Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 423: Đợi chờ trong mưa



"Tư Vũ, tối hôm nay chúng ta cùng đi ăn cơm nhé, được không?" Suốt từ nãy đến giờ anh rất muốn mời cô, nhưng vẫn không dám nói ra. Vừa mới rồi ở trong phòng làm việc anh ấp ủ mãi mới có can đảm nói với cô!

Nhìn người đàn ông trước mắt dáng vẻ đàng hoàng, nho nhã lễ độ cất tiếng mời, Tư Vũ trở nên do dự. Nếu như ngày trước, nhất định cô sẽ thẳng thắn từ chối, nhưng lần này bỗng nhiên cô lại muốn nhận lời...

"Cô lại lo lắng cho Hoan Hoan sao? Không có vấn đề gì, chúng ta có thể cùng nhau đến trường để đón cô bé, sau đó cùng đi ăn bữa tối!" Ryan đề ra kế hoạch cho tất cả mọi việc!

"Hôm nay Hoan Hoan sẽ đến nhà của anh trai tôi, cho nên không cần phải đi đón !" Tư Vũ mỉm cười giải thích rõ!

Ryan nhất thời mở to đôi mắt xanh biếc như nước biển nhìn người phụ nữ anh khiến anh mong nhớ ngày đêm ở trước mắt."Cô...em đồng ý chấp nhận lời mời của tôi sao?"

Tư Vũ gật gật đầu." Ừm...!"

"A..., Lạy Đức Mẹ đồng trinh, quả thật tôi rất đỗi vui mừng !"

Nhìn người đàn ông ở trước mắt đang hoa chân múa tay đầy hứng phấn, Tư Vũ với cương vị là thư ký, không thể không nhắc nhở."Tổng giám đốc, ngài đừng quên đây là phòng làm việc!"

"A..., Thư ký Lạc nói rất đúng!" Ryan khẩn trương thu hồi lại động tác, sau đó đi vào trong văn phòng của mình. Trời ạ, anh phải khẩn trương trở lại bàn làm việc ngay, nếu không, anh sợ rằng sẽ hôn cô mất!

Tư Vũ tiện tay đẩy các thứ trên mặt bàn sang một bên, kháng cự lại ý định nhớ tới Ryan!

************************************* phân cách tuyến ********************************

Hôm nay vừa học thêm được hai món ăn, cộng với món ăn đã làm mấy lần ở nhà là có ba món, Bùi Tạp Tư mang theo nguyên liệu nấu ăn đến trước nhà trọ của Tư Vũ. Trước đó, thông qua sự giới thiệu của một người bạn làm ăn, anh cùng với một trùm bất động sản ở khu vực Bắc Mĩ tên Lâm Triết Hàn, đã có một buổi gặp gỡ với nhau, mà thật trùng hợp, ông ta cũng đang rất muốn đặt quan hệ với anh, vì thế hai người mau chóng trở thành bạn bè thân thiết.

Sau đó, anh mặt dày mày dạn tự mình đến biệt thự của bọn họ ở thành phố H xin được gặp mặt, cậy cục nhờ nữ sĩ Thang Hàm Lôi tự tay thiết kế một sợi dây chuyền! Ban đầu Thang Hàm Lôi một mực không đồng ý, bởi vì nữ sĩ không muốn để lộ chân tướng của mình với người ngoài, không muốn phá vỡ nguyên tắc do chính mình đặt ra!

Anh khổ sở cầu xin, kể lại chi tiết chuyện của mình đã xảy ra như thế nào. Sau khi nghe anh năm lần bảy lượt bày tỏ một hồi rằng anh thật sự yêu quý vợ của mình, nữ sĩ mới miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng tất nhiên là anh cũng phải trả giá rất lớn, đó chính là đọc một hơi một trăm truyện cười cho con gái của nữ sĩ nghe! Mặc dù truyện cười được in thành sách, có thể đọc trên giấy, nhưng mà cứ đọc liên tục không ngừng như vậy, thật sự đã khiến anh đọc đến mức miệng khô lưỡi ráo, hoa mắt chóng mặt, ù tai váng đầu...

