Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút!

Chương 150: Bây giờ cô rất hạnh phúc



Gần đây Đàm Dịch Khiêm sống cuộc sống gia đình, sáng chín chiều năm, cũng không sắp xếp bất cứ cuộc xã giao nào, tất cả thời gian ngoài công việc dường như đều dành hết cho Hạ Tử Du.

Hôm nay, Đàm Dịch Khiêm về nhà sớm hơn nhưng không hề nhìn thấy cô vợ xinh đẹp vốn nên ở trong phòng nghênh đón mình, Đàm Dịch Khiêm cảm thấy lạ nên đi tìm người giúp việc hỏi, "Mợ chủ đâu?"

Người giúp việc thành thật trả lời, "Mợ chủ gặp bạn xong sau đó về ở luôn trong phòng. . . . . ."

Chân mày Đàm Dịch Khiêm nhíu lại, "Bạn?"

Người làm nói, "Đúng vậy, là một người bạn họ Kim của mợ chủ."

Chữ "Kim" này làm cho đôi mắt đen u ám của Đàm Dịch Khiêm lại càng thâm trầm thêm vài phần, Đàm Dịch Khiêm phất tay ý bảo người giúp việc lui ra, sau đó đi lên lầu hai.

Đàm Dịch Khiêm giơ tay gõ nhẹ cửa phòng, trong phòng không có tiếng trả lời, Đàm Dịch Khiêm lập tức mở cửa phòng ra.

Đập vào mắt anh chính là hình ảnh Hạ Tử Du đang ôm đầu gối trầm tĩnh ngồi trên giường.

Hạ Tử Du rõ ràng nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, nhưng không lên tiếng.

Đàm Dịch Khiêm nhẹ bước đi vào phòng, ngồi bên mép giường, xoay người Hạ Tử Du đang không thèm để ý đến anh lại, "Bà xã, làm sao vậy?"

Hạ Tử Du vẫn quay mặt sang bên cạnh, không muốn nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm dịu dàng dụ dỗ Hạ Tử Du, "Người nào chọc bà xã đại nhân của anh tức giận?"

Lúc này Hạ Tử Du mới xoay mặt sang nhìn Đàm Dịch Khiêm, khó khăn thốt lên một câu, "Anh lại gạt em!!"

Đàm Dịch Khiêm hỏi, "Tại sao lại nói như vậy?"

Ánh mắt Hạ Tử Du nhìn thẳng vào Đàm Dịch Khiêm, "Anh gạt em hết lần này đến lần khác, cho dù em đã cố gắng thuyết phục mình phải tin tưởng anh, nhưng có thật nhiều thật nhiều chuyện em vẫn không có cách nào không để ý."

Đàm Dịch Khiêm khẽ cau lông mày, "Kim Trạch Húc nói gì với em?"

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, giọng điệu vẫn chua xót như trước, "Anh ấy nói một vài chuyện mà anh đã giấu em."

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, giọng nói chợt lãnh đạm, "Em không nên gặp hắn ta."

Hạ Tử Du không vui nhíu mày, "Em có cuộc sống tự do của em, huống chi anh ấy là bạn em."

Đàm Dịch Khiêm híp mắt, gịong điệu rõ ràng không vui, "Vậy sao? Nếu như hắn ta là bạn của em, buổi chiều gặp em hắn ta sẽ cho chúc phúc cho em như một người bạn chứ không phải đi thêu dệt chuyện giữa chúng ta."

Hạ Tử Du nhìn gương mặt đẹp trai lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm, kèm theo chút tức giận nói, "Em rất hiểu Trạch Húc, anh ấy sẽ không khích bác ly gián."

Đôi mắt Đàm Dịch Khiêm tản ra từng trận rét lạnh, "Em hiểu hắn ta?"

Hạ Tử Du không nhịn được nói, "Đúng, em hiểu anh ấy, anh ấy cũng hiểu em. . . . . . Nhiều năm qua mỗi khi em cần một sự trợ giúp, anh ấy luôn là người đầu tiên xuất hiện ở cạnh em."

Đàm Dịch Khiêm bỗng trầm mặc.

