Tình Ngang Trái

Quyển 4 - Chương 8



Bên trong phòng họp Cục Bảo hộ laođộng.

“Đã có tin xác nhận, tập đoàn XThái của ông chủ Hồ X Lâm tại Ôn Châu đã bỏ trốn qua Mỹ.”

Nghe lãnh đạo công bố tin mới nàyxong thì tất cả mọi thành viên đều ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau. Người ngồinghiêm chỉnh nhất là Lục Tư Nguyên cũng cảm thấy lông tơ dựng hết lên.

“Tập đoàn X Thái thành lập năm1993, công nhân viên lên tới hơn 3000 người, đáng được coi là tập đoàn có danhtiếng tại Ôn Thành. Đây là một nhà sản xuất mắt kính hàng đầu ở Ôn Thành, tậpđoàn sở hữu ba nhà máy tại thành phố Kim Hoa, ở huyện Bình Dương và huyện KhaiHóa [1] cũng mở một phân xưởng lớn. Trong đó nhà máy mới tại khu u Hải chiếmtới 120 ha đất, nhà máy tại Bình Dương chiếm 100 ha đất. Năm trước tổng giá trịsản lượng mắt kính đạt 2,27 tỷ tệ, từ tháng 1 đến tháng 8 năm nay tổng giá trịsản lượng đạt 1,25 tỷ tệ. Ngoại trừ sản xuất mắt kính, Hồ X Lâm còn chen chânqua ngành năng lượng mặt trời và bất động sản. Nghe nói Hồ X Lâm vay nặng lãitrong dân khoảng 12 tỷ, vay ngân hàng 800 triệu, tiền lời ước tính hơn 20 triệumột tháng. Do đó, một tập đoàn có quy mô tại Ôn Thành có nguy cơ khánh kiệt!”

[1]Kim Hoa, Khai Hóa, Bình Dương, u Hải là các thành phố/ huyện trực thuộc tỉnhChiết Giang.

“Gần đây trên mạng lan truyền mộtbài viết với nhan đề “Danh sách các ông chủ Ôn Thành sắp bỏ trốn”, trong đó cóbao nhiêu thật giả thì tôi nghĩ trong lòng các vị ngồi đây đều có tính toán!”Thần sắc vị lãnh đạo rất nghiêm túc, “Chiều hôm qua khi tin chủ tịch tập đoàn XThái bỏ trốn lan truyền, các chủ nợ và các nhà thầu đều ào ào kéo tới khu côngnghiệp tranh cướp đồ vật. Lần này chúng ta và cơ quan chính phủ khác đã cùngnhau thành lập một đội, đưa nhân viên tới đóng trụ sở tại tập đoàn X Thái đểtrấn an lòng dân và đăng ký quyền của chủ nợ.”

“Theo các nhân viên đưa tin sángnay, số chủ nợ đăng ký tập đoàn đã vay đạt 1,3 tỷ. Nhưng điều vô lý là, khôngcó công ty bảo đảm nào tới đăng ký danh sách!”

Nghe vị lãnh đạo nói, các thànhviên có mặt không ai thấy bất ngờ. Bởi vì mọi người đều hiểu, một khi có ngườibiết công ty bảo đảm và tập đoàn X Thái có quan hệ vay mượn, thì các chủ nợ sẽlập tức đòi công ty bảo đảm đó trả tiền mặt và cuối cùng tạo ra hậu quả nghiêmtrọng hơn! Bây giờ họ chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ sở mà không nói ra,các công ty bảo đảm có liên quan chắc chắn phải tự mình chấp nhận.

“Lần này tập đoàn X Thái ngã ngựarền vang, khiến khu vực giao dịch vay mượn đã đổ vỡ sẽ tiếp tục chuyển biếnxấu. Chúng ta có lý do để tin tưởng thời kỳ xoay chuyển đau đớn của Ôn Thành đãbắt đầu, trong ngắn hạn thì tình hình của Ôn Thành sẽ ngày càng nghiêm trọnghơn! Tuy nhiên, tình huống này đã được trung ương xem trọng, hy vọng nhà nướcmau chóng đưa chính sách mới ổn định cục diện!”

Sau cuộc họp, Tư Nguyên ghi chépxong biên bản hội nghị, và thu xếp chồng hồ sơ dày với tâm trạng đầy nặng nề.

Lúc vị lãnh đạo đi ngang qua ngườianh, ông ta hỏi thêm một câu: “Tiểu Lục, cậu có kết quả cuộc thi Tư pháp chưa?”

“Cháu vẫn chưa có ạ.” Anh quay đầu,trả lời lễ phép, “Ba cháu nói chắc cuối tháng mới có tin tức nội bộ.” Tâm trạnganh cũng rất khẩn trương.

