Thực Hiện Nguyện Vọng Nữ Phụ

Chương 185: A từ, hẹn gặp lại! (1)



Chương 185A TỪ, HẸN GẶP LẠI! (1)

[Có xem tiếp phần sau không?]

“Xem!” Thời Sênh nghiến răng nghiến lợi nói.

Cô muốn xem xem kết cục của tên khốn Quý Yến đó thế nào.

Sau khi cô chết, Quý Yến nhốt mình trong phòng suốt một tháng trời. Vào một ngày trời mưa dầm rả rích, hắn đi ra nghĩa địa.

Cơ thể gầy yếu trong cơn mưa bụi càng trở nên mong manh hơn, dường như cả thế giới đều bị hắn vứt bỏ, trong mắt hắn chỉ còn lại thân ảnh được in trên tấm bia mộ lạnh lẽo kia.

Trong ánh mắt còn mang theo một tia cố chấp và điên cuồng, hắn dựa vào bia mộ ngồi xuống.

Bỗng nhiên mưa lớn hơn, tầm nhìn càng mơ hồ hơn, Thời Sênh chỉ nhìn thấy hắn hơi giơ tay lên, không nhìn rõ hắn đã làm gì, đợi đến khi mưa tạnh, cô chỉ nhìn thấy vẻ tĩnh lặng và khuôn mặt nhìn nghiêng của người đàn ông ấy.
Cảnh tượng dừng lại tại đó.

[Cuối cùng hắn đã chết vì cô, ký chủ có cảm giác gì không?]

Thời Sênh thẫn thờ nhìn hình ảnh người đàn ông đang dừng lại trong khung hình kia…

Một lát sau, cô mới nói có chút mịt mờ: “Có phải hắn bị ngốc rồi không?”

[…] Cảnh tượng cảm động như vậy, tại sao ký chủ lại phản ứng không ăn nhập gì hết vậy? Cảm thấy như mình không có ngày xuất đầu lộ diện được.

“Tôi không hiểu.” Thời Sênh ngồi xếp bằng, đầu ngón tay chỉ chỉ vào màn hình, “Tại sao anh lại cho rằng anh thích tôi?”

[Hắn ta đã chết vì cô, như vậy còn không đủ để chứng minh sao? Cô có thể chấp nhận Phượng Từ, vậy tại sao lại không thể chấp nhận Quý Yến?]

Đầu ngón tay Thời Sênh khẽ run, ánh mắt khẽ thay đổi, chầm chậm thu tay về, mười đầu ngón tay đan vào nhau, từ tốn nói: “Phượng Từ thì khác.”
Đối với cô, Phượng Từ rất khác biệt.

[Khác ở chỗ nào?]

“Không liên quan đến mi.” Thời Sênh đập mạnh một cái vào màn hình, hung dữ nói: “Ta cảnh cáo mi, đừng cố khiêu chiến giới hạn của ta, nếu không hậu quả mi không tưởng tượng nổi đâu.”

[…] Ký chủ đáng sợ quá, Hệ thống trực tiếp đi vào chủ đề chính, [Tiếp theo đây độ khó sẽ được tăng lên, ký chủ xin hãy chuẩn bị tư tưởng. Nhắc nhở: Ký chủ không được ra tay với nhân vật chính.]

“Ờ.” Thời Sênh lơ đễnh đáp.

Dù sao thì cô cũng không ra tay với nam nữ chính, để tự bọn họ ra tay là được rồi.

Hệ thống không muốn nói gì, quả thực nó không thể chịu đựng nổi vị ký chủ này.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cứ để kẻ ác giày vò cô đi.

[Có tiến vào thế giới tiếp theo không…]

[Bắt đầu dịch chuyển…]


Khi Thời Sênh mở mắt ra, phát hiện mình đang ở trong một cỗ xe ngựa, cỗ xe rất sang trọng, vừa nhìn đã biết là người có tiền.

Tốt lắm, rất hợp với khí chất của cô.