Đến lúc này, Hạ Tử Du mới ý thức được giọng điệu nói chuyện của cô hình như rất dễ làm người ta hiểu lầm, đành dịu giọng lại, cô chậm rãi nói, "Dịch Khiêm, anh biết rất rõ không phải là em muốn nói Trạch Húc tốt ở trước mặt anh, em chỉ mong có thể giữ lại người bạn tốt này. . . . . . Em biết rõ anh ấy đã từng cố ý vô tình làm rất nhiều chuyện có ý đồ phá hỏng chuyện chúng ta đến với nhau, nhưng em biết rõ anh ấy làm tất cả đều là vì bảo vệ em, em không cho anh ấy được cái gì, nhưng em hy vọng có thể giữ lại tình bạn giữa em và anh ấy. . . . . ." Cô muốn làm cho hắn hiểu lòng biết ơn của cô đối với Kim Trạch Húc, mong anh có thể thay đổi cách nhìn đối với Kim Trạch Húc.

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, "Em cho rằng là tình bạn nhưng đó không phải là thứ hắn ta muốn."

Hạ Tử Du bước xuống giường, đứng trước mặt Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh hỏi, "Chẳng lẽ ngay cả quyền tự do liên lạc bạn bè em cũng không có hay sao?"

Ánh mắt lạnh lẽo của Đàm Dịch Khiêm chiếu thẳng vào đáy mắt Hạ Tử Du, đôi môi mỏng lạnh lùng nói, "Hắn ta đáng để cho chúng ta phải cãi nhau lần đầu tiên sau khi cưới sao?"

Lần này đổi thành Hạ Tử Du sững sờ.

Sau một hồi lâu, Hạ Tử Du điều chỉnh cảm xúc của mình một chút, cô rũ mắt xuống, chậm rãi nói, "Thật xin lỗi, không phải là em muốn cãi nhau với anh. . . . . . Chỉ là em rất phiền, tâm tình cũng rất loạn, em cảm thấy em vẫn bị anh ngăn cách, có rất nhiều người anh không cho em gặp, có rất nhiều chuyện anh cũng không muốn để cho em biết, cảm giác như thế khiến cho em cảm thấy rất bất an. . . . . ."

Nhìn gương mặt buồn bã mất mát của Hạ Tử Du, trái tim Đàm Dịch Khiêm bỗng quặn lại, rốt cuộc anh không thể tiếp tục lớn tiếng với cô nữa, anh ấn cô vào trong ngực, giọng nói rõ ràng mang theo áy náy, "Là anh không tốt. . . . . . Em nói cho anh biết, em đã nghe được gì từ Kim Trạch Húc? Em có thể hỏi anh, nhưng không được suy nghĩ bậy bạ."

Hạ Tử Du dựa vào lồng ngực của Đàm Dịch Khiêm, theo thói quen đưa tay ôm lấy anh, sống mũi cay cay, mếu máo nói, "Lúc trước anh nói với em con của Nhất Thuần là của cô ấy với bạn trai, nhưng hôm nay Trạch Húc nói cho em biết, anh ấy nói đứa bé đó là của anh và Nhất Thuần . . . . . . Em không biết rốt cuộc em nên tin ai, em không muốn nói rằng em có thể hoàn toàn tin tưởng anh, bởi vì em biết Trạch Húc không cần phải nói dối như vậy với em, nhưng em lại muốn tin tưởng anh, cũng biết anh nhất định sẽ cho em một lời giải thích hợp lý, em mong bây giờ anh có thể nói cho em biết." Cô và anh thật vất vả mới đi tới ngày hôm nay, cô mong tất cả những vấn đề bọn họ gặp phải đều có thể cùng nhau giải quyết.

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm trở nên âm u lạnh lẽo, "Anh vẫn không muốn cho em biết sự thật chuyện này."

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, "Tại sao?"

Ngay sau đó, Đàm Dịch Khiêm nói hết từ đầu đến cuối chuyện Nhất Thuần mang thai cho Hạ Tử Du nghe.

Hạ Tử Du nghe xong giật mình đứng nguyên tại chỗ, một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, bỗng dưng, sững sờ nói, "Em nên biết từ lâu, Nhất Thuần cô ấy thích anh. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm vịn chặt đôi vai đang khẽ run của Hạ Tử Du, giọng điệu dịu dàng nói, "Trong mắt anh, em căn bản cũng không cần biết chuyện này, giữa chúng ta chỉ có anh và em mà thôi, đối với chúng ta mà nói ai khác cũng đều không quan trọng. . . . . ." Đây cũng chính là nguyên nhân anh cảm thấy không cần phải nói cho cô biết.

