Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con

Chương 48: Trị liệu



Nguyễn Tâm Ninh nhìn về phía Lâm Lệ Hoa nói: “Chị Lâm, có thể nói chuyện riêng không?”

Lâm Lệ Hoa nghiêng đầu liếc mắt nhìn Hạ Thanh Chương, ánh mắt chuyển hướng sang Nguyễn Tâm Bình cùng Lâm Đông đang được Nguyễn Tâm Bình ôm trong ngực, gật đầu cùng Nguyễn Tâm Ninh đi ra khỏi phòng, đi đến cửa sau, Nguyễn Tâm Ninh mới mở miệng nói, nói: “Chị Lâm, có thể nhờ chị một chuyện được không?”

Lâm Lệ Hoa hỏi ngược lại: “Chuyện gì?”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Làm ơn đừng nói chuyện Tri Nhiên chịu khổ trước mặt chị của em.”

Không có người mẹ nào muốn nghe chuyện con mình phải chịu khổ, Nguyễn Tâm Bình không nghe được, Lâm Lệ Hoa cũng không nghe được, Lâm Lệ Hoa hiểu rõ gật đầu.

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Cảm ơn chị Lâm.”

“Không có gì, tôi cũng làm mẹ mà.”

“Vẫn phải cám ơn chị.”

Nguyễn Tâm Ninh nói xong đột nhiên quỳ xuống trước Lâm Lệ Hoa. Lâm Lệ Hoa giật mình, nhanh chóng kéo Nguyễn Tâm Ninh lên, nói: “Cô làm cái gì vậy?”

Nguyễn Tâm Ninh đỏ mắt nói: “Chị Lâm, cám ơn chị đã cứu mạng Tri Nhiên, cám ơn chị đã cứu mạng chị của em.”

“Nói cái gì đó, mau đứng lên.” Lâm Lệ Hoa dùng sức kéo Nguyễn TâmNinh.

Nguyễn Tâm Ninh quỳ trên mặt đất nói: “Nếu như không phải nhờ chị, có lẽ chị của em không chịu nổi, em cám ơn chị, thật sự cảm ơn chị…”

Xưa nay Lâm Lệ Hoa chưa từng bị người ta đối xử như thế này, càng lúc càng hoảng hốt: “Mau đứng lên, mau đứng lên, để cho người ta nhìn thấy thì còn gì mà nói chứ, hơn nữa, cũng không phải tôi cứu, là cha của tôi cứu, lên, mau đứng lên.”

Lâm Lệ Hoa mạnh mẽ kéo Nguyễn Tâm Ninh đứng lên.

Lúc này Nguyễn Tâm Ninh mới ngừng khóc.

Lâm Lệ Hoa lấy một cái khăn mặt mới trên dây đưa cho Nguyễn Tâm Ninh, nói một hồi, để cho Nguyễn Tâm Ninh ở lại hai ngày, thuận tiện nói cho Nguyễn Tâm Ninh nghe tình hình sinh hoạt mấy năm qua của Lâm Đông.

Nguyễn Tâm Ninh nghe mà nước mắt tuôn không ngừng, hỏi: “Lâm lão gia tử đã qua đời năm ngoái rồi ư?”

Lâm Lệ Hoa cảm khái một tiếng: “Đúng vậy, đã qua đời rồi, dù sao thì tuổi cũng đã lớn. Năm đó lúc bị Đông Đông đụng vào ở trên chợ, thì có chút nghễnh ngãng lại hoa mắt, người vẫn cho rằng Đông Đông nghịch ngợm trộm đi chơi, nên bị lạc mất ba mẹ, cho nên lúc đó ôm Đông Đông đi tìm chiếc xe có ba mẹ kia.

“Kết quả làm dọa chạy mất chiếc xe, đuổi theo không kịp, người không thể làm gì khác hơn là mang theo Đông Đông đến đồn công an ở chợ, nói Đông Đông bị lạc mất ba mẹ, đợi một tuần cũng không có ai đến nhận Đông Đông, đồn công an cũng không thể nuôi Đông Đông mãi được, cho nên người liền mang theo Đông Đông về nhà.

“Lúc đó người nói, một già một trẻ, con nói chuyện ông nghe không hiểu, lời ông nói con cũng không hiểu, từ từ rồi thành như vậy đấy, cha tôi gọi điện thoại nói với tôi, sau khi có Đông Đông ông rất vui vẻ. Cũng nhờ Đông Đông vẫn luôn đi cùng người đến điểm cuối của sinh mệnh, người mới không còn cô đơn nữa.”

