Tối Cường Phản Phái Hệ Thống

Chương 101: Manh mối (1)



Tuy Tô Tín biết rõ Hinh Nhi có thiên phú luyện kiếm nhưng không nghĩ tới nàng được Tạ Chỉ Yến coi trọng như thế.

Ánh mắt đệ tử Dịch Kiếm Môn tự nhiên không cần nhiều lời, Tạ Chỉ Yến nói Hinh Nhi là kiếm tâm trời sinh, như vậy nàng nhất định là kiếm tâm trời sinh.

Nhưng Tô Tín vẫn lắc đầu cự tuyệt: “Đa tạ tốt ý của cô nương, nhưng ta sẽ không cho Hinh Nhi gia nhập môn phái khác.”

Tô Tín hiện tại chỉ có một thân nhân là Hinh Nhi, trong tình huống hắn có năng lực bảo hộ Hinh Nhi thì tuyệt đối không giao Hinh Nhi cho người ngoài, cho dù đối phương là Dịch Kiếm Môn trong cầm kiếm ngũ phái.

Hinh Nhi cũng kéo cánh tay Tô Tín, nói: “Đúng thế, ta sẽ không rời khỏi ca ca.”

Tuy đại tỷ tỷ trước mặt nhìn vô cùng xinh đẹp nhưng Hinh Nhi cũng không muốn tách ra với ca ca.

Nhìn thấy thái độ hai huynh muội, Tạ Chỉ Yến không nói thêm gì, chỉ thở dài buông tha.

Nàng không thích ép buộc, huống hồ thu đệ tử là việc cần đối phương cam tâm tình nguyện mới được, thu đệ tử như vậy không phải đệ tử, mà là kẻ thù.

Tuy kiếm tâm trời sinh không gia nhập Dịch Kiếm Môn là ng tiếc, Dịch Kiếm Môn thân là cầm kiếm ngũ phái, có thiên tài gì chưa gặp qua? Tuy Hinh Nhi là kiếm tâm trời sinh nhưng còn không đến mức làm cho đệ tử đích truyền Dịch Kiếm Môn như nàng phải quấn chặt lấy.

“Tốt tốt dạy Hinh Nhi học kiếm a, không nên lãng phí thiên phú của nàng, chỉ cần nàng không có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, với thiên phú của nàng trong vòng mười năm sẽ có chỗ cắm dùi trong Nhân Bảng.”

Tạ Chỉ Yến dặn dò.

Tô Tín gật gật đầu, cho dù không gia nhập Dịch Kiếm Môn cũng không có gì, hắn có đại phản phái hệ thống trong tay, trong đó có vô số kiếm phap cường đại không kém hơn Dịch Kiếm Môn.

Lúc này Lưu chưởng quầy Thịnh Long lâu đã mang thức ăn lên, Tô Tín ở lại ăn xong với đám người Tạ Chỉ Yến mới quay về Phi Ưng Bang, sau khi vào tổng đường liền tiến vào phòng hội nghị.

Đám người Tạ Chỉ Yến một đường tới đây, từ Kiếm Nam đạo tới Thường Ninh phủ cũng mất thời gian ba tháng.

Tạ Chỉ Yến còn dễ nói, bản thân nàng là võ giả Tiên Thiên, cũng đã hành tẩu giang hồ hơn một năm nên nàng cũng dễ dàng thừa nhận mệt mỏi như vậy.

Nhưng các sư đệ sư muội của nàng lại không giống, đây là lần đầu tiên bọn họ hành tẩu giang hồ, hơn nữa trên đường cũng không có chuyện gì thú vị, chính là đi đường khô khan nên bọn họ khổ không thể tả.

Cho nên vừa về tới Kim Nguyệt phường, Tô Tín liền an bài bọn họ đi khách sạn nghỉ ngơi, lúc này các thiếu niên thiếu nữ tung tăng như chim sẻ.

Đợi đến lúc bọn họ đi rồi, Tô Tín lúc này mới hỏi Tạ Chỉ Yến: “Tạ cô nương, nếu ngươi muốn ta hỗ trợ tìm manh mối, vậy thì phải cầm manh mối của các ngươi cho ta biết mới được…”

“Các ngươi là môn phái đỉnh cấp trong Trung Nguyên, lại có ba đại thế gia Tương Nam đến Thường Ninh phủ, tuy phái tới đều là đệ tử trẻ tuổi nhưng ta không tin các ngươi không nghe được chút tiếng gió mà chạy tới, các ngươi đã nghe được tiếng gió gì đó chắc chắn sẽ có manh mối quan trọng.”

