Tình Yêu Chốn Đô Thị

Chương 29



Sắc mặt Kiều Thanh khẽ biến đổi, móng tay sắp cắm vào lòng bàn tay đến chảy máu, đứng ở đó tức giận đến mức đỏ hốc mắt.

Kiều Ân cô đắc ý cái gì, chỉ là được khen ngợi một câu. Vì cái này mà đắc tội với Triệu gia, đúng là cực kỳ ngu xuẩn, sớm muộn gì cũng cuốn gói về Tháp Quy!

......

Chuyện lớp A và hoa khôi lớp B đã truyền đi khắp trường, nghe nói hoa khôi lớp A đặc biệt xinh đẹp, những người khác sớm muốn xem hai người rốt cuộc ai xinh đẹp hơn!

Cho nên ngay từ đầu khi hai người đứng chung một chỗ, người vây xem cũng không ít.

Có người cảm thấy lầu ở ban công nhìn không rõ lắm, còn chạy xuống trốn ở góc cầu thang nhìn trộm.

Cho dù Kiều Ân đứng trong chốc lát đã rời đi, người chú ý động tĩnh bên này cũng không ít.

Vân Ly nghe được tin tức từ lớp B, nói Kiều Ân và Kiều Thanh đụng nhau ở hành lang, đứng ngồi không yên liền vội vàng chạy tới. Vừa tới đã không thấy bóng dáng Kiều Ân đâu, chỉ có Kiều Thanh đứng một mình hốc mắt ửng đỏ đứng ở đó.

Cô ấy cho rằng Kiều Thanh khóc, một bước chân dài vọt tới, đau lòng đỡ bả vai Kiều Thanh, cẩn thận hỏi:

"Ôi, cậu làm sao vậy? Không sao chứ, sao cậu lại khóc?''

Kiều Thanh sửng sốt một chút, ý thức được cô ấy hiểu lầm, lập tức ra vẻ kiên cường lắc đầu:

"Mình không sao.''

Vân Ly lập tức bị chọc giận, bộ dạng muốn vì cô ta mà ra mặt, cao giọng hỏi:

"Có phải Kiều Ân kia khi dễ cậu không?''

“... Không, chỉ là có một chút hiểu lầm.''

"Hiểu lầm gì?"

"..."

Kiều Thanh không muốn nói cho cô ấy biết chuyện vừa xảy ra ở phòng giáo vụ, quá mất mặt, hiện tại trên mặt cô ta còn đang hoảng hốt.

Vân Ly tức giận, nắm lấy tay cô ta bất bình.

"Kiều Ân cô ấy cũng thật quá đáng, không phải là ỷ mình vào lớp A, khi dễ lớp B của chúng ta sao. Cô ấy cũng không nghĩ tới, trước kia mình ở nhà người khác chiếm bao nhiêu tiện nghi. Nếu không phải bà nội cậu phát hiện cô ấy không phải người nhà cậu, không chừng hiện tại còn ở trong nhà cậu ăn chực làm đại tiểu thư.''

"Vân Ly, cậu đừng nói nữa... Mình không bị bắt nạt, là mắt bị cát bay vào..."

Kiều Thanh nắm tay cô ấy, không cho nói.

Trên thực tế, loại "khuyên bảo" què quặt này của cô ta chỉ đổ thêm dầu vào lửa.

Quả nhiên, Vân Ly càng tức giận, nắm lấy tay cô ta, đi về phía lớp B:

"Đi thôi, chúng ta trở về lớp. Cô ấy muốn khi dễ cậu, cũng phải hỏi người lớp B của chúng ta có đồng ý hay không! Lần này tôi phải để cô ấy xin lỗi cậu.''

......

Kiều Ân trở lại lớp, tiếng chuông vang lên.

Bầu không khí học tập lớp A trầm lặng, giờ học tất cả mọi người lắng nghe cẩn thận, rất ít người thất thần.

Vị trí của cô ở hàng ghế sau lại dựa vào tường, trên bàn chất đống một loạt sách sách trở thành rào cản tự nhiên để cô chơi trò chơi.

Vừa vặn gần đây bận rộn rất nhiều chuyện, cô khó có thể được tìm được một không gian yên tĩnh thanh nhàn, chuyên tâm xử lý chuyện của mình.

Nhân tiện, đọc tin nhắn và các cuộc gọi nhỡ trong di động.

Mới trong chốc lát, tin nhắn lại nhiều như vậy.

Có người của Lâm gia, Trạch Dương, Vũ Phong, còn có Viên Vĩnh Cầm cũng gửi tin cho cô, ngay cả tin của thím Trần cũng có.

Ngón tay trắng nớt của Kiều Ân mở ra, khi nhìn thấy tin tức gần nhất, đuôi mắt hiện lên một tia nóng nảy.

【Vũ Phong: ngày đầu tiên đi học cảm giác thế nào? 】

Kiều Ân híp mắt lại, nhanh chóng trả lời.

【QN: không xem lịch, gặp phải chó!. 】

Trả lời xong, cô liền điều chỉnh điện thoại di động thành chế độ chặn tin nhắn, điều ra một nửa thị trường chứng khoán đã thao tác vào đêm đó.

......

Chớp mắt, cả buổi sáng trôi qua.

Buổi trưa nghỉ giữa trưa tương đối dài, Kiều Ân và Thẩm Thanh Thanh bọn họ cùng nhau ăn cơm trở về, chợt nghe được tiếng bàn tán trong lớp.

