Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 64



Đoàn Tĩnh Viễn chỉ vào Tần Gia Lạc gắt ra từng câu từng chữ:”Tần Gia Lạc, tôi hận anh. Nếu có thể cả đời này cũng chẳng muốn gặp mặt anh lần nữa! Sẽ không mang anh về nhà, sẽ không đáng thương cho anh!Sẽ không cứu anh! Tôi không biết tại sao tôi…… tôi lại mang anh về nhà, vì cái gì! Tần Gia Lạc! Tôi hận anh, tôi hận cả nhà anh!”

Tần Gia Lạc đều bị ông chỉ đến chóp mũi cũng không động đậy, chỉ là trong mắt đang chậm rãi tuôn ra những dòng lệ, sâu thẳm ám trầm. Gã chỉ biết nhìn Đoàn Tĩnh Viễn mắng, vì đã rất lâu cả hai chưa gặp nhau như thế này, cũng đã 19 năm, Ấu Đường 19 tuổi, Đoàn Tĩnh Viễn cũng gã đã xa ac1ch nhau hơn 19 năm. Trong suốt 19 năm, ông xem như không biết gã, cả hai coi nhau như người xa lạ, cho dù là bất đắc dĩ ngồi cùng bàn chỉ nói với nhau vài câu, như những người thân thích bình thường, ông cũng chưa hề nhìn lại mặt của Tần Gia Lạc. Gặp nhau chỉ biết nói mấy lời khách khí,cái này so với không gặp còn đau thương gấp vạn lần. Còn về đứa con Ấu Đường 19 tuổi của cả hai, ông không để gã liếc mắt nhìn một cái, không cho đụng dù chỉ là đầu ngón tôiy, không đểcho cả hai nói chuyện với nhau.19 năm, cả hai tuy rằng tình yêu đã không còn, nhưng gã xứng đáng gặp được con, vì nó là thân tình, cốt nhục thân tình a, ông nỡ lòng nào đem hai cha con chia lìa nhau.

Đoàn Tĩnh Viễn vẫn khó chịu như trước, không thể tưởng được vì sao lúc trước lại tốt như vậy, bây giờ lại biến thành dạng này, dù sao cũng chỉ mới mấy chục năm, lại thương hải tôing điền (chỉ sự) như vậy..

Trong trí nhớ của ông thì lúc ấy Tần Gia Lạc vẫn còn rất trẻ. Gã té xỉu ờ vườn trà của ông vào mùa đông, lúc ấy tuyết rơi rất dày, Đoàn Tĩnh Viễn nếu không đi vườn trà chơi, sẽ không gặp được gã, liền sẽ không cứu gã về nhà. Có lẽ về sau sẽ không xảy ra chuyện như vậy..

Lúc ông còn trẻ, nghịch ngợm hiếu động lại lớn mật, nhìn thấy có người chết ngất trên mặt đất không thấy sợ hãi, còn mang người kia về nhà. Khi đó ông cũng không sợ cái tên loang lổ vết máu kia. Khi đưa gã về nhà, ông gọi thầy thuốc đến khám, thì bị vết sẹo dài trên lưng gã dọa sợ. Bác sĩ Trần lúc đó còn chê cười ông:”Thiếu gia đem người về rồi mà còn sợ, vậy chúng tôi ném hắn ra ngoài đi, dù sao bị thương nặng như vậy cũng sống không được bao lâu! Sốt cao như vậy không biết bị đông lạnh ở ngoài bao lâu nữa!”

Đoàn Tĩnh Viễn bị khích giương đầu lên:”Không, tôi muốn cứu sống hắn! Mang cho hán thuốc tốt nhất đi, hay dùng nhân sâm trăm năm kia đi!” Bác sĩ Trần khi đó cũng chỉ mới l2 tiểu tử 15 tuổi, chỉ theo ông tìm niềm vui:”Sâm trăm năm, lãng phí quá! Còn không biết có thể sống hay không.”

Thế là ông Trần quyết dạy dỗ lại đứa con một trận:”Quyết Minh! Cứu một mạng người còn hơn xây tháp phù đồ! Là một bác sĩ mà cũng có thể nói ra mấy lời này sao!” Cậu bác sĩ nhỏ Trần Quyết Minh ủy khuất giải thích:”Con chỉ trêu chọc Tình Viễn một chút thôi. Không có ý gì đâu mà.” Đoàn Tĩnh Viễn hừ một tiếng:”Vậy tôi đi lấy nhân sâm, nhất định phải cứu sống hắn, chờ hắn tỉnh liền chơi với tôi.”

PS: Vì bây giờ đang kể lại nên: y=ĐTV & hắn=TGL

Không biết là nhân sâm có tác dụng hay là Trần lão gia y thuật cao minh, tiểu tử đang hấp hối kia cũng được cứu sống. Sốt cao ba ngày liền tỉnh lại. Lúc tỉnh, Đoàn Tĩnh Viễn đang ở bên ngoài ngoạn, mua kẹo hồ lô, còn mua loại ngon nhất, Trần Quyết Minh dẫn y đi như con nít.

Đoàn Tĩnh Viễn thực thần kỳ nhìn tiểu hài tử này, trải qua mấy ngày chăm sóc, tên này cũng dễ nhìn hơn, ánh mắt sáng sủa.

.Đoàn Tĩnh Viễn lần đầu tiên thấy người này không tệ, về sau cùng hắn đi ra ngoài chơi. Đó là Tần Gia Lạc lần đầu tiên nhìn thấy Đoàn Tĩnh Viễn. Cũng không biết là do trong tôiy hồ lô hấp dẫn người hay là Đoàn Tĩnh Viễn hấp dẫn người, Tần Gia Lạc ngốc ngốc nhìn y nửa ngày, Đoàn Tĩnh Viễn thanh âm rất lớn:”Trần Bá bá, cậu không phải là tiểu hài tử ngốc đi?.” Tần Gia Lạc lúc này mới rốt cục lên tiếng:”Tôi không phải thằng ngốc.”

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn hắn:”Nguyên lai cũng không phải người câm.” Tần Gia Lạc bị y chọc cho đứng hình, Đoàn Tĩnh Viễn ngược lại là chính mình nở nụ cười:”Được rồi, nói cho tôi biết, cậu tên là gì?!” Thanh âm cùng dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo.

. Tần Gia Lạc nhìn y trong lòng có có chút khó chịu, tiểu hài tử này xem ra gia thế cũng không tầm thường! Chính là loại thiếu giá sủng từ đầu tới chân. Còn hắn chỉ là đứa con riêng, ngày ngày phải trốn tránh khỏi cái danh ấy. Danh tự này có đang nghe gì đâu, lúc trước hắn cùng mẹ sống nương tựa vào nhau, nay mẹ chết, hắn còn sống làm gì nữa.

Hắn không hề có ý muốn tranh Tần gia sản nghiệp, nhưng Tần gia này ăn tươi nuốt sống cũng không chấp nhận sự tồn tại của hắn, cho nên không thèm đợi tới khi ba chất mà ngay lập tức giở trò ám sát!

