Tiên Ngục

Chương 222: Phong lôi tuyệt địa (hạ)




Phong Lôi tuyệt địa, cốc trong cốc của Hoang Thần Cốc.

Tuy đi vào tuyệt địa, nhưng tâm hồn của Tô Triệt, lại chỉ có một cảm giác tự do. Thà rằng hóa thành bụi phấn, trở về thiên địa, cũng không nguyện chết trong tay gian nhân, bị chết biệt khuất, bị chết không đáng.

Xác thực mà nói, Phong Lôi tuyệt địa cũng không phải là một sơn cốc, mà là một cái lòng chảo bị vô số núi lớn vờn quanh, vị trí trung tâm thâm bất khả trắc, giống như vực sâu không đáy, cho đến tận lúc này, cũng chưa nghe nói qua có người có thể dò xét hết tuyệt địa.

Liếc nhìn lại, trước mắt là một thế giới cháy đen hoang vu, trên mặt đất chỉ có một chút hắc thạch hình thù kỳ quái, cùng với hằng hà sa số rãnh sâu khe nhỏ, hố sâu địa huyệt. Ngoại trừ những thứ này ra, rốt cuộc nhìn không tới những thứ khác.

Răng rắc…

Bên trái vài chục trượng, một tia chớp màu lam trống rỗng xuất hiện, lại trong nháy mắt biến mất.

Phần phật…

Phía trước hơn mười trượng, một đạo hư ảnh màu vàng nhạt nhanh chóng thổi qua, ở trên mặt đất cháy đen bào ra một cái khe rãnh thật dài, cực tốc đi xa.

Đây cũng là thứ đáng sợ nhất trong Phong Lôi tuyệt địa, Thiên Lôi và Cuồng Phong.

Đáng sợ hơn chính là, thuộc tính của Thiên Lôi và Cuồng Phong hoàn toàn là không cố định, một đạo này là Mậu Thổ thần lôi, một đạo khác lại là Ất Mộc thần lôi, lại hạ một đạo khác sẽ biến thành Tử Tiêu thần lôi...

Cuồng Phong cũng giống như vậy, thuộc tính thiên biến vạn hóa, làm cho người khó lòng phòng bị, căn bản là đoán không ra quy luật trong đó. Một kiện pháp bảo phòng ngự cấp bậc Bảo khí, bị Thiên Lôi và Cuồng Phong thuộc tính bất đồng cạo qua mấy lần, sẽ trở thành vết thương chồng chất, linh tính giảm mạnh.

Rất nhiều tu sĩ tầm bảo lúc trước, tiến đến nơi này, tự nhận là chuẩn bị phi thường sung túc, chỉ là không đến một phút đồng hồ, sẽ đầy bụi đất mà lui về, bảo bối gì cũng không tìm được, thường thường đều là hư hao vài món pháp bảo yêu mến nhất, được không bù mất, hối hận không thôi.

Càng đi khu vực trung tâm, mật độ Thiên Lôi và Cuồng Phong xuất hiện càng lớn, muốn dựa vào pháp bảo hộ thân ngạnh kháng, căn bản là không thực tế. Có lẽ Tiên khí trong truyền thuyết còn có thể.

Trừ khi ngươi có bản lĩnh, khiến cho Thiên Lôi và Cuồng Phong này căn bản không gặp được ngươi, mới có thể tùy ý chạy loạn trong phiến tuyệt địa này. Hoang Thần Thử trong Hoang Thần Cốc, chính là một loại như vậy.

Tô Triệt vừa đi vào Phong Lôi tuyệt địa, liền rõ ràng cảm thấy được một loại ba động kỳ dị quanh quẩn bốn phía, cực kỳ tương tự cùng linh lực ba động của bản thân mình, ẩn ẩn bày biện ra hài hòa cộng minh.

Giống như là khi nuốt Độn Địa đan, tim đập sinh ra cộng minh cùng nhịp đập đại địa, giờ loại cảm giác này cũng cực kỳ tương tự.

Dù vậy, Tô Triệt cũng không dám tùy tiện làm việc, mà là cẩn cẩn dực dực lục lọi về phía trước. Tuyển định phương hướng, trước khi tiến đến, Quỷ Cơ chỉ định cho mình phương hướng đông nam.

Vài thập niên trước, đã có người ở trong Phong Lôi tuyệt địa gặp qua cây Hắc Vực Tiên Liên này, chỉ có điều, vị trí Tiên Liên sinh trưởng chính ở vào một khu vực trung tâm của Thiên Lôi và Cuồng Phong, chí ít có mười mấy tu sĩ Kim Đan kỳ bỏ mạng tại đây, đều không ai có thể ngắt lấy nó.

Càng về sau, lại có hai vị Nguyên Anh Lão tổ đại bại mà về, suýt nữa vứt bỏ tánh mạng. Sau chuyện này, thì không người nào dám thử. Dù sao cũng còn rất nhiều phương pháp có thể kéo dài tánh mạng, không cần phải vì nó, mệnh cũng không có kéo dài một ngày, ngược lại là trong nháy mắt thanh linh, còn cần đầu thai chuyển thế, làm người một lần nữa...

