Trăm Miệng Cũng Không Thể Bào Chữa

Chương 24



Mặc cho Lăng Kỳ Ý lo lắng đủ điều, thực lực của Tần Thuật Dương nằm ở chỗ, dù chỉ đọc kịch bản “mấy lần” nhưng khi lên sân khấu phát biểu đại diện cho sinh viên năm nhất, hắn cũng không hề mắc một lỗi nào.

Lăng Kỳ Ý không ngồi dưới sân khấu với các sinh viên trong lớp, cậu và một nhóm đàn anh đứng sau khán đài xem Tần Thuật Dương “biểu diễn”. Cậu đã đọc qua, thời gian cho bài phát biểu của Tần Thuật Dương là khoảng 15 phút. Mà Tần Thuật Dương khéo léo khống chế tiết tấu, vừa vặn thực hiện tiết mục này trong đúng 15 phút.

Đứng phía sau, Ngô Minh Kiện một bên cảm thán về năng lực của Tần Thuật Dương, một bên xúi giục Lăng Kỳ Ý: “Lăng Kỳ Ý, cậu nghĩ xong chưa? Chúng ta quen thân vậy mà! Các cậu gia nhập ban đối ngoại có gì không tốt!”

Các sinh viên trên Bar vẫn luôn quan tâm đến động thái của Tần Thuật Dương và Lăng Kỳ Ý. Nhưng suốt thời gian qua, hai người vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Sở dĩ còn ngần ngại là vì họ đang đi làm thêm, không thể dành nhiều thời gian tham gia hội nhóm.

“Học trưởng Ngô…” Lăng Kỳ Ý có chút ngượng ngùng nói: “Không phải đã nói với anh rồi sao… Em với Tần Tần Thuật Dương bình thường còn có công việc bán thời gian, sợ rằng không có nhiều thời gian như vậy để tham gia câu lạc bộ”.

Trong khoảng thời gian này, Ngô Minh Kiện cũng đã nắm được phần nào tính cách của hai người. Tần Thuật Dương thì cố chấp khó thay đổi, còn Lăng Kỳ Ý thì dễ dụ, hơn nữa rất nghe lời Tần Thuật Dương. Nếu anh ta không thể tận dụng sự vắng mặt của Tần Thuật Dương để thuyết phục Lăng Kỳ Ý thì chuyện hai người cùng tham gia ban đối ngoại rất có thể sẽ đổ bể.

“Có vấn đề gì đâu! Ở ban đối ngoại cũng không nhiều việc đến thế! Các cậu bận thì cứ đi, xong việc lại đến ban đối ngoại xem một chút là được!”

Cũng may, Tần Thuật Dương sớm đã đoán được ý đồ, hầu như ngày nào trước khi đi ngủ cũng giáo dục Lăng Kỳ Ý, dặn dò cậu phải từ chối hết những lời dụ dỗ tham gia vào câu lạc bộ của các đàn anh đàn chị. Vì dù ở câu lạc bộ nào thì ít nhiều cũng sẽ chiếm thời gian riêng tư. Nếu Lăng Kỳ Ý muốn dành thời gian nghỉ ngơi sau khi kết thúc công việc bán thời gian thì hắn có thể chỉ cho cậu cách làm khôn khéo, không dễ dàng mắc câu.

✧✧✧

Một tràng vỗ tay kinh thiên động địa rất nhanh vang lên từ dưới khán đài. Tần Thuật Dương đã hoàn thành bài diễn thuyết, đồng thời tuyên bố phần biểu diễn của tân sinh viên sẽ sớm bắt đầu. Các lớp trật tự rời khỏi giảng đường, Lăng Kỳ Ý đợi Tần Thuật Dương ở phía sau sân khấu, vừa nhìn thấy hắn liền chúc mừng: “Tần Thuật Dương! Cậu nói hay lắm!”

Tần Thuật Dương bày tỏ thái độ không mặn không nhạt: “Vậy à?”

“Đúng thế! Mọi người đều nói cậu làm rất tốt!” Lăng Kỳ Ý quay đầu hỏi Ngô Minh Kiện, “Có phải không, học trưởng Ngô?”

