Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 40



Vì Tần Thiệu và Triệu Bằng Huyên thân thể không được khỏe, cho nên chuyến đi này cũng không có trèo lên ngọn núi cao, bọn họ làm tiệc chia tay Diêu Chấn Vũ cũng hảo trở về nhà, không có cách khác, vì ở cao nguyên không có chút rượu đỏ nào. Sau một tuần 4 người từ Tây Tạng trở về.

Tần Thiệu đến nhà Hàn Dũ đầu tiên. Hắn đem hành lý đặt ở trong nhà Hàn Dũ, không có về nhà, vì ngay từ đầu cũng không có ý định về nhà. Hàn Dũ nhìn hắn bao lớn bao nhỏ trở về cười:”Không sai, lần này dĩ nhiên về đây trược, có phải là cho đằng này tùy ý chọn không?”

Tần Thiệu cười:”Chọn đi, tùy ý chọn.”

Hàn Dũ cầm trong tay chuyển kinh đồng cười:”Này bao nhiêu tiền một cái? Chân bạc? Vẫn là mạ bạc?”

Tần Thiệu tay cầm túi nói:”Không phải đều giống nhau sao? Dù sao cũng là mười đồng tiền.” Hàn Dũ cười nhạo:”Trách không được hào phóng như vậy. Thế nào, đi có vất vả không?” Hàn Dũ nhìn nhìn đánh giá một phen:”Cao nguyên phản ứng quả nhiên là khổ cực a. Mấy ngày nay không thấy quả nhiên bộ dáng cũng thay đổi.” Tần Thiệu sửa sang lại đồ đạc cười:”Hảo, tôi đi nhìn xem Đoàn Tình. Ân, buổi tối đem em ấy trở về, ngày mai vừa lúc lên lớp.”

Hàn Dũ cười:”Mau đi đi. Đừng quên lễ vật a!Đừng có đưa cho người ta mười đồng tiền ba cái!” Tần Thiệu cười cười:”Yên tâm đi, cái này là một vạn đồng tiền hai cái.” Hàn Dũ không bằng lòng:”Đến, cho tôi xem xem, có cái gì không giống với a.” Hàn Dũ cầm hai cái chuyển kinh đồng so đo:”Này không phải đều giống nhau sao? Không phải đều là độ tầng bạc sao?” Tần Thiệu cười cười, tuy nhìn là giống nhau, bất quá khác ở Huyền Cơ. Hàn Dũ cắt lời:”Mau đi đi, vẫn nhìn thấy húng giống nhau” Tần Thiệu gật đầu:”Ừ” Nhìn hắn gầy yếu lợi hại Hàn Dũ chỉ khuyên:”Hảo, Diệp Lâm, hay cậu nghỉ ngơi chút đi?”

Tần Thiệu lắc lắc đầu:”Không sao, tắm chút là được rồi.” Hàn Dũ khuyên không được, đành phải thở dài.

Tần Thiệu đem thay quần áo rồi đi đến Đoàn gia, hôm nay vừa lúc cuối tuần, hai anh em đều ở nhà. Tần Thiệu vào thấy hai người đang ngồi trên ghế, có cả phu nhân và Đoàn Tình Viễn, Tần Thiệu nhìn quanh phòng khách một vòng, thấy được Đoàn Tình, Đoàn Tình hình như gầy đi, không,mặc quần áo rất lớn, áo somi trắng rộng thùng thình lộ ra thân hình mỏng. Tần Thiệu theo bản năng từ trên mặt chuyển qua nhìn xuống bụng. Vì quầo áo rộng thùng thình nên nhìn không có biến hóa gì lớn. Cậu đang đàn dương cầm,, âm nhạc thanh âm phát ra bùm bùm, phi thường có sức sống. Tần Thiệu nghe thấy cậu đàn bài [ vận mệnh hòa âm ]. Đoàn Tĩnh Viễn cùng Đoàn Huyên chơi cờ vây, bộ dạng đang thua, tâm tình phiền não khi kêu con mình:”Ấu Đường đổi bài đi! Con đàn cùng với tiếng khua chiêng múa trống y nhau” Đoàn Huyên nở nụ cười bảo:”Ấu Đường, đổi sang bài nào thôi miên ấy.” Vì thế Đoàn Tình không kiên nhẫn đổi bài:”Các người yêu cầu thật cao!” Lời tuy nói như vậy, nhưng vẫn đổi bài. Tần Thiệu nghe thanh âm không kiên nhẫn của cậu bất giácmỉm cười, nhìn thấy Tần Thiệu đang kinh ngạc đứng, quản gia không thể không nhắc nhở:”Lão gia phu nhân, Tần thiếu gia đến đây.” Đoàn Tình phản xạ ngẩng đầu nhìn hắn liếc mắt một cái, nhìn thấy hắn vẫn còn sống, vì thế lại cúi đầu. Tay tiếp tục đánh, lần này là bài [ trí Alice ] thật sự là thành khua chiêng gõ trống! Tần Thiệu cúi đầu nở nụ cười. Đoàn Huyên buông quân cờ nhìn hắn cười:”Cậu trở lại a?” Quân cờ rơi xuống, Đoàn Tĩnh Viễn là triệt để thua, vừa lúc tiếp Tần Thiệu đến nên kết thúc việc chơi cờ:”Diệp Lâm trở lại a.”