Quan trọng nhất là, loại sự tình này không phải dựa vào nhân số là có thể giải quyết, vào càng nhiều người, dẫn phát Thiên Lôi và Cuồng Phong càng dày đặc, ngược lại sẽ càng thêm nguy hiểm.

Người tu tiên không có ai ngốc, nhất định là các loại biện pháp đều nghĩ qua toàn bộ, mà cây Hắc Vực Tiên Liên này vẫn tiêu diêu tự tại sinh trưởng ở chỗ cũ, khó khăn trong chuyện này không cần phải nói nhiều.

Đối với cái này, thái độ của Tô Triệt là, nhìn kỹ hẵn nói, được thì được, không được thì thôi. Mặc dù trước mắt tư chất linh căn kém một chút, nhưng tốc độ tu luyện coi như là làm người vừa lòng.

Lục lọi đi về phía trước hơn mười trượng, trong lúc này, chí ít có bảy đạo thần lôi, năm đạo gió mạnh xẹt qua bên người Tô Triệt, làm cho Tô Triệt lo lắng không thôi. Cũng may, linh lực ba động của Hoang Thần Thử quả nhiên có chút tác dụng, Thiên Lôi và Cuồng Phong cũng không có chủ động tìm tới mình, thậm chí có thể nói, triệt để không đếm xỉa tới mình.

Bùm!

Tô Triệt thả người nhảy vào trong một cái hố đất, từ bên trong nhặt lên một hòn đá ngăm đen tỏa sáng, đây cũng là một trong những đặc sản nơi đây, Vạn Kiếp Thạch.

Ý nghĩa của Vạn Kiếp Thạch, là loại đá này ở tuyệt địa chịu đựng vô số lần lôi kiếp, y nguyên còn có thể bảo trì nguyên trạng, dĩ nhiên là có trình độ kháng tính Lôi Điện nào đó, khi luyện chế pháp bảo gia nhập một ít, có thể tăng lên hiệu quả phòng ngự đối với pháp thuật lôi hệ.

Bất quá, loại Thạch Đầu này ở trong Phong Lôi tuyệt địa tùy ý có thể thấy được, không coi là bảo vật gì, một khối lớn bằng đầu quyền, cũng bất quá là vài chục viên linh thạch là có thể mua được.

Tô Triệt tiện tay ném viên đá này vào túi càn khôn, tiếp tục đi về phía đông nam.

Đi không bao xa, đột nhiên thấy được một con Hoang Thần Thử dài hơn ba thước từ đàng xa chạy tới, thực lực của nó chỉ có Luyện Khí trung kỳ, chỉ là, biểu hiện của nó so với Tô Triệt thì lớn mật hơn vô số lần.

Ngoại trừ ngẫu nhiên dừng lại, ngửi mấy lần trên mặt đất, thì nó đều là nhanh chân chạy gấp, tốc độ cực nhanh, căn bản không quan tâm Thiên Lôi và Cuồng Phong ở chung quanh.

Trong lòng Tô Triệt không khỏi tự giễu:

- Đều nói nhát như chuột, hiện tại xem ra, lá gan của ta còn nhỏ hơn so với chuột.

Con Hoang Thần Thử này đồng dạng cũng phát hiện ra Tô Triệt, mới đầu là rút lui vài bước, nhưng mà ngay sau đó nó lại chạy tới, lá gan thật lớn tiến tới phụ cận, ở bên chân Tô Triệt ngửi tới ngửi lui, ngửi một hồi lâu.

Bởi vì nguyên nhân lão Hắc, cảm giác chán ghét của Tô Triệt đối với chuột giảm bớt rất nhiều, đương nhiên cũng sẽ không chủ động thân cận nó, dù sao cũng không phải một loại sinh vật mà nhân loại yêu mến.

Giờ phút này, lão Hắc ở trong Tiên Ngục thở dài:

- Đáng tiếc a, còn thiếu khuyết một đầu Thiên Ma Trúc Cơ kỳ, ta vẫn không thể tiến hành dung hợp lần thứ hai. Nói cách khác, cũng có thể giống như ở Âm Phong Hạp Cốc, biến ảo thành một đầu Thử Hoàng của Hoang Thần Thử, có thể chỉ huy chúng nó thu thập bảo vật cho ngươi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Nhưng Tô Triệt lại lắc đầu nói:

- Ta lại cảm thấy tác dụng không lớn. Địa vực bất đồng, tình huống tự nhiên bất đồng. Bảo vật như Hắc Vực Tiên Liên, sinh trưởng bao nhiêu tuế nguyệt cũng không có bị Hoang Thần Thử đạp hư, đủ để chứng minh, mặc dù là Hoang Thần Thử, cũng không dám tùy ý tới gần khu vực kia.