"Kiều Ân có thể chuyển đến trường chúng ta, toàn bộ đều dựa vào ông nội, được cấp trên đặc biệt phê duyệt?''

"Cho nên thành tích của kì thi thử không phải là sự thật?"

"Còn có người nói cô ấy ở hành lang bắt nạt hoa khôi lớp B đến khóc, Kiều Thanh lớp B kia tôi đã gặp qua, nhã nhặn văn chương, nói chuyện thanh tú, Kiều Ân lại quá bá đạo.''

Kiều Ân nghe xong không có phản ứng gì, Thẩm Thanh Thanh bên cạnh cô tức giận đến toàn thân phát run. Đẩy cửa phòng hằn học xông vào, mặt đỏ bừng đứng trên bục giảng nổi giận:

"Các người nói cái gì vậy! Kiều Ân không phải loại người như các ngươi nói!''

Đám nam sinh vây quanh xem bài viết hoảng sợ, vội vàng giơ điện thoại lên, cả đám cũng không dám nhìn Kiều Ân đang tiến vào, vẻ mặt chột dạ:

"Chúng tôi, chúng tôi xem bài viết trên web trường nói như vậy.''

''Vậy các người cũng không thể nói bậy!"

Thẩm Thanh Thanh là ủy viên học tập, cô ấy rống lên một tiếng này, mấy nam sinh đều cúi đầu giống như làm sai, đều ngượng ngùng nhìn ánh mắt Kiều Ân đi vào phía sau, thanh âm so với muỗi còn nhỏ hơn:

"Chúng tôi cũng cảm thấy bài viết này là nói lung tung, Kiều Ân làm bài thi ở phòng giáo vụ thi, được giám sát kĩ càng, làm sao có thể gian lận.''

Nhưng người kia có lý có căn cứ, không biết tìm được bảng điểm của trường học trước kia của Kiều Ân ở đâu.

Thành tích qua loa, dù sao tuyệt đối không thi được vào lớp A của bọn họ.

Nó trông giống như gian lận hoặc đi qua cửa sau.

"Kiều Ân vốn không có gian lận!"

Thẩm Thanh Thanh kiên định đứng về phía Kiều Ân, một bên kéo tay Kiều Ân.

"Kiều Ân, cậu nói cho bọn họ biết, cậu là tự mình thi vào, không có gian lận gì như bọn họ nói đi.''

Mấy đôi mắt đồng loạt hướng vào vào người cô, Kiều Ân không muốn đáp lại loại chuyện nhàm chán này. Nhưng không chịu nổi sự kiên trì của cô, môi mím lại thờ ơ, vẫn là câu nói kia:

"Miệng nằm trên người người khác, người khác thích nói như thế nào kệ họ đi.''

"Nhưng mà, cậu cứ để mặc bọn họ nói bậy?"

Thẩm Thanh Thanh có chút nóng nảy, càng lo lắng cho cô.

Cô ấy và Kiều Ân ngồi chung một bàn, người bạn cùng bàn mới của cô ấy bên ngoài nóng trong lạnh, thoạt nhìn không dễ nói chuyện, trên thực tế người rất tốt.

Ví dụ như cô giúp đóng cửa sổ lại, tặng cho cô ấy chiếc lắc tay xinh đẹp như vậy làm lễ gặp mặt.

Trưa nay bọn họ đến căng tin ăn cơm, vẫn là Kiều Ân yên lặng mua đơn.

Cô rõ ràng là một người rất tốt, những người đó làm sao có thể há miệng nói lung tung.

Thẩm Thanh Thanh quay đầu lại, hai tay nắm thành nắm đấm, lại nói với mấy nam sinh kia:

"Tóm lại, Kiều Ân khẳng định không có gian lận! Những lời nói đó là vô nghĩa, tôi không tin!''

Ánh mắt Kiều Ân dừng lại trên gương mặt đỏ bừng của cô ấy, con ngươi có thêm một phần trầm tư.

Chuông lớp học buổi chiều vang lên.

Trở lại chỗ ngồi, Kiều Ân tựa lưng vào ghế lấy điện thoại di động ra, tìm được bài đăng trường trung học, liếc mắt một cái liền thấy được bài viết bị đặt ở trên cùng.

【Cái gì mà đạt điểm tuyệt đối vào lớp A, Kiều Ân căn bản là gian lận, đi cửa sau! Đây là thành tích của cô ấy ở trường cũ!】

Ngón tay trắng bệch của cô mở ra, bên trong dán mấy tấm ảnh, là bảng điểm thi trước kia của cô.

Cô hơi nheo mắt, cũng không biết cô thao tác như thế nào, chỉ trong nháy mắt, bài viết kia liền biến mất không thấy đâu.

......

Lớp B, Vân Ly đang không khỏi mệt mỏi đăng lại tin tức.

Thấy nhiều người nghi ngờ Kiều Ân như vậy, khóe miệng không ngừng nhếch lên. Bỗng nhiên, màn hình hiện ra hệ thống nhắc nhở.

【Bài viết bạn đã trả lời không tồn tại hoặc đã bị xóa, vui lòng thử lại sau.】

Vân Ly đứng lên từ chỗ ngồi, sắc mặt cực kỳ khó coi, trong tay còn cầm điện thoại di động:

"Xóa rồi? Ai đã xóa nó! ''

Lớp B đang học hóa học, giáo viên trên bảng đem ra hai câu hỏi, đang để cho tất cả mọi người làm giải đáp.

Cô ấy đột ngột kêu một tiếng như vậy, làm cho người chung quanh hoảng sợ, nhao nhao nhìn về phía mình.