Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 28: Vọng Vọng Thật Ngoan



Edit: Ry

Cố Vọng ngơ ngác, Hạ Thanh Hoàn bị sao vậy?

Mặc dù đầu cậu bị Hạ Thanh Hoàn quấy cho loạn hết lên, nhưng Cố Vọng vẫn biết bây giờ mình nên từ chối: "Tôi không cần nữa." Cậu nói xong, không đợi Hạ Thanh Hoàn trả lời đã cúp điện thoại, ném di động xuống mặt thảm cạnh giường.

Cố Vọng dùng sức đập vào giường hai lần, mặc kệ cậu có muốn hay không, mỗi lần Hạ Thanh Hoàn đều có bản lĩnh nắm giữ quyền chủ động giữa hai người.

Không muốn dính dáng quá nhiều đến Hạ Thanh Hoàn là vì cậu muốn tránh xa khỏi tất cả những nhân tố tạo thành kết cục bi thảm của nguyên thân, dù thái độ của Hạ Thanh Hoàn có thay đổi thì tạm thời Cố Vọng cũng không có tư tưởng muốn ôm đùi người ta.

Gần đây đúng là Hạ Thanh Hoàn có hơi nhiều những hành động gần gũi, trong lòng Cố Vọng có một cái suy đoán hù chết người, mỗi khi cái suy đoán đó nổi lên trên mặt nước, Cố Vọng lại gắt gao dìm nó xuống.

Không thể nào.

Cho dù, không thể hoàn toàn mỗi người một ngả với Hạ Thanh Hoàn, nhưng Cố Vọng cũng muốn giữ khoảng cách với anh ta, ít nhất là, giữ khoảng cách của một người bạn cùng lớp bình thường.

Bạn cùng lớp bình thường, có ai dám gọi Hạ Thanh Hoàn là A Hoàn chứ?!

A Hoàn...

Hạ Thanh Hoàn nhìn màn hình điện thoại cho đến khi nó tự tắt đi mới chậm rãi đặt xuống, Cố Vọng sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, cái này cũng nằm trong dự đoán.

Thật lâu sau, anh tìm số điện thoại của một người từ trong danh bạ, để người đó đưa chìa khóa đến nhà họ Cố.

-

Cảm lạnh tới nhanh mà đi cũng nhanh, lúc rời giường vào buổi sáng, Cố Vọng đã cảm thấy khá hơn hôm qua nhiều.

Ngày nghỉ đầu tiên của Quốc Khánh, trời cao lồng lộng, xanh thăm thẳm với từng tầng mây đủ hình, gió nhẹ mơn man trên mặt cũng mang theo mùi hương khiến người người cảm thấy vui vẻ.

Bên ngoài có người gõ cửa, Cố Vọng miệng còn ngậm bánh mì đi ra mở cửa.

Từ Nguyên là người của nhà họ Hạ, phần lớn thời gian y làm việc cho Hạ Thanh Hoàn. Tối hôm qua thế mà Hạ Thanh Hoàn lại dặn y mang chìa khóa đến nhà bạn học, y cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi. Cậu chủ nhà họ Hạ này ở trên độ cao không thể với tới như thế nào, y biết quá rõ, ngoài mấy người bạn từ nhỏ kia thì chưa từng thấy anh thân thiết với ai.

Càng miễn bàn tới bạn học, lại còn đưa chìa khóa, Hạ Thanh Hoàn hoàn toàn không phải người nhiệt tình như vậy.

Y muốn nhìn xem vị bạn học được Hạ Thanh Hoàn coi trọng này. Cậu trai mở cửa trắng nõn nà, cực kì tuấn tú, còn rất lễ phép.

"Cám ơn." Cậu tưởng là Hạ Thanh Hoàn sẽ không đưa mình chìa khóa, sau khi nhận chìa, Cố Vọng suy nghĩ một chút, hỏi đối phương có muốn vào nhà ăn sáng không.

Từ Nguyên cảm thấy cậu bé này thật đơn thuần, bèn nhẹ nhàng xoa đầu cậu: "Không cần, tôi còn có việc, bạn nhỏ cứ chậm rãi ăn đi."

Cố Vọng: "..." Đừng có xoa đầu được không?

Cố Vọng ăn sáng xong thì mặt trời bên ngoài đã treo lên cao. Lúc đầu cậu mặc một cái áo phông mỏng bằng vải bông, sau đó cảm thấy có vẻ nóng nên lại lên lầu đổi thành áo sơ mi mỏng màu trắng.

Áo sơ mi rộng rãi, cậu cho vạt áo vào trong quần, càng để lộ ra đôi chân dài cao ráo, áo sơ mi phẳng phiu khiến vòng eo cậu trông mảnh mai nhưng cũng không quá gầy yếu.

Nói với người trong nhà một tiếng, Cố Vọng tự mình đón xe đến trường.