Nguyễn Tâm Ninh nghe xong cảm động nói: “Lâm lão gia tử là người tốt.”

“Đúng vậy.” Lâm Lệ Hoa ngước mắt, ánh mắt xuyên qua sân cửa sau, nhìn thấy cây xanh tươi tốt xanh um, đột nhiên cô có chút nhớ cha, nhưng cũng khống chế được rất nhanh, nói: “Nhưng mà, về ba bạn nhỏ mà cô nói,tôi cũng không biết.”

Lực chú ý của Nguyễn Tâm Ninh bị dời tới ba bạn nhỏ kia, hỏi: “Lâm lão gia tử cũng không đề cập tới những bạn nhỏ khác ư?”

Lâm Lệ Hoa lắc đầu nói: “Không có, người vẫn cho là bên trong cái xe kia là ba mẹ của Đông Đông.”

“Vậy, đoạn thời gian đó có ai nhặt được trẻ con hoặc là nhận nuôi trẻ con không?”

“Có lẽ là có, thế nhưng không biết có phải là liên quan tới cùng một bọn buôn người đó hay không.”

Nguyễn Tâm Ninh suy nghĩ một chút, nói: “Vậy khi nào quay về em sẽ điều tra thêm.”

“Điều tra thêm?” Lâm Lệ Hoa nghi hoặc mà hỏi: “Cô là?”

“Em là người viết tin tức.” Nguyễn Tâm Ninh nói.

“Ồ.” Lâm Lệ Hoa nở nụ cười: “Chẳng trách Đông Đông học tập tốt như vậy, cả mẹ ruột và dì ruột đều là người có ăn học cả.”

Nguyễn Tâm Ninh cười tiếp lời: “Em không phải là dì ruột của bé.”

Lâm Lệ Hoa giật mình hỏi: “Vậy cô là?”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Em là dì có họ hàng hơi xa một chút, chị Tâm Bình là con gái một, đã nổi danh kiếm tiền từ rất sớm, hỗ trợ cho em và anh trai của em từ cấp ba lên đại học, nếu không nhờ có chị Tâm Bình, có lẽ em và anh của em còn đang ở quê nhà chăn dê cắt cỏ heo đấy.”

Lâm Lệ Hoa cảm khái một câu: “Cô ấy thật tốt, cô cũng là người biết tri ân báo đáp, lòng dạ cũng tốt.”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Em không được tâm tính lương thiện như chị Tâm Bình đâu, từ nhỏ đến lớn chị Tâm Bình đều rất tốt, tâm địa tốt thiện lương sống rất tình cảm, cho nên khi Tri Nhiên mất rồi, sự đả kích đối với chị ấy mới lớn như vậy, người khác khuyên chị ấy sinh thêm một đứa, nói là sinh thêm một đứa có thể quên được Tri Nhiên, chị ấy cảm thấy làm như vậy là có lỗi với Tri Nhiên, vẫn luôn đâm đầu vào ngõ cụt, cho nên bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng.”

Lâm Lệ Hoa khuyên lơn: “Bây giờ tìm được, chậm rãi sẽ tốt hơn.”

Nguyễn Tâm Ninh gật đầu: “Đúng vậy.”

“Chúng ta quay lại thôi, quay lại nhìn cô ấy.”

“Được, cũng tới giờ uống thuốc của chị ấy rồi.”

Lâm Lệ Hoa trôi chảy tiếp một câu: “Uống thuốc à, trong phòng bếp nước nóng, để tôi đi lấy.”

Nguyễn Tâm Ninh nhanh chóng nói: “Không cần không cần, chị Lâm, em tự mình làm em tự mình làm là được rồi, chị Lâm, chị Lâm.”

Nguyễn Tâm Ninh cùng Lâm Lệ Hoa đến nhà bếp lấy nước, sau đó cầm thuốc cùng đi vào phòng, Hạ Thanh Chương, Hạ Tiểu Xuyên, Nguyễn Tâm Bình cùng Lâm Đông vẫn đang ngồi bên trong, Lâm Đông vẫn ngồi ở trong lòng Nguyễn Tâm Bình.

Lâm Lệ Hoa nhìn nói: “Đông Đông, đi ra nào, để mẹ con uống thuốc.”

