Thiên Hoàng Quý Trụ

Chương 16



Hải Yến điện của Kỳ Kiêu cách Càn Thanh cung không xa, lúc hai người đến ngự y đã đứng chờ. Kỳ Kiêu không muốn để nhiều người ở lại, chỉ giữ lại Chung ngự y từ nhỏ bắt mạch cho mình, còn lại đều đuổi.

Cổ áo Bách Nhận dính máu, Giang Đức Thanh liền tiến lên giúp hắn cởi xiêm y, vừa cẩn thận hầu hạ vừa nhẹ giọng hỏi: “Nô tài đã để người đốt lò sưởi, nếu Thế tử vẫn thấy lạnh, nô tài liền gọi người đưa thêm chậu than đến, Thế tử ngàn vạn lần đừng để cảm lạnh.”

Kỳ Kiêu ở bên cạnh, tuy nói để lại áo lót, nhưng Bách Nhận vẫn cảm thấy không được tự nhiên, nghe vậy lắc đầu không nói, Giang Đức Thanh lại thấy thêm một tấm chăn lông dê thêu hoa phủ cho Bách Nhận, sau khi làm tốt mới khom người lui ra ngoài canh giữ.

Lúc này ngự y mới tiến lên xem xét miệng vết thương cho Bách Nhận, Kỳ Kiêu nhìn vết máu trên cổ Bách Nhận, trong lòng vô cùng khó chịu, một lúc lâu sau mới hỏi: “Có để lại sẹo không?”

“Thưa điện hạ, sẽ không.” Ngự y nghiêng người hành lễ với Kỳ Kiêu, tay lại không ngừng, vừa sai dược đồng đổi lụa trắng vừa nói, “Vết thương này thoạt nhìn thì nặng, nhưng miệng vết thương không sâu, chỉ là ngoài da mà tôi, tĩnh dưỡng cho kỹ, chú ý một chút, nhất định sẽ không lưu sẹo.”

Bách Nhận thầm thở ra một hơi, vừa rồi hắn cũng là giận điên rồi mới làm ra cái chuyện gạch vỡ ngọc tan như vậy, thật ra trong lòng còn có chút lo lắng, nếu chỉ vì Kỳ Hoa mà cả đời có sẹo, rất không đáng.

Chậm trễ nửa ngày, miệng vết thương của Bách Nhận đã kết vảy, lúc xử lý không khỏi động đến miệng vết thương, Bách Nhận cắn răng chịu đựng, nhưng lúc rất đau vẫn nhịn không được hít một hơi, Kỳ Kiêu ở bên nhìn, không nhịn được mà châm chọc: “Vừa rồi thấy Thế tử vô cùng anh dũng, cô còn cho rằng Thế tử là người sắt, sẽ không sợ đau đâu.”

Bách Nhận im lặng không nói, Chung ngự y nhìn ra không khí kỳ lạ giữa hai người, cũng không dám hỏi gì nghĩ gì, nhanh nhẹn sát trùng miệng vết thương, thoa thuốc, băng bó.

“Vậy là được rồi.” Chung ngự y sai dược đồng thu thập hòm thuốc, xoay người dặn dò Bách Nhận, “Trước khi vết thương lành hẳn, ủy khuất Thế tử phải chú ý ăn kiêng, thứ quá kịch liệt không thể ăn, rượu càng không được, qua hôm nay, đến ngày mai miệng vết thương sẽ ngứa, Thế tử chịu khó nhịn mọt chút, không nên chạm đến miệng vết thương. Nếu không cẩn thận chạm phải, nhất định phải lập tức thay thuốc, nếu không miệng vết thương nhiễm trùng, sẽ sinh mủ.”

Bách Nhận gật đầu, Kỳ Kiêu nhíu mi: “Vậy ăn thứ gì mới tốt? Thịt dê, cá, tôm đều không thể ăn, cũng không thể cả ngày uống cháo hoa chứ?”

Chung ngự y cười: “Có thể dùng thịt bò, nhưng không thể ăn nhiều. Ẩm thực tốt nhất vẫn là thanh đạm. Nếu sợ sức khỏe không đủ… có thể dùng tổ yến, nấu thành súp, dù sao cũng đã vào thu, trời khô, không nên ăn nhiều đồ nóng.”

Kỳ Kiêu gật đầu để người rời đi, phòng trong lập tức chỉ còn lại hai người Kỳ Kiêu cùng Bách Nhận.

Bách Nhận nhìn Kỳ Kiêu, đột nhiên cảm thấy chột dạ, chuyện vừa rồi rõ ràng không liên quan đến Kỳ Kiêu, nhưng bị Kỳ Kiêu nhìn như vậy, Bách Nhận không khỏi hoảng lên, dừng một lát, thấp giọng: “Vừa rồi trước mặt hoàng thượng… đa tạ điện hạ giúp ta che giấu.”

“Ta vốn muốn đẩy lui chuyện Nhu Gia, không phải vì ngươi.” Kỳ Kiêu biết Bách Nhận đang cho cả hai người bậc thang đi xuống, nhưng Kỳ Kiêu làm sao là người dễ nói chuyện như vậy, cười lạnh, “Lúc trước là cô xem thường ngươi, ngươi có bao nhiêu mạng, có thể cho ngươi đùa với lửa như vậy?”

