Trốn Chạy Dưới Hoàng Hôn

Chương 58: Bệnh viện



Giữa cổng lớn bệnh viện và cửa vào tầng một là một khoảng sân trống, sau khi họ xuống xe thì càng nhìn rõ hơn tình hình ở bên trong. Những bóng dáng lờ mờ đang lững thững đi trong sảnh tầng một đúng là đám bạn cũ xác sống quen thuộc của bọn họ.

Hướng Gia Quân không biết quá trình đột biến của xác sống rốt cuộc là thế nào, xác sống ở đây có vẻ cũng có cơ thể bình thường, không giống với những con quái vật khổng lồ ở khu tham quan. Hơn nữa, do đám quái to lớn đó đã quá thối rữa và da thịt bong tróc nên cũng không thể nhìn rõ được là trên cổ chúng có đốm đỏ hay không.

Chẳng lẽ xác sống khổng lồ cũng là đặc sản của riêng thành phố B?

Năm người tập hợp lại để nhanh chóng bố trí đội hình, cuối cùng là Hạ Trầm dẫn đầu, đi đến cửa tầng một thì gõ lên cây cột gần đó mấy tiếng không nặng không nhẹ.

Tiếng vang phù hợp nhanh chóng thu hút đám xác sống trong sảnh tụ tập lại đây và đồng thời cũng không bị truyền đi quá xa. Những bóng dáng đang ở trạng thái chờ đó lập tức háo hức thức dậy, bước chân hướng về phía cửa vào càng lúc càng nhanh.

Hạ Trầm chầm chậm lùi lại, dẫn chúng đi ra khỏi tòa nhà. Địa hình trống trải thì càng dễ để đối phó xác sống.

Bốn người còn lại không có chỗ trốn, đứng ở khoảng sân trống sẵn sàng chiến đấu. Hướng Gia Quân cũng không ngoại lệ, nửa người đã ướt sũng, nước mưa lạnh lẽo chảy xuống theo tóc cậu suýt nữa thì rơi vào trong mắt, bị cậu giơ tay gạt mạnh đi.

Thật ra cậu không căng thẳng lắm, xoay chiếc rìu trong tay rồi lao về phía xác sống.

Khi chạy tới cạnh Hạ Trầm, cậu không nói năng gì mà trực tiếp lướt qua người anh. Xác sống đầu tiên đã nhào đến trước mặt cậu, giương nanh múa vuốt như thể đã ba ngày chưa được ăn uống, dù đang mưa cũng có thể thấy rõ đốm đỏ dày đặc sau cổ.

Vì sức lực gần như đã hoàn toàn khôi phục nên Hướng Gia Quân kích động chém xuống nhát rìu đầu tiên, nhưng lại hơi chệch một chút. Cằm của xác sống bị cậu chém rớt hơn nửa, được da thịt còn dư giữ lại giữa không trung, đang đong đưa lắc lư trước mắt cậu.

"Thụt lùi." Hướng Gia Quân lẩm bẩm rồi tiếp tục bổ thêm một nhát nữa khiến đầu nó nở bung.

Còn chưa kịp vui mừng thì đã bị kéo cổ bắt phải lùi hai bước, thầy Hạ thật sự không nhịn được nữa mà trách cậu: "Em vừa vừa phải phải thôi, đứng ra đằng sau đi."

Nhìn thấy con thứ hai lao đến, Hướng Gia Quân kịp thời đạp cho nó ngã ra xa mấy mét, sau đó ngẩng đầu lạnh mặt nhìn anh, nói: "Anh thấy em yếu ớt à?"

Hiếm khi Hạ Trầm cứng họng nhưng vẫn tóm chặt cổ áo cậu rồi giấu cậu ra đằng sau lưng mình, lạnh lùng uy hiếp: "Chạy loạn nữa là tôi buộc em lên người đấy."

Sau khi cân nhắc lợi và hại, rốt cuộc Hướng Gia Quân vẫn quyết định ngoan ngoãn đứng bên cạnh thầy Hạ, không chạy lung tung nữa.

Xác sống liên tục chạy ra khỏi sảnh lớn như một miếng sủi cảo bục nhân, tuy hành động cứng ngắc nhưng lại nhắm chuẩn mục tiêu, trông thấy năm người sống thì quả thực phát rồ vì hưng phấn, tất cả chúng đều trở nên kích động.



Ba người còn lại cũng chạy tới, Trang Phàm mở miệng vẫn hùng hùng hổ hổ: "Đôi tình nhân thúi này muốn yêu đương thì cút xa chút đi, đừng có ở đây làm vướng chân người khác."

