Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 229: Võ lâm Tương Nam mềm yếu (1)



Thiết Vô Tình gật gật đầu: “Đúng là người bên ngoài, hơn nữa địa vị còn rất lớn, chính là thế lực võ lâm Trung Nguyên.”

Thế lực võ lâm Trung Nguyên?

Tô Tín kinh ngạc nói: “Thế lực võ lâm Trung Nguyên tới Tương Nam làm cái gì?”

“Nói ra một phần nguyên nhân trong đó chính là vì ngươi a.”

“Ta?”

Tô Tín kinh ngạc chỉa chỉa chính mình.

Thiết Vô Tình gật đầu nói: “cũng bởi vì ngươi, ngươi nhớ rõ chuyện lũng đoạn đặc sản Nam Man tại thành Thương Sơn hay không, ngươi bán số hàng hóa đó với giá trên trời năm mươi triệu lượng bạc.”

“Ban đầu đặc sản Nam Man tại Tương Nam có thể kiếm tiền nhưng chỉ thu nhập không quá nhiều, còn không bị đại phái Trung Nguyên đặc trong lòng.”

“Hiện tại trải qua ngươi thao tác, giá cả đặc sản tăng lên gấp năm lần, cho nên có một ít người chú ý tới.”

Năm mươi trêệu lượng bạc chính là thuế thu một năm tại một đạo của Đại Chu vương triều, thậm chí loại địa phương nhỏ như Tương Nam đạo thu một năm không tới ba mươi triệu lượng.

Tô Tín cau mày nói: “Theo ta được biết đại phái võ lâm Trung Nguyên không thiếu tiền, ví dụ như Danh Kiếm Sơn Trang một năm sản xuất Huyền Nguyên Trọng Thiết đã có thể giá trị hơn cả tỷ lượng, bọn họ cần vì chút tiền này cố ý phái người đi ra tay với Tương Nam hay sao?”

Thiết Vô Tình sờ sờ cái mũi nói: “Đại phái như Danh Kiếm Sơn Trang thuộc về cầm kiếm ngũ phái, là đại phái nhất lưu đương nhiên cần vì chút lợi ích này mà đi tranh đoạt tới Tương Nam, kỳ thật đỏ mắt tiền của Tương Nam chỉ là những môn phái nhị lưu tam lưu mà hôi.”

“Chính thức khó giải quyết chính là Tranh Kiếm Minh, Niên Bang trong thiên hạ thất bang, Thượng Quan thế gia các thế lực phái đệ tử tới đây, bọn chúng phái đám đệ tử tới Tương Nam tranh đấu một phen, tiền đặt cược nha, tất cả xem ai kinh doanh thế lực lớn tại Tương Nam, kẻ yếu sẽ bị đuổi ra khỏi Tương Nam.”

“Phi Ưng Bang không may chính là vì bọn họ giúp ngươi lũng đoạn đặc sản Tương Nam, từ đó thế lực nhị lưu tam lưu đỏ mắt, sau đó cổ động đệ tử Tranh Kiếm Minh các thế lực hợp nhất bang phái trong tất cả châu phủ Tương Nam.”

Thường Ninh phủ tới chính là châu phủ ở gần Nam Man nhất trong Tương Nam, Phi Ưng Bang cũng là bang phái lớn nhất Thường Ninh phủ, trong tay lại nắm tài lộ lớn như vậy, đương nhiên nó cũng biến thành nơi người ta tranh đấu.

Tô Tín cau mày nói: “Những thế lực võ lâm Trung Nguyên đúng là quá phận rồi, bọn chúng muốn tôi luyện đệ tử của mình, vì sao không tranh đấu trên địa bàn bản thân, hết lần này tới lần khác muốn tới Tương Nam? Thế lực võ lâm Tương Nam đạo cũng mặc kệ hay sao?”

Thiết Vô Tình nhún nhún vai nói: “Rất đơn giản, bởi vì thế lực võ lâm Tương Nam là kẻ yếu, đáng đời bị khi dễ.”