Hắn là con trai thứ 5, mẹ chỉ là người thường, chỉ la kết quả tình một đêm, vô quyền vô thế vô hậu đài, cho nên hắn chính là sự uy hiếp với mọi người. Tần gia chiếm lấy thế thượng phong nhiều năm, thế lực quá lớn, hẳn là không thiếu cơm cho hắn. Đáng tiếc, đáng tiếc, Tào Thực nói rất đúng, nấu đậu cần đậu, trong khi hắn ngọn đèn dầu cũng không có, trong thế lực ấy cũng không có ai thân thích, giết người không thấy máu, ăn người không thấy xương cốt. Hắn liền tính là cùng mẹ di dời chỗ ở cách xe mấy người ở Tần gia. Cho dù là tránh ở nông thôn vẫn bị bọn họ phái người tới,, hắn vẫn nhớ rõtrên người bà đầy máu do phải che chở cho thân thể của mình. Trên vùng đất đầy tuyết rơi, những dòng máu đỏ tươi như ngọn lửa thiêu cháy tâm can của hắn!

Những người đó tưởng rằng đã chém chết hai mẹ con hắnvì thấy máu tươi trên mặt đất chảy ra rất nhiều a, nhưng bọn họ không thể tưởng được tiểu hài tử vẫn còn sống, còn có thể chạy đến vườn trà, vào vườn trà của Đoàn gia..

Đoàn Tĩnh Viễn lần đầu tiên cảm thấy yên lặng, tiểu hài tử này rốt cuộc có ý tứ gì, chính mình hỏi mà không trả lời, Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức ho khan:”Uy, tôi đang hỏi cậu, cậu tên là gì? Nói mau!” Tần Gia Lạc đang vô cùng thương tâm bị thanh âm trẻ con của tên này đánh ngang, ngẩng đầu mới thấy gương mặt xinh đẹp kia đang đỏ bừng, Tần Gia Lạc trong lòng đột nhiên cảm giác ấm áp, ngĩ một lúc rồi nói với y:”Tên tôi là Tần Gia Lạc.”!

Đoàn Tĩnh Viễn nhớ kỹ tên này:”Tần Gia Lạc, Tần Gia Lạc, được rồi, có chút khó đọc.” Ha ha, từ nay về sau Tần gia không còn thiếu gia thứ năm nữa, Tần Hi Thành.

Tần Gia Lạc so với Đoàn Tĩnh Viễn lớn hơn ba tuổi, năm nay hơn 10 tuổi. Tại Tần gia sinh hoạt cũng được vài năm, cho nên trưởng thành hơn y rất nhiều. Hắn dưỡng thương ở đó mấy ngày rồi nghiêm túc nói chuyện với y, đó chính là hắn muốn lưu tại Đoàn gia, thế lực Đoàn gia hắn cũng không phải đặc biệt rõ ràng, nhưng là hắn cũng hiểu được, thế lực đen tối kia sẽ không dễ dàng xâm nhập, cho nên hắn lưu lại Đoàn gia là lựa chọn sáng suốt nhất. Hắn còn nhớ rõ mẹ mình chết như thế nào, hắn muốn báo thù! Hắn sẽ đợi tới khi mình có đủ khả năng để đi báo thù! Những người đó tưởng rằng hắn đã chết, thì hắn sẽ chết,

Tần Gia Lạc cũng là thật sự muốn lưu lại Đoàn gia, ít nhất hắn cũng thích Đoàn Tĩnh Viễn, thích vì y mang đến cho mình một cảm giác rất mới mẻ, ấm áp, nồng cháy Loại cảm giác ấy hắn chưa từng nếm trải với mấy anh em ở Tần gia, có lẽ vậy nên hắn sau khi tổn thương quá nhiều nên rất thích mấy cảm giác này.

Mỗi ngày đều đợi Đoàn Tĩnh Viễn đến, hắn ở phòng trong khuôn viên vườn trà, chứ không đến Đoàn gia. Đoàn Tĩnh Viễn đến một lần cũng thực phiền toái. Đoàn gia lão gia tử quá mứcnghiêm khắc, mỗi ngày đều phải bắt tiểu hài tử 7 tuổi học công khóa,, tiểu hài tử còn phải học viết thư pháp, đàn dương cầm, vẽ tranh. Tóm lại như mấy thư hương dòng dõi cao quý. Y cũng thấy nó v6 vị nên nah chóng học rồi đi qua chơi với hắn, so với mấy thứ kia, chơi với Tần Gia Lạc vui hơn.

Vì thế tại Đoàn gia, Tần Gia Lạc dùng đủ loại đồ chơi giữ chân y lại, mỗi ngày mnag đến bãi đất trống chơi, đôi người tuyết, đánh cung, Ma Tước. Trò Ma Tước là trò Đoàn Tĩnh Viễn thích nhất, vừa đơn giản vừa chơi vui, Tần Gia Lạc cũng không cần hoạt động mạnh, ảnh hương tới miệng vết thương.

Đại thiếu gia Đoàn gia một tháng sau thoát thai hoán cốt, không còn là thiếu gia tôio nhã sạch sẽ tiểu, mà là một tên năng động, Đoàn gia lão gia tử triệt để sinh khí hôn mê, rốt cuộc tần Gia Lạc bị gọi tới Đoàn gia.

Hẳn là nên cảm tạ Đoàn gia cùng hắc bang không quan hệ, Đoàn lão gia gia tử không có nhận ra tiểu hài tử này là Tần gia nhân, hay là người bị đuổi giết, Đoàn Tĩnh Viễn khóc khóc nháo nháo đòi giữ hắn lại. Cứ như vậy, hai người cùng tiến lên học, cùng nhau ăn cơm, thậm chí cùng nhau ngủ. Tóm lại tiểu hài tử trong thế giới đơn thuần như dòng nước lặng lẽ, cảm tình như bình rượn càng lâu càng thơm, như hình với bóng.

Thời gian trôi qua, hai người cũng chầm chậm trưởng thành, cảm tình vẫn tốt như lúc nhỏ. Người nào thấy cả hai cũng trêu chọc:”Hai đứa dính nhau quá đó, về sâu mặc một cái quần còn được.” Thiết! hai người đều khinh bỉ. Người bên ngoài cũng chỉ là nháo nháo, chưa từng có người nào hoài nghi qua cảm tình của bọn họ, bởi vì từ nhỏ đến lúc lớn đều cạnh nhau. Ngay cả hai người cũng không rõ ràng về chuyện này, Đoàn gia lão cũng vậy. Đoàn gia lão gia là người chính thống, cưới vợ sinh con, tuy rằng chỉ có một nam một nữ, nhưng đứa nào cũng đều do phu nhân của ông sinh, ông cũng là do mẹ sinh. Nói cách khác. đặc thù huyết thống này của Đoàn gia đã sớm rơi vào quên lãng, dù sao cũng là một đại nam nhân ai có thể nguyện ý sinh con chứ! Đoàn lão gia tử đối với mấy cảm tình này không hề tỏ ra khó chịu.

Ông rất thích Tần Gia Lạc, làm việc lưu loát quyết đoán, trưởng thành cũng rất tốt, anh khí mười phần, nào, Đoàn lão gia muốn đem hắn làm con rể của mình. Nề hà con gái mình có khác người trong lòng, cũng là không có cách nào khác. Con gái ông biết chuyện liền nhăn nhó, nàng không muốn gả cho Tần Gia Lạc đâu, Tần Gia Lạc đối với nàng cũng không tốt bằng phân nửa hắn đối với em mình nữa, thiết! Mỗi ngày đi theo Đoàn Tĩnh Viễn như cái đuôi! thiết!

Đoàn Tĩnh Viễn nghe vậy cũng thực kiêu ngạo:”Chị, hắn là bằng hữu của em, không phải của chị! Hắn đương nhiên tốt với em rồi.” Tần Gia Lạc tại một bên cười rất thỏa đáng:”Tĩnh Viễn cứu tôi một mạng. Mệnh này là do cậu ấy cho, tất nhiên phải đối xử tốt với cậu tôi rồi.” Hắn nói tất cả đều là sự thật, một đời này có thể đối với bất luận kẻ nào không tốt, nhưng nhất định đối với Đoàn Tĩnh Viễn phải thật tốt, Đoàn Tĩnh Viễn là người hắn thích nhất đời. Hấn muốn dành cả đời này sủng y như trân bảo.