Kế hoạch của Ngô Minh Kiện mới tiến hành được một nửa đã đứt đoạn, có chút không cam lòng nhưng lại không thể hiện ra ngoài. Anh ta thầm thở dài tự hỏi rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, gượng gạo cười nói: “Ừ”.

“Đi thôi”. Tần Thuật Dương gọi Lăng Kỳ Ý, “Ra ngoài sân trường”.

“Ồ… Được, được, được!” Lăng Kỳ Ý nhanh chóng nói lời tạm biệt với Ngô Minh Kiện, “Học trưởng Ngô! Vậy bọn em đi trước nhé!”

“Ừm…”

Hai người họ không cùng những người khác đi ra từ cửa chính mà đi theo lối cửa phụ. Vừa ra ngoài, Tần Thuật Dương liền hỏi Lăng Kỳ Ý: “Tiền bối lại mời cậu tham gia câu lạc bộ à?”

Lăng Kỳ Ý ngả mũ thán phục trước khả năng phán đoán của Tần Thuật Dương: “Sao cậu biết?!”

“Nhìn vẻ mặt của ảnh là có thể đoán được”. Tần Thuật Dương nhàn nhạt trả lời, “Cậu không đồng ý đấy chứ?”

“Không có”.

“Ừ được, thông minh lên rồi đấy”.

Lăng Kỳ Ý luôn cảm thấy có chút khó chịu mỗi khi nghe giọng điệu của hắn: “Tần Thuật Dương”.

“Chuyện gì vậy?”

“Tôi luôn cảm thấy giọng điệu của cậu giống như dỗ cún con ấy”.

“Có sao?” Tần Thuật Dương liếc nhìn cậu một cái, bình tĩnh nói: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi”.

✧✧✧

So với những nghi thức có phần nghiêm trang như lễ nhập học, phần biểu diễn của tân sinh viên rõ ràng được mọi người yêu thích hơn. “Sân khấu biểu diễn của tân sinh viên” hằng năm có thể hiểu chính là “sân khấu biểu diễn của các đàn anh, đàn chị dành cho sinh viên năm nhất”.

Hai người ra hơi muộn nên không có chỗ ngồi ở hàng ghế đầu. Tần Thuật Dương chưa bao giờ quan tâm đến những hoạt động như thế này, nhưng Lăng Kỳ Ý lại rất thích tham gia vào các cuộc vui. Hai người đứng ở hàng cuối cùng, Lăng Kỳ Ý hối hận vì chân không đủ nhanh. Tần Thuật Dương nghe thấy giọng điệu tiếc nuối của cậu, nghiêm túc nói: “Hay là tôi mang cho cậu một cặp ống nhòm nhé?”

Đôi mắt Lăng Kỳ Ý sáng lên: “Thật sao?”

“Tất nhiên là giả”.

Bây giờ là phần biểu diễn thứ hai với sự xuất hiện của một ban nhạc đang trình bày ca khúc của Mayday(*). Không khí dưới sân khấu dần trở nên sôi động, Lăng Kỳ Ý vừa lắc đầu theo giai điệu vừa tóm chặt lấy Tần Thuật Dương không buông: “Tần Thuật Dương, cậu có biết hát không?”

(*) Mayday (Ngũ Nguyệt Thiên) là ban nhạc alternative rock nổi tiếng của Đài Loan

“Có người không biết hát sao?”

“Vậy cậu có biết chơi nhạc cụ không?”

“Biết chơi ghi-ta một chút”.

“Thật hay giả vậy?!”

“Nói dối cậu làm gì?”

“Vậy lúc nào cậu chơi cho tôi nghe đi!”

“Cậu là ai?”

“Tôi là Lăng Kỳ Ý!”

“Tại sao tôi phải chơi cho cậu nghe?”

Lăng Kỳ Ý bị nghẹn một phen, giả vờ tức giận nói: “Bởi vì chúng ta là bạn tốt!”

Tần Thuật Dương vẫn mang ngữ khí bất âm bất dương(*): “Ai là bạn tốt với cậu?”