Hai bên đường là những hàng dương xanh tươi, đi thêm một đoạn nữa mới đến con đường lãng mạn với hàng cây ngô đồng Pháp cao lớn, nhánh ngô đồng thô to, lá cây sum suê to như những chiếc nắp. Hàng năm chính phủ đều phái phái người tới cắt tỉa, thế nên dù tươi tốt um tùm, nhưng chúng lại không hề rậm rạp.

Đi hết con đường với hàng cây ngô đồng lãng mạn là những dãy nhà nhỏ kiểu phương Tây màu trắng tinh tế và thơ mộng, hầu như nhà nào cũng có sân vườn riêng, hàng rào quanh sân, bên trong trồng hoa đủ màu.

Cảnh sắc phô trương mà nồng nhiệt.

Trường cấp ba Kim Dương nằm ở khu vực yên tĩnh cách khu trung tâm sầm uất của thành phố không xa, là vùng đất chính phủ dành riêng cho trường. Xe taxi dừng ở cổng, Cố Vọng trả tiền, cầm thẻ học sinh đi vào trong.

Còn chưa vào cổng, cửa sắt đã chậm rãi mở ra, bảo vệ ngồi bên trong bắt chéo chân cắn hạt dưa, vẫy tay với Cố Vọng: "Tôi biết cháu, là cái bạn, à, Vọng Vọng, cháu đến trường làm gì thế?"

Cố Vọng bỏ thẻ học sinh vào lại cặp: "Lấy bài tập ạ."

Bảo vệ cực kì khen ngợi mà gật gù: "Học sinh tốt có khác."

Cố Vọng ngượng ngùng mỉm cười, xem ra bác bảo vệ này còn chưa nghe về "Sự tích vẻ vang" năm nào của nguyên thân, nếu biết thì chắc chắn sẽ không nói lời ấy.

Ngay cả chính Cố Vọng cũng cảm thấy không dám nhận, dù sao thì kì thi tháng lần trước, điểm của cậu chỉ có ba trăm, đứng gần cuối cả khối.

Trường học vào ngày nghỉ vắng vẻ hơn bình thường nhiều, trên sân vẫn có vài học sinh ở lại trường đang chơi bóng rổ, ánh mặt trời lẻ tẻ rải khắp nơi, cả sân trường tắm trong cái nắng vàng chói.

Cố Vọng đến phòng học, bài tập hôm qua cậu đã sắp xếp vẫn còn đặt ở trên bàn.

Bỏ một tập bài thi dày cộm vào trong cặp, sau đó Cố Vọng nhận được điện thoại của Lý Thư Nhã: "Vọng Vọng, em tới trường chưa?"

Đấy, ngay cả Lý Thư Nhã cũng bắt đầu gọi Vọng Vọng rồi.

Nhưng Cố Vọng cũng không quá bận tâm, cậu vâng một tiếng, tối hôm qua cậu hỏi Lý Thư Nhã có ở trường có người trực ban không, nên Lý Thư Nhã biết hôm nay cậu sẽ đến trường, chỉ không ngờ là Lý Thư Nhã lại canh thời gian chuẩn đến vậy.

"Trên bàn cô có một phong bì gửi cho ba của Hạ Thanh Hoàn, đáng lẽ hôm qua đưa cho em ấy cầm về, nhưng cô lại quên mất. Bây giờ Hạ Thanh Hoàn đang ở tầng ba tòa tổng hợp, Vọng Vọng, em mang sang đó giúp cô nhé?" Giọng điệu của Lý Thư Nhã không nhanh cũng không chậm, dịu dàng đến nỗi khiến người khác không thể từ chối.

Hạ Thanh Hoàn cũng đang ở trường?

Cố Vọng định nói, vậy anh ta không thể tự mình tới lấy ạ?

Dường như Lý Thư Nhã đoán được Cố Vọng muốn nói cái gì, đã giải thích trước: "Phòng làm việc của giáo viên sắp khóa rồi, sẽ không vào được nữa, bây giờ Hạ Thanh Hoàn tới cũng không kịp, nên đành phiền em đi một chuyến giúp cô vậy."

Lý Thư Nhã cũng là một giáo viên rất quan trọng trong trường, văn phòng của cô có không ít giấy tờ quan trọng cùng với bài thi, trường học quản lý nghiêm ngặt như vậy cũng hợp lý.

Cố Vọng nghĩ lại, vừa hay cậu cũng cần phải trả chìa khóa cho Hạ Thanh Hoàn, nên không nghĩ nhiều nữa, đồng ý.

Tòa tổng hợp là một tòa nhà của trường Kim Dương, mới xây hai năm trước. Trường Kim Dương có rất nhiều môn thể dục thể thao nên cũng cần đủ loại thiết bị sân bãi, tòa tổng hợp này là một nơi ắt không thể thiếu.

Cố Vọng đứng nhìn sơ đồ của tòa nhà, tầng ba, là bể bơi.

Hạ Thanh Hoàn bị dở người à? Ngày nghỉ đến trường để bơi lội?

Bấm thang máy lên tầng ba, Cố Vọng rũ mắt, ngây người suy nghĩ.