“Ngươi biết ngày xưa Đông Tấn cường đại đã luyện binh như thế nào không? Hàng năm bọn họ phái đại lượng binh sĩ âm lấn các tiểu quốc, không phải vì cướp đoạt, chỉ vì luyện binh. “

“Hiện tại Tây Vực có ba mươi sáu nước, nhưng ngày xưa Tây Vực có tới hơn bảy mươi tiểu quốc, trong đó có hơn một nửa bị Đônn Tấn tiêu diệt vì luyện binh a.”

“Đông Tấn hàng năm phái ra số lượng quân đội như nhau, ngươi ngăn cản được thì Đông Tấn sẽ không lại tiến công, ngăn không được thì diệt quốc.”

Hiện tại Tương Nam đạo cũng tương đương với Tây Vực khi đó, thực lực không bằng người cũng chỉ có thể bị người ta khi dễ.

Trên mặt Thiết Vô Tình nở nụ cười lạnh.

“Võ lâm Tương Nam đạo từ sau Cuồng Sư Đỗ Nguyên Thánh và Tam Tương Vũ Lâm Minh sụp đổ đã không gượng dậy nổi.

“Cường giả chân chính hoặc chết trên đường tấn công Đông Tấn, hoặc sau đó bị triều đình thanh tẩy, còn lại là một ít phế vật hoặc kẻ nhu nhược, Tranh Kiếm Minh và Niên Bang phái đệ tử tôi luyện trên địa bàn bọn họ, bọn họ căn bản không dám phóng cái rắm.”

“Đừng nói là ngăn cản, chỉ sợ bọn họ hiện tại đã triệu tập đệ tử trong nhà quay về, sợ chọc tới mấy nhà này.”

Tô Tín suy nghĩ một phen, hắn nói: “Đa tạ Thiết đại nhân nói cho ta biết tin tức này, xem ra ta phải trở về Thường Ninh phủ một chuyến..”

Thiết Vô Tình nói: “Đừng quên ngươi bây giờ chính là người Lục Phiến Môn, nếu như đối phương náo quá phận, tổng bộ Lục Phiến Môn tại Tương Nam đạo cũng không ngồi nhìn.”

“Nhưng nếu như bọn chúng không quá mức phá hư quy củ, ta cũng không thể xuất thủ, dù sao sau lưng bọn chúng có thế lực làm Lục Phiến Môn cũng phải kiêng kị.”

Tô Tín gật gật đầu, hắn cũng hiểu ý của Thiết Vô Tình.

Tuy trên danh nghĩa Lục Phiến Môn giám sát tất cả thế lực tông môn võ lâm, thậm chí có thời điểm đồ tông diệt môn cũng không ít.

Nhưng chuyện gì cũng phải xem đối phương là ai, như nếu như đối phương là là thế lực nhị lưu tam lưu cũng bỏ đi, nhưng đối phương Tranh Kiếm Minh, Niên Bang là thế lực nhất lưu, Lục Phiến Môn không cẩn thận không được.

Nếu đối phương không làm quá phận mà Lục Phiến Môn lại ra tay, chỉ sợ đối phương sẽ không bỏ qua.

Thiết Vô Tình rời đi, Tô Tín cũng không sốt ruột đi tới Thường Ninh phủ, hắn tiến vào trong hệ thống.

Sau khi nhiệm vụ thành Thương Sơn kết thúc, Tô Tín hiện tại đã sở hữu 840 điểm giá trị phản phái, năm lần rút thưởng trung cấp và bảy lần rút thưởng sơ cấp.

Tô Tín suy nghĩ một phen, quyết định đổi ba lần rút thưởng trung cấp hối đoái thành giá trị phản phái, như vậy hắn có 1020 điểm giá trị phản phái.

Huyết Hà Thần Kiếm do ba bộ phận tạo thành, theo thứ tự là kiếm pháp, Huyết Hà thần chỉ, binh khí Huyết Hà thần kiếm tạo thành.