Lâm Đông mới đáp một tiếng, đột nhiên Nguyễn Tâm Bình ôm chặt Lâm Đông, làm cho Lâm Lệ Hoa cùng Lâm Đông sợ hết hồn, không chờ Nguyễn Tâm Ninh nói chuyện, Lâm Lệ Hoa đành để Lâm Đông ngồi yên, Nguyễn Tâm Bình mới bình tĩnh trở lại, nhận lấy thuốc mà Nguyễn Tâm Ninh đưa tới, bị Lâm Đông nhìn chăm chú mà uống.

Sau đó Nguyễn Tâm Bình tiếp tục ôm Lâm Đông, cũng không đi đâu cả, cứ ôm Lâm Đông, nhìn Lâm Đông, sợ Lâm Đông lại đột nhiên biến mất, từ giữa trưa ôm đến buổi chiều, vẻ mặt châm rãi tỉnh táo lại, lúc Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân tìm Lâm Đông đi chơi, cô cố ý thả Lâm Đông ra, đứng ở bên cạnh xem Lâm Đông cùng đám Mục Hưng Hà chơi đùa.

Mục Hưng Hà nhỏ giọng gọi: “Đông Đông.”

Lâm Đông nhìn về phía Mục Hưng Hà, nhỏ giọng hỏi: “Sao ạ?”

Mục Hưng Hà hỏi: “Người phụ nữ xinh đẹp kia là ai thế?”

Lâm Đông trả lời: “Là mẹ em đó, anh không nhận ra sao? Là mẹ trong mơ của em.”

Mục Hưng Hà suy nghĩ một chút, nghĩ tới áp phích quảng cáo, sau khi kinh hỉ lại hỏi: “Buổi trưa hôm nay ở dưới chân núi, sao cô ấy ôm em không tha vậy? Thoạt nhìn thật là dọa người.”

Lâm Đông vội vàng giải thích: “Mẹ em không dọa người, mẹ cực kỳ tốt, bởi vì mẹ ngã bệnh, cho nên mới dọa người, mẹ em vốn không có dọa người.”

“Cô ấy bị bệnh gì?”

“Em không biết, thế nhưng mẹ phải nhìn em thì mới tốt lên được.”

“Vậy em không thể chơi cùng với anh à?”

“Có thể, mẹ em cực kỳ tốt, mẹ để cho em chơi với mọi người.”

Mục Hưng Hà nghe được câu này liền an tâm, nói: “Vậy chúng ta đi ra đường chơi đi.”

“Được.” Lâm Đông vui sướng đáp ứng.

Mục Hưng Hà nắm tay Lâm Đông đi ra đường, một chiếc xe đạp chạy nhanh qua, Nguyễn Tâm Bình quát to một tiếng “Tri Nhiên”, nhanh chóng chạy đến, ôm Lâm Đông vào trong ngực, cô lại bị xe đạp va vào một phát, cô hồn nhiên không biết mà chỉ sờ khuôn mặt nhỏ và thân thể của Lâm Đông hỏi: “Tri Nhiên, có đụng vào con không? Có bị thương ở đâu không? Có đau hay không?”

Người đi xe đạp liên tục nói xin lỗi.

Mục Hưng Hà sững sờ.

Lâm Đông kinh ngạc mà nhìn Nguyễn Tâm Bình, vừa khiếp sợ lại cực kỳ ấm áp, từ xưa tới nay chưa từng có ai dùng ánh mắt thân thiết như thế mà nhìn bé, còn cản xe cho bé, bé không hiểu hai chữ “Tình mẹ”, thế nhưng bé biết chữ “Mẹ”, vào lúc này bé mới tỉnh táo mà biết được, người phụ nữ trước mặt này là mẹ của bé, bé mới đột nhiên có cảm giác thân thiết, mẹ và ông không giống nhau, cũng không giống như cô.

Chữ “Mẹ” này gọi một tiếng làm cho trong lòng cảm thấy ấm áp, làm cho bé không còn sợ hãi bóng tối, bé nhìn chăm chú vào mẹ, bị Nguyễn Tâm Ninh kéo về tiệm tạp hóa, sự ấm áp vẫn luôn tràn đầy trong lòng, làm cho cả một buổi tối bé đều hưng phấn như đang mong chờ ngày lễ tết đến.

Bé thật muốn nói cho mọi người, bé có mẹ, mẹ của bé rất xinh đẹp, đặc biệt dịu dàng, đặc biệt thương bé, bé có mẹ, mẹ và bé cùng nhau ăn cơm, mọi người đều cẩn thận chăm sóc Nguyễn Tâm Bình phát bệnh bất cứ lúc nào, nhưng bé lại cảm thấy mẹ của bé là tốt nhất, bởi vì mẹ không ngừng gắp rau cho bé, bé cũng gắp cho mẹ, cũng gắp rau cho cô.