Tạ Chỉ Yến gật đầu nói: “Đúng vậy, chúng ta đúng là có một ít manh mối quan trọng, ngươi biết cuộc đời Cuồng Sư Đỗ Nguyên Thánh chứ?”

Tô Tín gật gật đầu, hắn vừa mới nghe Thiết Vô Tình nói kỹ càng về người này.

Tạ Chỉ Yến nói: “Tuy Cuồng Sư Đỗ Nguyên Thánh phụ tá Dại Chu thành lập vô thượng vương triều nhưng nó lại sở kiến liên minh độc lập là Tương Nam Võ Lâm, xem như có quan hệ hợp tác với Đại Chu vương triều.”

“Hiện trên giang hồ suy đoán nhiều nhất là nhân hoàng Đại Chu kiêng kị thế lực Đỗ Nguyên Thánh, sợ hãi Tương Nam Võ Lâm minh thành xu thế đuôi to khó vẫy cho nên liền âm thầm diệt trừ nó.”

“Tuy Đỗ Nguyên Thánh vẫn đề phòng nhân hoàng Đại Chu, thời điểm hắn đánh dẹp Đông Tấn cướp được đồ vật đều giấu đi, Thường Ninh phủ có thể nói là long hưng chi địa của Đại Chu vương triều.”

Tạ Chỉ Yến xuất ra một tấm lệnh bài kỳ quái đặt lên bàn.

“Sau khi Đỗ Nguyên Thánh chết, Tương Nam Võ Lâm minh sụp đổ, những lệnh bài này chính là tâm phúc của Đỗ Nguyên Thánh mới có, chính là chìa khóa mở bảo tàng.”

“Chìa khóa lại nhiều tới năm cái, Dịch Kiếm Môn, Thanh Thành kiếm phái, Niên Bang Giang Lăng, thế gia Tương Nam đều có một cái, còn có một cái không rõ tung tích, nhưng gần đây chúng ta nhận được tin tức chìa khóa từng xuất hiện ở Thường Ninh phủ cho nên chúng ta liền tới đây.”

Tô Tín nhíu mày suy nghĩ một hồi, nói: “Trong việc này không đúng ah, các ngươi đều là nghe nói một chìa khóa cuối cùng xuất hiện tại Thường Ninh phủ mới chạy tới đây, nhưng các ngươi mới vào thành hôm nay?”

Tạ Chỉ Yến gật đầu nói: “Có lẽ chênh lệch một ít thời gian nhưng chúng ta thật sự vào Thường Ninh phủ vào hôm nay.”

Tô Tín gõ bàn một cái, nói: “Đây chính là điểm không đúng.”

“Dịch Kiếm Môn các ngươi tại Kiếm Nam đạo, phái Thanh Thành tại Xuyên Nam đạo, Niên Bang tại Giang Nam đạo.”

“Ba gia tộc cách nơi này gần nhất cũng mấy ngàn dặm, sau khi các ngươi nhận được tin tức mới chạy tới Thường Ninh phủ khẳng định không thể nào là cùng một thời gian.”

“ Hơn nữa ba đại thế gia cách Thường Ninh phủ gần nhất, bọn họ muốn tới Thường Ninh phủ cần thời gian hơn mười ngày nhưng hiện tại bọn họ chỉ tới đây cùng lúc với các ngươi.”

Nghe Tô Tín vừa nói như vậy, Tạ Chỉ Yến cũng cảm giác trong đó có đáng ngờ.

“Ngươi nói có người cố ý truyền đạt tin tức cho chúng ta, thậm chí kế tính toán thời gian tiết lộ tin tức cho chúng ta, sau cùng là muốn mọi người tề tụ về Thường Ninh phủ.”

Tô Tín gật gật đầu: “Đúng vậy, khả năng này rất lớn, nếu như có độc thủ sau màn, như vậy mưu đồ của hắn khẳng định cũng là bảo tàng Đỗ Nguyên Thánh, đoán chừng sau khi bảo tàng xuất hiện thì hắn cũng nên hiện thân.”

Suy đoán tiếp không có ý nghĩa, Tô Tín xuất ra trang giấy vẽ chìa khóa, chuẩn bị bảo thủ hạ nghe ngóng một chút.

Cũng bảo thủ hạ nghe ngóng sự tích và tin tức Đỗ Nguyên Thánh khi còn sống, có lẽ thông qua những chuyện này có thể tìm được bảo tàng ở nơi đâu.