Hạ Tử Du lâm vào trầm mặc.

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nâng khuôn mặt Hạ Tử Du lên, nhìn đôi mắt đờ đẫn của cô, lo lắng nói, "Nói cho anh biết em đang suy nghĩ gì?"

Hạ Tử Du trầm tĩnh lắc lắc đầu, suy tư sau một lúc lâu mới đáp, "Em đang nghĩ, hiện tại nhất định Nhất Thuần đang rất khó chịu. . . . . . Cô ấy yêu anh như thế, nhưng vẫn ở trước mặt anh làm như không thèm để ý gì hết, sau khi chúng ta đến với nhau, cô ấy không chọn ở giữa cản trở, cũng không hề thể hiện ra chút ghen tỵ nào, mà là lựa chọn rộng lượng rời đi, em vẫn nhớ sự thản nhiên khi cô ấy chính miệng giải thích với em giữa anh và cô ấy không hề có quan hệ gì. . . . . . Em nghĩ nếu không phải yêu một người sâu đậm, một người phụ nữ tuyệt đối không thể làm được những việc đó."

Đàm Dịch Khiêm sợ nhất chính là nhìn thấy Hạ Tử Du suy nghĩ nhân từ giùm người khác, anh dịu giọng, "Trong một vài chuyện cần sự kiên định, không thể lạm dụng lòng cảm thông của em được."

"Cô ấy muốn có một đứa con của anh, có lẽ chỉ là muốn lấy được một phần chờ mong. . . . . ." Đứng trên lập trường của Đan Nhất Thuần, Hạ Tử Du thật tội nghiệp cho cô ấy.

Đàm Dịch Khiêm không vui, nói, "Hay là, em cảm thấy anh nên cho phép Nhất Thuần sinh đứa bé kia?"

Hạ Tử Du sững sờ nhìn Đàm Dịch Khiêm, thật lâu không lên tiếng trả lời.

Đàm Dịch Khiêm mất kiên nhẫn khẽ rủa, "Đáng chết, chẳng lẽ em thật sự muốn nhìn thấy những người phụ nữ khác sinh con của anh?"

Hạ Tử Du đột nhiên lắc đầu, "Không phải!"

Lúc này nghe Hạ Tử Du nói như vậy, lòng phiền não của Đàm Dịch Khiêm mới được trấn an đôi chút, anh chậm rãi hạ giọng nói, "Con người sống trên đời có nhiều lúc phải đưa ra một lựa chọn chính xác, nếu như trong chuyện này anh chọn cảm thông, có lẽ sau này sẽ phải đổi lấy đau khổ cho cả ba người. . . . . ."

Hạ Tử Du dán chặt khuôn mặt mình vào lồng ngực của Đàm Dịch Khiêm, nghẹn ngào nói đầy chua xót, "Ông xã, em biết rõ anh vì em mới làm vậy, em cũng phải thừa nhận em không rộng lượng được như vậy. . . . . ." Cô chỉ đau lòng, đau lòng cho Đan Nhất Thuần, nhưng nếu nghĩ đến trên thế giới này thật sự còn một người phụ nữ ôm con của chồng mình, cô cũng không có cách nào chuyển phần đau lòng này thành rộng lượng.

Đàm Dịch Khiêm ôm chặt Hạ Tử Du, "Anh cũng không cho phép em rộng lượng như vậy!"

Hạ Tử Du nói từ tận đáy lòng, "Em tin rằng, một cô gái tốt như Nhất Thuần, ông trời nhất định sẽ không bạc đãi cô ấy, cũng cho cô ấy một tình yêu chân chính thuộc về mình."

-------

Hai ngày sau, tại "Đàm thị."

Sáng sớm, chị Dư đứng ngoài phòng làm việc của tổng giám đốc gõ nhẹ cửa một cái.

"Vào đi."

Chị Dư đi vào phòng làm việc, nhìn Đàm Dịch Khiêm đang xử lý tài liệu ở trước mặt, cung kính nói, "Tổng giám đốc, tôi đã dẫn người cậu muốn gặp đến, bây giờ cậu có muốn gặp cô ấy không ạ?"