Hạ Trầm vung tay giải quyết một con vừa xông tới, xuống tay rất mạnh khiến óc nó văng tứ tung khắp nơi, suýt nữa thì dính lên quần áo của Trang Phàm.

"Người ở gần anh vậy, anh theo đuổi được chưa?" Anh nhàn nhạt liếc Trang Phàm một cái.

Trang Phàm lập tức sững người nhưng chỉ lát sau đã tỉnh táo lại, cười cười: "Hỏi cái rắm."

Hạ Trầm từng bảo sẽ giúp Hướng Gia Quân trả thù thì nhất định phải làm được, lúc này thấy đã đạt được mục đích thì bèn giả bộ làm ngơ hắn, nghiêm túc đánh xác sống.

Hướng Gia Quân đứng bên cạnh nghe cuộc nói chuyện này thì ôm cả một bụng tò mò, nhưng trong hoàn cảnh này thì lại không tiện hỏi ra lắm. Cậu chỉ đành đi theo thầy Hạ hưởng món hời, nếu có xác sống lao tới từ hướng khác thì hỗ trợ một chút nhưng vẫn để việc đập nát đầu lại cho Hạ Trầm làm.

Cơn mưa làm cho họ ướt sũng, thế nhưng đối với Hướng Gia Quân mà nói thì mưa rào lạnh lẽo tốt hơn nhiều so với mặt trời chói chang, cậu gần như đang tận hưởng trận đánh dưới mưa này. Có Hạ Trầm bên cạnh, quả thật cậu rất khó có cơ hội phải lo lắng điều gì.

Rốt cuộc công kích của xác sống dần dần yếu đi, cũng không có thêm con nào chạy ra từ sảnh nữa, xem ra xác sống đang tự do đi lại ở tầng một đã bị họ quét sạch.

Năm người đi vào trong tòa nhà, nhà thuốc của bệnh viện nằm ở trong sảnh lớn, hiện ra rộng rãi trước mặt mọi người.

Hạ Trầm dẫn đầu kéo Hướng Gia Quân đi qua, vừa đi vừa nói nhỏ: "Tốc chiến tốc thắng, sức khỏe em không tốt, đừng để bị cảm lạnh."

Thật ra hôm nay tinh thần Hướng Gia Quân rất tốt, tình trạng cơ thể cũng khỏe mạnh hơn nhiều so với hai ngày trước, nhưng thầy Hạ đã nói cậu không khỏe thì chính là không khỏe. Cậu từ bỏ việc đấu tranh giải thích, cam chịu để anh kéo mình đi.

Nước mưa trên quần áo năm người nhỏ giọt xuống nền gạch, âm thanh rất nhỏ nhưng cũng bị phóng đại không ít giữa không gian trống trải. Thế nhưng ngay sau đó, bọn họ không hẹn mà cùng nghe thấy một tiếng động khác vang lên từ bên trong nhà thuốc.

Mây mù khiến cho ánh sáng tự nhiên vốn đã chẳng còn mấy, hơn nữa trong sảnh không có đèn, bọn họ đứng ngoài nhà thuốc hoàn toàn không thể nhìn thấy rõ có thứ gì ở trong.

Cửa nhà thuốc bị khóa từ bên trong, lại không có cửa sổ và cửa ra vào nào khác, chỉ có nơi lấy thuốc là không bị chặn lại, tạo thành một khe hở khoảng mấy chục centimet giữa kính thủy tinh và mặt quầy.

Đàn ông muốn chui qua khá khó, nhưng...

Hạ Thư Nhã không đợi những người khác mở miệng đã chủ động đi tới để balo và xà beng lên mặt quầy. Hướng Gia Quân và Lưu Diệu lo lắng lên tiếng nhắc cô chú ý an toàn, cô gái quay đầu nhìn họ, ném lại câu "Không sao đâu" rồi bèn trèo lên quầy chui người qua khe hở.

Lưu Diệu vẫn thấy không yên tâm, lập tức chạy đến cầm xà beng giúp cô bé để khi cô vào được thì có thể lấy lại vũ khí luôn.

Vóc dáng của Hạ Thư Nhã cũng không khác biệt lắm so với những thiếu nữ cùng tuổi nhưng cô bé lại cực kỳ linh hoạt, rất thoải mái luồn người qua khe hở. Tiếp đó hai chân nhẹ nhàng đáp xuống đất, vẫn giữ tư thế cong eo, phần eo dùng lực một chút là nửa người trên cũng thuận lợi lọt qua khe lấy thuốc.