Tần Thiệu cười đi lên phía trước:”Ân,con mới về.” Đoàn phu nhân đứng lên đánh giá hắn:”Diệp Lâm, con đây là đi đâu nào, Lhasa là nơi nào, mới vó một tuần sao gầy như vậy!” Tần Thiệu nở nụ cười:”Dì, chỗ đó rất tốt, chẳng qua con không quen ăn ở đấy, vẫn là muốn ăn cơm dì làm, cho nên mới gấp trở về. Một tuần muốn nhanh đói chết, dì làm mấy món ngon bồi bổ cho con đi a.” Nói mấy câu liền làm cho Đoàn phu nhân cao hứng, lôi kéo cánh tay nhìn trái nhìn phải đau lòng:”Giữa trưa ở đây ăn cơm đi, ta làm mấy món ngon cho.” Tần Thiệu cười:”Cám ơn dì, con sẵn tiện mua quà cho mọi người. Ân, bên kia đặc sản rất nhiều. Con cũng không biết dì thích cái gì, vì thế mỗi thứ mua một ít. Qua đây xem đi.”

Đoàn phu nhân nhìn quản gia mang bao lớn bao nhỏ nên mắng mỏ một phen:”Đứa nhỏ này, chính mình không chiếu cho tốt, còn mang mấy thứ nặng vậy đến đây” Tần Thiệu đứng thẳng tắp bất động, cho bà tự do cằn nhằn, Đoàn phu nhân là thật thích hắn, hắn đối với Đoàn phu nhân thời điểm cũng hiểu được ân cần, nhiều năm như vậy thân tình tổng là gạt bỏ không được.

Đoàn Huyên đã đi tới:”Tớ đến xem cậu mang gì đến.” Đoàn Tình ngồi bất động ở đàn dương cầm, lễ vật, phỏng chừng cũng không phải cho cậu, cho dù có hắn một phần, cũng sẽ mang hết cho Đoàn Huyên. Cho nên Đoàn Tình không chút sứt mẻ ngồi, cũng không thèm nhìn. Đoàn Tĩnh Viễn ngược nhìn cậu rồi ra lệnh:”Diệp Lâm, trước ngồi xuống uống trà. Ấu Đường cũng lại đây.”

Tần Thiệu đem lễ vật ra:”Dượng, này hai hạp đông trùng hạ thảo là cho người.” Đoàn Tĩnh Viễn cười cười nhận lấy:”Lần này đi Lhasa có thu hoạch” Tần Thiệu ngồi vào bên cạnh ông:”Ân, Lhasa bên kia so bên này cường tráng hơn nhiều, Giang Nam nhu hòa, ngược lại là thích nơi nào, phong thổ đều để người cảm giác kính nể.” Đoàn Tĩnh Viễn gật đầu:”Đúng vậy, phong thổ là hoàn toàn không đồng dạng như vậy, trước kia ta cũng đặc biệt thích vào Nam ra Bắc, thích phong thổ dân tộc thiểu số. Các dân tộc có nhiều điểm đặc sắc, người trẻ tuổi nên đi nhiều học hỏi. Đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường sao!” Tần Thiệu cười:”Dượng nói đúng. Nhân dân ở đó cũng thích uống trà, cho nên con mua vài loại, dượng uống.Có thể chế biến thức ăn ra vài loại trà.”