Đàm Dịch Khiêm để văn kiện trên bàn sang một bên, ngước mắt nhìn chị Dư một cái, lạnh lùng nói, "Dẫn cô ấy vào đi."

"Vâng."

Chị Dư rời đi một lát sau, Đường Hân bước vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Đường Hân vẫn tràn trề thanh xuân như trước, ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm trong nháy mắt như càng thêm xấu hổ hơn ngày trước, cô hỏi như không dám tin, "Dịch Khiêm, chị Dư nói anh muốn gặp em?"

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm kín đáo nhìn khuôn mặt Đường Hân vẫn thanh lệ đáng yêu như ngày nào, thong thả nói, "Nghe chị Dư nói cô vẫn luôn ở Los Angeles?"

Đường Hân gật đầu, "Vâng."

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm dừng lại trên khuôn mặt nhỏ xinh của Đường Hân, tiếp tục nói, "Mấy năm này sống có tốt không?"

Đường Hân cẩn thận dè chừng nhìn Đàm Dịch Khiêm, giọng điệu hơi có vẻ vui mừng nói, "Dịch Khiêm, anh đang quan tâm em đấy à?"

Đàm Dịch Khiêm dựa người vào thành ghế, điều chỉnh tư thế ngồi, nhẹ giọng cười một tiếng, "Nói thế nào thì tôi và Tử Du có thể đi đến ngày hôm nay, cũng có một phần công lao của cô trong đó, tôi đương nhiên phải "quan tâm" đến cô."

Đường Hân không nghe ra hàm ý trong lời nói của Đàm Dịch Khiêm, cô chậm rãi rũ mắt xuống, cười chua xót, "Cái gì mà công lao, ngược lại là do em ích kỷ, trước kia vì muốn được ở lại bên cạnh anh, cho nên em luôn giấu diếm sự thật là tiểu Du cứu anh. . . . . . Những năm gần đây nếu không phải thấy anh và Nhất Thuần tiểu thư đi cùng nhau, em nghĩ em cũng không có dũng khí nói ra những chuyện năm đó cho anh biết. . . . . . May mà em giác ngộ cũng không coi là muộn, đúng là vẫn còn giúp được bọn anh, rốt cuộc cũng có thể hóa giải đôi chút sự áy náy tận đáy lòng em rồi."

Đường Hân hoàn toàn không chú ý tới giờ phút này chị Dư đang nhìn cô với một vẻ mặt nặng nề, kinh hồn bạt vía toát mồ hôi thay cho Đường Hân.

Không nghe Đàm Dịch Khiêm đáp lại, Đường Hân chậm rãi ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, lại phát hiện lúc này Đàm Dịch Khiêm đang dùng một ánh mắt rạng ngời nhìn cô chăm chú.

Sắc mặt Đường Hân khẽ nhuộm đỏ, "A, Dịch Khiêm, anh làm gì mà nhìn em như thế?"

Đàm Dịch Khiêm nhìn Đường Hân chằm chằm, híp mắt nói ra chiều đầy khó hiểu, "Tôi đang suy nghĩ, một cô gái khi còn bé vô cùng hoạt bát lương thiện, tại sao sau khi lớn lên lại có thể biến thành một người phụ nữ lòng dạ độc ác như thế?"

Khi Đường Hân nghe những lời này, khuôn mặt đang hồng trong nháy mắt trắng xanh, "Hả, Dịch Khiêm. . . . . . Em nghe không hiểu."

Lúc này Đàm Dịch Khiêm đã thu hồi ánh mắt dừng trên người Đường Hân lại, "Chị Dư."

Ngay sau đó chị Dư rút một phần văn kiện trên kệ sách sau lưng Đàm Dịch Khiêm ra đưa cho Đường Hân.

Đường Hân sững sốt nhận lấy phần văn kiện, hỏi đầy nghi hoặc, "Đây là cái gì?"

Chị Dư đáp, "Trên văn kiện này là thân thế bối cảnh tình hình chung của Đường tiểu thư kèm theo một vài hình ảnh về tình hình cuộc sống gần đây của cô. . . . . ."

Đường Hân nhất thời sửng sốt, "Tại sao phải sắp xếp lại tư liệu của em?"

Chị Dư bình tĩnh trả lời, "Bởi vì Lorik cần tư liệu của cô."