Thời Sênh vén bức rèm nhìn ra bên ngoài, đường phố cổ kính, một con độc giác thú* trắng như tuyết đang kéo xe.

*độc giác thú: thú một sừng

Độc giác thú!

Đệch!

Tiểu thuyết huyền huyễn!

Thời Sênh thả rèm xuống, nhanh chóng tiếp nhận cốt truyện.

Đây là một câu chuyện về nữ cường xuyên không huyền huyễn.

Nữ chính Tần Lang Nguyệt, sát thủ hàng đầu của thế kỷ 21, bị người khác phản bội nên chết thảm.

Nhưng chưa từng nghĩ mình đã chết, hồn xuyên đến nhập vào Tần Lang Nguyệt, tiểu thư ngu si phế vật của Tần gia ở đại lục Cửu Châu.

Người trong tộc lăng nhục, vị hôn phu từ hôn, người đời chửi bới.
Không sao, “plug-in” của nữ chính đã lên sàn, ngay lập tức vả mặt tất cả.

Sau đó gặp nam chính Quân Hàn Lâm, liên thủ mạnh mẽ, hoành tảo Cửu Châu, cuối cùng thành công bước lên đỉnh cao, trở thành một truyền thuyết mới.

Đó chính là tiêu chuẩn của truyện huyền huyễn.

Nguyên chủ Thẩm Dao Quang, thiên tài của học viện Cửu Châu, viên minh châu của Thẩm gia.

Bố cục này hoàn toàn là đem ra để vả vào mặt nữ chính đây mà!

Hai người gặp gỡ lần đầu tiên là khi báo danh ở học viện, người đi dẹp đường của nguyên chủ nảy sinh xung đột với nữ chính.

Cuối cùng tất nhiên là nữ chính thắng, dù sao cũng phải cho nữ chính một cơ hội thị uy chứ.

Sau này, nữ chính từ chỗ thần thú khế ước của cô ta biết được tin trên người Thẩm Dao Quang có Dược Vương Đỉnh mà cô ta đang cần, nữ chính liền bắt đầu có ý đồ nhằm vào Thẩm Dao Quang.
Nữ chính muốn có được Dược Vương Đỉnh, nhưng Thẩm Dao Quang cũng không phải kẻ ngốc, Dược Vương Đỉnh là một thần khí, sao có thể giao cho nữ chính được?

Mềm không được, nữ chính liền dùng biện pháp mạnh, trước tiên là khiêu chiến Thẩm Dao Quang. Tính cách Thẩm Dao Quang nóng như lửa, động chút là bùng nổ, mỗi lần đều khiến mọi người cho rằng đó là lỗi của Thẩm Dao Quang, người vô tội là nữ chính.

Dưới sự áp chế của nữ chính, vầng hào quang thiên tài của Thẩm Dao Quang ngày càng suy yếu, trong lòng mọi người chính là kẻ chuyên đi bắt nạt người khác, là kẻ gây sự còn có người chống lưng.

Nữ chính dần dần áp chế Thẩm Dao Quang, sau đó thành công có được Dược Vương Đỉnh, còn Thẩm Dao Quang mất hết mặt mũi, Thẩm gia cũng vì thế mà bị thiệt hại nghiêm trọng, còn phải đối mặt với ngu cơ diệt tộc.
Các gia tộc lớn đều bạc bẽo vô tình, khi Thẩm Dao Quang còn có tác dụng đối với Thẩm gia thì họ nâng niu cô, nhưng khi cô đã mất đi vầng hào quang của thiên tài, làm sao còn có chuyện được Thẩm gia chống lưng cho nữa, họ chỉ hận không thể dẫm đạp lên cô.

Thẩm gia tặng cô cho Bộ Kinh Vân, điện chủ Cửu U Điện có thế lực phân bố khắp Cửu Châu, hòng mong Cửu U Điện che chở cho Thẩm gia.

Bộ Kinh Vân là ai?

Bộ Kinh Vân là nhân vật phản diện lớn nhất của truyện này.

