Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 232: Chuyện qua ba lần, không nói thì giết (2)



Lưu sư huynh cổ động cho nên biểu hiện trên mặt Phương sư đệ đang dao động.

Trên mặt Lưu sư huynh đang tươi cười vì thực hiện được.

“Phương sư đệ, ta nhớ sư phụ lúc trước giao võ quán cho ngươi ah? Lão nhân gia có một bộ giáp mềm phòng đao kiếm, có lẽ cũng nằm trong tay ngươi ah?”

“Phương sư đệ, ngươi giao giáp mềm cho ta, ta khẳng định sẽ nói tốt vài câu cho ngươi với Địch công tử, ngươi có thể gia nhập dưới trướng.”

Vào lúc Phương sư đệ muốn đáp ứng lại có giọng nói nhàn nhạt vang lên.

“Địch Vân Phi bây giờ đang ở ở đâu?”

Lưu sư huynh quay đầu lại phẫn nộ quát: “Lớn mật! Tên của Địch công tử là ngươi có thể gọi bậy sao?”

Nhưng hắn vừa mới quay đầu lại liền đổ mồ hôi lạnh như mưa.

Đó là một người trẻ tuổi chừng hai mươi đang nhìn hắn, áo đen cầm kiếm, ánh mắt đạm mạc giống như không đặt hắn vào trong mắt.

Nếu như tình huống bình thường, đụng phải tiểu bối giang hồ còn trẻ như thế dám xem thường mình thì Lưu sư huynh đã sớm tức giận.

Nhưng người trẻ tuổi này chính là tiểu bối hay sao? Trên người hắn tỏa ra khí thế của Tiên Thiên Linh Khiếu Cảnh, hơn nữa trong đó còn ẩn chứa máu tươi đậm đặc, có trời mới biết hắn đã giết bao nhiêu người mới có thể tạo thành huyết khí mạnh như vậy.

Thời điểm trong rừng rậm Tương Nam, Tô Tín đồ sát đạo phỉ bảy đại trại, khí tức của hắn không phải tiểu bang chủ Thường Ninh phủ ngày xưa có thể so sánh.

Tại thành Thương Sơn, Tô Tín bởi vì muốn sắm vai ‘ Mạnh Thanh Trạch ’ thật tốt cho nên làm người luôn lưu lại một đường, ngay cả thực lực và sát khí bản thân cũng che giấu.

Hiện tại đã khôi phục thân phận thì không cần phải làm thế, dù sao hắn là người chơi qua Hắc bảng treo thưởng tru sát, khí huyết sát nồng đậm thì có gì khì quái?

Nhưng Lưu sư huynh đứng mũi chịu sào lại bị khí huyết sát dọa tiểu ra quần..

Người trẻ tuổi chừng hai mươi trước mặt có khí huyết sát mạnh đáng sợ như vậy, thậm chí không kém đám người Địch Vân Phi chút nào, rốt cuộc là ai? Cũng không có nghe nói qua còn có đệ tử đại phái tới Tương Nam tôi luyện ah.

Nhìn thấy Lưu sư huynh bị dọa sợ ngây người, Tô Tín không khỏi cau mày nói: “Ta hỏi ngươi Địch Vân Phi hiện tại đang ở nơi nào?”

Đám võ giả quán rượu trốn qua một bên, giữ im lặng nhìn xem tất cả.

Việc không liên quan đến mình thì tránh ra, huống hồ còn trẻ như thế đã là võ giả Tiên Thiên, hơn nữa còn dám gọi thẳng tên Địch Vân Phi cũng nói rõ lai giả bất thiện.

Bọn họ hứng thú nhất với loại chuyện bát quái này, cho nên mọi người biểu hiện tránh ra xa xa nhưng vụng trộm chú ý động tĩnh của Tô Tín.

Lưu sư huynh cắn chặt hàm răng, hắn cố nặn ra nụ cười và nói: “Vị công tử này, ta chỉ là thủ hạ Địch công tử mới thu mà thôi, ta làm sao biết hắn ở nơi nào.”

Khí thế Tô Tín ép hỏi đè ép Lưu sư huynh nhưng hắn không phải xương cứng, mà là hắn không dám nói.

Lúc trước hắn gia nhập dưới trướng Địch Vân Phi, hắn cao điệu và hung hăng càn quấy khắp Đông Lâm phủ cho nên tất cả võ giả dều biết hắn.

Hiện tại có người một ép hỏi thì hắn liền tung chủ tử của mình ra, loại chuyện này truyền đi hắn có thể sống tốt hay sao?

Cho nên Lưu sư huynh không phải không nói, mà là không dám nói mà thôi.

Tô Tín rút Du Long Kiếm ra khỏi vỏ, hàn mang lóe lên, không có mấy người nhìn ra động tác xuất kiếm của hắn, một ngón tay của Lưu sư huynh bị cắt đứt.

Lưu sư huynh kêu đau một tiếng, tay trái máu tươi đầm đìa, vẻ mặt hoảng sợ.

Hắn không sợ đùa nghịch thủ đoạn quấn nhau với Tô, chỉ sợ chính là nhân vật một lời không hợp liền động thủ, quả thực không có nửa phần đạo lý đáng nói.

Tô Tín thản nhiên nói: “Có câu nói chuyện qua ba lần, ta hỏi ngươi hai lần, hiện tại ta hỏi lần thứ ba, Địch Vân Phi bây giờ đang ở đâu?”

So sánh với hai câu trước, ngữ khí câu thứ ba của Tô Tín thập phần bình tĩnh, không có nửa phần chấn động, cũng không có khí huyết sát.

Nhưng chính bởi vì như thế hiện tại Tô Tín mới làm Lưu sư huynh sợ hãi.

Chuyện qua ba lần, Tô Tín không có nói qua ba lần sẽ như thế nào nhưng Lưu sư huynh có thể khẳng định, nếu lần thứ ba mình không trả lời, kiếm của người này lần tiếp theo không có khả năng cắt ngón tay của hắn nữa.

Hiện tại chết và có khả năng sau này phải chết, Lưu sư huynh sẽ lựa chọn cái sau.