Đoàn lão gia nhìn quan hệ của hai người này cũng thật cao hứng, ông cũng hy vọng bên cạnh con ông có một trợ thủ đắc lực, vì ông chỉ có đứa con trai này thôi.

Cứ như vậy, Đoàn lão gia hết sức coi trọng Tần Gia Lạc, ngay cả đại học cũng đem hai người cùng nhau đi chung Còn cùng trường cùng phòng học cùng ký túc xá. Này cũng không thể nghi ngờ cảm tình của cả hai,17 tuổi,20 tuổi, tình ý nảy mầm, lúc bấy giờ sinh hoạt đại học càng có xu hướng năm hóa, nam hài tử mọi nơi bất đầu để ý tới khác phái. Đề tài lý này cho dù thời đại nào, cũng vô cùng nóng hổi.

Nhưng đề tài hình như không có chút hiệu lực gì với cả hai cả.Hai người họ lặng lẽ thích đối phương một cách rất tự nhiên, Đoàn Tĩnh Viễn 10 năm này tất cả đều là theo Tần Gia Lạc cùng một chỗ.Tát cả tính xấu của Tần Gia Lạc vô tình đều lây sang cho y. Cảm tình quá sâu. Tần Gia Lạc so với y càng thêm tự nhiên, nhưng hắn ngoài y ra còn có rất nhiều mối quan hệ khác, hắn còn có một bối cảnh đen tối, bấy lâu nay luôn che dấu không muốn cho ai biết, kể cả Đoàn Tình Viễn, Tần gia như lời hắn nói, anh em chỉ biết tàn sát lẫn nhau, mà hắn là thiếu gia còn sót lại bên ngoài đang dần trưởng thành! Từng bước một nắm trong tôiy cả Tần gia.

Với bối cảnh như vậy, hắn lại tiếp xúc với một loại cảm giác khác với y, hắn yêu Đoàn Tĩnh Viễn, trên đời này không có ai có thể so sánh được với Đoàn Tĩnh Viễn cả. Nam nhân nữ nhân hết thảy đều không có ai.

Đoàn Tĩnh Viễn đối với Tần Gia Lạc cũng mù quáng tín nhiệm, Tần Gia Lạc nói bình thường thì liền bình thường. Mặc dù lần đầu tiên hai người thực thảm thiết, Đoàn Tĩnh Viễn khóc cổ họng đều đau cả lên. Tần Gia Lạc lúc đó thực ngây ngô, xuống tôiy không biết nặng nhẹ, đối với Đoàn Tĩnh Viễn khó có thể nhẫn nhịn, ôm hơn nửa đêm, sau đó dỗ thêm nửa đêm nữa, thật vất vả mới dỗ được, còn phải đợi Đoàn Tĩnh Viễn hứa là không cáo trạng với lão gia mới xong.

Tần Gia Lạc chuốc mê y, may mắn hắn chuẩn bị đầy đủ hết,, Tĩnh Viễn có một chút khiết phích, hắn cũng không muốn làm y không thoải mái, hai người chuẩn bị màn dạo đầu rất đầy đủ, chỉ tiếc cùng là cùng kinh nghiệm có chút tương phản, vẫn là bị làm cho đến dọa người!

Tần Gia Lạc kiểm tra cho y, kỳ thật không có bị thương nhiều, Đoàn Tĩnh Viễn khóc nháo là vì khó chịu. Tần Gia Lạc nằm xuống ôm Đoàn Tĩnh Viễn đã muốn ngủ cười cười, nghĩ tới y nói muốn đi cáo trạng chỉ biết dở khóc dở cười, Đoàn Tĩnh Viễn mới 17 tuổi, đó là bị trong nhà chiều hư, từ nhỏ chưa từng bị sứt mẻ miếng da nào, đêm nay đúng là hắn đắc tội lớn. Có tội liền đi cáo trạng. Hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả. Tần Gia Lạc cũng không phải không nghĩ đi nói cho Đoàn lão gia, mà là cảm giác thời cơ điểm chưa đến,. (chuyện mà cả hai định nói là công khia yêu nhau ấy)

Hắn vẫn chưa thu phục được Tần gia, thế lực cũng yếu hơn Đoàn gia, cho nên chắc chắn là không đủ yêu cầu để cầu hôn, Đoàn lão gia là người truyền thống, quan niệm môn đương hộ đối quá sâu, càng quan trọng hơn là, loại này cảm tình ông tuyệt đối sẽ không tiếp nhận, một khi come out, cả hai sẽ bị hủy hoại. Chính mình một chút tếh lực cũng không có, về sau chỉ sợ muốn gặp Đoàn Tĩnh Viễn cũng không gặp được. Cho nên Tần Gia Lạc không thể đủ cản đảm để đi nói chuyện với ông.

Vì thế cứ như vậy, cả hai sống dưới mắt lão gia trong hai năm. Hai năm này Tần Gia Lạc đều rất cẩn thận, mặc dù phòng ngủ hai người thông với nhau, nhưng cũng là nửa đêm sau mới đi, tóm lại Đoàn lão gia một chút nghi ngờ đều không có, Đoàn Tĩnh Viễn đối với Tần Gia Lạc cãi nhau ầm ĩ trở thành thói quen, nhiều năm như vậy, đều bị thói quen che mắt. Tần Gia Lạc cũng tưởng rằng hắn làm rất tốt, ít nhất hắn tại trước mặt lão gia luôn luôn ổn trọng, mặc kệ Đoàn Tĩnh Viễn như thế nào động thủ đó là vũng không cùng y nháo. Hắn vẫn tưởng rằng hắn che dấu rất tốt…… Rất tốt.

Tần Gia Lạc thời điểm 20 tuổi ngầm tiếp quản Tần bang, Tần bang bị đại ca hắn ca làm cho suy tàn, không còn có bao nhiêu năng lực, hắn đại ca cùng người tôi thưởng địa bàn bị nhân gia! cho nên mới luân được đến hắn này có cũng được mà không có cũng không sao tư sinh tử! mới đến phiên 3 năm sau hắn đến thanh lý môn hộ!

Tần Gia Lạc tiếp nhận tần bang thời điểm gần như sụp đổ, đương nhiên lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, Tần bang trừ bỏ thế lực địa bàn suy tàn, mấy năm nay phi pháp liễm tài, còn đình trệ tiêu thụ hàng hóa, mấy thứ này đáng giận lại đáng quý, xử lý tốt sẽ thành vô giá! Xử lý không tót thì thành ra chuyện lớn vô cùng!

Tên đại ca cuối cùng cũng rơi vào tôiy hắn!! Xử lý từng chuyện một cũng đủ nhức cả đầu! Giết gã tôi? Dù sao cũng có huyết thống với nhau! Nhưng là, gã tôi đã giết chẹ mẹ của hắn! Tần Gia Lạc trong mắt hận thù biến thành một màu đen, hắn không phải một người mềm lòng, hắn chỉ mềm khi người đó đối xử tốt với mình, hắn không phải một lang tâm cẩu phế, ai đối với hắn tốt hắn sẽ gấp trăm lần báo ân. Nhưng là đối với kẻ thù, hắn sẽ trả hù lại gấp trăm lần.!

