Tiểu Thư Kiêu Ngạo Và Thiếu Gia Sát Gái

Chương 64: Chứng bệnh sợ hãi



Qua một tuần, Emily và Aubrey đã không gặp nhau, anh cũng không hiểu lí do vì sao, còn cô, dạo này rất lạ thường.

Nhà hắn và nó

Boy, i see you walking by every day

So, just stop in the name of love and just say yes

Eh eh, eh eh say yes

Say yay yay yay yes eh eh, eh eh

Whoa

Say Yes - SNSD

Điện thoại hắn vừa vang lên thì khuôn mặt hắn dần đen lại, nhìn về nó đang rụt đầu cười vô tội ở góc phòng rồi bực tức cầm điện thoại áp lên tai

_nghe- giọng lạnh lùng

_Harry...hơ hơ...cho mình gặp Andrena- giọng Emily mệt mỏi vang lên

_hử, Emily tìm- hắn đưa điện thoại cho nó

_có gì cần nói với chế à?- nó đùa

_mày...đến đây đi...- cô nói

_tút...tút...tút...gì kì vậy?- Emily đã tắt máy

_sao thế?- hắn hỏi

_cậu ấy kêu em đến, rồi tắt máy luôn- nó nói nhưng vẫn ngơ

_anh đưa em đi- hắn với tay lấy áo khoác và nói

_ukm- nó gật đầu

Chiếc se sang trọng dừng lại tại biệt thự riêng của Emily, người hầu bước ra mở cửa cho hai người rồi dẫn đường đến phòng của tiểu thư họ, bước vào, bên trong là một màu sắc xanh chuối ôn hòa nhưng cuối phòng lại vang vảng tiếng thút thít của một người con gái, đó là Emily

_mày sao vậy?- nó chạy lại hỏi nhỏ bạn

_hức...hức...mày đến...hơ...- cô chỉ kịp nói nhiêu đó và ngất đi

_ê...anh, mau đưa cậu ấy vào bệnh viện- nó nhìn hắn nói

_được- anh bế Emily lên rồi ra khỏi phòng

Bệnh viện, phòng cấp cứu, nó vẫn chưa báo cho mấy đứa bạn nên chỉ có hai người chờ đợi, khoảng 10 phút sau, ông bác sĩ già vừa bị nó lôi cổ đến bước ra

_bạn tôi sao rồi?- nó hỏi bằng chất giọng bất kính

_thưa, tiểu thư gần đây có các triệu chứng gì bất thường không ạ?- ông hỏi lại

_hay nôn ói, run rẩy, hay ngất, sững sờ, khó thở, ra mồ hôi, và...mật nhận thức- nó liệt kê

_như vậy có lẽ tiểu thư đã mắc phải chứng tâm thần nhẹ do áp lực về tinh thần- ông lại nói

_sao? vậy phải làm sao?- hắn hỏi

_chỉ cần đừng cho tiểu thư kích động, giải quyết vấn đề áp lực đó nhanh chóng là được

_biết rồi- nó gật đầu nhẹ rồi vào phòng bệnh

Bên trong, Emily đang co rút người thút thít với vẻ mặt sững sờ đôi chút hoảng loạn, nó nhào đến ôm lấy cô bạn đang run lên bần bật, khóe mắt ươn ướt, khẽ an ủi bằng chất giọng trầm của mình

_đừng sợ, có tao đây- nó nhẹ nhàng nói

_huhuhu, Andrena...tao...tao sợ- cô ôm lấy nó

_ngoan- nó vuốt tóc cô

_anh...anh ấy...

_đừng nhắc đến, nghe tao nói nè, đó là Amber, nụ hôn của cô ta với Aubrey chỉ là vô tình, cô ta yêu Edward chứ không phải chồng mày, hiểu chứ?- nó giải thích

_thật...thật sao?- cô nghi ngờ

_đương nhiên, cô ta đến tìm chúng ta nhưng vấp ngã

_vậy tin nhắn?

_là người trong bang nhắn, gọi anh ấy đến giải quyết-

_sao không gọi Harry?

_vì Harry tắt máy

_mày...không lừa tao chứ?

_ai thèm, nghỉ ngơi đi- nó ấn cô nằm xuống

_tao...không muốn gặp anh ấy

_có muốn tao cũng không cho- nó bặm môi

_hì...tao đói- cô cười gượng

_ông xã, mua thức ăn- nó ra lệnh

_tuân lệnh- hắn chào kiều quân đội

_hihi...cảm ơn- cô cười tươi

_khoan...mua cho em nữa- nó gọi theo trước khi hắn đi khỏi

_lát về liền *chụt - moa*- hắn hôn lên môi nó và mi gió với Emily một cái rồi mới đi

_hai bây ghê quá- cô trề môi

_kệ tao- nó hếch mũi

Khoảng 15 phút, hắn bước vào thì đã thấy cả hai ngủ mất tiêu, cười một cái, đắp chăn cho cả no và cô bạn rồi thả mình lên sofa đánh một giấc...