Nghe đến ba chữ "Lorik" sống lưng Đường Hân chấn động một cách rõ ràng, sắc mặt cô còn trắng bệch hơn cả mới nãy, cô chợt ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, tròng mắt trợn to, "Dịch Khiêm. . . . . . Việc này. . . . . . Là sao?"

Lorik chính là một đại ca nặng kí trong giới xã hội đen ở Mỹ, cũng là tên ác ma đã từng giam cầm Đường Hân ở bên người áp dụng ngược đãi tình dục, cho đến nhiều năm sau mỗi khi Đường Hân nghe đến ba chữ "Lorik" này trong đầu vẫn như cũ có thể lướt qua hình ảnh đầy ác mộng ngày trước của cô.

Đôi mắt đen sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm từ từ híp thành một đường chỉ mỏng, nói đầy lãnh đạm, "Tôi nhớ cô từng nói cho tôi biết, Lorik là một người biến thái đến cực hạn, cô đã từng bị buộc sống ở bên cạnh hắn, còn bị hắn ngược đãi. . . . . . Sau đó trong nhà Lorik tự nhiên xảy ra một cuộc hỏa hoạn, cô mới may mắn thừa dịp trận hỏa hoạn đó trốn thoát, trận hỏa hoạn này làm phỏng lưng của cô, cho đến bây giờ sau lưng cô còn đang lưu lại đầy vết sẹo ngày đó."

Không biết vì sao, khi nghe Đàm Dịch Khiêm trần thuật lại đọan quá khứ này của mình thì Đường Hân lại cảm thấy âm thầm sợ hãi, như có một luồng lạnh lẽo từ dưới lòng bàn chân đang từ từ vọt lên, cô lo lắng bất an nhìn Đàm Dịch Khiêm, "Tại. . . . . . Tại sao anh muốn nhắc tới những chuyện này?"

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng bâng quơ mà trả lời, "Tôi nghĩ Lorik sẽ muốn tìm cô cho bằng được, cho nên ra lệnh cho chị Dư dùng bưu kiện chuyển giao thân thế bối cảnh hiện nay cùng tình trạng gần đây nhất của cô cho Lorik."

Nghe đến đó, Đường Hân đột nhiên nặng nề lui về sau một bước, cô hoảng sợ nói, "Dịch Khiêm, tại sao anh muốn làm như vậy?" Trời ơi, nếu Lorik tìm được mình, hắn sẽ giết mình mất.

Đàm Dịch Khiêm tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ lúc này của Đường Hân, anh nhẹ nhàng nói, "Đương nhiên hắn sẽ giết cô! Dù sao năm đó vì chạy trốn hắn cô không tiếc tạo ra trận hỏa họan mà được cảnh sát kết luận là ngoài ý muốn kia, thiếu chút nữa cô đã làm Lorik chết cháy ở trong phòng, nhưng Lorik mạng lớn, mặc dù dung mạo bị hủy hoại, nhưng cuối cùng cũng bảo vệ được tính mạng."

Sự thật này trước kia Đàm Dịch Khiêm cũng đã tra được, nhưng cho tới bây giờ Đàm Dịch Khiêm cũng chưa từng xen vào chuyện này, bởi vì luôn cho rằng trong chuyện này Đường Hân là người bị hại.

Bây giờ Đường Hân đã đứng không vững, cô sợ hãi không ngừng lùi về phía sau, "Tại sao phải làm như vậy? Dịch Khiêm, anh hãm hại em. . . . . ." Đường Hân biết rõ sự hung ác của Lorik hơn bất cứ ai, một khi Lorik biết hành tung của cô, cô sẽ bị xã hội đen Mỹ đuổi giết mất.

Ánh mắt hung ác hiểm độc của Đàm Dịch Khiêm nhìn cô đầy sắc bén, giọng điệu vẫn không hề có chút nào phập phồng, "Hình như chữ "hãm hại" trong mắt cô dường như cũng chẳng quan trọng gì. . . . . ."

Đường Hân dựa vào vách tường sau lưng như mất hết sức lực, không ngừng lắc đầu.

Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng nói, "Nếu muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm, Đường Hân, cô đã làm chuyện gì cô tự biết rõ. . . . . . Tôi luôn mong được trải qua một cuộc sống an nhàn êm ả với Hạ Tử Du, nhưng hình như cô không muốn điều mà tôi mong muốn, một khi đã đã như vậy thì tôi cũng phải cho cô một chút cảnh cáo."