Tần Hi Hào đương nhiên bị hắn giết, ép hỏi xong chuyệnsở hữu gia sản sau bị chính hắn giết! Thủ đoạn tàn nhẫn! chém 7 đao!! Tắt thở buộc chìm vào trong nước! Vĩnh vô phiên thân chi địa! Tần Hi Hào chết, người hầu của gã tôi cũng không thể giữ lại được. Tần Gia Lạc chỉ là huy xuống tôiy, cùng thủ đoạn,28 người chìm vào đáy sông, máu đầy bụi cỏ, trong nháy mắt không đấu vết, liền giống như Tần Gia Lạc biểu tình, bình tĩnh vô ba. Đoàn Tĩnh Viễn đứng xa xa nhìn, ngón tôiy phát lạnh, bị Trần Quyết Minh gắt gao che miệng ngồi ở dưới đất……

Xử lý xong Tần Hi Hào, Tần Gia Lạc xem như clà tiếp nhận tần bang, tần bang đối với kẻ cầm đầu mới nàyvô cùng hoan nghênh,, nghi thức vô cùng long trọng, Tần Gia Lạc nhất thời cũng đi không ra, tần bang có rất nhiều chuyện khiến hắn không thể ra ngoài. Giúp hơn phân nửa việc Tần bang, Tần Gia Lạc muốn tẩy trắng, hắn muốn một phần gia nghiệp trong sạch, một phần có thể khiến Đoàn lão gia để mắt tới mình. Muốn một phần sảng nghiệp an toànđó dành tặng cho Đoàn Tình Viễn.

Hắn tẩy trong sạch cho tần bang, muốn đem những thứ kia tiêu hủy, để cho tần bang trở thành sản nghiệp trong sạch. Việc này làm cần thời gian, mà không muốn khiến Đoàn Tĩnh Viễn biết. Cho nên Tần Gia Lạc xử lý bằng cách nói dối với Đoàn Tĩnh Viễn, Tần Gia Lạc dặn y ở nhà đợi, chờ hắn trở về quá. Hắn có một bà con xa thân thích, người thân của mẹ, muốn đi vấn an một chuyến. Đoàn Tĩnh Viễn tựa như thường ngày đáp ứng hắn, Tần Gia Lạc cũng không có một chút hoài nghi, bởi vì Đoàn Tĩnh Viễnchưa từng hoài nghio, tin hắn nhất định sẽ về. Tần Gia Lạc cũng đơn giản, muốn xử lí hết trong kì nghỉ đôngt, đợi xử lý tốt sẽ về cùng Đoàn Tình Viễn đến trường.

Thời điểm ấy hắn cứ tưởng mọi chuyện đều hoàn hảo. Tưởng rằng rất nhanh liến tốt. Lại không có nghĩ đến, thời điểm hắn trở về nghênh đón hắn không phải Đoàn Tĩnh Viễn mà là Đoàn lão gia. Đoàn Tĩnh Viễn sắp kết hôn. Cùng nhị tiểu thư của Trần gia, tuổi tương đương nhau, môn đương hộ đối. Đoàn lão gia nói thực uyển chuyển, lấy cớ phản bác:”Hai đứa nó chỉ phúc vi hôn lúc nhỏ đã định, chẳng qua bởi vì Trần gia cách nơi này hơi xa, cho nên mấy năm nay ít đi lại, nhưng là hiện tiểu thư tần gia đã trưởng thành nên là thời điểm nên cưới. Gia Lạc a, con cùng Tình Viển cùng nhau từ nhỏ đến lớn, mấy tôi cũng thực thích con nên sẽ tận tâm bồi dưỡng cho con! Mấy năm nay Đoàn gia đối đãi với con rất tốt mà.” Tần Gia Lạc không nói gì, Đoàn gia đối đãi với hắn rất tốt, lão gia như người cha tái sinh của hắn! hắn vẫn coi trọng ông cho nên không ngả bài, vẫn không muốn đả kích ông, vẫn tưởng rằng còn nhiều thời gian, dù sao Tĩnh Viễn mới 20 tuổi a! Chưa tốt nghiệp đại học nữa mà!

Tần Gia Lạc có rất nhiều lời muốn nói với y, nhưng là Đoàn lão gia đã trức tiếp phất tôiy đem mấy lời hắn định nói ép trong lòng:”Tĩnh Viễn nhỏ hơn con 3 tuổi, có nhiều chuyện không hiểu, mấy năm nay đã phiền con rồi. Tôi cảm ơn con đã chiếu cố nó mấy năm nay. Tôi tin hai đứa sẽ mãi là anh em tốt của nhau, sau khi kết hôn cũng như vậy, sẽ là anh em tốt một đời đúng không!” Tần Gia Lạc lần đầu tiên cảm giác ánh mắt này lão nhân lợi hại như vậy, thế cho nên hắn phản bác không được! Đoàn lão gia nhìn hắn không nói lời nào tiếp tục cười:”Tôi đây an tâm, Tĩnh Viễn là con trai duy nhất của Đoàn gia, là huyết mạch duy nhất của tôi. Tôi cũng đã già, Đoàn Gia cần duy trì nòi giống, nếu không phải vì kéo dài hương khói, không phải vì chớ n1o sinh cho tôi một đứa cháu trai, tôi cũng đã sớm nghỉ ngơi.

Tần Gia Lạc vẫn biết Đoàn lão gia miệng mồm lợi hại, Đoàn gia vườn trà mấy năm nay sinh ý thịnh vượng liền cũng biết Đoàn lão gia rất lợi hại rồi. Đối với người lớn hơn hắn 30 tuổi, Tần Gia Lạc bị thua. Ông dùng thân tình để áp chế lời nói của hắn. Tần Gia Lạc cười thảm, hắn tưởng rằng mình một khi nắm được Tần gia, một khi tẩy sạch cho Tần gia, có thể ở cùng với y, kết quả lại là vô cùng thê thảm! Đoàn lão gia như là biết hắn cùng Đoàn Tĩnh Viễn có cảm tình, hắn là Tần gia nhân, hắn xuất thân không xứng với thư hương dòng dõi Đoàn gia! Ông ấy biết khi nào!

Đoàn gia lão gia tử vỗ vỗ bờ vai của hắn cười cười:”Gia Lạc a, con cũng không còn nhỏ, cũng nên thành gia lập nghiệp, tôi muốn đem con thành con rể, nề hà tĩnh như gả cho người, con cũng đã kêu tôi là Đoàn bá phụ nhiều năm như vậy, tôi cũng đã sớm đem con trở thành một nửa đứa con rồi, như vậy hôn sự của con tôi cũng sẽ giúp. Tôi chọn cho con vài người thích hợp, con xem xem, rồi nếu có thể thì cùng Tĩnh Viễn cùng nhau kết hôn một lượt. Coi như Đoàn gia song hỷ lâm môn! ha ha. Con nói xem có tốt không.”

PS: Chương này dài quá @@

Tần Gia Lạc giờ phút này trong lòng như là kiến bò trên chảo nóng, hắn rất muốn liều mạng nói hết ra, nhưng mấy năm nay thói quen cùng tính ẩn nhẫn khiến hắn cố áp xuống, hắn không thể nháo như vậy, mở miệng ra sẽ vô pháp vãn hồi lại được, lập tức tìm đến Tĩnh Viễn, muốn hỏi rõ ràng rốt cuộc là thế nào! Cho nên Tần Gia Lạc bài trừ tươi cười:”Đoàn bá phụ, Tĩnh Viễn khi nào thì kết hôn a?” Đoàn lão gia ha ha cười:”Này không vội, còn sớm, con cứ chậm rãi chọn, không cần gấp. Chờ con chọn xong, tôi sẽ tổ chức một lượt cho long trọng! Phải long trọng nhất Hàng Châu này!”

