Trên Trời Có Vệt Mây Trắng

Chương 38: Gồng



Ngày hội thể thao giữa các trường được đám học sinh mong mỏi cuối cùng cũng tới. Nam sinh muốn thể hiện sức mạnh cho nữ sinh thấy, nữ sinh chăm chăm tia xem có ai đẹp trai không. Nhắc đến thể thao thì không tránh khỏi chấn thương hay những tình huống xấu hổ xảy ra, tóm lại có vô vàn cảnh tượng không thể lường trước.

Trường Tây Hạ tuy không phải trường chuyên thành phố nhưng là trường điểm ở huyện nhỏ, hầu như mọi hoạt động của các trường trong huyện đều tổ chức ở đây.

Lịch thi đấu của đội bóng rổ vào 5 giờ buổi chiều, dù vậy thời tiết vẫn chẳng dịu đi chút nào.

Minh Đức ngồi trước quạt càm ràm: "Các trường có biết nghĩ cho học sinh không vậy? Trời nóng như đổ lửa mà còn không được thi đấu trong nhà đa năng, phải ra sân vận động."

Gia Bảo lắc đầu: "Quy định chung năm nào cũng thế, nhiều học sinh trường khác tới cổ vũ nhà đa năng không chứa đủ. Với lại hầu như mọi môn thi đều ở sân vận động, xếp giờ như này thoải mái chán."

Nhật An xem thời khoá biểu: "Tất cả học sinh đều bị bắt đi cổ vũ à?"

"Ừ, trừ mấy người tham gia thi."

Thiếu niên vươn vai đứng dậy: "Đi thôi, ra ngoài xem náo nhiệt."



Sáng hôm nay mở đầu là môn chạy 1000m. Hội 5 người ngồi trên khán đài quan sát thi đấu. Hải Yến ngáp ngủ, tựa đầu vào vai Cẩm Anh: "Tớ cúng cụ tiếp đây, các cậu xem vui vẻ."

Đám học sinh bắt đầu xì xào bàn tán: "Trang phục trường Nam Hạ kì vậy? Con trai mặc váy? Haha..."

Người dưới sân dường như nghe thấy tiếng bọn họ, cố tình nói vọng lên: "Người thành công có lối đi riêng hiểu không?"

Ai ngờ sau đó trường bọn họ thắng thật, còn thắng cả chạy tiếp sức nữa. Các thầy cô nói đùa năm nay là năm của Nam Hạ.

Cẩm Anh ngồi trên khán đài nhẩm đọc từ vựng. Nhật An thấy vậy chộp lấy cuốn sổ nhỏ của cô giơ lên cao.

"Cho mắt cậu nghỉ ngơi tí đi."

Thiếu nữ phản ứng, xoay người với tay cậu, vô tình ảnh hưởng Hải Yến đang ngủ. Mắt trông đầu Hải Yến dần trượt xuống khỏi vai Cẩm Anh, Minh Đức ngồi cạnh vội đỡ má cô rồi tựa đầu cô vào vai mình. Hải Yến mơ màng chốc lát sau đó vẫn ngủ tiếp.

Cẩm Anh cau mày: "Trả cho tớ."

Thiếu niên giở thói cà lơ phất phơ: "Cậu nói nhỏ quá tớ không nghe thấy, tiếng cổ vũ át hết rồi."

Cô bực mình hít một hơi thật sâu, cố vươn người lấy bằng được cuốn sổ thì thôi, ai ngờ tay phải vịn ghế của cô bị trượt, cả người bổ nhào vào lòng cậu. Tứ chi Nhật An cứng đờ, cả hai đều cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của đối phương đang đập trong lồng ngực. Má cô bắt đầu đỏ lên như trái cà chua chín. Lần tiếp xúc thân thể này lại làm cô nhớ tới khi ở trên mái nhà cùng cậu.

