nào cũng bị làm cho bủn rủn, liên tục va chạm, ma sát một hồi dẫn đến cực hạn, điện chạy dọc toàn thân, dọc theo vòng eo tới toàn thân, Đoàn Tình khó nhịn hừ hừ, mông nâng lên, vòng eo muốn hút hết thứ kia vào bên trong, từng chút một đi sâu vào.

Tần Thiệu gắt gao ôm, so với cậu càng thêm trầm luân, hắn nhịn không được, thân thể của cậu khiến hắn cơ hồ như nổi điên, thần trí đềuhoảng hốt, như là đạp trên đám mây, hãm sâu đầm lầy, khiến khiến hắn lần nữa sa vào, không tự chủ được muốn ôm thật chặt trong ngực, ăn vào trong bụng. Đến thời điểm cao trào Đoàn Tình gắt gao kháp cánh tay hắn, miệng vô ý thức kêu:“Đừng..bắn…vào…bên…trong……” Dưới thân cường liệt co rút nhưng vẫn giữ lại, Tần Thiệu hôn một cái lên khóe mắt:“Ừ, không bắn vào trong” Vừa ôm cậu vừa trừu sáp, thống khoái lại lâm li!

Thời điểm cuối cùng đã đến, Đoàn Tình cào lên cánh tay tần Thiệui, nức nở cơ hồ mang theo tiếng khóc, thân thể run rẩy lợi hại, lưng cũng cong lên, chỉ dựa vào lực eo đem thân thể banh ra, sau đó tiết vào trong tay hắn. Tần Thiệu khóe miệng tinh mịn lướt qua mặt, lông mi của cậu khẽ động, cơ hồ mang ra nước mắt, Tần Thiệu rốt cuộc nhịn không được kháp eo dùng sức đụng phải vài cái, vừa nhanh vừa sâu, sau đó hung hăng lấy ra,lúc Đoàn Tình gấp gáp gọi liền bắn lên bụng. Đoàn Tình bám lấy tay hắn thần trí có chút hoảng, Tần Thiệu dùng một bàn tay xoa xoa, Đoàn Tình định phản kháng, Tần Thiệu nằm xuống ôm lấy, một tay ôm bờ vai của cậu, một tay mơn trớn cái trán, gạt mấy lọn tóc dính đầy mồ hôi ra sau tai, làm lộ ra toàn bộ gương mặt.

Ấu Đường sau khi động tình thời gian hồi phục lại khá lâu, vẻ mặt thực im lặng, mí mắt hơi khép, lông mi theo tiềng thở dốc run rẩy, hai gò má hồng hồng vô cùng diễm lệ. Tần Thiệu thủ sờ bụng cậu xoa xoa mấy cái, Đoàn Tình dần dần bình ổn, mở mắt ra nhìn hắn rốt cục nhớ tới vấn đề quan trọng:“Anh, anh, sẽ không……”

Cậu rất khẩn trương, không biết biểu đạt như thế nào, Tần Thiệu nở nụ cười:“Yên tâm, anh bắn bên ngoài.” Đoàn Tình trừng hắn, Tần Thiệu cười:“Chờ cả hai chúng ta chuẩn bị, liền sinh thêm đứa nữa đi.”

Đoàn Tình triệt để náo loạn, tên vương bát đản này, chiếm tiện nghi còn nói móc mình! Khí lực Đoàn Tình thời điểm nào cũng không thể coi thường, Tần Thiệu liền tiếp chiêu, đem hai tay áp lên đỉnh đầu, chặt chẽ ngăn chặn, Đoàn Tình đá đá đánh đánh cuối cùng bị chọc giận, Tần Thiệu bị cậu ma xát ra hỏa, ôm cậu thực vô sỉ muốn tới lần thứ hai, thậm chí không có trưng cầu ý kiến, ngón tay ngựa quen đường cũ sờ soạng đến lối vào bí ẩn kia, đầu tiên là đỉnh hai cái, tiếp liền khuếch trương rồi chậm rãi đi vào, Đoàn Tình giãy dụa.

Đoàn Tình nắm chặt sàng đan, phía sau lưng chậm rãi ngã vào trên giường, Tần Thiệu cúi người ngồi lên, lúc này đây vì mới làm nên không thể làm thêm, cho nên chỉ muốn thân thêm chút nữa. Đoàn Tình bị hắn đỉnh thần chí hoảng hốt, Tần Thiệu một tay ôm lấy cậu, Đoàn Tình cứ như vậy mà nhẹ nhàng chôn vào cổ hắn..