(*) “Bất âm bất dương” (不阴不阳) có nghĩa là không phủ định cũng không khẳng định

“Pặc——”

Trong tiếng nhạc ồn ã, ngay cả những tràng vỗ tay rần rần cũng trở nên nhỏ bé. Sau khi đánh nhẹ một cái lên khóe miệng Tần Thuật Dương, Lăng Kỳ Ý chậm rãi rút tay về, cau mày phê bình: “Không cho già mồm”.

✧✧✧

【Tiêu đề: Hôm nay ở sân trường xem biểu diễn, có ai đứng hàng cuối cùng không?】

【Nội dung: Tôi là sinh viên năm nhất. Vì lúc đi vệ sinh xong quay lại bị mất chỗ, tôi đành phải đi xuống hàng cuối xem biểu diễn. Kết quả lại thấy 77 và 071 cũng đang đứng dưới. Sau đó, 071 tát vô miệng 77 một cái, 77 còn cười lại nữa…】

【Người đăng bài: Ẩn danh.】

“77? 071? Giấu tên sao? Bài đăng này là câu đố à?”

“77 là Tần Thuật Dương, 071 là Lăng Kỳ Ý. Đệch! Đã có cách viết tắt cho hai người này rồi! Cũng tránh cho người khác nói chúng ta ngày nào cũng nhắc tên họ”.

“071 là Lăng Kỳ Ý(*) thì tôi còn hiểu được, nhưng tại sao Tần Thuật Dương lại là 77?”

(*) 071 trong tiếng Trung là 零七一 (Líng Qī Yī), giống với tên của Lăng Kỳ Ý

“77 = Tần Tần = Tần Thuật Dương, lĩnh hội được chưa”.

“OK, học bù hoàn tất”.

“Không phải, mọi người chưa đọc kỹ bài đăng à. 071 tát 77? Sau đó 77 còn vui vẻ cười? Đây là ý gì? Người viết nặc danh này có phải bị nói ngược rồi không?”

“Đồng ý, tuy rằng đảo xuôi đảo ngược nghe đều vô lý, nhưng tôi cảm thấy 77 tát 071 thì còn có thể”.

【Nặc danh trả lời: Tôi không có nhìn nhầm đâu, tôi cũng phải tự nhớ lại rất nhiều lần mới dám đăng bài.】

“Oh——no—— cái thế giới huyền huyễn này——”

“Tôi chỉ đang thắc mắc, hai người này là quan hệ như thế nào vậy? Mấy ngày trước nghe một vị tiền bối nói muốn mời 77 tham gia câu lạc bộ của bọn họ, kết quả mới gặp lần đầu đã bị 77 mặt lạnh hù chạy”.

“77 cười? 77 có thể cười? 77 thực sự đã cười? Tôi cmn học cùng chuyên ngành với cậu ấy! Cùng lớp gần một tuần rồi nhưng chưa từng thấy cậu ấy cười!!”

“Bây giờ thấy rồi đó, cậu ấy đã nở nụ cười”.

“Tôi không có ở hiện trường!! Chứ không làm sao tôi không thấy được!!”

“Bạn học giấu tên này, có thể tiết lộ tại sao 071 lại tát 77 được không? Tôi tò mò muốn chớt rồi đây”.

【Nặc danh trả lời: Thực xin lỗi, tôi đứng cách bọn họ rất xa. Đây là tôi đã phải dùng thị lực 5.1 mới thấy được hành động này đấy.】

“Không sao, chuyện cũng xảy ra rồi, tôi chỉ quan tâm kết quả thôi”.

“Có ai gặm cp không? Các bằng hữu!! Tôi gặm!”

“Tôi thực sự không biết nên nói một câu gặm cp hay là cp quá thật”.

“Đừng phát bệnh nữa”.

“Các chị em! Trước khi gặm hãy cùng tôi nhẩm đọc 3 lần! Bọn họ chỉ là tình bạn! Bọn họ chỉ là tình bạn! Bọn họ chỉ là tình bạn!”

“Tôi xúc động quá”.

“Tôi và bạn mình có quan hệ rất tốt, nhưng nếu tôi cho nó một cái bạt tai thì nhất định sẽ bị đập cho không xuống nổi giường”.

“Tôi thật sự không hiểu 77 cười cái gì”.

