Tiệm Tạp Hóa Của Nhóc Con

Chương 38: Không được cười



Lâm Lệ Hoa nghe hiểu lời Lâm Đông nói, thế nhưng không hiểu vì sao Lâm Đông lại đột nhiên nói một câu như vậy, kinh ngạc hỏi: "Con muốn đánh ai?"

Lâm Đông khóc lóc nói: "Đánh bác cả ạ."

"Đánh bác cả cái gì?"

"Đánh bác cả của Tiểu Xuyên, con đánh ông ta!"

Lâm Lệ Hoa mơ hồ hỏi: "Đánh ông ta làm gì?"

Lâm Đông vừa khóc vừa tức giận nói: "Ông ra làm cô ngã bệnh, con đánh ông ta!"

Thì ra là như vậy, Lâm Lệ Hoa nghe xong trong lòng mềm nhũn, mềm thành một đám kẹo bông màu trắng, ngọt lại có chút chát, bàn tay cô mang chút lực, vỗ về gáy của Lâm Đông rồi thuận thế đẩy Lâm Đông vào ngực mình.

Chỉ chốc lát sau liền nghe tiếng Lâm Đông khóc, nhất định là đứa nhỏ này bị dáng vẻ hiện tại của cô dọa, trong lòng trong mắt cô đều cảm thấy cay cay, cũng rất vui vẻ, đứa nhỏ này vừa mềm mại vừa ấm áp lại thiện lương, làm sao mà cứ làm cho người ta thích như vậy, cô đau lòng vuốt ve đầu nhỏ của Lâm Đông, nói: "Không khóc không khóc, nam tử hán đại trượng phu, không thể đáng yêu như thế."

Lâm Đông khóc lóc nói: "Con không phải là nam tử hán đại trượng phu."

"Vậy con là gì?"

"Con là trẻ con ạ."

Lâm Lệ Hoa "Xì" một tiếng nở nụ cười, nói: "Được được được, con là trẻ con, trẻ con cũng đừng khóc."

"Dạ."

Lâm Đông vươn tay lau nước mắt, đứng thẳng người.

Lâm Lệ Hoa móc ra một cuộn tiền từ dưới gối đầu, có năm mươi, hai mươi, mười đồng, còn có tiền xu một xu năm xu, đây chính là tiền của Lâm Đông, cô hỏi: "Là con đưa cho cô à?"

"Dạ, để chữa bệnh cho cô ạ."

Lâm Lệ Hoa nở nụ cười: "Cô khỏi bệnh rồi, trả lại cho con."

Lâm Đông lại lau nước mắt: "Con không cần, cho cô mua thịt ăn, cô ăn cho mập mạp, cô sẽ khỏe hơn."

"Cô tốt hơn rồi."

"Không có, cô gầy đi rồi."

"Vậy con không cần tiền à?"

"Không ạ."

"Không phải là con tích góp tiền ngồi tàu hỏa tìm ba mẹ sao? Không tìm nữa à?"

Lâm Đông không chút do dự mà trả lời: "Tìm ạ, nhưng trước tiên để cho cô, sau này con lại tích góp tiền, chờ con lớn rồi, con đi làm công, con sẽ kiếm được thật nhiều tiền, sau đó con ngồi tàu hỏa con còn đi máy bay, lại tìm sau."

Nghe Lâm Đông nói những từ trẻ con như thế, ánh mắt Lâm Lệ Hoa càng dịu dàng hơn, nắm tay nhỏ có chút thịt của Lâm Đông, nhẹ nhàng nắn nắn, bản thân cô cực kỳ thô ráp, có lúc cũng lòng dạ hẹp hòi, đều giống như những người khác cho là nuôi trẻ con không thể nuôi không, ít nhất phải có tác dụng với mình, nhưng đối diện với nội tâm tinh khiết của Lâm Đông đều ích kỷ không nổi, cô nguyện ý nuôi Lâm Đông, dù cho sau này Lâm Đông sẽ rời khỏi cô, cô cũng nguyện ý, cô nhìn Lâm Đông nói: "Cầm đi, cô cho con."

Lâm Đông nghe nói liền ngoan ngoãn duỗi tay nhỏ nhận lấy.