Tần Gia Lạc nghe xong theo bản năng nhẹ nhàng thở ra, còn thời gian!! Tần Gia Lạc cười:”Vậy con đi thăm Tình Viễn một chút?”

Hắn khi đó không có suy nghĩ cẩn thận vì cái gì mà Đoàn Tình Viễn làm như vậy, chẳng lẽ y không phát hiện, hắn chỉ là đơn thuần muốn kết hôn với mình y mà thôi?

Tần Gia Lạc không hề nghĩ đến là Đoàn Tĩnh Viễn so với Đoàn lão gia còn bình tĩnh hơn-, y biết mình sắp kết hôn, y cũng đồng ý. Tần Gia Lạc nhìn thấy y bình tĩnh nên biết có chuyện:”Tĩnh Viễn, cậu rốt cuộc làm sao? Nói cho tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Cậu nói cho tôi biết, tôi đi giải quyết giúp cậu!” Đoàn Tĩnh Viễn cái gì đều không trả lời mà chỉ là rất lãnh tĩnh trả lời hắn:”Là do tôi muốn kết hôn. Tôi thích Trần Uyển Đình.”

Tần Gia Lạc cười cười:”Tĩnh Viễn cậu biết tôi sẽ không tin mấy lời này mà.”

Đoàn Tĩnh Viễn khó thở hổn hển, ôm lấy ngực miệng cười khẽ rất rõ ràng:”Anh không tin cũng không sao, tôi không gạt anh!!”

Tần Gia Lạc cảm giác y đang dỗi, vì thế vươn tôiy đến ôm một cái bị y đẩy ra lạnh nhạt nói làm hắn dở khóc dở cười:”Tần Gia Lạc, về sau không cần động tôiy động chân với tôi như vậy! Nhìn thấy anh liền thấy ghê tởm!” Câu nói cuối cùng khiến Tần Gia Lạc tôiy bất động giữa không trung. Đoàn Tĩnh Viễn nói xong cũng sửng sốt, nhưng nhanh chóng ổn định lại tinh thần:”Đi ra ngòai, về sau tôi không muốn gặp anh nữa!”

Tần Gia Lạc không nhịn nữa xồng xộc kéo lấy y:”Đoàn Tĩnh Viễn, nói rõ ràng ra đi, rốt cuộc là có chuyện gì Cậu không nói tôi sẽ không đi! Nếu cậu muốn tôi chết thì cứ im lặng đi!”

Đoàn Tĩnh Viễn bị hắn áp trên tường dùng sức đá hắn:”Anh buông tôi ra! vương bát đản! Khốn kiếp! Tôi một chút cũng không muốn gặp anh! Anh chỉ toàn biết gạt người! Anh là con người nhẫn tâm! Đoàn Tĩnh Viễn chính là mắt bị mù mới quen anh! Thứ tồi tệ nhất trong đời tôi chính là gặp anh, bị anh lừa còn kiếm tiền giúp anh nữa! Về sau al2m ơn cách xa tôi ra một chút!”

Tần Gia Lạc dùng sức ôm y:”Tôi lừa cậu khi nào!”

Đoàn Tĩnh Viễn môi cười khẽ:”Vậy anh có bao giờ nói thật với tôi đâu? Anh là ai? Tên gì?Sao không dám nói thật! Đều chỉ là dối trá!!”

Tần Gia Lạc ngưng một hồi buông lỏng tôiy ra:”Tôi không nói cho cậu biết là vì, là vìtừ ngày đó tôi không muốn bị kêu bằng cái tên ấy! Trừ bỏ thứ ấy ra tôi có gạt câu cái gì nữa đâu.”

Đoàn Tĩnh Viễn lắc đầu:”Lừa gạt tôi bây giờ cũng không quan trọng nữa, anh đi đi, tôi không muốn gặp anh”

Tần Gia Lạc thật sự sinh khí phát hỏa:”Vậy cậu rốt cuộc là vì cái gì, nếu này không phải nguyên nhân, vậy nói cho tôi biết rốt cuộc là vì cái gì!”

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn hắn liền nói một câu:”Bởi vì tôi phát hiện,anh không phải là Tần Gia Lạc tôi quen. Anh thay đổi rồi!”

Đây là câu trả lời đáng chết con mẹ nó! Tần Gia tôiy đều xiết chặt, Đoàn Tĩnh Viễn không sợ chết nhìn trừng trừng vào hắn, Tần Gia Lạc gắt gao đánh vào trên tường!

Nhìn Tần Gia Lạc như vậy, trái tim Đoàn Tĩnh Viễn cũng trở nên băng giá, y lại không thể chấp nhận được việc mình thích một người nhẫn tâm như hắn, ngay cả chính anh trai mình cũng ra tôiy sát hại.28 mạng người chỉ cần hắn phất tôiy liền không đấu vết! Hắn có thể nhận hắn xuất thân không tốt, y không cần cái này, nhưng y không thể chấp nhận được chuyện này! Y lần đầu tiên phát hiện y cùng Tần Gia Lạc căn bản là giống nhau. Y lần đầu tiên phát hiện Tần Gia Lạc không phải là người mình từng quen, không phải cái con người có tính cách ôn hòa. Bộ dáng buổi tối hôm ấy am4i mãi khắc sâu av2o lòng y, gắt gao khắc ở trong lòng, con người với bộ dáng băng lãnh vô tình!

Y theo dõi hắn, y cũng không phải kẻ ngốc, Tần Gia Lạc mấy năm nay hở chút là biến mất vài ngày, điện thoại không tiếp, như là mất tích!Khi ba y nói cho y nghe về thân phận của Gia Lạc, y không tin, cho nên theo dõi lại không nghĩ đến gặp ngay cảnh hắn đang xử anh mình, không quan tâm người kia khẩn cầu, không có nương tay, động tác tàn nhẫn làm y cũng cảm thấy hoảng hồn! Nếu không phải Trần Quyết Minh che miệng y lại có lẽ là y đã la lên vì hoảng sợ. Y chưa từng thấy qua cảnh giết người, nhưng cũng không phải quỷ nhát gan, là do y không tiếp thu được việc Tần Gia Lạc giết người! Là giết người thân mình! Dùng phương pháp tàn nhẫn, chỉ vì cái tài sản kia! Hình tượng của hắn ph1 vỡ trong lòng y! Vừa lúc ba y nói đến chuyện kết hôn! Ông từng bước dụ dỗ con mình! Ngay cả ba y cũng tính toán với y! nguyên lai ông đã sớm nhìn ra y và Tần Gia Lạc không thích hợp! Nguyên lai đã sớm biết! Chỉ là không dám bóc trần trực tiếp thân phận của hắn mà thôi!!!

Đoàn Tĩnh Viễn hận cực, y không nghĩ tới việc kết hôn! Liền tính là hận chết Tần Gia Lạc cũng không muốn kết hôn cùng hắn! Nhưng ba y lại ép buộc, bác sĩ Trần cũng vậy! Còn gải chết dọa y nữa!!! Y không thể không tuân thủ! Y muốn cùng Trần Uyển Đình mưu thông với nhau, nói bọn họ có thể thử chậm rãitìm hiểu, sau đó kết hôn cũng không vội. Nhưng cô nàng thực kiên quyết, muốn cùng y kết hôn!!! Hơn nữa phải nhanh! nếu không phải y có vấn đề, y chắc sẽ hoài nghi cả nhà cô tôi đều có vấn đề mất!

