Thất Tinh Hành Tẩu

Chương 3



Bạch Hào Tử từ trong túi áo lấy ra 5 đồng tiền cổ, nheo mắt cúi mặt xuống đếm qua đếm lại. Xong mới yên tâm đưa cho Hàn Phong 3 cái, còn lại 2 cái lão cất đi.

Nhìn vào hình dạng đồng tiền, cũng không khác nhau nhiều so với đồng Đúc Mẫu mà pháp sư thường sử dụng để lập đàn làm phép. Nhưng khi dùng cương khí cảm nhận, lại bất ngờ thấy linh lực bên trong nhiều hơn gấp 20 lần.

"Là Tương Quang Đúc Mẫu đồng tiền!"

Hàn Phong tròn mắt tỏ vẻ kinh ngạc, đây cũng là một dạng pháp khí. Trong khắp thiên hạ không còn quá 12 đồng Tương Quang Đúc Mẫu, rất quý giá. Dùng để tác pháp hoặc bày trận pháp đều mang lại công dụng đáng kể, chỉ cần là một tiểu môn phái sở hữu 1 đồng cũng sẽ xem nó như bảo vật trấn phái.

Lão lúc này mới dùng ánh mắt xảo quyệt liếc trái phải, để tránh bị đệ tử tiếp tục dây dưa không chịu mà đòi thêm chổ tốt mà lên tiếng nói.
"Sư phụ cho ngươi 3 đồng, không ngươi lại nói sư phụ thiên vị!"

Thấy Hàn Phong bĩu môi, nhún nhún vai. Bạch Hào Tử tiếp tục chuyển đề tài khác.

"E hèm, sư phụ đã lo hết cho ngươi rồi. Sau khi xuống núi, ra hướng thị trấn ngoài thôn Yên Lãng. Bắt xe đi tới thành phố An Điền, hỏi thăm người ta vị trí nhà ở của Thẩm đại thiện nhân, ông ta sẽ sắp xếp danh phận cho ngươi!"

Vì bây giờ là xã hội pháp trị, những cư sĩ tu đạo hay phật không tiện dùng danh phận thật sự để sinh hoạt bình thường. Có nghĩa là cứ 10 người là sẽ lẫn trong đó 1 hoặc 2 pháp sư ẩn danh, để tránh bị người ta xem là thần côn lừa gạt mê tín dị đoan.

Nói là làm, Hàn Phong rời khỏi chính điện vào trong phòng thu xếp hành lý, cho vào một chiếc vali nhỏ. Còn những pháp khí pháp dược, cậu ta để riêng trong một cái tay nải.
Lý do là pháp khí có linh tính thần uy, không thể để lẫn vào trong đống quần áo, dù là đồ đã được giặt sạch. Sẽ bị mất hiệu lực trong một thời gian nhất định, không may mà gặp lệ quỷ hay yêu tà thì phiền phức đúng thật là không nhỏ.

Đang lay hoay thu dọn thì sư phụ bước vào, ngó một lượt xung quanh rồi nhăn mặt lại nói.

"Ta bảo ngươi hành tẩu, chứ có tống cổ người đi đâu mà gom cả bức tranh tổ sư gia luôn vậy!"

Bạch Hào Tử đang nói bức tranh tổ sư gia không phải là Tam Đạo Chân Quân, mà là đệ tử đời thứ 5 của Thất Tinh Phái, đạo hào là Chấn Ly Tử. Người đã đích thân cải tiến lại toàn bộ kinh dịch của bổn môn, rút ngắn những pháp thuật tróc quỷ rườm rà và làm tăng uy lực lên một tầm cao mới.

Âm đức cả đời tích lũy rất nhiều, sau khi mất xuống Âm Ty được sắc phong Minh Nguyên Đề Điển Hình đạo nhân. Lập một đạo quán bên ngoài Phong Đô Thành, tiếp tục tu luyện cho đến tận bây giờ.
Người là trưởng giáo còn lại không bước vào luân hồi chuyển thế đầu thai, nên mỗi khi làm phép thỉnh tổ sư. Chúng đệ tử Thất Tinh luôn gọi tên của người, nên mỗi phòng đều có một bức tranh chân dung tay cầm phất trần, đầu hiện tam hoa, chân đạp mây trắng treo trên tường.

"Nếu không mang theo thì đến lúc thỉnh tổ sư gia trợ lực, biết làm thế nào!"

Hàn Phong chỉ ngắn gọn trả lời không thèm để ý đến sư phụ, tiếp tục cuộn bức tranh lại cho vào tay nải pháp khí. Thì một cái gõ thật mạnh vào đầu, kèm theo đó là tiếng trách mắng của Bạch Hào Tử.

"Nói ngươi không có tiền đồ quả thật không sai, bài vị chuẩn Thiên Sư mà chưa gì đã sợ đối phó với tà ma không được!"

Cứ như vậy mà bị gõ vào đầu một cái thấy mấy ông mặt trời, hai thầy trò vẫn không ai nhịn ai. Tiếp tục gây gỗ đến lúc gần xế chiều, Hàn Phong mới cùng với Bạch Hào Tử đi xuống dưới chân núi.

Tâm trạng lúc này rất phức tạp, buồn vui xen lẫn. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ rời khỏi tông môn quá lâu, đã xem như là ngôi nhà thứ 2 của mình. Đang quay lưng lại nhìn chằm chằm vào đỉnh núi, sư phụ cũng thở dài đưa tay lên vỗ vai mà nói.

"Đi sớm về sớm, phải nhanh chóng trưởng thành lên cho ta!"

"Sư phụ...!"

Hàn Phong bất ngờ ôm lấy Bạch Hào Tử, gương mặt buồn bã. Tuy hai thầy trò đều không đứng đắn, lúc nào cũng khắc khẩu với nhau. Nhưng chỉ có họ biết, tình cảm thật sự trong lòng mình.

Theo lời thúc giục của thầy, Hàn Phong cứ như vậy mà bước theo con đường dưới chân núi, đi thẳng hướng về thôn Yên Lãng.

Đâu biết được, lão Bạch Hào Tử vẫn còn đứng yên ở đó. Đợi bóng dáng Hàn Phong khuất xa, mới đưa tay lên dụi vào đôi mắt đang đỏ hoe của mình.

"Tiểu tử, vi sư chỉ có thể nhìn trộm một ít thiên cơ, không thể đoán ra hết tương lai sau này của ngươi. Vi sư chỉ hi vọng ngươi được bình an, đừng giống như sư huynh của ngươi!"

Nói đến đây lão không kềm lại được dòng lệ, rơi thẳng xuống mép môi. Khẽ nhắm mắt lại đứng đó một hồi, mượn cơn gió làm khô đi nước mắt. Rồi mới chắp tay ra đằng sau lưng, vừa bước trở lại lêи đỉиɦ núi, trong miệng vừa ngân nga vài câu thơ vừa lắc đầu ngao ngán mỉm cười to.

"Ta là cư sĩ, thủ đài sơn.

Bất đoạ địa ngục, bất thăng tiên.

Vô tiền phán mệnh, lai vô khứ.

Càn khôn bát quái, đảo âm dương.

Hoá thân vô cực, vi nhất tiếu.

Thất tinh quy tụ, chiếu ngự trần!"

TruyenHD

TruyenHD