Bách Nhận vốn không muốn cùng Kỳ Kiêu tranh chấp, nhưng Kỳ Kiêu lại cứ nắm chặt không buông, Bách Nhận cũng không phải người tốt tính, giọng nhàn nhạt: “Không vất vả điện hạ quan tâm, Bách Nhận đều hiểu rõ, cho dù là chuyện vừa rồi… ta cũng có chừng mực.”

Kỳ Kiêu cười lạnh một tiếng: “Có chừng mực? Ngươi cho rằng chính mình là ai? Tính nết Kỳ Hoa ngươi hiểu đến mức nào? Bất quá chỉ là đùa giỡn một chút thông minh mà thành thì ngươi cho rằng mình có thể khống chế mọi thứ?”

Kỳ Kiêu tiến lên một bước nhìn xuống Bách Nhận: “Giày bên trái của Kỳ Hoa thường giấu một thanh chủy thủ, nếu hôm nay hắn thật sự tức điên lên, trực tiếp cầm chủy thủ đâm ngươi, ngươi còn mệnh ở đây theo ta già mồm sao? Hừ… tuổi không lớn, tính tình còn không nhỏ, chẳng qua chỉ là chịu vài câu nói không ra gì của Kỳ Hoa mà thôi! Biết rõ trong thiên điện chỉ có hai người các ngươi, còn dám làm liều, ra thế này cũng chỉ vì Kỳ Hoa kia là ngu ngốc, nếu là ta, vừa rồi trước mặt hoàng đế hoàn toàn có thể nói trắng thành đen, khiến cho ngươi một chút ưu việt cũng không có!”

“Ta….”

“Còn dám tranh luận!” Bách Nhận càng không phục, Kỳ Kiêu càng tức giận, một tay nắm chặt cổ tay Bách Nhận, gắt gao nhìn hai mắt Bách Nhận, lạnh giọng, “Về sau gặp loại chuyện này, không cần để ý đến! Mặc kệ nói cái gì, cứ xem như chó sủa bên tai là được! Ngươi có bản lĩnh dùng ngôn ngữ chọc giận Kỳ Hoa khiến hắn ra tay với ngươi, sao không nghĩ đến thật ra người kia cũng đang lừa ngươi! Bất quá chỉ là chịu nhục một chút mà thôi! Đáng cái gì?!”

Bách Nhận thật nhịn không được, cả giận: “Chẳng lẽ bắt ta phải chịu đựng cả đời? Đánh không đánh lại, mắng không mắng trả?”

“Ai khiến ngươi nhẫn nhục cả đời! Ta chỉ muốn ngươi nhẫn nhịn lúc đó!” Kỳ Kiêu bị Bách Nhận làm cho giận đến đau gan, giận dữ nói, “Ngươi cho mình là ai! Ngươi có khả năng gì mà dám trước mặt người khác đi ngang?! Trước tiên tự bảo vệ mình mới là quan trọng nhất! Sau khi thoát thân lại nói cho ta, ta đương nhiên sẽ thay ngươi hả giận! So với biện pháp này của ngươi tốt hơn nhiều! Ai lại dùng ngọc thạch câu phần như ngươi!”

Bách Nhận vốn bị Kỳ Kiêu mắng đến nổi giận, lại nghe đến câu “Ta đương nhiên sẽ thay ngươi hả giận” không khỏi sửng sốt, có lẽ trong mắt người khác, đó chỉ là một câu nói vô cùng tầm thường, nhưng đối với Bách Nhận… đây là lần đầu tiên có người nói như vậy với hắn.

Hôn sự của Lĩnh Nam vương và Lĩnh Nam vương phi là do lão Lĩnh Nam Vương an bài, vốn Lĩnh Nam vương đã không thích, cho nên mấy năm nay chưa bao giờ sủng ái vương phi. Sau này phụ thân và huynh trưởng vương phi đều chết trên chiến trường, Lĩnh Nam vương lại càng lạnh đạm vương phi, tuy nói vẫn chu cấp phân lệ đầy đủ, nhưng rất ít khi đi đến chỗ vương phi, khiến cho Bách Nhận cũng chưa thấy phụ vương bao nhiêu lần, hiểu biết về phụ thân, chỉ giới hạn ở mỗi tháng kiểm tra việc học vài lần. Trong mắt Bách Nhận, phụ vương cùng phu tử cũng không khác nhau, chỉ là càng thêm uy nghiêm mà thôi.

Phụ thân như vậy, đương nhiên sẽ không nói ra lời như vì hắn hả giận như vậy. Cho dù là lúc phải đến hoàng thành, Lĩnh Nam vương cũng không hề dặn dò Bách Nhận không cần sợ hãi, ngươi có Lĩnh Nam làm chỗ dựa, mà là, ngươi hãy thận trọng từ lời nói đến việc làm, đừng khiến Lĩnh Nam mất mặt, đừng khiến bộ tộc Đông Lăng  mang nhục.