Lưu Diệu canh đúng lúc để đưa xà beng qua, nhưng chiếc xà beng còn chưa hoàn toàn rời khỏi tay thì cậu đã cảm thấy Hạ Thư Nhã giật mạnh lấy nó rồi vung về phía góc tối ngay lập tức.

Cậu nghe thấy tiếng người kêu lên, tiếp đó là tiếng giá thuốc bị đụng phải. Lưu Diệu sốt ruột vừa lục tìm đèn pin vừa gào lên với Hạ Thư Nhã: "Mau đi mở cửa!"

Nhưng bên trong không ai trả lời, ngược lại vang lên tiếng đánh nhau. Lưu Diệu rốt cuộc cũng vớ được đèn pin, còn chưa kịp bật lên thì Hướng Gia Quân cũng đã cầm đèn pin chạy tới cạnh khe hở, chiếu đèn vào bên trong.

Không biết từ khi nào trên gương mặt cô gái đã có thêm một vết xước đỏ ửng, người đàn ông vừa đánh cô bị thương cũng không khá hơn, đang nằm ôm bụng trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi định bò dậy.

Dù năng lực của Hạ Thư Nhã có tốt đi nữa thì vẫn là một cô bé chưa đến tuổi thành niên, thể lực bẩm sinh vẫn kém hơn một người đàn ông cao lớn, tuy lúc này đang chiếm được lợi thế nhưng vẫn rất nguy hiểm.

Hướng Gia Quân hô một tiếng rồi rút rìu ra ném mạnh vào bên trong. Chiếc rìu xé gió lao về phía nền đất, vừa vặn cắm thẳng vào ống quần của gã đàn ông kia.



"Hạ Thư Nhã! Mau đi mở cửa!" Cậu bắt lấy thời cơ vội vã hô.

Cô gái thấy người đàn ông tạm thời bị khống chế thì lập tức chạy về phía cánh cửa.

Hạ Trầm và Trang Phàm đã chờ ở cạnh cửa, ngay khi khóa vừa mở hai người đã xông vào. Thầy Hạ trực tiếp vung chân đá tên đàn ông kia, sau đó chân cũng không nhấc lên mà đè chặt y xuống đất. Trang Phàm cầm đèn pin kiểm tra xung quanh đề phòng người này còn có đồng đội đang nấp ở chỗ tối.

Thấy tình hình đã được kiểm soát thì Hướng Gia Quân thở phào nhẹ nhõm, đang định vào trong thì trông thấy thiếu niên bên cạnh vẫn đang mất hồn đứng yên tại chỗ, khuôn mặt thậm chí còn mang sự cô đơn và hoang mang.

"Ngẩn người làm gì, đi vào với anh." Cậu kéo áo thiếu niên.

Lưu Diệu uể oải lấy lại tinh thần nhưng lại cúi đầu không dám ngẩng lên, thầm thì hỏi cậu: "Anh Hướng, có phải em vô dụng lắm không?"

Rốt cuộc Hướng Gia Quân cũng hiểu thằng nhóc này đang suy nghĩ điều gì, vỗ vỗ bả vai cậu rồi vắt óc an ủi: "Em đâu có vô dụng, khả năng thích nghi của em rất tốt là đằng khác ấy, với cả... đứa nhỏ vô tư rất hợp làm linh vật, không phải là đáng yêu lắm hở?"

Cậu chàng cười khổ: "Anh Hướng, nếu không biết an ủi thì đừng an ủi ạ."

Nói xong bèn đi về phía cửa.

Hướng Gia Quân đờ người, chẳng lẽ mình nói không đúng ư? Ngay từ đầu lúc mới gặp thầy Hạ, chân cậu què, làm gì cũng không tốt nhưng đâu ngăn được cậu cảm thấy bản thân ra dáng một linh vật danh xứng với thực nhỉ.

Cậu khó hiểu nghĩ ngợi thêm chốc lát rồi mới đi vào phòng trữ thuốc, tiện tay đóng cửa lại.

Vừa vào phòng đã bắt gặp ánh mắt không mấy vừa lòng của thầy Hạ, mở miệng ra cái là mắng cậu: "Em ở bên ngoài làm gì đấy, chơi trốn tìm với xác sống à?"

Cậu đi qua đấm Hạ Trầm một cái không nặng không nhẹ, tức tối nói: "Em vừa dạy bảo mầm non Tổ quốc đấy!"

Hạ Trầm trưng vẻ mặt "thằng này đang nói cái quái gì", sau đó anh nhấc chân lên, xách tên đàn ông kia dậy rồi kéo tới góc tường.