“Cười cái gì không quan trọng, quan trọng là vì đó là cậu nên tôi mới không tức giận; bởi vì là cậu nên tôi mới có thể nở nụ cười”.

“Xin lỗi vị lão sư này, tôi có thể mua tác phẩm của bạn ở đâu?”

“Từ ngày xưa, tôi đã phản đối việc lão sư rời khỏi giới văn học rồi mà”.

“Giải thích duy nhất chính là 071 thực sự bị điên rồi”.

✧✧✧

Bài đăng nhanh chóng leo top, còn phần bình luận mới nhất ngày càng trở nên hỗn loạn. Sau khi buổi biểu diễn của tân sinh viên kết thúc, mọi người liền trở về ký túc xá. Cố Trạch Bình nghe thấy tiếng mở cửa phía đối diện, lập tức lao tới như điện giật.

Cả Tần Thuật Dương và Lăng Kỳ Ý đều bị dọa hết hồn, nhìn vẻ mặt sợ hãi không thôi của Cố Trạch Bình, họ rất hoang mang không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Lăng Kỳ Ý…” Cố Trạch Bình nhìn chằm chằm hai người họ, “Nghe nói lúc ở trên sân trường, cậu đã tát Tần Thuật Dương một cái?”

Lăng Kỳ Ý bối rối, cậu cẩn thận nhớ lại hồi lâu mới phản ứng được “tát một cái” mà Cố Trạch Bình nhắc đến hẳn là lúc cậu đánh đùa với hắn.

Nói chính xác thì chỉ là vỗ thôi. Cậu dùng tay đánh nhẹ vào miệng Tần Thuật Dương mà bị nói là “tát một cái” thì hình như có hơi quá.

Vì thế, Lăng Kỳ Ý rất do dự trả lời: “…Chắc là vậy đi?”

“Cái kia…” Cố Trạch Bình quay đầu chỉ Tần Thuật Dương, “Vậy còn cậu cười cái gì!”

Tần Thuật Dương dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu ta, lặng lẽ hồi đáp: “Tức quá thì cười”.

“…Hả?” Điều này hình như có hơi khác với thông tin mà Cố Trạch Bình đọc được. Bởi vậy, cậu ta tiếp tục truy hỏi, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó, tôi liên tục nói xin lỗi”. Lăng Kỳ Ý nhún vai một cái, “Suốt dọc đường trở về, vất vả lắm cậu ấy mới nguôi giận”.

✧✧✧

Ngọn ngành câu chuyện là như vậy. Lăng Kỳ Ý sau khi vung tay lập tức cảm thấy hối hận. Đúng như dự đoán của cậu, sắc mặt Tần Thuật Dương quả nhiên trở nên vô cùng u ám. Lăng Kỳ Ý chỉ mất mây giây sững người, sau đó liền ngay lập tức tạ lỗi như vũ bão.

“Xin lỗi mà, tôi không cố ý đâu, cậu đừng tức giận —— “

“Tần Thuật Dương, Tần Tần, Dương Dương, cậu để ý đến tôi một chút đi —— “

“Nếu không thì cậu đánh lại tôi một cái cũng được?”

“Nam tử hán đại trượng phu! Tôi thực sự chỉ đùa chút thôi mà! Sao cậu phải căng vậy!”

“Tôi đãi cậu bữa tối nhé?”

“Hay tôi hát cho cậu nghe nha?”

“Tôi giúp cậu làm bài tập có được không?”

Tần Thuật Dương nghiêm mặt, cuối cùng cũng đáp lời cậu: “Được.

Lăng Kỳ Ý sửng sốt trong giây lát. Cậu nói ra quá nhiều điều kiện, nhất thời không biết Tần Thuật Dương nói “Được” với cái nào.

“Cậu hát cho tôi nghe”.

Vì thế đột nhiên, Lăng Kỳ Ý phải ghi nợ với Tần Thuật Dương một bài hát.

✧✧✧

Vậy nên, có thể nói rằng mọi tin đồn chỉ mang tới đau thương. Nếu các bạn thấy những bình luận kiểu như “77 thích 071”, hay “77 thực sự không có bạn gái, cậu ấy yêu thầm 071” trên Bar thì đừng hoài nghi, tất cả đều là sự thật đó.