“Được rồi, con tự ăn đi.” Lâm Lệ Hoa cười nói: “Đũa còn chưa sử dụng thành thạo, không cần gắp rau cho người khác nữa.”

Lâm Đông cười hì hì, nói: “Dạ.”

Lâm Lệ Hoa nhìn Nguyễn Tâm Bình nói: “Đông Đông rất ngoan ngoãn.”

Nguyễn Tâm Bình lúc này rất bình thường, dịu dàng cười nói: “Là chị giáo dục tốt.”

“Không phải đâu, đều là nuôi thả cả.”

“Cám ơn.”

Lâm Lệ Hoa cười nói: “Không nên khách sáo, lát nữa ăn cơm xong, cô mang Đông Đông đi ngủ đi, ở trong phòng của Đông Đông là được.”

Nguyễn Tâm Bình lại nói cảm ơn.

Ăn cơm xong, Lâm Lệ Hoa đun nước nóng, Nguyễn Tâm Ninh bưng nước nóng, Nguyễn Tâm Bình rửa mặt, rửa tay, rửa chân nhỏ cho Lâm Đông, nắm bàn chân nhỏ đầy thịt của Lâm Đông trong lòng bàn tay, nói: “Chân của Tri Nhiên nhà chúng ta đã lớn vậy rồi ư?”

Lâm Đông gật đầu: “Bởi vì con sắp được bảy tuổi rồi ạ.”

“Ai nói, con mới sáu tuổi thôi.”

“Con mới sáu tuổi ạ?” Lâm Đông mở to hai mắt, dáng dấp khả ái hỏi.

Nguyễn Tâm Ninh nở nụ cười.

Nguyễn Tâm Bình cười theo: “Đúng vậy, mới sáu tuổi thôi đó.”

Lâm Đông ồ một tiếng nói: “Vậy con còn nhỏ hơn cả Kỳ Kỳ.”

“Kỳ Kỳ là ai?”

“Bạn tốt của con ạ.”

“Con còn có bạn tốt à?”

“Dạ, con có ba người bạn tốt, Hưng Hà, Kỳ Kỳ cùng Tiểu Quân.”

Nguyễn Tâm Ninh cười hỏi: “Tiểu Xuyên không phải bạn của con sao?”

Lâm Đông lắc đầu nói: “Tiểu Xuyên là người nhà của con.”

“Vậy dì là gì của con?”

Lâm Đông đặt tay nhỏ ở bên miệng nói: “Dì cũng là người nhà của con ạ.”

“Vậy con gọi dì là gì?”

“Dì ạ.”

“Mẹ thì sao?” Nguyễn Tâm Bình hỏi.

“Mẹ.”

Nguyễn Tâm Bình dịu dàng nở nụ cười, chà bàn chân nhỏ cho Lâm Đông, ôm lên trên giường, nhìn thấy áp phích quảng cáo của mình dán ở trên tường, từ trong miệng Lâm Lệ Hoa cô đã biết được lai lịch của áp phích quảng cáo, nhưng vẫn muốn hỏi Lâm Đông, vì vậy cô ôm Lâm Đông nằm ở trên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn vào khuôn mặt dễ nhìn của Lâm Đông, nghe Lâm Đông nói về lai lịch của áp phích quảng cáo, cực kỳ điềm tĩnh.

Nguyễn Tâm Ninh chưa từng thấy Nguyễn Tâm Bình như vậy ba bốn năm nay, không nhịn được cảm thấy mũi cay cay, thế nhưng trong lòng vui mừng, nằm nghiêng nhìn Lâm Đông cùng Nguyễn Tâm Bình thủ thỉ với nhau, cảm giác được trạng thái của Nguyễn Tâm Bình càng ngày càng tốt, cô cũng có thể an tâm ngủ, sau khi nhìn Lâm Đông và Nguyễn Tâm Bình ngủ say, cô cúi người hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ bé của Lâm Đông, nắm tay nhỏ của Lâm Đông rồi cũng rơi vào trong mơ thơm ngọt.

Nhưng mà giấc mơ còn chưa bắt đầu, đột nhiên nghe được một tiếng thét, cô ngồi dậy như phản xạ có điều kiện, ngồi dậy cùng lúc với cô là Lâm Đông, Lâm Đông nhìn về phía Nguyễn Tâm Bình, Nguyễn Tâm Bình vẫn còn đang gào thét trong mơ: “Tri Nhiên, Tri Nhiên, không được bế nó đi, Tri Nhiên! Tri Nhiên!”