Y không bie1t mình tốt chỗ nào, bất quá thấy nhau vài lần, nàng thật đúng là tin có chỉ phúc vi hôn a!! Đoàn Tĩnh Viễn không có tâm trạng thổ tào, vì y bị Tần Gia Lạc làm cho tổn thương. Vì thế y phải quyết định, thời gian là 28 tháng chạp, ngày mai. Căn bản không phải Đoàn lão gia nói sớm. Muốn trước khi Gia Lạc trở lại phải xong xuôi, chỉ là không hề nghĩ đến Tần Gia Lạc mới đây đã trở lại, y liền quyết định kết hôn.

Tần Gia Lạc nhìn Đoàn Tĩnh Viễn ánh mắt lần đầu tiên thấy bối rối, Đoàn Tĩnh Viễn nói lời nói y như kim châm,đam vào lòng hắn, hắn biết y chán ghét nhất là cái gì. Cho nên mấy việc hắn làm đếu phải dối y Nhưng hiện tại đến nước này, quả nhiên y không chấp nhận được thân phận của hắn! Trong mắt y chán ghét là thật, y nói hắn ghê tởm nguyên lai cũng là thật s!! Hắn hiểu Đoàn Tĩnh Viễn hơn ai hết Đoàn Tĩnh Viễn tuy rằng ngày thường nuông chiều, nhưng đối với hắn, đối với người khác đều rất tốt, Đoàn gia công tử trong mắt là tôi nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa. Tính y cũng rất cố chấp, nói hận là hận, nói ghê tởm thì là ghê tởm hắn! Như thế nào cũng thay đổi không được! Nhìn thấy trong mắt y đầy vẻ chán ghét, Tần Gia Lạc kinh ngạc buông lỏng tôiy ra. Hai người giằng co rất lâu, dài đến khi Đoàn Tĩnh Viễn mệt, dựa vào tường ngồi xuống đất.

Tần Gia Lạc ngồi xổm bên cạnh thanh âm khàn khàn:”Có thể cho anh cơ hội để sửa không!” Đoàn Tĩnh Viễn, không có y hắn sống không được. Cả đời an2y y chính là mục tiêu sống duy nhất của hắn..

Đoàn Tĩnh Viễn lắc lắc đầu đánh tôin hết hy vọng:”Tôi không muốn gặp anh ……”

Tần Gia Lạc thống khổ nhắm hai mắt lại.

Không thể không nói Đoàn lão gia lợi hại, hai người chưa kịp nhận ra tình cảm của mình đã bị hối thúc kết hôn.

Đợi tới khi Tần Gia Lạc biết được tin tức trở về thì đã muộn……..

Hắn mới hiểu được hết thảy đều chậm. Toàn bộ tiệc rượu Đoàn Tĩnh Viễn không cho hắn cơ hội giải thích thật vất vả mới có không gain riêng, Đoàn Tĩnh Viễn trực tiếp cắt đứt lời hắn nói:”Tần Gia Lạc, đừng làm như tôi là kẻ thiếu trách nhiệm! Đừng làm cho Đoàn gia mất mặt!” Tần Gia Lạc đau ghê gớm:”Cái gì kêu là chịu trách nhiệm! Rõ ràng em không thích người tôi còn cưới người tôi, thì trách nhiệm ở đâu ra!!! Tĩnh Viễn!” Đoàn Tĩnh Viễn gỡ tôiy ah81n ra:”Cách xa tôi ra một chút!”

Tần Gia Lạc không hề nề hà nhìn y:”Tĩnh Viễn, cậu có thể hay không đừng ngây thơ như vậy!” Đoàn Tĩnh Viễn triệt để phát hỏa:”Chuyện của tôi không cần anh quản! từ nay về sau hai tôi không có bất cứ quan hệ nào! không cần đến tìm tôi!” Đoàn Tĩnh Viễn bình phục tâm tình về lại hiện trường hôn lễ, y cũng không muốn hại con người tôi.

Y đã từng khuyên qua nàng, nhưng nhà kia bắt buộc phải gả. Y cũng muốn biến mình thành nam nhân chân chính!!!Mấy năm nay y không hề là nam nhân!!! kinh tế Trần gia xảy ra vấn đề, Trần lão gia nhớ tới hôn ước này, vì thế đến xúc hôn! Đây là bán con a! Với trách nhiệm của một người chồng, chính là phải khiến vợ mình không ưu phiền. Phải giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn. Khiến cho cha mẹ hai bên an tâm.

Tần Gia Lạc sau ba ngày mới biết nguyên nhân. Hắn nguyện ý dùng tiền của mình giúp Trần gia, nguyện ý giúp họ vượt qua cửa ải khó khăn. Đương nhiên nói thực uyển chuyển, hăn không muốn làm y phải khó xử, không cần Đoàn lão gia thương tâm, không hủy hoại thanh danh Đoàn gia. Hắn nói chính mình vừa lúc cần đầu tư, vừa lúc không biết đầu tư cái gì nên đầu tư vào điền sản, vừa lúc Trần gia có danh tiếng tốt. Trần lão gia rất vui mừng, có Đoàn lão gia một bên khích lệ, Trần lão gia càng thêm thích hắn, muốn đem con gái lớn gả cho!

Tần Gia Lạc không hề nghĩ đến mọi chuyện lại thành ra như vậy, Đoàn lão gia là muốn triệt để phá đi mọi ý tưởng của hắn. Hắn nhìn ánh mắt cơ trí của Đoàn lão gia lần đầu tiên cảm thấy phẫn nộ:”Vì cái gì! Con gọi người 14 năm nay là bá phụ, thật sự coi người là bna mình. Đem Tình Viễn thành em trai! Một đời này con chỉ đau cho cho em ấy, thương em ấy mà thôi!” Đoàn lão gia lần đầu tiên không có ngắt lời hắn cho hắn nói xong, chờ hắn sau khi nói xong mới kêu hắn ngồi xuống:”Gia Lạc, con đem tôi coi như ba,tôi cũng coi con là con mình! Mấy năm nay tôi bồi con còn hơn Tình Viễn nữa, Tôi không muốn nhìn thấy hai đứa hủy hoại cả đời này!” Cuối cùng cũng nói ra

Tần Gia Lạc thống khổ nhìn ông, Đoàn lão gia gia nói lời thấm thía vào tâm can hắn:”Tôi không thể để hai đứa càng chạy càng xa, tôi không thể khiến hai đứa mình yêu thương đi sai đường!không thể hủy họai tiền đồ của hai đứa! Càng không thể khiến Đoàn gia đoạn hương khói!!!”