Về phần Vương phi, đương nhiên vô cùng thương yêu Bách Nhận, nhưng vương phi không được sủng, lại không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa, nàng không có năng lực để nói cho Bách Nhận, không cần sợ, có chuyện gì vi nương sẽ giúp ngươi, hầu như là ngược lại Bách Nhận che chở vương phi.

Bách Nhận chưa bao giờ biết, cảm giác có người nói sẽ che chở mình, là như vậy, Bách Nhận chưa bao giờ cảm thụ qua. Hắn không cách nào hình dung rõ được, chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, lại nóng lên, vốn những lời Kỳ Kiêu vừa nói không hề dễ nghe, giờ nghĩ lại, ma xui quỷ khiến thế nào, cũng không phải khó nghe như vậy.

Chỉ tiếc, loại cảm nhận này đối với Bách Nhận mà nói, quá mức mới lạ, hắn nhất thời còn sững sờ, một lúc lâu mới nói: “Không dám…. Thái tử không hại ta, ta đã thấy đủ.”

Kỳ Kiêu bị Bách Nhận làm bật cười. Hắn rất hiểu Bách Nhận, có thể hiểu rõ khuất nhục mà Bách Nhận phải chịu lúc ở Thiên Điện, cũng từng trải qua loại cảm giác giận dữ đến hận không thể giết sạch bọn họ này, toàn bộ, Kỳ Kiêu đều đã trải qua.

Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận, giống như nhìn thấy bản thân mình trước kia.

Kỳ Kiêu hồi tưởng lại lời nói của mình, cũng hiểu được có chút quá đáng, Kỳ Kiêu tự giễu cười một tiếng, bất quá là một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ thôi.

Kỳ Kiêu lấy lời Bách Nhận nói làm bậc thang, thuận theo mà đi xuống, thở dài một hơi, bất đắc dĩ: “Ta hại ngươi? Chính ngươi nói xem, vì ngươi mà ta ăn bao nhiêu thiệt, còn không tin ta?”

Bách Nhận đương nhiên sẽ không tin tưởng Kỳ Kiêu, giống như Kỳ Kiêu, cho dù sủng ái hắn, che chở hắn cũng sẽ luôn đề phòng hắn. Nhưng không khí lúc này rất tốt, Bách Nhận không khỏi có chút lưu luyến. Bách Nhận tránh đi đề tài này, cúi đầu nhìn Kỳ Kiêu đang nắm cổ tay hắn, chậm rãi nói: “Vừa rồi Nhị hoàng tử kéo tay ta, sợ là đã bầm tím, Thái tử khoan dung độ lượng, cho phép ta trước thoa thuốc lại nắm đi.”

Kỳ Kiêu bật cười, xoay người đi lấy thuốc tan vết bầm, xoay người lại ngồi trước giường kéo tay Bách Nhận đến, xắn tay áo lên, quả nhiên, trên cổ tay nhỏ gầy có vài vết bầm hình ngón tay rõ rệt in lại. Kỳ Kiêu mở hộp thuốc mỡ, lấy một ít cho vào lòng bàn tay, xoa nóng hai tay rồi mới xoa bóp tay Bách Nhận. Kỳ Kiêu xuống tay không nhẹ, Bách Nhận bị đau đến tay run lên, Kỳ Kiêu cũng không ngẩng đầu: “Chịu khó một chút, bóp tan máu bầm mới tốt được.”

Bách Nhận lại không được tự nhiên, ngập ngừng: “Tạ… tạ ơn Thái tử ưu ái.”

“Ha ha, lời này thú vị, cô không ưu ái ngươi thì ưu ái ai đây?” Kỳ Kiêu đã hết giận, người mình thích lại ở trước mặt, nhịn không được thấp giọng trêu một câu, “Cái này đã tính ưu ái? Chờ ngươi khỏe lại… cô cho ngươi xem cái gì mới gọi là thật ưu….”

“Điện hạ.” Giang Đức Thanh ở phòng ngoài khom người, “Trượng hình bên Càn Thanh cung đã xong rồi, nghe người nói, quả thật không có lừa gạt, Nhị hoàng tử bị đánh đau đến đến ngât, bị người khiêng trở về, cũng đã gọi ngự y. Còn có, người của Càn Thanh cung đến hỏi, Thế tử thế nào rồi, tiệc tối nay….”

“Không đi được.” Kỳ Kiêu đứng dậy đến cạnh bồn đồng rửa tay, lấy khăn lau tay, chậm rãi nói, “Đi trả lời, ngự y nói, vết thương nằm ở ngoài quần áo, không thể ra gió, không thể tham dự tiệc tối nay.”

Giang Đức Thanh đáp ứng, do dự, lại hỏi: “Vậy điện hạ ngài….”

Kỳ Kiêu vốn cũng lười đi, nhưng buổi tiệc lần này là mừng đón Đôn Túc trưởng công chúa, mình không đi thì không ổn, Kỳ Kiêu tùy tay ném khăn lên bàn nhỏ: “Đi.”