Vừa lúc Trang Phàm đã kiểm tra xong toàn bộ phòng thuốc, khi đi tới còn tiện gọi hai bạn nhỏ qua theo.

"Trong phòng chỉ có một người này, rất nhiều thuốc đã bị lấy đi, hẳn là lúc trước cũng có không ít người đến đây." Trang Phàm ôm tay dựa vào tường, ánh mắt nhìn lướt qua Lưu Diệu chẳng để lại dấu vết.

Hạ Trầm gật đầu, rũ mắt nhìn người bị anh tóm trong tay, mặt xám mày tro, xanh xao vàng vọt, không biết đã ở trong nhà thuốc bao lâu.

"Giải thích tình hình chút đi." Anh nhắc.

Người đàn ông ngước mắt liếc bọn họ, cười giễu một tiếng: "Đến tìm thuốc, bị mắc kẹt."

Lúc sau Hạ Trầm lại kiên nhẫn tỉ mỉ hỏi tiếp mới biết được đầu đuôi câu chuyện.

Sau khi dịch xác sống bùng phát thì hầu hết hiệu thuốc ở thị trấn đều bị cướp sạch, chỉ có hai tòa bệnh viện ở đây là còn đỡ hơn chút vì người trong làng khá bảo thủ, không có nhiều người sẵn sàng đi ra ngoài mạo hiểm. Vốn dĩ người này cũng gom vật tư trốn trong nhà nhưng bạn gái lại đột ngột sốt cao không giảm, ở nhà không có thuốc hạ sốt nên đành phải bất chấp đi ra ngoài.

Khi y tới đây trong sảnh chẳng có mấy xác sống, nhưng trùng hợp lại đụng phải một đám người mồm miệng oang oang đang đánh cướp nơi này như thổ phỉ, sau đó còn dẫn tới rất nhiều xác sống bao vây trên tầng và khu nội trú phía sau.

Y không chạy kịp nên đành lùi về nhà thuốc rồi khóa trái cửa, nhoáng cái đã mắc kẹt tại đây đến bốn ngày. Thức ăn nước uống y mang theo đã cạn kiệt, bạn gái ở nhà cũng không biết còn sống hay đã chết.



Sau khi nghe xong lời y nói, Trang Phàm phản ứng lại đầu tiên. Hắn vừa đi tới dãy tủ thuốc vừa nói: "Tôi không lo chuyện này, bỏ quyền, mấy người tự quyết đi."

Hướng Gia Quân nhìn Hạ Trầm, hỏi thử: "Thả nha?"

Hạ Trầm không trả lời cậu mà nói với mọi người: "Nếu không có đồng bọn thì dù nói dối cũng không quan trọng. Bỏ phiếu đi."

Anh vừa dứt lời thì Hạ Thư Nhã đã mở miệng: "Để người ta đi thôi."

"Em cũng đồng ý." Lưu Diệu lên tiếng ngay sau.

Hướng Gia Quân cũng gật gật đầu.

Hạ Trầm thấy vậy thì lùi lại một bước, nói: "Lấy hộp thuốc hạ sốt rồi đi đi, nhớ đóng cửa."

"Tôi cất thuốc vào túi từ lâu rồi." Người đàn ông cũng không quan tâm thuốc hạ sốt có thể hồi sinh được người chết hay không, bò dậy khỏi nền đất rồi thất tha thất thểu đi ra cửa, còn thật sự đóng cửa lại giúp họ.

Hướng Gia Quân nhìn chăm chú dáng vẻ ảo não tâm như tro tàn của người nọ từ xa, đến tận khi đối phương biến mất sau cổng lớn bệnh viện.

"Nghĩ gì thế?" Hạ Trầm luôn chú ý tới cậu, không nhịn được mà hỏi.

Cậu sờ sờ tai, ngượng nghịu trả lời: "Chỉ là cảm thấy... có vẻ là em may mắn quá."

Thầy Hạ xoa đầu cậu, đáp lại với giọng điệu chân thành: "So với em thì tôi may mắn hơn một chút."

Hướng Gia Quân ngẩng lên. Lời này có ý gì?

Nhưng còn chưa kịp hỏi ra miệng thì cậu bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm thiết truyền tới từ bên ngoài bệnh viện, cho dù bị mưa lớn ngăn cách nhưng sự đau đớn vẫn vô cùng rõ ràng.

—————

*Lời tác giả: Tin là mọi người đã nhận ra CP phụ chân chính của câu chuyện này rồi, nhưng đất diễn của CP phụ sẽ không có nhiều đâu.