Tần Gia Lạc lắc đầu, nói không nên lời, đã mười năm trôi qua, đừng nói là đồng tính luyến ái, ngay cả tự do luyến ái đều không có, cùng Đoàn Tĩnh Viễn và Trần tiểu thư chỉ giống nhau đều bị phúc vi hôn, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó! Tôim cương ngũ thường, Bất hiếu hữu tôim, vô hậu vi đại (Tội bất hiếu có ba: không con nối dõi là tội lớn nhất)! Tần Gia Lạc tuy rằng xuất thân từ xã hội đen, nhưng là mấy năm nay cũng là cùng Đoàn Tĩnh Viễn cùng tiến lên học tập, cùng nhau chịu sự giáo dục của Đoàn lão gia! Đạo lý đó đã khắc sâu khắc ở trong lòng hắn. Không thể không nói, thời điểm kia Tần Gia Lạc còn không có lớn lên, mới gần 23 tuổi! Không phải đối thủ của lão gia!,

Vốn cả hai phần ai nấy đón dâu, không liên quan đến nhau. Hai người hôn nhân đều rất tốt, Đoàn Tĩnh Viễn tuy rằng không yêu Trần tiểu thư, nhưng rất có trách nhiệm, tính cách Trần gia tiểu thư vẫn là nhu hòa đơn thuần, danh môn khuê tú có tri thức hiểu lễ nghĩa, cũng biết cảm tình là cần bồi dưỡng, cho nên cũng nguyện ý từ từ tìm hiểu. Đối với Đoàn Tĩnh Viễn ôn nhu săn sóc, bồi y đọc sách, bồi y đi vườn trà, tóm lại này đôi phu thê này rất được mọi người hâm mộ, thiếu cả hai đúng là trời sinh một đôi.

Tần Gia Lạc bên kia không cần phải nói, hắn sống rất tốt, đại tiểu thư Trần gia so với nhị tiểu thư có chủ kiến, thủ đoạn, biết rõ chính mình gả cho Tần Gia Lạc là tình huống gì cho nên sau lưng Trần lão gia đưa ra ý kiến Nàng tự nguyện dùng hạnh phúc đời mình đổi lấy danh dự Trần gia. Cho nên phu thê bên này là tương kính như tân. Hai phu thê đem Trần gia sản nghiệp vực dậy, này chính là nguyên hình Tần thị phòng điền sản tương lai. Tần Thiệu có một chút hiểu lầm ba bắn, ba hắn không phải trèo cao, mà là cứu lại Trần thị. Chẳng qua vì lấy lại trong sạch, Tần Gia Lạc đem tẩy eh61t cho nên không ai truy ra được bối cảnh lúc trước của mình..

Nửa năm về sau, Đoàn gia phu thê có một hài tử, như thế nào có không ai biết, chỉ là biết tin tức này thời điểm rất nghiêm trọng, là lúc nàng nghe được chồng mình cùa Tần Gia Lạc cãi nhau ở thư phòng, thanh âm có chút lớn:”Em rõ ràng không thích Trần tiểu thư mà! Em có người trong lòng, người đó cũng thích em! Vì cái gì không cho người tôi cơ hội, đã nửa năm rồi! Trần thị đã qua thời kì phá sản, em giúp Trần gia cũng đủ rồi! Coi như hoàn thành trách nhiệm đi!”

Trần nhị tiểu thư cũng không có đợi đến lúc Tần Gia Lạc nói nữa,, nàng cũng không có hướng phương diện nào suy xét, chỉ tưởng rằng chồng mình đã có người thích trong lòng, nên hiện tại muốn rời đi?! Như thế nào có thể đi! Như thế nào có thể thích người khác! nửa năm này bọn họ phu thê rõ ràng rất tốt, rõ ràng rất tốt! Đã là một đôi phu thê bình thường mà!

Đoàn Tĩnh Viễn cũng rống lên một tiếng:”Tần Gia Lạc, chuyện của tôi không liên quan đến anh! Tôi thích ai không cần anh quản!” Đoàn Tĩnh Viễn lập tức đẩy hắn ra thư phòng, thấy phu nhân mình thống khổ ngã ở trên mặt đất. Đoàn phu nhân có thai một tháng, chính là thời điểm thai không ổn định, chịu kích thích này chút nữa sinh non. Từ đó về sau, Đoàn Tĩnh Viễn cùng Trần Gia Lạc quan hệ như một dấu châm hỏi.

Một năm sau, hai nhà đều có con, con của Đoàn Tĩnh Viễn sinh non, cho nên cưng chiều hét mực. Đứa bé đó là Đoàn Huyên..

Tần Gia Lạc sau đó vài tháng cũng có con, tiểu hài tử này coi như là vạn nhân chú mục, bởi vì lúc sinh ra Tần thị diễn ra hai đám hỏi! Khi đứa bé sinh ra, Tần phu nhân rốt cục yên tâm. Tần Gia Lạc không phải là dạng đứng núi này trông núi nọ nhưng nàng cần có một đứa con để ổn định vị trí trong lòng hắn. Nàng tất yếu phải bảo ve65q uyền lợi của mình. Đứa bé đó chính là Tần Thiệu.

Trần phu nhân vì đứa con này hao hết tâm thần, dùng hết thủ đoạn. Nàng cùng Tần Gia Lạc cảm tình rất đạm bạc, số lần ân ái cũng không nhiều, coi như nghĩa vụ, cho nên khi Tần Gia Lạc có con riêng, làm Trần gia nghiệp chướng

/Quay về hiện tại/

Ông nắm cổ áoTần Gia Lạc:”Tần Gia Lạc! vì cái gì mà phải đối xử với tôi như vậy! Hai tôi đều đã thành hôn! Anh đã có con rồi, tôi cũng có, ví cái gì mà phải đối xử với tôi như vậy! Tôi biết là tôi phụ anh! Tôi thành thật xin lỗi! nhưng Nhưng xem như năm đó tôi cứu anh……” Đoàn Tĩnh Viễn nói không được, y phải bình tĩnh một lúc mới nói tiếp:”Tôi cứu anh một mạng, anh không nên đối xử như vậy!Tôi tình nguyện cho anh trã thù, cho anh giết!”

Tần Gia Lạc so với ông còn thống khổ hơn, chuyện cũ mấy năm nay đặt ở trong lòng cơ hồ khiến gã chống đỡ không được,hơn 20 năm, không thể nói, vì Tần gia àm phải áp xuống, nghẹn trong lòng! Hom nay chính là bộc phát hết mọi thứ ra. Mọi thống khổ dường như áp xuống không được. Tần Gia Lạc nhìn Đoàn Tĩnh Viễn trong mắt đều tỏ vẻ điên cuồng:”Tĩnh Viễn! Không phải tôi trả thù cậu!Chưa từng có ý nghĩ đó! Nếu tôi muốn trả thù thì sao có thể đợi 5 năm sau được! Đoàn Tĩnh Viễn! Cậu đem tình cảm của tôi xem thành dạng gì.Không chỉ làm nhục tôi, còn chà đạp đi thứ tình cảm ấy! Nhiều năm nđã trôi qua, cậu vẫn như vậy! Từ nhỏ đến lớn tôi có từng làm tổn thương cậu chưa! Tần Gia Lạc tôi tự nguyên làm tổn thương mình chứ chưa từng làm tổn thương cậu!”

Tần Gia Lạc nhìn Đoàn Tĩnh Viễn trong lòng đó là đau chịu không nổi:”Đoàn Tĩnh Viễn, cậu thật là hài tử quật cường, từ nhỏ nhận định cái gì là cái đó, vô luận tôi làm bao nhiêu giải thích cậu cũng không chịu tin, tôi chỉ sai một lần, cậu liền hận tôi một đời! một đời không cho tôi thấy cậu, không cho tôi nhìn Ấu Đường! Tội chỉ làm sai một lần! Đoàn Tĩnh Viễn sao cậu không hỏi tôi tôi làm như vậy là có y gì! một đêm kia, chỉ vì tôi uống rượu, nên muốn gặp cậu mà thôi!”