Anh đã hứa với ba mẹ, trước khichưa có kết quả thì mọi thứ vẫn giữ nguyên hiện trạng. Tuy nhiên lúc này anhkhông có lòng tin, nếu cuộc thi lại thất bại thì bản thân anh có giống nhưtrước kia, tiếp tục đứng ở vị trí tình bạn?

“Lần này cậu đã dốc hết sức, mọingười chúng tôi đều thấy sự vất vả của cậu. Chắc chắn sẽ đậu mà, cậu hãy chờtin vui!” Vị lãnh đạo vỗ vỗ vai anh khích lệ.

Ban ngày đi làm, buổi tối thức đêmôn tập, nỗ lực của anh mọi người đều thấy rõ.

Anh cười nhẹ xem như lời đáp lại.

Cuộc thi Tư pháp lần này anh cóquyết tâm rất cao, nhưng sau cuộc thi thì trái tim anh lại rơi vào trống trải.

Anh muốn thi đậu chỉ vì cô. Thếnhưng từ khi anh thi xong tới giờ, Duy Đóa chưa hề hỏi anh một câu anh thi thếnào, dường như cô đang cố sức trốn tránh điều gì đó.

“Nhưng tôi hi vọng, cho dù có tintức tốt thì cậu vẫn đứng vững trên cương vị công tác!” Hiện giờ đang là lúcthiếu nhân lực, nên vị lãnh đạo lo lắng căn dặn.

“Cháu hiểu.” Tư Nguyên gật đầu.

“Sắp tới công việc của các tổ viênsẽ rất vất vả, ngoại trừ chú ý kỹ tình hình kinh tế của các doanh nghiệp, tôicòn mong các cậu quan tâm đến hướng đi của pháp nhân công ty bảo đảm, vì đa sốtài chính của các công ty bảo đảm đều vận động từ người dân. Bình thường các hộgia đình cầm tiền giao cho người trung gian, người trung gian sẽ đem tiền giaolại cho công ty, hình thức xếp chồng kiểu Kim Tự Tháp. Một khi các ông chủ củacông ty bảo đảm bỏ trốn, thì hàng ngàn hộ gia đình sẽ mất cả chì lẫn chài!”

“Vâng!”

Bầu không khí khắp trụ sở đều căngthẳng, tất cả mọi người đều bề bộn công việc hết cả ngày.

“Tư Nguyên, đây là danh sách đặt vémáy bay đi quốc tế ở của cơ quan xuất nhập cảnh đưa!” Tới giờ cơm trưa, anh bạnđồng nghiệp đưa cho anh một tấm giấy Fax chi chít chữ.

“Tốt.” Sau khi tiếp nhận danh sách,anh bất chấp luôn giờ cơm trưa, bắt đầu xem xét tỉ mỉ có đối tượng nào cần lưuý hay không.

“Cậu xem mấy việc này chúng ta rấtkhó kiểm soát, người ta nói mình dư tiền muốn đi du lịch, lẽ nào chúng ta tớingăn cản?” Thừa lúc nghỉ trưa, anh bạn đồng nghiệp thở dài.

“Đúng vậy.” Anh đang tập trung mọichú ý vào công việc nên đáp lơ đễnh.

“Giống như Hồ X Lâm, con ông ta duhọc bên Mỹ, ông ta lấy cớ đi thăm thân nhân, thì dù rất khả nghi nhưng chúng talàm gì được đây?”

“Nếu quả thực có đối tượng khả nghithì chúng ta nên lập tức liên hệ với cơ quan xuất nhập cảnh, để ngăn cản bọn họra nước ngoài.” Tư Nguyên vừa đối chiếu danh sách vừa trả lời.

Với cách thức loại trừ, cẩn thậnlật đến trang thứ ba thì anh bất ngờ sửng sốt. Trên trang giấy xuất hiện mộtcái tên anh rất quen thuộc: Hình Tuế Kiến.

Tư Nguyên lập tức gõ bàn phím, tintức về công ty bảo đảm của Hình Tuế Kiến đã hiện ra.

“Lại đi thăm thân nhân!” Anh bạnđồng nghiệp cũng chú ý tới.

Tư Nguyên giật mình, vì Hình TuếKiến không dùng lý do thăm hỏi này. Trái tim anh bỗng nhảy vọt lên cao.

