Tình Nhân Làm Ấm Giường Của Tổng Giám Đốc

Chương 53: Ngốc nghếch không sợ



Edit: Sun520 – DĐLQĐ

Trong ngày thường Cam Tùng Bách sẽ không đến nhà trọ của ba người bọn họ, hôm nay vừa đến, chỉ nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Tô Sở và Cam Cận Thần, thật giống như như lâm vào đại địch vậy.

Sau khi Cam Tùng Bách vào cửa, ông liếc nhìn phòng khách, nhìn thấy mấy quyển sách y học đặtgọn gàng trên bàn đầu, âm thầm lắc đầu một cái.

Quá gọn gàng!

Những sách y học sắp theo thứ tự rõ ràng cho thấy tùy tiện sắp xếp, nếu mỗi ngày đều xem, sách y học mức độ tầng thứ nhất định là có chút quy luật, sau đó, mặt mũi cháu ngoại gái và cháu trai của ông trắng bệch, dáng vẻ như không có một chút máu nào, có chút lo lắng thái quá rồi.

Đọc sách nhiều trong lòng tự có khe rãnh, nếu có thực lực có lòng tin, dĩ nhiên thái độ sẽ là điềm tĩnh, giống như...... Cảnh Vân Chiêu vậy.

Cam Cận Thần liếc mắt qua Cảnh Vân Chiêu, có chút xì mũi coi thường, cô nữ sinh này thật là ngốc nghếch không sợ mà, sợ rằng cảm thấy mình không phải là cháu gái ruột của ông nội, cho nên hoàn toàn không sợ cuộc thi này, nhưng đợi cô quay đầu lại kiểm tra là biết, ông nội ở phương diện y thuật này, tuyệt đối không cho phép người lừa gạt!

"Các con đều ngồi xuống hết đi."Sun520 – DĐLQĐ

Cam Tùng Bách ngồi đối diện với ba người, nói một câu, trong tay lấy ra một bảng mẫu, Cảnh Vân Chiêu nhìn lướt qua, là dùng để ghi chép thành tích của ba người.

"Ông ngoại, gần đây việc học rất nặng, không nên quá khó khăn nha...... Hơn nữa lần đầu tiên chị họ thi, chị ấy đều không có học qua y học, ông phải cho chị ấy chút mặt mũi chứ?" Tô Sở nháy mắt ra hiệu với ông ngoại lên tiếng xin xỏ.

Khuôn mặt Cam Tùng Bách không tự chủ giật giật, râu ria vểnh lên, trong lòng lại không nói nên lời.

Không có học qua y học? Sau lưng Cảnh Vân Chiêu có một sư phụ còn giỏi hơn ông nhiều đó nha!

Nhìn dáng vẻ cháu trai xem thường Cảnh Vân Chiêu, Cam Tùng Bách càng thêm bất đắc dĩ lắc đầu, ai tài năng thật sự, còn phải so qua mới biết được.

"Ông tin tưởng thực lực của cô bé Vân Chiêu này, cho nên lần này kiểm tra chất thuốc, dược tính cùng với các trường hợp." Cam Tùng Bách không lưu mặt mũi chút nào.

Cam Cận Thần và Tô Sở vừa nghe, càng ngày càng đứng ngồi không yên: "Ông nội, trước đây không phải chỉ thi kiến thức y học, sao lần này khó như vậy ạ!"

Cho dù ông nội Cam là y học thời gian, nhưng cố tình hai người bọn họ cũng không cảm thấy rất hứng thú đối với y học, vì vậy bọn họ hoàn toàn không có nhiều năng lực về phương diện y học, học mười năm, lại cũng chỉ biết kiến thức dược lý đơn giản, mỗi lần kiểm tra đều suy đoán đoán đề theo ý của ông cụ Cam.

Nhưng lần này, kiểm tra không khỏi dính dấp rất rộng? Đặc biệt là trường hợp, nhiều như vậy chứ, ai biết ông cụ sẽ đề cập đến người nào?

"Khi ông bằng tuổi các con cũng có thể thử kê đơn thuốc rồi, các con tốt hơn, còn chưa có học được cơ bản!" Ông cụ hừ lạnh một tiếng: "Được rồi, cuộc thi bắt đầu từ bây giờ, không cho phép nhiều lời nữa!"

Cảnh Vân Chiêu mím môi một cái, trong tay cầm giấy bút, tùy thời chuẩn bị trả lời.

Hôm qua đã hoàn toàn dung hợp mảnh thứ nhất Nạp Linh Ngọc xong, cơ sở nhất định là không thành vấn đề, hơn nữa, hôm nay trong đầu lại thêm mảnh thứ hai, dự trữ kiến thức đầy đủ nhiều hơn.

Đừng xem Nạp Linh Ngọc chỉ có 99 mảnh, trên thực tế bên trong bao la phong phú, có dưỡng sinh có thức ăn chữa bệnh có võ công, trên thực tế là tất cả kiến thức và trí nhớ của lão tiền bối hơn ba trăm năm, nhìn như để cho cô hấp thu từng mảnh vậy, nhưng điều này cũng hoàn toàn là trực tiếp truyền thừa, mạnh mẽ nhét vào trong đầu.

Hơn nữa nội dung một mảnh Nạp Linh Ngọc nhiều hơn nội dung y học trong đầu của các bác sĩ trẻ có trình độ bình thường trên thực tế, chỉ là trước kia Cảnh Vân Chiêu không có học qua y học, cũng không có trao đổi với những người khác, còn cẩn thận cẩn thận nghĩ mình chỉ mới nhập môn mà thôi.