Lâm Lệ Hoa cười nói: "Cầm cho chắc, con muốn mua cái gì thì mua cái đó, tự mình tiêu, chớ bị bọn Tiểu Xuyên lừa mất."

Lâm Đông gật đầu.

Lâm Lệ Hoa vươn tay sờ khuôn mặt nhỏ trắng nõn mịn màng của Lâm Đông, sâu xa mà gọi: "Đông Đông à."

Lâm Đông ngước mắt nhìn về phía Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Lâm Đông nói: "Đông Đông à, trưởng thành cho tốt, muốn tìm mẹ thì đi tìm mẹ, cô ủng hộ con tìm, giúp đỡ con tìm, không tìm được thì ở lại đây với cô, cô vẫn luôn ở đây chờ, được không?"

Lâm Đông chớp đôi mắt đen nhánh nhìn Lâm Lệ Hoa, trong ánh mắt như là có chấm hỏi nhỏ, gật đầu nói: "Dạ."

"Vậy không khóc nữa, được không?"

Ngón tay cái của Lâm Lệ Hoa có vết chai, nhẹ nhàng vuốt ve mí mắt của Lâm Đông, bé không những không cảm thấy đau, trái lại cảm thấy đặc biệt yên ổn, bé lập tức ngừng khóc, ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."

"Cất tiền này đi, không nên để cho Tiểu Xuyên thấy được, con tự tiêu nhé, biết không?"

"Dạ." Lâm Đông đem tiền cất vào túi áo của mình, dùng tay nhỏ vỗ vỗ, xác thực nó đàng hoàng nằm bên trong túi áo, bé mới yên tâm.

Lúc này Lâm Lệ Hoa mới mở miệng hỏi: "Đúng rồi, Tiểu Xuyên đâu?"

"Cùng dượng ở nhà Mục Hưng Hà ạ."

Lâm Đông vừa mới dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng Hạ Tiểu Xuyên: "Mẹ! Mẹ ơi!" Sau đó Hạ Tiểu Xuyên hấp ta hấp tấp chạy vào, nhìn thấy Lâm Lệ Hoa đầu tiên là sững sờ, tuy rằng không giống Lâm Đông mẫn cảm đến rơi lệ, thế nhưng cũng khó chịu như nhau, ủ rũ mà nằm nhoài trước giường Lâm Lệ Hoa không muốn đi.

Lâm Lệ Hoa cũng vươn tay ôm Hạ Tiểu Xuyên, lúc này Mục Hưng Hà từ phía sau Hạ Thanh Chương đi ra, ngữ điệu mười phần giống người lớn thay mặt ba mẹ hỏi thăm Lâm Lệ Hoa, sau đó nhìn về phía Lâm Đông, hỏi: "Đông Đông, tối hôm nay em không đi sang nhà anh ngủ sao?"

Lâm Đông nói: "Không đi nữa, cô của em đã trở lại, em và Tiểu Xuyên phải ngủ trong nhà."

Mục Hưng Hà lại hỏi: "Sau này không ngủ ở nhà anh nữa à?"

Lâm Đông gật đầu.

Mục Hưng Hà không cam lòng mà nói: "Cô trở về vẫn đi sang nhà anh được mà."

Lâm Đông nói: "Không được, cô em ngã bệnh, em phải ở nhà chăm sóc cô em."

Mục Hưng Hà suy tư một chút, nói: "Vậy em và anh cùng nhau làm."

Lâm Đông nói: "Dạ."

"Em cũng chăm sóc mẹ em." Hạ Tiểu Xuyên cùng nói.

Nhưng mà Hạ Tiểu Xuyên cũng không thể nào luôn luôn ở bên cạnh Lâm Lệ Hoa được, bên ngoài hơi hơi có chút gió thổi cỏ lay là lực chú ý của nhóc liền bị hấp dẫn, ngược lại là Lâm Đông vẫn luôn ở bên cạnh Lâm Lệ Hoa, rót nước cho Lâm Lệ Hoa uống, lấy bánh quy cho Lâm Lệ Hoa ăn, lấy khăn cho Lâm Lệ Hoa lau mặt, tới lúc gần khai giảng, bé cầm sách bài tập đi đến gian phòng của Lâm Lệ Hoa, nằm nhoài trên ghế nhỏ, tay nhỏ nắm chặt bút chì, từng nét từng nét mà viết chữ Hán, viết xong, còn đưa cho Lâm Lệ Hoa xem.