“Ba người đều là cổ đông của côngty bảo đảm XX, anh ta cưới cô ta, còn cổ đông kia là em trai của cô ta.” Quanhệ phức tạp này khiến anh bạn đồng nghiệp bật cười lắc đầu, “Lại thêm một tangvật với lý do hoàn hảo! Người ta muốn cử hành hôn lễ bên cạnh ba mẹ ở Canada,lẽ nào chúng ta chạy tới ngăn cản? Sau đó họ thấy không khí Canada rất thíchhợp nên muốn ở lại, lẽ nào chúng ta đi vác họ về?”

Tư Nguyên ngẩn người, trên tư liệuviết rõ ràng như thế.

“Cũng may người có tư cách phápnhân không xin đi xuất ngoại, chỉ cần một người ở lại thì đồng nghĩa với việccông ty ấy vẫn còn kẻ gánh vác. Chúng ta không cần lo lắng, ráng lưu ý một chútlà được.” Bạn đồng nghiệp gấp tập hồ sơ giúp anh, nói: “Dù bận rộn thế nào thìchúng ta cũng phải đi ăn trước!”



Sau khi tan tầm, trên đường lái xetới bệnh viện, anh luôn gọi điện vào một số máy nhưng mãi không có người trảlời.

Thật kỳ lạ!

Anh đẩy cửa phòng bệnh, Tiểu Lộngvừa thấy anh đã thả quyển truyện tranh xuống: “Chào chú Lục!”

Anh mỉm cười đáp lại, rồi nhìn DuyĐóa đang ngồi bên cạnh mà trái tim nhẹ hẳn.

Anh và Tiểu Lộng hàn huyên vài câu,còn người ngồi bên cạnh vẫn luôn im lặng.

“Duy Đóa, em nói đi?” Anh hỏi cô.

Bấy giờ Kiều Duy Đóa mới lấy lạitinh thần, “Nói gì ạ?”

“Anh hỏi Tiểu Lộng ngày mai xuấtviện thì bé muốn ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, chờ qua lễ Quốc khánh rồi đi họctiếp hay tính sao? Tiểu Lộng nói sẽ nghe theo ý của em.” Giọng Tư Nguyên ôn tồnvà kiên nhẫn lặp lại những lời vừa rồi.

Thế nhưng vẻ mặt cô rất đờ đẫn,đáp: “Sao cũng được…” Bây giờ đầu óc cô trống rỗng, chẳng nghĩ ra điều gì.

Câu trả lời đó khiến Tư Nguyên sữngsờ. Phàm những việc gì liên quan tới Tiểu Lộng, Duy Đóa đều có chủ kiến, rấthiếm khi nói ra ba chữ ‘sao cũng được’.

Từ bệnh viện đi ra, hai người mộttrước một sau hoàn toàn im lặng.

Cuối cùng, Tư Nguyên phá vỡ sự trầmmặc trước: “Đóa, tối qua em đi đâu?”

Tối qua cô biến mất cả đêm làm anhkhông thể yên giấc. Mãi tới lúc hai – ba giờ sáng, phòng cách vách bật ngọnđèn, lòng anh mới an tâm. Thế nhưng, khi anh đi tắm thì nghe tiếng đóng cửa củaphòng kế bên. Cô mới về vài phút rồi lại ra ngoài.

Kiều Duy Đóa trầm mặc.

“Em muốn uống một ly rượu và tròchuyện không?” Tư Nguyên mỉm cười hỏi.

Anh mỉm cười là để che giấu vẻhoảng hốt, bởi lần đầu tiên anh nhìn thấy một Kiều Duy Đóa như thế này, dườngnhư cô đang khốn khổ vì tình.

Cô trầm mặc thật lâu, rồi cuối cùngkhẽ lắc đầu: “Em xin lỗi, em không muốn nói gì cả.” Tâm trạng của cô rất tệ, côchẳng biết nên tán gẫu thế nào và tán gẫu điều gì.

Sự cự tuyệt của cô khiến Tư Nguyênngỡ ngàng. Trước kia bất kể gặp chuyện lớn lao gì cô cũng muốn tìm anh chia sẽ,thế mà bây giờ cô dường như mệt mỏi tới độ cả cảm xúc ‘tán gẫu’ cũng chẳng còn.

“Vì… anh ta à?” Tư Nguyên dè dặthỏi.

Trái tim anh chứa đủ mùi vị, còn côcúi đầu im lặng.

Cả hai người đều trầm mặc thật lâu.

“Đóa, em đừng lo, chúng ta nên cóniềm tin vào chính phủ, nhà nước sẽ đứng ra cứu trợ cho thành phố, mọi thứ sẽổn thôi!” Anh cất tiếng an ủi.

Phản ứng của cô là dùng một thứ ánhmắt chế giễu nhìn anh.

“Hãy tin anh.” Tư Nguyên kiên quyếtnói.