Đoàn Tĩnh Viễn gật đầu:”Ân, Tạng trà giúp tăng thêm gia vị. Sau đó chế tạo ra bơ trà,, trà xanh các loại tốt cho thân thể. Tạng trà còn có một ưu điểm, đó chính là gia vị muối. Có “Trà vô muối, thủy bình thường”.Đoàn Tĩnh Viễn nói đến trà đến liền trật tự rõ ràng, tri thức uyên bác, thao thao bất tuyệt:”Trà xanh chính là loại bình thường nhất, thêm một chút muối có thể. Pha trà khi còn có thể gia nhập thảo quả, khương phiến, hoa tiêu đẳng cùng nhau ngao nấu, loại này trà nấu đi ra có trị liệu cảm mạo đau đầu công hiệu.”

Tần Thiệu liên tục gật đầu:”Đối, vẫn là dượng biết nhiều.”

Đoàn Tình ngồi ở đối diệnĐoàn Tĩnh Viễn, không dễ rời đi, Tần Thiệu liền nhìn cậu góc cạnh rõ ràng khóe miệng xệch xuống, biểu tình tỏ vẻ khinh thường, Tần Thiệu theo bản năng nở nụ cười.

Đoàn Tĩnh Viễn đến đây hứng thú, cầm trong tay gói dạng lá trà tiếp tục giới thiệu:”Ấu Đường, lại đây ngồi gần, ba nói cho con về mấy lá trà.” Đoàn Tình không vui ngồi xuống bên cạnh, Đoàn Tĩnh Viễn vỗ vỗ tay cậu:”Đem điều khiển từ xa buông ra đi, ở đâu ra cái tật xấu này. Nên chọn đúng kênh mà xem, đừng tuỳ tiện đổi nữa.” Đoàn Tình hừ một tiếng dựa vào ông, hai cha con từ lần trước hoa viên đã giải khai khúc mắc nên quan hệ tốt lên rất nhiều, Đoàn Tình dán lên người ông tiếp tục đã nghĩ làm nũng.

Bất quá hôm nay có mặt Tần Thiệu, Đoàn Tình hừ lạnh một tiếng. Tần Thiệu vẫn là nhìn cậu cười, bên kia Đoàn Huyên cũng lại đây ngồi, Tần Thiệu cười:”Lễ vật có rất nhiều, đợi lát nữa dọn dẹp lại chút sẽ gửimột người một phần.”

Đoàn Tĩnh Viễn thấy đông đủ tiếp tục giảng về trà kinh, lúc ông nói xong, quản gia cũng đem lễ vật đều dọn dẹp, sửa sang chỉn chu,, lão gia phu nhân, hai thiếu gia. Đó là một thói quen, hai thiếu gia, chỉ cần là có thể bình đẳng, hắn sẽ đưa hai phần giống nhau, nay nếu Tần thiếu gia chính mình đều nói một người một phần, kia liền càng tốt nói, một người một phần, hắn làm người cũng tốt đi. Tiểu thiếu gia tính tình thực quật, đó là dễ sinh khí, khi sinh khí không cần biết lí lẽ

Đoàn phu nhân nhìn nhìn thời gian rồi đi phân phó phòng bếp chuẩn bị cơm, quản gia liền đem lễ vật đi lên lầu. Tần Thiệu giới thiệu:”Hai goí này là Đường Tạp.” Đoàn Huyên gật đầu cười:”Ân, phần lễ vật này không tệ ” Đoàn Huyên mở ra một gói đó ra trong đó một bức, làm bằng gấm vóc, khoảng 80cm, cao khoảng 20cm, quản gia nhìn quá dài giúp y mở ra, đây là một bức lấy Tạng Phật giáo chủ đề đại hình quyển trục hội họa, đường cong phức tạp, sắc thái phong phú, đậm tôn giáo đặc sắc, sắc thái hành hương, rộng lớn mạnh mẽ. Đoàn Huyên thanh âm đều có chút kích động, giới thiệu đạo lý rõ ràng:”Đường Tạp vẽ sử dụng thuốc màu đặc thù, thiên nhiên cùng người hoà hợp, tái ấn tỉ lệ thêm một ít động vật giao cùng ngưu mật, cho dù trải qua hơn ngàn năm, vẫn như cũ sắc màu tiên minh không lùi sắc. Đường Tạp là viên ngọc của dân tộc” Đoàn Tình nghe y nói không khỏi tò mò ghé mắt qua, nhìn thoáng qua sau đó chuyển dời đi, Tần Thiệu nhìn cậu cười nói:”Tớ biết hai anh em thích họa, tớ cũng có nhưng xem không hiểu lắm, nên tặng mỗi người một bộ”

