Tình Đầu Là Em

Chương 47: Anh Đói






"A, tnh cảm nam nữ. Đúng vậy, là tình cảm nam nữ. Tôi nói cho anh biết, Lâm Dục Thần tôi yêu anh rồi đấy! Vậy còn anh thì sao? Anh có yêu tôi không??"

Tôi cười khẽ nói ra lòng mình, mắt ngấn nước, hồi hộp nhìn lão chờ đợi lão trả lời lại

Nhưng không có lời đáp trả

Lâm Dục Thần đột ngột nắm lấy tay đẩy tôi về phía sau cửa, nhốt vào trong lòng của mình, cúi đầu xuống mà hôn

Môi lão rất ấm, áp nhẹ vào môi lạnh của tôi

Một giây sau môi lão bắt đầu từ từ chuyển động, khẽ cắn, khẽ mút lấy môi tôi

Cứ thế môi và răng dây dưa

Lâm Dục Thần di chuyển môi lên khóe mắt, dịu dàng đưa đầu lưỡi ra liếm sạch những giọt nước mắt còn động lại

Lòng tôi run lên từng đợt, một chữ to xuất hiện trong đầu

Hôn

Lão chưa có trả lời câu hỏi của tôi vậy mà lão lại hôn tôi?

Vội đẩy người lão ra, đưa tay lau nước mắt tức giận nói

"Lâm Dục Thần ai cho anh hôn tôi? Anh hôn được một lần là anh đòi hôn quài à? Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy?"

"Anh muốn thì anh làm! Không cần ai cho phép"

Lâm Dục Thần nhếch mép cười nói, rồi lại tiến lên cúi xuống hôn tôi một cái

"Anh?"

Lại hôn một cái nữa

"Lâm Dục Thần anh!"

Và cứ thế môi lão lại giáng xuống môi tôi thêm một cái

Tôi tức giận đến run cả người, một tay chỉ vào mặt lão

"Lâm Dục Thần! Anh cứ thích đùa giỡn như vậy với tôi lắm à? Tôi hỏi lại anh một lần nữa. Rốt cục anh có yêu tôi không vậy?"

Lâm Dục Thần nghe vậy khẽ cười, bước đến ôm tôi vào lòng đưa tay lên xoa xoa đầu tôi, dịu dàng nói

"Hành động bao lâu nay của anh cũng không đủ chứng minh cho em thấy là anh yêu em à?"

"Hả? Ý của anh là?"

"Đúng vậy! Di ngốc! Anh yêu em!!!"

Di ngốc! Anh yêu em!!!

5 chữ này cứ bay vòng vòng quanh đầu, niềm vui sướng từ từ lan tỏa trong lòng

Thì ra là lão cũng có yêu mình

Nhưng là...

"Nếu anh đã yêu em! Vậy thì còn Nhã Yên Ninh thì sao? Không phải ngày hôm nay anh và chị ta..."

"Ghen rồi à?"

"Ghen đấy thì sao? Anh phải nói rõ ràng chuyện này cho em biết"

"Rồi, rồi anh nói. Anh chỉ xem cô ấy là bạn, là em gái mà thôi"

"Còn cả ngày hôm nay anh đã đi đâu? Có đi với chị ta hay không? Tại sao em nhắn tin, điện thoại cho anh mà không được?"

"Em đang hỏi cung anh à?"

"Nói mau"

"Cả ngày hôm nay một mình anh đi dạo, sau đó thì ghé vào quán uống rượu cho đến bây giờ. Còn về điện thoại là do hết pin nên nó tắt nguồn"

Ra là vậy

Hóa ra chỉ là do mình hiểu lầm lão

"Sao? Em đã hết ghen chưa?"

Tôi cúi đầu cười khúc khích, nhưng lại còn một điều quan trọng

"Nhưng là, Lâm Dục Thần! Anh, anh có biết chị ta yêu anh không?"

"Anh biết!"

"Hả? Anh biết? Vậy, vậy sao anh..."

"Không phải anh đã nói với em rồi sao? Anh chỉ xem cô ấy như em gái mà đối xử thôi!"

Lâm Dục Thần lắc lắc đầu cười, sau đó nhìn thẳng vào mặt tôi trầm giọng nói

"Anh đã khai báo hết rồi, bây giờ anh có thể làm tiếp chuyện lúc nảy bị ngưng không?"

"Hả? Chuyện lúc nảy bị ngưng? Là chuyện..."

Lời tôi chưa nói hết ngay lập tức bị môi của lão chặn lại, cả người cũng bị ép sát vào cửa

Chuyện bị ngưng mà Lâm Dục Thần nói lại chính là cái chuyện này sao?

Tôi đỏ mặt, tay từ từ đưa lên nắm chặt áo của lão, môi vụng về đáp trả lại nụ hôn

"Ưm... Lâm..."

"Gọi là Dục Thần!"

Lâm Dục Thần trầm thấp nói, môi trượt xuống cổ tôi khẽ gặm cắn

Tay thì từ từ luồng vào vạc áo nhẹ nhàng di chuyển...

Tôi cứ đứng đó mặc cho lão làm gì thì làm

Nhưng khi bàn tay nóng hỏi của lão đụng chạm da thịt lạnh băng lại khiến tôi chợt bừng tỉnh

Vội đẩy người lão ra, mặt đỏ lừ thở dồn dập, lắp bắp nói

"Dừng... Lâm Dục Thần biến thái! Anh... anh đang làm cái gì đấy? Mau... ngừng lại đi"

Lâm Dục Thần thở hắt ra, chớp chớp mắt, nhếch khóe miệng cười tiến lên áp sát. Giọng nói khàn khàn khó chịu khẽ vang lên bên ta

"An Di! Anh đói!"