Tuy rằng trình độ văn hóa của Lâm Lệ Hoa thấp, thế nhưng sách bài tập của học sinh tiểu học vẫn có thể xem hiểu, mỗi khi giao cho Lâm Đông viết chính tả ghép vần những chữ lạ, Lâm Đông vẫn có thể làm đúng, điều này làm cho tâm tình của cô thập phần vui vẻ, thân thể cũng dần dần tốt lên.

Nhanh chóng đến thời điểm khai giảng của học sinh tiểu học, Lâm Lệ Hoa đã có thể xuống giường đồng thời tự do hoạt động, bắt đầu giúp Lâm Đông và Hạ Tiểu Xuyên kiểm tra bài tập nghỉ đông, đột nhiên nhìn thấy bài viết văn tiêu đề ( —— của em), Lâm Đông điền bên trong "——" là "Cô", cả bài viết văn là viết như thế này:

"Cô của em là quan thiên hạ tốt nhất, cô lớn lên rất đẹp, nói chuyện rất ting, cô gọi em là Đông Đông, mỗi ngày ăn fan, cô đều sẽ cho em ăn jia kê, buổi tối còn gei gai chăn cho em.

"Cô là quan thiên hạ tốt nhất.

"Em rất yêu cô của em."

Chữ Hán kèm ghép vần viết rất đoan đoan chính chính, Lâm Lệ Hoa xem mà trong lòng ấm áp dễ chịu, cô cũng tự biết mình, dung mạo của cô không đẹp, nói chuyện cũng thô lỗ còn dễ tức giận, nào có tốt như vậy, đứa nhỏ này thật là... Cô quay đầu nhìn về phía Lâm Đông, Lâm Đông đang nhìn đề toán học của Hạ Tiểu Xuyên, hỏi: "Năm cộng với sáu bằng năm mươi sáu?"

Hạ Tiểu Xuyên nói: "Đúng vậy!"

Lâm Đông hỏi: "Anh chắc chắn chứ?"

Hạ Tiểu Xuyên gật đầu: "Anh chắc chắn!"

Lâm Đông nghiêm túc nhìn Hạ Tiểu Xuyên: "Nhưng đáp án này không đúng."

"Làm sao không đúng?"

Lâm Đông cầm lấy tay nhỏ Hạ Tiểu Xuyên mà đếm từng ngón từng ngón tay một, hỏi: "Anh xem lại xem, năm cộng sáu bằng bao nhiêu?"

Hạ Tiểu Xuyên cực kỳ kinh ngạc: "Mười một, không ngờ lại bằng mười một!"

"Đúng vậy, chính xác là mười một."

Hạ Tiểu Xuyên lại đếm một lần nữa.

Lâm Đông dùng tẩy xóa đi đáp án sai, để Hạ Tiểu Xuyên viết lại, sau đó quay đầu nhìn Lâm Lệ Hoa, Lâm Lệ Hoa không kiểm tra được chút sai sót nào của Lâm Đông, nói: "Hoàn toàn đúng."

Lâm Đông thật cao hứng, bé cực kỳ thích được khác khen ngợi, trong lòng vô cùng vui vẻ: "Cô ơi, con tự mình sắp xếp cặp sách nhé."

Lâm Lệ Hoa cười nói: "Sắp xếp đi, thế nhưng đừng bỏ sách lớp một vào."

"Tại sao ạ?"

Lâm Lệ Hoa kiên nhẫn giải thích: "Bởi vì sách lớp một đã học xong, không cần học nữa, năm nay dượng cho con nhảy lên lớp hai."

Lâm Đông suy nghĩ một chút, hỏi: "Con và Hưng Hà sẽ học chung một lớp ạ?"

"Đúng, con có thích cùng Hưng Hà học chung một lớp không?"

"Con thích ạ."

Lâm Lệ Hoa hỏi: "Vậy ngày mai cô dẫn con đi báo danh lớp hai được không?"

Lâm Đông hỏi: "Cô muốn đến trường học ạ?"

Lâm Lệ Hoa gật đầu: "Ừ, sáng mai dượng của con phải đi lên trường họp, không có cách nào đi nộp học phí cho các con, để con và Tiểu Xuyên cầm học phí, cô cũng không yên lòng, cho nên cô đi cùng các con. Không tốt sao?"