. . . . . .

Sau khi Đường Hân bị bảo vệ "mời" ra khỏi "Đàm thị", chị Dư nhìn Đàm Dịch Khiêm lại tiếp tục vùi đầu vào đống văn kiện, trong đầu không khỏi lướt qua bộ dạng kinh hòang hai chân như nhũn ra của Đường Hân khi rời phòng làm việc, thóang chốc đáy lòng chị Dư bỗng kinh hãi, sợ hãi liếc trộm Đàm Dịch Khiêm một cái.

Hình như Đường tiểu thư vẫn chưa từng hiểu rõ, cái thế giới này có vài người là vĩnh viễn không có thể xúc phạm đến giới hạn của họ.

Mặc dù tổng giám đốc không lệnh cho cô thực sự đem tài liệu kia giao cho Lorik, nhưng, mấy năm sau e rằng Đường tiểu thư sẽ bị bao phủ trong cơn hãi hùng mà tổng giám đốc đã tạo ra cho cô ấy, cho dù về sau tổng giám đốc không làm gì đi nữa, chắc chắn có giáo huấn như vậy, đời này cũng sẽ không dám chen vào chuyện giữa vợ chồng của tổng giám đốc nữa.

-------

Buổi chiều.

"Ừ, Trạch Húc, anh yên tâm đi, em sẽ tự chăm sóc mình thật tốt, cám ơn anh đã quan tâm. . . . . . ."

Hạ Tử Du vừa cúp điện thoại thì thấy Đàm Dịch Khiêm đi vào phòng.

Hạ Tử Du lập tức đứng dậy, vui sướng đi đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, làm nũng, "Ông xã, anh về rồi à?"

Đàm Dịch Khiêm ôm lấy Hạ Tử Du từ phía sau, vùi đầu vào cổ cô, nói với giọng khàn khàn, "Không phải anh đã nói không cho phép em liên lạc với Kim Trạch Húc sao?"

Hạ Tử Du nhấn mạnh một lần nữa, "Bọn em chỉ thăm hỏi giữa bạn bè bình thường thôi." Thậm chí số điện thọai cô cho kim Trạch Húc cũng là số điện thoại trong ngôi biệt thự, chính là để tránh cho Đàm Dịch Khiêm suy nghĩ nhiều.

Rõ ràng là giọng ra lệnh, nhưng khi đối diện với Hạ Tử Du Đàm Dịch Khiêm lại hơn mười phần bá đạo chiếm hữu, "Anh nói không cho phép!"

Hạ Tử Du giận dỗi bĩu môi, "Được rồi." Thực tế tối nay Trạch Húc gọi điện cho cô cũng là muốn biết tình trạng bây giờ của cô, biết anh đã giải thích rõ với cô, Trạch Húc cũng chúc phúc cho bọn họ, huống chi sau này giữa cô và Trạch Húc cũng không có gì cần phải liên lạc thường xuyên nữa.

"Ừ." Lúc này Đàm Dịch Khiêm mới hài lòng, nhẹ gặm cắn cần cổ nhẵn bóng của cô.

Cảm thấy lực gặm cắn của Đàm Dịch Khiêm đang từ từ biến thành hôn nhẹ, nhiệt độ giữa nhau cũng đang dần dần nóng lên, nghĩ đến sự mệt mỏi mấy tối gần đây, Hạ Tử Du vội vàng nói, "Ông xã, em có một chuyện muốn thương lượng với anh. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm đang gặm cắn xương cổ của Hạ Tử Du, khàn khàn ậm ờ đáp lời, "Ừ."

Hạ Tử Du nói, "Ngày mai thời tiết rất tốt, cả nhà ba người chúng ta đi thánh Monica đi! Thánh Monica cách đây không tới một giờ đường xe, cảnh ven biển cũng rất đẹp, mặc dù Liễu Nhiên không thích hợp đi quá xa, nhưng đi ra ngoài phơi nắng mặt trời cũng tốt, anh cảm thấy thế nào?"