Đoàn Huyên cuốn lại một cái lại, lại đem một gói khác mở ra, đều chung một vẻ mĩ lệ, đều cảm thấy rung động rung động. Đoàn Huyên gật đầu:”Cậu có tâm, cám ơn nhiều.”

Tần Thiệu cười cười:”Có gì đâu.” Đoàn Huyên ngược lại là cao hứng, đem còn lại lễ vật cùng Đoàn Tình giới thiệu, Đoàn Tình không kiên nhẫn nghe, tỏ vẻ:”Anh thích là được” Đoàn Huyên đem bức họa đưa cho cậu:”Em thích mới tốt.” Tần Thiệu có chút khẩn trương nhìn Đoàn Tình,, cũng may Đoàn Tình cũng chỉ là không được tự nhiên không có động thủ:”Em không cần, em không thích. Em muốn trở về.” Đoàn Tĩnh Viễn khụ khụ:”Đi đâu, lập tức ngồi xuống đợi ăn cơm.” Đoàn Tình giật giật mông lại ngồi trở về, Đoàn Tĩnh Viễn nhìn đứa con bứơng bỉnh:”Ở chỗ đó cũng không lễ phép như vậy sao?” Đoàn Tình lạnh mặt, không nói lời nào cũng không biện bạch, Tần Thiệu có chút khó chịu, bật cười:”Ân, nếu không thích,, ân, là chuyển kinh đồng, không có bao nhiêu tiền, bất quá bên trong có Huyền Cơ. Em cứ cầm chơi” Đoàn Tình nhìn hắn một cái, cầm chơi? Anh đang dỗ tiểu hài tử chắc! còn không có bao nhiêu tiền! Tôi không đáng giá tiền như vậy sao!

Đoàn Tình không nghĩ tiếp, nhưng Đoàn Tĩnh Viễn nhìn cậu, Tần Thiệu vẫn đang nâng chiếc hộp này, Đoàn Tình không tình nguyện nhận lấy, Tần Thiệu nhìn chuyển kinh đồng này có chút khẩn trương, đây là hắn dùng một vạn đồng tiền để mua. Đoàn Huyên cầm một cái khác lên cười cười, rất nhanh liền lấy cái mà Tần Thiệu là Huyền Cơ rs, chuyển kinh đồng nội bên trong có tờ giấy, Đoàn Huyên nhìn thoáng qua cười nói:”Khiến cậu lo lắng rồi.” Chuyển kinh đồng bên trong bình thường là Lục Tự Chân Ngôn, là tiêu tai tị nạn, sám hối chuyện cũ, tu tích công đức phương thức, hướng sinh cực lạc thắng sát thổ, thành tựu phật đạo như thế tu. Đoàn Huyên nói hắn có tâm, là vì Tần Thiệu viết câu: Mong ước Đoàn Huyên, thân thể khỏe mạnh, trưởng mệnh trăm tuổi. Tần Thiệu cười cười. Hắn như trước nhìn Đoàn Tình, Đoàn Tình chỉ về chỗ ngồi, nhưng không có mở ra. Hắn tưởng cậu có thể mở ra xem liếc mắt một cái chứ.

Bởi vì có Đoàn Tĩnh Viễn nên Đoàn Tình cũng tại chỗ đó ăn bữa cơm, Tần Thiệu lúc sắp đi thật cẩn thận hỏi “Ngày mai đi học, có muốn theo anh về không.” Đoàn Tình thật rõ ràng gật đầu:”Ừ ” Đoàn Tĩnh Viễn nhíu mày:”Như thế nào mới ở nhà một tuần đã đi?” Đoàn Tình ân một tiếng, Đoàn Huyên nở nụ cười thanh:”Mà thôi, ở nơi nào lên lớp cũng tiện mà. Buổi sáng có thể ngủ nhiều chút.”