Mặc dù đúng là hiện giờ cậu và Hạ Thanh Hoàn có không thích hợp cho lắm, nhưng chỉ cần Hạ Thanh Hoàn không chán ghét cậu như hồi trước, Cố Vọng vẫn có thể đối xử với đối phương như bạn học bình thường.

Ít nhất là hiện giờ Hạ Thanh Hoàn không hề hại cậu, nói đúng hơn là, Hạ Thanh Hoàn chưa từng thật sự làm nguyên thân tổn thương, vẫn luôn là nguyên thân một mình một vở kịch.

Một người lên sân khấu, một người hát, lại vẫn một người nói cám ơn. Có lẽ ngay cả việc làm người xem Hạ Thanh Hoàn cũng khinh thường.

Bây giờ Cố Vọng lựa chọn hạ màn sớm, như thế sẽ không tạo ra sóng gió gì.

"Đinh" một tiếng, cửa thang máy từ từ mở ra.

Đập vào mắt chính là mặt nước màu lam gợn sóng lăn tăn, nguyên một tầng đều là dành cho bể bơi, tòa tổng hợp này là do một đại gia nặc danh quyên tặng cho trường, tiền nhiều quá thể.

Xung quanh là những khung cửa sổ to đùng lắp kính thủy tinh khúc xạ ánh nắng bên ngoài, ném xuống mặt nước, tạp nên từng vũng sáng màu bạc vỡ vụn dập dềnh trôi nổi.

Dưới chân là mặt đất ẩm ướt, Cố Vọng nheo mắt tìm bóng dáng của Hạ Thanh Hoàn, bốn phía có tốp năm tốp ba nam sinh đang ngồi nghỉ ngơi, bọn họ có người cởi trần, có người mặc áo thun, có cả người đeo kính râm đang nằm trên ghế phơi nắng.

Nếu như Hạ Thanh Hoàn có ở đây, Cố Vọng nghĩ rằng mình nhìn quanh là sẽ trông thấy anh, vì người kia thật sự quá chói mắt.

Trong cặp có không ít sách vở với đề thi, Cố Vọng xách nặng, bèn bỏ đồ lên ghế, định đi quanh bể bơi một vòng, nếu không tìm thấy thì cậu sẽ về.

Cố Vọng cũng khá nổi tiếng ở trong trường, ít nhất là cậu vừa tiến đến đã có mấy người lập tức nhận ra, huống hồ, người ở bể bơi mặc áo sơ mi quần bò cũng không nhiều.

Ở xa xa có người đang bơi dưới nước, Cố Vọng chỉ thấy được cánh tay người kia vung lên mặt nước, bọt nước bắn lên, tốc độ bơi của người đó rất nhanh, đang bơi về phía Cố Vọng.

Cố Vọng đứng lại, trực giác nói rằng, đó là Hạ Thanh Hoàn.

Người kia dừng trước mặt Cố Vọng.

Hai tay của nam sinh khoác lên thành bể bơi, không mang nón bơi nên anh bèn đưa tay vuốt phần tóc ướt sũng trước trán ra sau đầu. Anh nhìn về phía Cố Vọng, ngoắc ngón tay với cậu.

Cố Vọng tạm dừng, không đến quá gần. Cậu đứng đó, rũ mắt nhìn Hạ Thanh Hoàn: "Cô Lý nói có giấy tờ cần tôi mang cho anh, à cho ba anh, còn có chìa khóa nữa." Chìa khóa rất nhỏ, lại không phải đồ của mình nên Cố Vọng vẫn luôn cầm trong tay.

Thấy Cố Vọng lộ rõ vẻ đề phòng, đuôi mắt Hạ Thanh Hoàn hơi trùng xuống.

Bể bơi rất rộng nên một tiếng động nhỏ cũng sẽ tạo âm vang lớn, từ chỗ cầu thang hình như có một đám người đang đi lên, tôi đẩy cậu cậu đẩy tôi cười ầm ĩ, lực chú ý của Cố Vọng bị dời đi, cậu vô thức định quay sang nhìn.

"Đưa chìa khóa cho tôi." Ánh mắt Hạ Thanh Hoàn quét đến tên con trai dẫn đầu trong đám kia, bỗng mở miệng nói.

Lực chú ý của Cố Vọng bị kéo về.

Cậu mấp máy môi, không nghĩ nhiều vì sao Hạ Thanh Hoàn lại đòi chìa khóa lúc này, bèn đi tới ngồi xổm xuống đưa chìa khóa trong tay cho Hạ Thanh Hoàn còn đang dưới bể bơi.

"Ngoan lắm." Hạ Thanh Hoàn khẽ nói, trong mắt mang ý cười rõ rệt, anh giơ tay lên, nhưng không cầm chìa khóa, mà bắt lấy cổ tay Cố Vọng, dùng sức kéo cậu.

"A." Cố Vọng không đề phòng, bị bất ngờ, cả người chìm vào trong nước, bọt nước bắn tứ tung, bể bơi trống trải bỗng vang vọng tiếng nước bị khuấy động.