“Mẹ!”

“Chị Tâm Bình!”

Lâm Đông và Nguyễn Tâm Ninh gọi liên túc, cuối cùng đánh thức được Nguyễn Tâm Bình, nhưng mà sau khi tỉnh lại Nguyễn Tâm Bình cũng chưa tỉnh táo, kéo Nguyễn Tâm Ninh khóc lóc nói: “Tâm Ninh, Tâm Ninh, chúng ta đi tìm Tri Nhiên, đi tìm Tri Nhiên, Tri Nhiên nó nhớ chị, nó nhớ mẹ, Tâm Ninh, chúng ta đi tìm Tri Nhiên, chúng ta đi ngay bây giờ đi.”

Nguyễn Tâm Ninh không ngừng động viên nói: “Được được được, chị Tâm Bình, chị đừng có gấp, chị quên mất sao? Chúng ta đã tìm được Tri Nhiên, chị xem Tri Nhiên đang ở đây này, ở đây này.”

Nguyễn Tâm Bình quay đầu nhìn về phía Lâm Đông.

Lâm Đông bị dọa, ngơ ngác nhìn Nguyễn Tâm Bình.

Nguyễn Tâm Bình ôm Lâm Đông: “Tri Nhiên, Tri Nhiên của mẹ.”

Lâm Đông bình tĩnh lại, gọi: “Mẹ, mẹ ơi, mẹ gặp ác mộng ư?”

Nguyễn Tâm Bình trả lời: “Ừ, đúng vậy, mẹ gặp ác mộng.”

Nhưng Nguyễn Tâm Ninh biết, Nguyễn Tâm Bình không chỉ là nằm mơ, mà trạng thái tinh thần cũng chưa đúng, cô nhìn hai người Lâm Đông và Nguyễn Tâm Bình, lại một lần dỗ mẹ con hai người ngủ, nhưng ngủ không được bao lâu, Nguyễn Tâm Bình tỉnh lại lần nữa tìm Tri Nhiên, ngay cả một nhà Lâm Lệ Hoa cũng bị đánh thức.

Nguyễn Tâm Ninh xin lỗi một nhà Lâm Lệ Hoa, sáng hôm sau là thứ bảy, Lâm Đông và Hạ Tiểu Xuyên đều không cần lên lớp, cùng nhau ở bên cạnh Nguyễn Tâm Bình, trạng thái của Nguyễn Tâm Bình không sai, Nguyễn Tâm Ninh biết đây là thời điểm tốt, cô đến trước mặt Lâm Lệ Hoa nói muốn mang Nguyễn Tâm Bình quay về chữa bệnh.

Lâm Lệ Hoa hỏi: “Quay về đâu?”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Về nhà, đế đô.”

Trong lòng Lâm Lệ Hoa lộp bộp, không nhịn được hỏi: “Vậy Đông Đông thì sao?”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Em muốn dẫn bé theo, có bé ở đó, bệnh của chị em nhất định có thể khôi phục rất nhanh.”

“Nhưng chị cô như vậy, làm sao chăm sóc Đông Đông được.” Lâm Lệ Hoa lập tức không nỡ: “Đông Đông còn nhỏ như vậy, nó còn muốn đi học đấy.”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Em sẽ chăm sóc bé, bảo mẫu trong nhà cũng sẽ hỗ trợ chăm sóc.”

“Bảo mẫu có thể tin được không?”

“Tin được, vẫn luôn chăm sóc chị của em ở nhà họ Nguyễn, sau đó lại đến nhà họ Bùi chăm sóc Tri Nhiên.”

Lâm Lệ Hoa hỏi: “Nhà họ Bùi? Là nhà của ai vậy?”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Em quên mất, Tri Nhiên họ Bùi, Bùi Tri Nhiên, ba bé là Bùi Thức Vi.”

Lâm Lệ Hoa hỏi tiếp: “Vậy ba của nó đâu? Không nghe cô đề cập tới, là người đàn ông rất dễ nhìn trong video à?”

Nguyễn Tâm Ninh nói: “Không phải, người đàn ông trong video là anh ruột của em, cũng chính là em họ bên nội của chị Tâm Bình.”

Lâm Lệ Hoa nghi hoặc mà hỏi: “Vậy ba của Đông Đông đâu?”