Lâm Đông suy nghĩ một chút hỏi: "Vậy thì ai trông tiệm ạ?"

Còn nhớ tới cửa hàng đấy, Lâm Lệ Hoa cười rộ lên nói: "Nộp tiền xong cô sẽ quay lại ngay, không làm lỡ việc trông tiệm."

"Vậy cũng được ạ."

Sáng thứ hai là ngày tựu trường của tiểu học Cẩm Lý, Lâm Đông và Hạ Tiểu Xuyên đều dậy rất sớm, đeo cặp sách nhỏ trên lưng, Lâm Đông đứng ở trong phòng nhìn người phụ nữ xinh đẹp bên trong áp phích quảng cáo trên tường, yên lặng mà nói ở trong lòng: "Mẹ trong mơ ơi, con đi học đây ạ, bệnh của cô đã khá hơn rồi, con sẽ cùng cô đi lên trường học, năm nay con lên lớp hai rồi, được học chung một lớp cùng Hưng Hà, con lên lớp hai, con cũng sắp là đứa trẻ lớn rồi, chờ con trở thành người lớn con sẽ rất lợi hại, con có thể làm công kiếm tiền cho cô, còn có thể tìm mẹ."

Đúng lúc này Lâm Lệ Hoa gọi một câu, Lâm Đông vẫy tay với áp phích quảng cáo trên tường, sau đó đeo cặp sách bước chân ngắn, đi ra tiệm tạp hóa với Lâm Lệ Hoa, vừa ra khỏi tiệm tạp hóa lại thấy Mục Hưng Hà, Tưởng Tiểu Quân cùng ba của Tưởng Tiểu Quân.

"Đông Đông!" Mục Hưng Hà gọi.

"Hưng Hà!" Lâm Đông đeo cặp sách nhỏ chạy đến trước mặt Mục Hưng Hà.

Mục Hưng Hà vui vẻ nói: "Cô em nói, hôm nay em sẽ lên lớp hai à?"

Lâm Đông nói: "Dạ!"

Mục Hưng Hà hỏi "Chúng ta sẽ được học chung một lớp, có đúng không?"

"Đúng ạ."

"Quá tốt rồi! Vậy chúng ta nhanh đến trường học báo danh đi."

Lâm Đông nhìn phía sau Mục Hưng Hà một chút, hỏi: "Chỉ một mình anh lên trường học sao? Ba của anh không đi cùng anh à?"

Mục Hưng Hà nói: "Không cần ông ấy đi, anh toàn tự đi một mình, anh cũng tự báo danh đi học."

"Vậy học phí của anh thì phải làm sao bây giờ? Sẽ làm mất đó."

"Anh không cần nộp học phí, anh tự mình đi báo danh là được rồi."

Lúc này Lâm Đông mới nhớ tới, mỗi lần kiểm tra Mục Hưng Hà đều đứng đầu, không cần nộp học phí, vì thế bé nói: "Anh thật là lợi hại."

"Em cũng sẽ thật là lợi hại!"

"Dạ, vậy chúng ta đi."

Mục Hưng Hà nắm tay Lâm Đông.

Tưởng Tiểu Quân đuổi tới.

Hạ Tiểu Xuyên chạy tới hỏi: "Kỳ Kỳ đâu? Kỳ Kỳ không đi học sao?"

Tưởng Tiểu Quân trả lời nói: "Kỳ Kỳ còn đang ở nhà khóc đấy."

Hạ Tiểu Xuyên không hiểu hỏi: "Tại sao khóc?"

"Bởi vì bài tập nghỉ đông không làm xong, cô giáo không cho báo danh, cho nên ở nhà làm tiếp bài tập, vừa làm vừa khóc."

"Vậy phải làm tới khi nào?"

"Không biết, tối hôm qua mới bắt đầu làm thôi."

Lâm Đông không nhịn được nói: "Kỳ Kỳ thật đáng thương."

Hạ Tiểu Xuyên không hề cảm thấy Kỳ Kỳ đáng thương chút nào, mà kiêu ngạo nói: "Em đã sớm viết xong, hơn nữa toàn bộ đều đúng!"