Một tên thần kinh mưu đồ nhất thống đại lục Cửu Châu.

Đúng vậy, Bộ Kinh Vân là một tên thần kinh.

Tên thần kinh này còn có một sở thích nữa, thích mỹ nhân.

Thẩm gia cũng vì vậy nên mới tặng Thẩm Dao Quang cho Bộ Kinh Vân, rõ ràng biết phía trước là biển lửa nhưng vẫn đẩy Thẩm Dao Quang xuống.

Nhưng Bộ Kinh Vân có thích mỹ nhân thật hay không?
Không hề.

Hắn chỉ thích nhìn ngắm mỹ nhân trong bộ dạng máu tươi đầm đìa, giãy dụa vùng vẫy, tuyệt vọng không nơi nương tựa trước khi chết.

Đó không phải là thần kinh thì là gì nữa?

Thẩm Dao Quang bị đưa đến Cửu U Điện, Bộ Kinh Vân không xếp cô vào hàng ngũ mỹ nhân được sủng hạnh mà cho cô làm thị nữ, hầu hạ cuộc sống hàng ngày của hắn.

Sau đó, Thẩm Dao Quang lại dần dần thích Bộ Kinh Vân, cuối cùng khi nữ chính và Bộ Kinh Vân giao đấu còn đỡ một đao thay Bộ Kinh Vân, trở thành vong hồn dưới kiếm của nữ chính.

Bộ Kinh Vân tất nhiên cũng không chạy thoát, trở thành tấm bia đỡ đạn thành công.

Từ đó, nữ chính và nam chính sống hạnh phúc bên nhau.

Đọc xong kịch bản, Thời Sênh không biết nói gì nữa, nữ chính này được “buff” hơi bị quá đà rồi đó!

Nguyên chủ có ba nguyện vọng.
1. Gϊếŧ chết nữ chính.

2. Lật đổ Thẩm gia.

3. Ở bên Bộ Kinh Vân.

Thời Sênh im lặng, nguyên chủ này bị mắc hội chứng Stockholm* sao?

*Hội chứng Stockholm (Stockholm syndrome) là thuật ngữ mô tả mộ trạng thái tâm lý, trong đó người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hại và căm ghét sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình.

Lại đi thích cái tên thần kinh Bộ Kinh Vân ấy?

Thời Sênh kết nối kịch bản và ký ức của nguyên chủ, nhận thấy thời gian mình đến vẫn còn sớm.

Nữ chính còn chưa vào Học viện.

Hôm nay là ngày khai giảng của Cửu Châu đại lục, nguyên chủ đưa những đệ tử đến tuổi đi học của Thẩm gia đến báo danh nhập học.

Hiện tại cô vẫn còn là thiên chi kiều nữ của Thẩm gia, được Thẩm gia cưng chiều như viên minh châu, tất nhiên là khí thế ngút trời, nhìn con độc giác thú đó là thấy rồi.
Cửu Châu đại lục, thế nhân tu luyện linh lực, trong đó tất nhiên sẽ có linh thú, độc giác thú chính là linh thú.

Tuy cũng hơi hiếm có một chút nhưng còn chưa đến mức khoa trương như trong những cuốn tiểu thuyết khác, chỉ có một nữ chính mới được tiêu chuẩn như vậy.

Khi đến học viện, một đám tiểu bối Thẩm gia cung kính đúng bên cạnh xe, đợi Thời Sênh đi xuống.

“Độc giác thú, xe ngựa của Thẩm gia… Bên trong là tiểu thư Thẩm Dao Quang sao?”

“Có lẽ vậy, tiểu thư Thẩm Dao Quang không chỉ xinh đẹp mà tố chất cũng tốt như vậy nữa.”

“Nghe nói Thẩm tiểu thư đã là linh vương bậc ba rồi, cô ấy chính là linh vương bậc ba nhỏ tuổi nhất trong vòng một trăm năm nay, ngay cả tam hoàng tử cũng không sánh bằng.”