Nhưng tất cả đều đáng giá, vì tình cảm của anh mà Thang Hàm Lôi đã thiết kế ra chiếc dây chuyền “Mặt trời của tôi”. Nữ sĩ nói, chính tình tiết trong chuyện tình cảm của anh với Tư Vũ đã tạo cảm hứng cho kiểu mẫu sợi dây chuyền này, hơn nữa đây còn là tác phẩm có đủ khả năng đạt tới đỉnh cao trong số các mẫu thiết kế hiện tại của nữ sĩ. Hơn nữa nữ sĩ không chỉ thiết kế nên mẫu dây chuyền này với tốc độ cực nhanh, mà còn được công nhân ở dưới xưởng làm với tốc độ nhanh nhất, để chế tạo xong sợi dây chuyền này!

Bùi Tạp Tư mở chiếc hộp nhung màu nâu nhạt, lẳng lặng nhìn sợi dây chuyện “Mặt trời của tôi” (MYSUN) nằm yên trong đó, anh hi vọng, hi vọng Tư Vũ sẽ thích!

Rất nhanh, xe đã dừng lại ở trước cửa nhà trọ. Lái xe khẩn trương xuống xe, mở cửa xe cho ông chủ.

"Tổng giám đốc, tối hôm nay mấy giờ tôi trở lại đón ngài?"

"Chờ điện thoại của tôi, bây giờ anh hãy về đi!" Bùi Tạp Tư trực tiếp đi ấn chuông cửa, mấy ngày nay khi đến đây anh chỉ cần nhấn một tiếng chuông cửa, nhất định sẽ có người mở cửa cho anh!

Leng keng - -

Leng keng - -

Leng keng - -

Chuông kêu liên tục vài tiếng nhưng không có ai mở cửa, đủ thấy được, Tư Vũ và Hoan Hoan vẫn chưa trở về nhà!

Bùi Tạp Tư mặc đồ tây trang Italy được làm thủ công, phàm là ánh mắt tinh tường mọi người đều có thể nhìn ra được anh là người thành công. Nhưng lại cực kỳ không phù hợp khi đứng ở khu dân cư mà nhiều nhất, cũng chỉ có thể tính ở hạng vừa mà thôi. Lại càng không phù hợp hơn nữa khi trong tay anh lại đang cầm theo túi đồ ăn to tướng!

Các hộ gia đình qua lại đều dùng ánh mắt lộ vẻ cực kỳ kỳ quái đánh giá anh, giống như họ đều rất tò mò vì sao một người đàn ông không chút cởi mở như vậy lại có thể xuất hiện ở trong tiểu khu của bọn họ!

Đúng là Bùi Tạp Tư cũng không hề cảm giác được có bất kỳ cái gì không được tự nhiên khi xách theo cái túi to. Trên mặt cũng không biểu hiện bất kỳ điều gì là thiếu kiên nhẫn khi đứng ở chỗ này.

Một giờ, hai giờ. . . Thời gian từ từ biến khung cảnh màn đêm trở thành màu đen!

Bùi Tạp Tư biết mình đã đứng ở chỗ này bốn giờ. Vài lần anh cầm lấy điện thoại nghĩ muốn nhấn số điện thoại của cô, nhưng mà anh đều bị khả năng tự chủ cực cao của mình kìm nén lại!

Không, anh không thể lại uy hiếp cô, tạo cho cô bất kỳ áp lực nào được!

Chỉ cần tối hôm nay cô có thể bình an trở về là tốt lắm rồi, chỉ cần hiện tại cô không bị đói bụng là tốt rồi, chỉ cần cô cả ngày đều là vui vẻ là rất tốt!