Tưởng Tiểu Quân hỏi: "Làm sao mày biết toàn bộ đều đúng?"

Hạ Tiểu Xuyên trả lời: "Lâm Đông nói với em như vậy."

Lời mà Lâm Đông và Mục Hưng Hà nói chính là đáp án tiêu chuẩn trong lòng Tưởng Tiểu Quân và Hạ Tiểu Xuyên, cho nên Tưởng Tiểu Quân không còn lời nào để nói, ngược lại nhìn về phía Lâm Đông, một tay Lâm Đông nắm tay Lâm Lệ Hoa, một tay nắm tay Mục Hưng Hà, vừa nói chuyện vừa đi về tiểu học Cẩm Lý.

Học kỳ mới, không khí mới, phần lớn bạn nhỏ đều vui vẻ cùng phụ huynh chạy nhanh đến lớp học của mình, sau khi Lâm Lệ Hoa đóng học phí cho Hạ Tiểu Xuyên xong, liền bắt đầu xử lý chuyện của Lâm Đông, bởi vì Lâm Đông là nhảy lớp, tình huống nhập học không giống những học sinh khác, cho nên phải đi một chuyến đến văn phòng trường học. Lâm Lệ Hoa dắt Lâm Đông đến nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm năm lớp hai, giáo viên chủ nhiệm lớp hai đã sớm biết tình hình của Lâm Đông, không nói hai lời làm thủ tục báo danh thêm cho Lâm Đông.

Lâm Lệ Hoa hỏi học phí lớp hai.

Giáo viên chủ nhiệm lớp hai nói: "Không cần học phí."

Lâm Đông và Lâm Lệ Hoa đồng thời giật mình.

Giáo viên chủ nhiệm nói: "Học kỳ trước Lâm Đông thi học kỳ đều được một trăm điểm, dựa theo quy định của trường học, vẫn là miễn phí."

Lâm Đông nghe xong cực kỳ cao hứng, trong lòng nghĩ có thể tiết kiệm tiền cho cô.

Lâm Lệ Hoa vừa mừng vừa sợ ngỏ ý cảm ơn với giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm nói vài câu cùng Lâm Lệ Hoa, sau đó bảo Lâm Lệ Hoa trở về trước, Lâm Đông giao cho hắn là được, có vấn đề gì hắn sẽ chờ Hạ Thanh Chương rảnh rỗi rồi nói cùng Hạ Thanh Chương nói, nhưng Lâm Lệ Hoa không yên lòng, lúc Lâm Đông cùng giáo viên chủ nhiệm đi vào phòng học, cô lặng lẽ đứng ở trước cửa sổ phòng học nhìn, không nhìn thì không biết, vừa nhìn liền giật mình.

Phần lớn học sinh lớp hai đều khoảng chín tuổi, Mục Hưng Hà nhỏ nhất cũng tám tuổi, nhưng Lâm Đông chỉ có sáu tuổi, vốn đã nhỏ hơn bình thường, vừa vào tiểu học càng nhỏ hơn, đứng trên bục giảng câu nệ tự giới thiệu mình xong, giáo viên chủ nhiệm tạm thời để bé ngồi vào chỗ đặc biệt trên bục giảng, trước tiên là họp lớp, họp lớp xong sẽ sắp xếp bàn, vì vậy Lâm Đông có chút ngượng ngùng đi đến chỗ ngồi đặc biệt trên bục giảng.

Nhưng bàn ghế đặc biệt lại quá cao, bé nhấc cái mông nhỏ ngồi không tới, vì vậy xoay người, nằm nhoài trên băng ghế, nhấc chân ngắn lên băng ghế để lấy đà, nhưng diện tích của mặt ghế quá nhỏ, bé vẫn không lên được.

Lâm Lệ Hoa ở bên ngoài nhìn mà sốt ruột.

Giáo viên chủ nhiệm đang viết bảng đen không nhìn thấy.

Các học sinh trong phòng học ồn ào cười to.

Lâm Đông liều hết sức lực mà bò, đúng lúc này, Mục Hưng Hà lao ra, ôm lấy Lâm Đông,ôm Lâm Đông lên băng ghế ngồi xong, sau đó lớn tiếng nói với học sinh trong lớp: "Không được cười! Ai cười tao đánh người đó!"