Thế nhưng cô lại nở nụ cười, “Cứu?Chính phủ cứu thế nào?”

“Chắc chắn nhà nước sẽ ra chínhsách mới, có thể kinh tế Ôn Thành sẽ vào bước vào giai đoạn suy thoái, nhưng cánhân anh thấy sự sụp đổ đó không quá nghiêm trọng.” Anh không biết việc này nêncũng không thể tiết lộ nhiều, nhưng anh không có cái nhìn bi quan với toàn bộthị trường.

“Bây giờ đã sụp đổ rồi!” Tâm trạngcô lại trở nên kích động.

Tư Nguyên khẽ giật mình vì sự mấtkiềm chế của cô.

Cô cũng phát hiện sự thất thố củamình nên gượng gạo day trán: “Em xin lỗi, em quên anh là Đảng viên.”

Tư Nguyên gượng ép nhếch nhẹ khóemôi, “Việc này và có phải là Đảng viên hay không thì khác biệt gì?”

“Sao lại không khác? Đằng sau anhlà cờ đỏ năm sao, anh có niềm tin vào Đảng nhưng bọn em thì không!” Cô mệt mỏinói.

Nụ cười của Tư Nguyên bỗng cứng đờ.

Anh, bọn em…

Anh trầm mặc.

Quen nhau mười mấy năm nay, đây làlần đầu tiên cô không tin vào trực giác của anh, cũng là lần đầu tiên… tách anhra khỏi thế giới của cô. Thật đau thương, nhưng anh đành chịu. Bởi lẽ, anh đãbiết vì sao.

“Ngay cả khi áp dụng chính sáchmới, chính phủ sẽ giữ lại nhóm người cho vay nặng lãi này ư?” Cô thản nhiênnói.

Vì đã nhận biết thực trạng, nhìnkhông thấy lối ra nên mới vô cùng nôn nóng. Cảm nhận được sự lặng lẽ của anh,cô rũ mắt xuống: “Em xin lỗi, tâm trạng của em lúc này rối rắm quá nên em khôngbiết mình đang nói gì.”

“Không sao, em lên xe anh chở về.”Anh vẫn cất giọng ôn tồn, bất kể lòng cô có tan nát bao nhiêu thì anh cũng muốnở bên cô, nhưng cô lại lắc đầu.

Sau khi mất hết tập trung, [2] côvẫn bước tiếp về phía trước, như thể chỉ muốn chạy đi mà không có bất kì mụcđích gì.

[2]Thất hồn lạc phác – hồn bay phách lạc: không còn tập trung.

Tư Nguyên đứng từ xa ngóng nhìnbóng lưng cô. Đột nhiên anh có cảm giác, giữa anh và cô càng ngày càng xa cách.



“Em nhất định muốn nghe đáp án?”

“Đúng!”

“Được! Vậy tôi sẽ nói cho em biết!”Ánh mắt gã vô cùng lạnh lẽo, đôi môi mỏng nhếch lên gằn từng chữ: “Ôn Ngọc hẹntôi tới cục dân chính.”

Lúc ấy, cô đã bị thông tin này đánhcho đầu óc trống rỗng.

“Ngày mốt tôi sẽ đi lấy giấy hônthú với cô ấy, sau ngày 30 tôi và Ôn Ngọc sẽ bay qua Canada tránh phong ba rồiđịnh cư ở đó.”



Sắc trời dần dần tối.

Cô bước trên con đường đầy lá khô,phát ra những tiếng kêu lốp bốp giòn tan. Từng cảnh tượng giữa trưa vẫn khôngngừng hiện về trong đầu.

Cô bất chợt có một ảo giác kì lạ,như thể chính cô đang đứng ở nơi tận cùng của thế giới hoang vu, nhìn khôngthấy cả ánh mặt trời. Đột nhiên, cô dường như mất hết chờ mong vào ngày mai vàtương lai.

Cô phát hiện nơi mình đang đứng bâygiờ là chung cư Bích Quế Viên – đứng dưới lầu nhà gã. Đôi mắt cô nóng nhưphỏng, rồi cô bỗng bật cười.

“Hình Tuế Kiến, anh là tên khốn kiếp,là kẻ nhát gan!” [3] Cô thều thào trách mắng, như thể những lời trách mắng ấysẽ khiến tâm trạng cô khá hơn. Nhưng gương mặt cô chợt lạnh buốt, và từng giọtlệ trào ra khỏi khóe mắt cô.



Tư Nguyên đứng cách cô hơn mườimét, lặng yên ngóng nhìn.

[3]Nguyên tác: Súc đầu ô quy – Rùa đen rút đầu - ý chỉ những người gặp việc khókhăn thì rụt đầu lại như con rùa.