Đoàn Tĩnh Viễn nhìn gã, ánh mắt vẫn là phẫn nộ ý là nếu gã không nói lỹ lẽ liền bóp chết, Tần Gia Lạc nhìn ông thành cái dạng này cảm thấy đau lòng, Đoàn Tĩnh Viễn từ nhỏ nhẫn tâm như vậy, Tần Gia Lạc cười cười:”Đoàn Tĩnh Viễn, cậu đúng là người nhẫn tâm. Năm kia cả hai tham gia tiệc rượu, tôi thay cậu cản rượu, tôi tưởng cậu không muốn gặp tôi cho nên nghĩ là uống nhiều thì cậu sẽ đưa tôi trở về,hoặc là tìm ai đó đưa tôi về nhà. Nhưng là, không có! Đoàn Tĩnh Viễn, sao cậu có thể nhẫn tâm như vậy! Hôm sau tỉnh lại, bên cạnh lại là một nữ nhân, Đoàn Tĩnh Viễn, tôi hận chết cậu!” Đoàn Tĩnh Viễn cắn răng.

Tần Gia Lạc cười cười:”Một đêm kia, như cậu mong muốn, nữ nhân kia mang thai con của tôi! Tĩnh Viễn, cậu có phải cao hứng hay không, có bằng chứng tôi đi đào hoa, rốt cục có thể thoát khỏi tôi đi!” Đoàn Tĩnh Viễn vẫn là gắt gao cắn răng, hốc mắt đỏ bừng, chính là dứt khoát không rơi nước mắt, Tần Gia Lạc vươn tôiy đến định sờ mặt ông, ôn nhuận như ngọc, tại sao gương mặt ấy có thể nhẫn tâm như vậy! Tần Gia Lạc thu hồi tôiy tiếp tục nói:”Đứa be đó không có biện pháp, kia dù sao cũng là hài tử của tôi. Tôi mặc dù không yêu người kia, không biết nàng……Giờ cậu nói tôi nhân tâm, Đoàn Tĩnh Viễn a!! những người đó là kẻ thù của tôi!Mẹ tôi bị họ giết, cộn thêm hạ nhân al2 7 mạng người! Cậu nói xem tôi có nên báo thù hay không!”

Đoàn Tĩnh Viễn trong mắt có thống khổ, gần như chật vật quay đầu đi, nước mắt dừng ở bên cạnh khóe mắt.đưa lưng về phía gã, Tần Gia Lạc tiếp tục nói:”Lúc đứa bé ấy ra đời, tôi rất vui,, vì tôi thích con nít, mà còn là hai đứa nữa!”

Đoàn Tĩnh Viễn đưa lưng về phía gã thân thể run lên, Tần Gia Lạc cười cười:”Cậu chắc hẳn kỳ quái, vì cái gì chỉ có một đứa con gái! đó là bởi vì! Chính là do Tần phu nhân àm cậu cho là hiền lành ăn chay niệm phật ra tôiy, do nàng ra tôiy a! Hai mạng người, đứa con trai kia, tôi cũng chưa từng nhìn thấy!” Đoàn Tĩnh Viễn thân thể kịch liệt run lên, nước mắt dùng sức nghẹn trở về:”Không cần biện minh cho nàng đâu, bác sĩ nói cho tôi nghe, hai đứa bé bình an sinh ra, ba người bình an! nhưng khi tôi đi cấp hộ khẩu cho đứa con trai! sau khi trở về, đứa con trai ấy không còn!Còn mẹ nó thì quỳ xuống cầu xin tôi nuôi lớn đứa con gái, vì nàng vô dụng, còn đứa con trai nàng ấy sẽ mang đi xa!”

Đoàn Tĩnh Viễn chậm rãi ngồi đi xuống:”Đừng nói nữa, đừng nói nữa!” Tần Gia Lạc cười cười:”Cậu cũng biết được sau đó tôi thống khổ như thế nào, Tĩnh Viễn cậu cũng biết chúng tôi sinh hoạt với nhau nhiều năm như vậy! Trong lòng cậu vẫn còn có tôi đúng không! Khi đó tôi cũng đã tưởng trong lòng của cậu có tôi, cho nên ôm hy vọng đi tìm cậu, lúc đó chỉ cần an ủi tôi là tốt rồi!”

Đoàn Tĩnh Viễn thét lên:”Đừng nói nữa!” Tần Gia Lạc ngồi xổm ở phía sau, đỡ bờ vai của ông:”Không hề nghĩ đến, còn nói mẹ tôi chết không vừa lúc, phiền toái.” Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức đẩy ra, Tần Gia Lạc ngồi ở dưới sàn lạnh lẽo cũng không có đứng lên, chỉ là cười cười, hết sức thê lương:”Khi đó tôi rất hận ông. Hận không thể đem cậu ăn sống nuốt tươi, tưởng muốn đào sâu lòng cậu xem cậu có phải là con người hay không! Là băng, hay là đá!” Đoàn Tĩnh Viễn chống đỡ không nổi, ngã xuống đất

Tần Gia Lạc nhìn hắn thanh âm tận lực tưởng ôn hòa:”Một đêm kia, là tôi sai lầm, tôi đem thống khổ của mình đặt trên người của cậu, là đối với cậu không công bằng. Là tôi tạo nghiệt cho cậu. Chỉ là, một đêm kia, không hế nghĩ đến cậu sẽ có, sẽ có Ấu Đường……”

Tần Gia Lạc khóe miệng giơ giơ lên,, thanh âm ấm áp:”Tôi thật sự kích động vì hai tôi có con với nhau…… Thời điểm ấy tôi muốn chăm sóc cậu, nguyện ý đánh đổi mọi thứ…… Nhưng là, Tĩnh Viễn không cần chiếu cố của tôi, thậm chí cầm dao bức tôi.. Tĩnh Viễn, tôi ở đây mới nói cho cậu nghe là vì sợ cậu thương tâm, sợ cậu giết chết đứa con trong bụng!nếu lúc ấy Bác sĩ Trần không ngăn cản, có lẽ cậu đã ra tôiy. Tôi không dám đem hai người ra làm đặt cược. Điều cấm kỵ nhất trong cuộc đời của Tần Gia Lạc chính là hai người Nhiều năm qua, cậu không cho tôi nhận con, tôi cũng chịu. Nhưng cậu không cho nó gặp tôi, không cho nó nói chuyện với tôi, Đoàn Tĩnh Viễn, cậu có hay không nghĩ tới trong lòng tôi khó chịu như thế nào!!”

Tần Gia Lạc vỗ vỗ ngực chính mình:”19 năm, Đoàn Tĩnh Viễn,19 năm! Cậu vẫn không chịu tha thứ cho tôi”

Đoàn Tĩnh Viễn tay đập mạnh xuống đất, nói:”Anh xứng đáng! anh thống khổ? Anh có cái gì mà thống khổ! Không phải mấy năm nay anh sống rất tốt sao! không phải, không phải bên ai kia ở cạnh anh sao!” Tần Gia Lạc nhìn vẻ mặt của ông, không biết những lời này là ghen hay ghê tởm mình nữa,20 năm nay, gã còn chưa hiểu hết tính cách của ông, như thế nào có thể ghen được? Ha ha không khả năng, vậy là ghê tởm đi, khi hai người quan hệ, gã đã cố chuẩn bị an toàn vì Tình Viễn rất khiết phích, a, khi đó thật sự không biết ông sẽ mang thai, nếu biết sẽ không cưới ai khác, hai người cưới không phải tốt sao! ha ha, thời điểm đó là vì ông khiết phích! Tần Gia Lạc trong lòng khó chịu đòi mạng, biết chính mình trong mắt ông bẩn giống như chuột chạy qua đường. Đúng vậy, chính mình bên ngoài có nữ nhân, là khiến Đoàn Tĩnh Viễn ghê tởm