Giờ phút này Đàm Dịch Khiêm căn bản không có ý định nói chuyện nghiêm chỉnh với Hạ Tử Du, tay anh đang tuần tra tới lui giữa hai đùi Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du dời bàn tay không an phận của Đàm Dịch Khiêm ra, lay nhẹ Đàm Dịch Khiêm, "Anh mau trả lời em đi. . . . . ." Cô đã bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh cô và Liễu Nhiên hoà thuận vui vẻ ngồi nghịch cát trên bãi biển. . . . . . Cô có lòng tin chỉ cần Liễu Nhiên đồng ý ở chung với cô nhiều hơn, cô nhất định có thể xây dựng thân tình giữa hai mẹ con cô một lần nữa.

Đàm Dịch Khiêm đáp nhẹ một câu, ". . . . . . Em tự tính toán."

Hạ Tử Du nhón chân lên hôn gương mặt tuấn tú của Đàm Dịch Khiêm như một phần thưởng, "Cám ơn ông xã."

Vậy mà, Đàm Dịch Khiêm cũng không biết đủ. . . . . .

Một giây kế tiếp, Hạ Tử Du đã bị Đàm Dịch Khiêm bổ nhào vào trên giường lớn sau lưng bọn họ.

. . . . . .

Bữa ăn tối dĩ nhiên là không có thời gian đi dùng. . . . . .

Nửa đêm, Hạ Tử Du theo thói quen mở mắt ra, cô nhẹ nhàng di chuyển bàn tay để ngang trên eo mình.

"Đi đâu?" Gần như là vào lúc Hạ Tử Du vừa nhúc nhích trong ngực Đàm Dịch Khiêm, thì giọng nói trầm khàn của anh cũng truyền đến.

Hạ Tử Du lập tức nhắm mắt lại, khéo léo ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, "Không có."

Đàm Dịch Khiêm ôm chặt lấy Hạ Tử Du, "Ngủ đi, Liễu Nhiên có người giúp việc trông coi rồi."

Hạ Tử Du gật đầu, "Dạ."

Hạ Tử Du vốn định đợi cho Đàm Dịch Khiêm ngủ thiếp đi rồi đến phòng trẻ, nhưng cũng vì buổi tối rất vất vả nên Hạ Tử Du vừa nhắm mắt đã chìm vào mộng đẹp, đợi đến khi Hạ Tử Du mở mắt ra lần nữa, thì phát hiện vị trí bên cạnh cô đã trống không.

Không nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du nghi ngờ đứng dậy.

Không tìm thấy Đàm Dịch Khiêm, ngay sau đó Hạ Tử Du mở ra cửa phòng.

Nhìn lướt qua hành lang, Hạ Tử Du phát hiện phòng trẻ lộ ra một khe hở hẹp chưa đóng, vì thế Hạ Tử Du đẩy ra cửa phòng trẻ.

Đập vào mắt Hạ Tử Du, lúc này người giúp việc đang đứng ở một bên, mà Liễu Nhiên hiển nhiên mới vừa được Đàm Dịch Khiêm dỗ ngủ, giờ phút này đang nằm trên bả vai Đàm Dịch Khiêm.

Người làm nói, "Cậu chủ, cậu đi ngủ đi. . . . . . Tôi sẽ chăm sóc Ngôn Tư tiểu thư thật tốt."

Đàm Dịch Khiêm cẩn thận dè dặt giao Ngôn Tư cho người giúp việc, lúc đứng dậy thì nhìn thấy Hạ Tử Du.

Đàm Dịch Khiêm đi ra, đỡ thắt lưng cô, khẽ hỏi, "Sao lại không ngủ được?"

Giờ khắc này trong đầu Hạ Tử Du đang xẹt qua hình ảnh ba năm trước có lẽ Đàm Dịch Khiêm cũng chăm sóc Liễu Nhiên lúc nửa đêm như giờ phút này, Hạ Tử Du đột nhiên cảm thấy mũi mình đau xót, cô đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm đầy quyến luyến.

Hô hấp của Đàm Dịch Khiêm bỗng căng thẳng, "Sao thế?"

Hạ Tử Du chôn chặt trong ngực Đàm Dịch Khiêm, nức nở nói, "Em chỉ là cảm thấy em và Liễu Nhiên rất hạnh phúc."

"Đồ ngốc. . . . . ." Đàm Dịch Khiêm hôn lên môi Hạ Tử Du một cái, ngay sau đó ôm lấy cô, "Đi, trở về phòng ngủ."