Chương 78  - Đoán đúng rồi

Edit: Sun520 - DDLQĐ

Phàm là cao thủ y học Trung Quốc, phần lớn học mấy chục năm, tâm lý của Cảnh Vân Chiêu tự khiêm nhường cũng rất bình thường.

Tất cả mọi thứ trong Nạp Linh Ngọc không thể khinh thường, nếu toàn bộ được rút ra từ trong đầu cô, sau đó đọc và tiến hành hiểu, trong đó một mảnh sợ rằng đều cần hơn mười năm.

Cảnh Vân Chiêu rất may mắn, lão tiền bối kia để lại vật cô có thể trực tiếp thu vào trong đầu, thay đổi cuộc sống của mình.

"Đầu tiên kiểm tra, kiểm tra thị lực của các con." Cam Tùng Bách lời ít mà ý nhiều, từ trong lòng ngực móc ra ba bức ảnh khác nhau, đặt trước mặt ba người.

Trong ảnh trước mặt Cảnh Vân Chiêu là một phụ nữ hơn 40 tuổi, vẻ mặt đầy nếp nhăn  lung tung, trong mắt không có bao nhiêu thần thái, nếu theo góc độ y học mà nói......

Cảnh Vân Chiêu nhíu mày một cái, trong đầu tự nhiên hiện ra kiến thức mình đã từng hấp thu, không khỏi tự thuật nói: "Mắt của người phụ nữ này vô hồn, mắt trắng vàng, giống như là có sắc tố vàng bám vào mắt trắng, phải là thuộc về mật thay thế chướng ngại hoặc mật tràn ra ngoài, thấy nhiều ở bệnh vàng da cấp tính tính chất viêm gan truyền nhiễm, túi mật, ống dẫn mạch bị viêm, kết sỏi, giun đũa, các loại u, về phần tình hình cụ thể dựa vào một tấm ảnh thì vẫn còn có chút khó đoán......"

"Người phụ nữ này tuổi cũng không nhỏ, người sau tuổi trung niên, những đốm vàng trên  tròng trắng mắt cũng rất bình thường." Cam Tùng Bách cố làm trầm ngâm, nhỏ giọng hỏi.

Cảnh Vân Chiêu lại lắc đầu một cái: "Nếu lớn tuổi thì chất béo chìm gây ra đốm vàng sẽ khá nghiêng về vị trí nứt mắt, mà người phụ nữ này rõ ràng tương đối đồng đều, hơn nữa, màu da của bà ấy cũng rõ ràng có chút không giống với người thường......"

Bình thường mật tiết ra ngoài cũng sẽ thấm vào da, dẫn đến màu da hơi vàng, vẫn rất dễ phân biệt.

Cam Tùng Bách vừa nghe, gật đầu một cái, ông gạch vị trí của Cảnh Vân Chiêu trên bảng nhóm trong tay.Sun520 – DĐLQĐ

Cam Cận Thần trợn to hai mắt.

Gạt người phải không? Nhất định là đoán đúng, hoặc là cô ta có bạn bè thân thích vừa đúng bị bệnh, là như thế, không sai!

Cam Cận Thần lập tức an ủi mình một chút, cúi đầu nhìn qua bức ảnh nữ sinh rất xinh đẹp trong trong tay mình, sắc mặt ửng đỏ, nhìn qua rất hài lòng, nhưng nhìn thế nào cũng nhìn không ra tật xấu à?

Nhìn chằm chằm bức ảnh, Cam Cận Thần muốn đỏ mặt, ông nội cũng không phải là muốn giới thiệu nữ sinh xinh đẹp trong ảnh cho mình chứ?

Không đúng không đúng, ông nội vẫn là rất nghiêm chỉnh...... Nhưng đó là cái gì?

Cam Cận Thần chau mày, im lặng một lúc, đột nhiên ngẩng đầu: "Ông nội, cô ấy, cô ấy là phát sốt."

Nét mặt già nua của Cam Tùng Bách run lên: "Làm thế nào nhìn ra được?"

Làm một ông cụ ngoan cố, Cam Tùng Bách nói chuyện luôn là trứu trứu, nhưng trên người ông mang theo phong cách từ thiện tế thế cứu người, vừa là bác sĩ y học Trung Quốc, người khác cũng nghe không ra không ổn cái gì, ngược lại còn cảm thấy sinh lòng tôn kính.

"Người này sắc mặt ửng hồng, trên người cô ấy còn mặc nhiều như vậy, phát sốt là một mặt, có thể là bệnh lao phổi có đúng hay không ạ?" Cam Cận Thần có chút chột dạ.

Từ nhỏ cậu cảm thấy y học rất thần kỳ, cũng muốn làm một bác sĩ, nhưng mỗi lần mang theo những dược lý kì lạ, luôn không nhịn được muốn ngủ gà ngủ gật.

Cam Tùng Bách lắc đầu một cái, thở dài một tiếng, thuận tay vẽ một gạch đỏ ở trên bảng mẫu.

Cam Cận Thần sắc mặt đỏ hơn, lẩm bẩm: "Vậy là như thế nào?"Sun520 – DĐLQĐ

"Cô bé Vân Chiêu, con nói." Cam Tùng Bách đưa ảnh cho Cảnh Vân Chiêu, cố ý nói.

Cảnh Vân Chiêu sững sờ, nhưng đối đầu với vẻ mặt không phục của Cam Cận Thần, trong lòng cũng không nhịn được hiện lên hứng thú xấu, nhìn chằm chằm bức ảnh một lúc, nói: "Cô ấy đây cũng là sốt cấp tính, nói là phát sốt cũng không sai, nhưng không có quan hệ gì với bệnh lao....."