Cẩm Anh đẩy Nhật An ra, điều chỉnh hô hấp về trạng thái bình thường. Dường như có tật giật mình, cô ngó nghiêng xung quanh xem ai để ý không. May thay Minh Đức cùng mọi người mải cổ vũ, Gia Bảo thì chơi game, Hải Yến ngủ không biết trời đất là gì.

Cô nghiêm túc nhìn vào mắt Nhật An lần nữa: "Tớ không đùa đâu, trả tớ đi."

Hốc mắt cô hồng hồng, vẻ mặt vô cùng tủi thân. Nhật An thấy chuyện này đả kích tâm trạng cô hơi lớn, dù gì con gái cũng là sinh vật mềm yếu.



"Xin lỗi, của cậu đây."

Cẩm Anh đưa tay nhận lấy nhưng cô không đọc nữa. Bấy giờ Hải Yến mới mở mắt, ngơ ngác hỏi: "Thi đấu xong chưa vậy?"

Phát hiện mình ngủ trên vai Minh Đức, cô nàng giật mình tỉnh hẳn: "Sao tớ lại ngủ..."

"Khoan hẵng nói đến nguyên nhân, cậu nhìn đống này cho ai làm?"

Trên vai áo cậu chàng có vệt nước lưu lại. Hải Yến nhìn sau đó vô thức lấy tay quệt mép. Tướng ngủ của cô "có duyên" vậy sao? Là một học sinh đội tuyển Văn, sao cô nàng có thể để bản thân mình thua thiệt. Nháy mắt thấy Minh Đức đang cầm chai nước, Hải Yến nhanh nhảu thanh minh.

"Nhỡ đâu cậu uống nước rớt ra áo trước khi tớ ngả đầu vào vai cậu thì sao? Trước đó tớ nhớ tớ tựa vào vai Cẩm Anh cơ mà."

Con gái là sinh vật khó hiểu và kì lạ, đổi trắng thay đen trong phút chốc. Minh Đức chỉ biết trợn tròn mắt: "Cậu..."

Cô nàng an ủi cậu ta: "Không sao đâu, trời nắng thế này hong tí là khô ngay ý mà."

Minh Đức chịu oan uổng không biết nói gì, cậu có lòng tốt giúp đỡ sao cuối cùng lại thành ra như vậy? Là một học sinh ưu tú trong làng diễn kịch, cậu bắt đầu ăn vạ.

"Nãy tớ cho cậu mượn vai để tựa đầu nên bây giờ mỏi quá." Vừa nói vừa xoa đấm vai.

Mặt Hải Yến tỉnh bơ: "Tớ có cần cậu cho tớ mượn vai đâu, tất cả do cậu tự làm tự chịu."

Minh Đức cảm tưởng mình bị đánh bầm dập, tơi tả đến mức một mảnh giáp cũng chẳng còn. Bực quá đi, cả thế giới đều ăn hiếp cậu.

Hình như hôm nay bên cạnh Hải Yến có gì khác thường thì phải, yên ắng đến lạ. Cô nàng quay sang Cẩm Anh và Nhật An, hai người này đều đang nghiêm túc để tay lên đùi như trẻ con mẫu giáo, mắt hướng xuống sân.

"Các cậu đi chơi hay đi đóng phim vậy? Mà đóng phim cũng chẳng ai gồng thế."

Nhật An ho khan một tiếng, thức tỉnh cả Cẩm Anh ngồi bên cạnh.

Hải Yến phá lên cười: "Trông hai cậu tớ lại nhớ đến cảnh nằm ngủ của Tống Diệm."

Gia Bảo nghe lạ quay qua: "Tống Diệm là ai?"

Cô nàng khoát tay: "Các cậu không xem phim không biết được đâu."

Cẩm Anh không xem phim nhưng cô có đọc báo và lướt Facebook, nét diễn đơ cứng của diễn viên chính trong phim bị bàn tán khá nhiều. Nhờ Hải Yến mà mọi người nói chuyện với nhau tự nhiên hơn, bọn họ bàn về việc sau khi thi đấu xong ăn gì.