Thiên Thần Trong Mơ

Chương 57



“ À, chỉ là gặp người quen thôi, không có chuyện gì xảy ra hết. Chúng ta đi thôi.” Tôi gượng cười trả lời hắn.Nhưng thật là nhờ hắn mà tôi không còn rối nữa, lòng cũng nhẹ nhõm hơn.Tôi bỗng thấy như mình mắc nợ hắn vậy! Hì hì.

“ Mặc dù không trang điểm nhưng hôm nay cô cũng đẹp lắm đó, hì.” Hắn bỗng nhiên nói vậy làm tôi phát ngượng.

“ Thôi đi, nghe phát ớn.” Tôi thụi vào bụng hắn một cái rõ đau. Ấy thế mà hắn vẫn cười được. Cái tên này…

Một lúc sau hai chúng tôi đứng trước cửa rạp chiếu phim, Kỳ Phong nhận phần mua bắp rang bơ và nước uống, còn tôi nhận phần…đứng đợi.

“ Hey, bắp rang bơ này.” Hắn chạy tới chỗ tôi, trên tay cầm hai hộp bắp rangbơ to sụ. Tôi đón lấy một bộp từ tay hắn, mùi bắp cứ thế xộc thẳng vàomũi tôi một mùi thơm nức. Êu ơi, đã lâu lắm rồi mị chưa ăn lại bắp rangbơ, “sao tôi nhớ cái mùi nồng mặn quá”. :P

“ Thank you. À màchúng ta vào thôi.” Tôi nói rồi kéo tay hắn đi vào trong rạp. Ya, bầukhông khí ở đây bây giờ cũng không tệ. Nhớ 2 năm trước đó, khi mà ba tôi vẫn còn trên cõi đời này, ông từng đưa hai mẹ con tôi đến đây coi phim, tay trong tay cực kì hạnh phúc, ấy vậy mà chỉ được đi có đúng mỗi mộtlần. Tôi có hỏi ông sao không đến đây xem phim nữa thì ông lại cười vàtrả lời thế này này: “ Chơi sang một lần thôi không thì hết tiền đócưng.” Hà, nghĩ lại vẫn thấy buồn cười sao sao ý.

“ Đi lối này.”Kỳ Phong kéo tay tôi đến hàng ghế số 7 từ trên xuống. Hai chúng tôi vừađặt mông xuống, chưa ngồi nóng ghế được bao lâu thì bắt gặp cặp đôi“bánh bèo” Tuyết Thành. Mặt hai người thì nhăn nhăn nhở nhở, chắc làmquen rồi nên hợp gu lắm đây. Hai bọn họ nhìn thấy chúng tôi thì há hốcmồm ngạc nhiên. Ôi thôi, gặp hai con người này chắc không yên rồi. -_-

“ Không ngờ bà đi cùng với bạn trai đó nhé, fư fư.” Nhỏ huých cùi chỏ vào cạnh sườn tôi một cái rồi nháy mắt nhìn trông cực kì gian tà. Tôi nhìnnhỏ, cười trừ. Bạn trai gì chứ?! Chậc. Mà hai cái con người này đúng làhợp cạ với nhau, ý nghĩ giống nhau ứ chịu nổi.

“ Té ra chú màydẫn bồ đi xem phim hả, anh cũng không ngờ là hai đứa lại cặp với nhauđấy.” Anh Thành vỗ vai Kỳ Phong rồi cười lớn. Trông mặt anh sao mà nhìnvui dễ sợ >_

“ Anh đừng có nói linh tinh, đây chỉ là một buổi đi chơi bình thường thôi.Còn anh, cũng nhanh tay kiếm bạn gái quá nhỉ, sợ lỡ mất tuổi đẹp haysao?!” Hắn nói. Anh Thành nhìn hắn trân trân rồi cuối cùng cũng quyếtđịnh mở lời. Nhưng tôi thấy cái gì đó, có lẽ không ổn.

“ Ờ thì là do…”

“ À mà khoan đã, hai người vẫn chưa nói là hôm nay đi xem phim gì mà.”Tôi chen ngang lời anh Thành một cách thành công. Hai bọn họ không cònbàn tán về chuyện đó nữa. Mặc dù nói vậy là để ngăn chặn không cho anhThành nói ra ai là người đã mai mối cho hai bọn họ nhưng thực là tuicũng muốn biết hôm nay đi xem phim gì. Chả là Kỳ Phong đi mua vé màtrước đó tôi cũng quên không hỏi hắn mua vé phim gì, đến giờ mới kịp nhớ ra. Nhỡ đâu lại thuộc ba cái thể loại không đâu vào đâu thì mua phítiền lém.

“ Khỏi lo, Millions.” Hắn nói. Tôi thở phào nhẹ nhõm.May thật đấy! Cả bốn người chúng tôi vừa đứng tám chuyện với nhau hả hêxong thì bỗng nhiên đèn tắt cái rụp làm tôi giật bắn mình mà bám lấycánh tay Kỳ Phong.

“ Chuyện gì xảy ra vậy?” Tôi hỏi, giọng có hơi run run. Tôi không thấy Kỳ Phong trả lời, trong lòng lại càng thấy lohơn. Đột nhiên cả khán phòng có một tiếng hú kinh dị vang lên, nghe nhưtiếng kêu từ cõi chết trỗi dậy. Tôi bàng hoang nhìn Kỳ Phong. Mặt hắnđen thui, đã thế lại còn chẳng thèm cự quậy gì nữa chứ. Màn chiếu đã bắt đầu sáng lên nhưng vẫn xám xịt. Tôi bỏ tay Kỳ Phong ra rồi tập trungcăng mắt ra nhìn lên màn hình.

“ Graww” Trong khi tôi đang chămchú nhìn lên màn hình thì bỗng xuất hiện một người phụ nữ đầu tóc rũrượi cùng mấy cái thứ tiếng quái dị làm tôi phát run người. Cả khánphòng bỗng nhiên hét lên. Tôi cũng theo đó mà hét lên, một phần chínhcũng là do cái người phụ nữ kia chứ đâu. Cơ mà … đáng sợ quá!!!

“ Ta sẽ giết hết tất cả các ngươi. Ta muốn máu của các ngươi, quả tim của các ngươi. Mùi vị của máu thật tuyệt. he he. Cho ta thêm nữa, thêm nữađi….” Người phụ nữ ấy vươn dài đôi tay về phía chúng tôi. Đôi bàn taygầy guộc với những cái móng tay dài càng ngày càng gần hơn. Tôi hét lêncùng mọi người, nhắm tịt hai mắt lại chỉ mong khi mở mắt ra thì mọichuyện sẽ êm xuôi. 1..2…3 mở mắt. lần này lại là một cảnh khác nhưng còn máu me be bét hơn.Cái thể loại phim này…nó thì có khác gì phim kinh dịđâu! Vậy không lẽ, tên Kỳ Phong kia lừa mình.

Ngay khi đã nhậnthức được tình trạng của mình, tôi liếc xéo hắn một cái. Mà tối quá, cóliếc cũng vậy thôi, hắn đâu có nhìn thấy mặt tôi. Tôi nghĩ là thế nhưngcũng chẳng ngờ là hắn lại biết.

“ Hối hận muộn màng rồi cưng!” Hắn nói rồi vỗ vào đầu tôi mấy cái. Grr, thật là muốn cạp cho hắn một phát. Tên điên đó…