Bỗng nhiên, một trận cuồng phong nổi lên, thổi cuốn cát bụi. Những hạt cát bụi li ti táp vào khắp người lẫn trên mặt của Bùi Tạp Tư. Mái tóc cũng bị gió thổi hất dựng đứng lên, vạt áo sang trọng cũng bị cuộn lên, lộ ra sắc áo sơmi trắng ở bên trong ...

Mặc dù trời tối đen, ánh trăng trên bầu trời lại bị đám mây đen thật dày che khuất, nhưng ở bên trong tiểu khu vẫn có ánh sáng đèn để có thể cho người qua lại nhìn thấy rõ ràng, người đàn ông cao quý, siêu phàm như vậy đứng ở bậc tam cấp trước cửa căn phòng, lại thật gọn gàng sạch sẽ.

"Ôi, tiên sinh, hãy xem ngài đứng ở chỗ này đã bao lâu rồi? Anh ở cùng nhà với hộ gia đình kia à?" Một cô gái xinh đẹp, tuổi còn trẻ đi tới, đến gần bắt chuyện, trong đôi mắt lộ rõ đầy vẻ quyến rũ. Chỉ cần nhìn qua cũng biết cô gái này là hạng người ham thích vui chơi tình một đêm."Xem ra ngài vẫn nên vào trong nhà của em sẽ hay hơn, em nhìn trời thấy cũng sắp đổ mưa rồi, mà cơn mưa này chắc hẳn cũng không nhỏ đâu!"

"A..., không cần đâu, cám ơn cô, người tôi chờ chắc cũng sắp trở lại rồi!" Bùi Tạp Tư cự tuyệt lời mời của người đẹp. Ngay sau đó cơn mưa to từ trên trời đã đổ ập xuống, hơn nữa lại có cơn cuồng phong còn trợ giúp thêm. Những hạt mưa nhanh chóng đồng loạt dội lên người lên mặt của Bùi Tạp Tư, rất nhanh toàn thân của anh đều bị mưa tạt ướt hết !

****************** phân cách tuyến *******************

Ngồi ở trong phòng ăn xa hoa, Tư Vũ lần thứ n nhìn về phía đồng hồ. Trong tâm thức của cô chỉ nghĩ đến một điều, tất cả chỉ nhớ đến một người!

Hôm nay anh có đến không? Không cần nghĩ nhiều, nhất định là anh sẽ đến!

Không vào được trong nhà anh có bỏ đi không? Có lẽ là anh sẽ đi... tính cách của anh hẳn sẽ không vì bất kỳ người nào mà để mình phải chịu uất ức đâu!

Hơn nữa hiện giờ ở bên ngoài lại vẫn đang mưa, anh càng không thể đứng ở nơi đó được!

Nhưng mà, vạn nhất bây giờ anh vẫn còn ở dưới lầu thì sao? Quần áo liệu có thể bị ướt hay không?

Hẳn là không, hẳn là không, cô thực ngu dốt, anh có xe, làm sao có thể bị ướt được!

Ài, cô nghĩ đến anh hắn để làm gì vậy? Lo lắng cho anh để làm gì! Không phải quyết định rồi sao? Không thể trở lại như ban đầu, hơn nữa cô cũng không thể lại tiếp nhận một người chồng như anh được!

Nhìn thấy anh là sẽ nghĩ tới chuyện bị mất đi đứa con, chẳng lẽ cô muốn ôm sự đau khổ suốt cả đời sao?

"Tư Vũ, Tư Vũ, em không nghe thấy tôi nói những gì sao?" Ryan vẫn tiếp tục chủ đề câu chuyện, gọi người phụ nữ còn đang trong trạng thái thất thần ...

Tư Vũ đưa ánh mắt về hướng người đàn ông ở phía đối diện, cười hối lỗi."Thực xin lỗi, vừa rồi lời ngài nói, tôi không nghe được rõ ràng lắm!"

"A... tôi sẽ hỏi lại lần nữa vậy, Tư Vũ, em nguyện ý làm bạn gái của tôi không?"