Tần Thiệu mang Đoàn Tình trở về nhà, nơi này xem ra vài ngày không có người ở, Đoàn Tình không ở, Hàn Dũ cũng không có đến. Tần Thiệu dẫn theo Đoàn Tình an trí tại phòng khách:”Anh đi qyét dọn phòng ngủ, em ngồi ở đây một lát.” Hắn tay chân lưu loát, xem ra thường xuyên làm, Đoàn Tình cũng không có ngăn cản. Nhìn hắn đi lên lầu, thân thể liền thả lỏng, bụng đã phình ra, tuy chỉ có một chút nhưng là khiến cậu hết sức khó chịu, ở nhà đứng ngồi không yên. Nơi này tuy rằng không nguyện ý đến, nhưng là ít nhất so trong nhà tốt hơn. Đợi lát nữa đem hắn đuổi đi liền càng tốt.

Đoàn Tình ngồi trên sô pha xem TV, Tần Thiệu dọn dẹp phòng ngủ, trước đem ga giường cùng vỏ gối đổi, đem toàn bộ nhét vào máy giặt, sau đó lau bàn cửa sổ, đemgiá sách sửa sang lại. Sách của Đoàn Tình rất nhiều, đa số là tác phẩm nổi tiếng tiểu thuyết tiếng Anh, cơ hồ đều là trọn bộ,, kiến trúc thiết kế một ngăn đây, Tần Thiệu cười cười, đây là đều chuyển đến? Đem nơi này trở thành nhà mình? Hắn ngược lại là không có tiêu khiển yêu thích, lớn như vậy sắp có con không thích đọc sách. Tần Thiệu lắc đầu, dọn dẹp rõ ràng lưu loát, tiểu hài tử này sở dĩ không có đuổi hắn đi, chính là cho hắn ở nhà quét tước, vì cậu có chút khiết phích, đôi chút, không nghiêm trọng, chính là mỗi ngày cần thay giặt sàng đan vỏ chăn gối, một tuần đổi bức màn một lần. Điểm này ngược lại là cùng Hàn Dũ giống nhau.

Tần Thiệu nhanh chóng dọn cho xong phòng ngủ, cho cậu lên lầu nghỉ ngơi. Tiếp theo qua nhà bếp dọn dẹp. Tần Thiệu chưa bao giờ ở lâu như vậy. Hắn chưa từng để cho người khác dọn dẹp qua, cho nên cũng là thói quen,đợi sau khi đem phòng khách lý dọn dẹp sạch sẽ, Tần Thiệu nghĩ lên lầu, phủi phủi quần áo.

Đoàn Tình ngủ, buổi chiều hai giờ chính là thời khắc buồn ngủ. Cậu nằm trên giường ngủ, cao cao gối đầu, trong tay một quyển sách, xem ra là nhịn không được. Tần Thiệu đem gối điều chỉnh lại một chút, cho cậu nằm thẳng xuống dưới. Đoàn Tình ngủ rất sâu, không có tỉnh. Tần Thiệu đem tay nhẹ nhàng đặt ở trên bụng lấng nghe hơi thở, cách một tầng quần áo, cơ hồ không dám buông ra. Trách không được cậu nguyện ý cùng chính mình trở về, bởi vì này hài tử này sẽ giấu không được. Tần Thiệu gần như ôn nhu cười cười, hắn nhìn Đoàn Tình cùng chuyển kinh đồng trên bàn cười cười, hắn cũng mua rất nhiều đồ chơi, tỉ như trống bỏi, tiểu hài tử thích đùa trống bỏi. Đoàn Tình không thích mấy thứ này, liền đợi hài tử ra đời, hài tử nhất định thích. Chờ nó có thể hiểu được chữ bên trong, nhất định thích, nhất định sẽ hiểu được nó sinh ra, tồn tại có một người là hy vọng của một người: Ba ba rất yêu con.

Tần Thiệu ngồi ở trước giường ngồi một hồi, theo trong túi áo cầm ra một cái hộp, chiếc hộp bằng gỗ, bên trong là một chuỗi Hồng Ngọc châu tử,108 hạt, rất giống với chuỗi của em gái. Hắn tìm trong biến Lhasa mới ra một chuỗi, thỉnh Đại Sư khai quang. Nguyện người mình yêu bình an, khỏe mạnh. Tần Thiệu nhẹ nhàng mang cho cậu, đem cái kia bỏ đi.